Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả

Chương 256: Hợp lực


“Ý của anh là… anh ruột bắt anh đứng ra gánh tội thay?”


Nhan Lăng Vân ngồi trong phòng thẩm vấn của trại giam. Đối diện cô là gương mặt có chút giống người kia, nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác.


Trương Vận thu mình trên ghế, cả người tối xẩm, không chút sức sống, thậm chí còn lộ rõ vẻ sợ sệt khi nhìn cô.


“Đúng… lúc đó anh trai nói với tôi là vụ này không lớn. Vô tù vài năm rồi ra. Ai ngờ lại là vụ giết người. Tới lúc tôi muốn rút lại thì ba má tôi quỳ xuống van xin. Họ nói đầu óc anh trai lanh lẹ hơn tôi, còn có thể kiếm tiền nuôi nhà. Còn tôi chỉ biết cắm đầu vô sách vở, ra đời cũng chẳng làm được gì.”


“Đó là lời ba má anh nói?”


“Ừm…”


Vụ án mà Trương Thần từng nhắc đến vốn rất rõ ràng: hắn giết một người ngay trên đường, nhưng sau khi điều tra thì phát hiện đối phương là kẻ đã bắt nạt hắn trước. Vì vậy khi tuyên án, cũng chỉ phán là phòng vệ vượt quá giới hạn.


Nói cách khác, vào thời điểm đó, Trương Thần vẫn là một người thật thà chất phác.


Vậy rốt cuộc là thứ gì đã khiến hắn biến chất hoàn toàn? Từ một người bình thường trở thành một kẻ giết người điên loạn?


Trong tình huống này, dù có tin tức mà Tiểu Lưu cung cấp, bọn họ cũng phải cố gắng tìm hiểu đối phương.


Cho nên cho dù Trương Thần có khả năng chính là hung thủ giết mẹ cô, cô vẫn phải nén nỗi căm ghét trong lòng, đến thăm Trương Vận, tìm hiểu quá khứ của Trương Thần.


“Anh nói Trương Thần đầu óc lanh lẹ… là lanh lẹ kiểu gì?”



“Anh ấy… thích biến mấy chuyện bình thường thành những thứ bất thường, thích gây bất ngờ theo mấy kiểu rất kỳ quái.” Trương Vận gãi đầu. “Ví dụ như khẩu pháo chúng tôi chơi hồi nhỏ, người ta thì nhét xuống cống hay úp cái thau lên. Trương Thần thì khác, anh ấy thích bắt một con gà, cột pháo vô ngay đuôi nó rồi châm lửa. Xong ngồi coi nó chạy loạn khắp sân.”


“Ba má anh không nói gì hả?”


“Không… gà thì cũng để ăn thôi. Giết bằng cách nào ba má tôi cũng không quan tâm.”


“Còn anh? Kêu anh gánh tội thay là gánh hả?”


Ánh mắt Trương Vận lập tức chùng xuống.


“Họ nói cũng đúng… tôi chỉ biết học, ra xã hội chẳng giúp ích gì lớn. Với lại anh tôi từng vào tù rồi, còn bảo sẽ bảo đảm cho tôi. Đến lúc tôi ra sẽ đưa tôi một khoản tiền, coi như bù đắp.”


“Thăm gặp? Là lần nào?”


“Chắc khoảng một tuần trước. Vào bằng một cái tên khác.”


Nghe tới đây, Nhan Lăng Vân khựng lại. Cô từng xem qua sổ sách tài chính của nhà họ Trương. Trương Vận thế mạng cho anh trai, còn ba mẹ họ chỉ sống bằng khoản lương hưu ít ỏi, không hề có nguồn thu lớn.


Một khoản tiền đủ để bù đắp mười mấy năm tù cho em mình… con số đó chắc chắn không nhỏ.


Vậy rốt cuộc hắn dự định lấy đâu ra số tiền đó để đưa cho gia đình?


Sau khi hỏi xong, Nhan Lăng Vân khẽ cảm ơn Trương Vận rồi xem sổ ghi chép các lượt thăm gặp.


Và cái tên lạ hoắc kia ngay lập tức đập vào mắt cô.



Tiểu Lưu vừa nhai khoai tây chiên lạo xạo, vừa nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính trước mặt. Tay cậu ta gõ bàn phím, tay kia thì thò vô bịch khoai.


Trong tai nghe còn vang lên giọng đầy mất kiên nhẫn của Trần Mộ.


“Cậu chắc Trương Thần giao dịch ở đây không?”


“Ừ, trung tâm thương mại này đông nhất khu rồi. Tổ chức sẽ chọn chỗ này để giao dịch.” Tiếng rộp rộp của khoai tây nghe cứ như y đã nắm chắc mọi chuyện trong lòng bàn tay.


Trần Mộ chịu không nổi, bật lại: “Cậu có nghiêm túc được chút không?”


“Đội trưởng Trần, giờ tôi đang rất nghiêm túc mà.”


Trần Mộ nghẹn họng. Không hiểu sao trước đây lại không phát hiện thằng nhóc này vô lại như vậy. Nhưng cũng không thể phủ nhận, y nói đúng.


Một trung tâm thương mại đông người là điểm giao dịch hoàn hảo: khó giám sát, và một khi có chuyện, nơi này có thể ngay lập tức biến thành điểm bắt cóc con tin để rút lui.


“Tin tức của cậu chính xác chứ?”


“Tất nhiên. Đám đó nằm mơ cũng không ngờ là tôi gắn máy nghe lén trong văn phòng tổng bộ từ tám trăm đời rồi.” Giọng đắc ý của Tiểu Lưu nghe tới khó chịu.


Trần Mộ nhịn một lúc, định bụng giảng lại kỷ luật cho thằng nhỏ thì điện thoại reo.


Anh lấy máy ra, nhìn tên trên màn hình, sắc mặt hơi phức tạp.


Suy nghĩ mấy giây, anh mới bấm nghe.



“Bên trại giam có tiến triển gì không?”


“Trương Thần có dùng một tên giả, là Tiêu Vân. Chắc lấy họ mẹ rồi ghép thêm một chữ trong tên cha. Nhìn kiểu rất hiếu thuận.”


“Còn gì nữa?”


“Người này lạnh lùng, thông minh, cực kỳ nguy hiểm. Lúc hành động, mấy anh phải hết sức cẩn thận.”


“Được, tôi—”


Lẽ ra lúc này Trần Mộ phải dập máy để tập trung nhiệm vụ. Nhưng anh lại còn vướng một chuyện…


“Yên tâm. Tôi biết có mấy chuyện không phải anh làm. Rõ ràng là ký ức giả, nếu còn tin nữa thì tôi đúng là ngu thiệt rồi.” Nhan Lăng Vân nói ra những điều chất chứa trong lòng. “Chỉ là có vài phản ứng trên cơ thể tôi chưa vượt qua được, sau này sẽ tốt dần thôi. Tôi với anh không giống như cặp Phó Tu Hàn đó.”


Nói tới đó, cuộc gọi dứt hẳn. Trần Mộ mới thở phào.


Lời bảo đảm của Nhan Lăng Vân giống như nói rằng: kể cả khi Trương Thần không bị bắt, thuốc giải không chế tạo kịp, thì cô ấy vẫn có thể tự vượt qua. Hai người vẫn sẽ tiếp tục ở bên nhau.


Nghĩ đến tính cô, Trần Mộ thấy những lo lắng đêm qua đã tan hẳn.


“Các đơn vị chú ý, có người vào cửa khu B, mang theo va-li!”


Mệnh lệnh trong tai nghe khiến Trần Mộ lập tức nhìn về lối vào rồi chết trân.


Đúng là có người vào, nhưng không chỉ một hai người. Mà gần cả chục người, mặc cùng một bộ đồ, kéo theo cùng loại hành lý.



Trần Mộ muốn gọi đồng đội đừng hoảng. Ở tuyến chỉ huy bí mật, Tô Huân Niên cũng ra lệnh tương tự.


“Đừng loạn! Tất cả phải rà soát kỹ! Hắn đang ở trong nhóm đó!”


Nhưng cái trung tâm thương mại rộng bự chảng này, trong khung giờ đông đúc thế này, muốn ngay lập tức bắt từng người có trang phục giống nhau… là bất khả thi.


Không thể nào kiểm được hết.


Trần Mộ bất chợt nhớ tới lời Nhan Lăng Vân vừa nói: lạnh lùng, nguy hiểm, thông minh. Vậy có khi nào…


Anh lập tức lao chạy, đồng thời gọi cho Tiểu Lưu.


Nhanh lên! Nghe đi!


Vừa khi giọng lười biếng của Tiểu Lưu vang lên, Trần Mộ hét lớn: “Chạy ngay! Đây là đánh lừa!”


“Hả? Ý anh là gì?”


“Mục tiêu của hắn không phải giao dịch! Hắn muốn giết cậu!”


Vừa dứt câu, đầu dây bên kia vang lên tiếng đánh nhau loảng xoảng rồi một tràng tiếng cười lạnh, rợn người.


Chân Trần Mộ khựng lại. Anh đã không kịp rồi.


Một lúc lâu, điện thoại mới truyền ra một giọng trầm thấp.


“Đội trưởng Trần, giao dịch của tôi xong rồi. Giờ thì… tới giải quyết ân oán của chúng ta đi.”


Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Story Chương 256: Hợp lực
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...