Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Chương 255: Lô hàng mất tích
“Kiểm kê xong rồi. Thứ mà Phó Tu Hàn chế tạo… đã bị tuồn ra ngoài một phần.”
Tô Huân Niên đặt khẩu súng xuống. Khung hình trước mắt vẫn khiến anh lạnh cả sống lưng.
Tất cả những đoạn phim đó đều là cảnh tiến hành thí nghiệm trên người.
Có nhóm bị nhốt chung một chỗ, hít phải khí chưa đến năm phút đã quay sang cấu xé nhau như thú.
Có người thì đứng ngây dại, ôm đầu mình đập mạnh vào tường liên tục, cho tới khi vệt máu loang đầy trên mặt đá.
“Bị Trương Thần mang đi rồi à?”
Trước câu hỏi của Trần Mộ, Tô Huân Niên chỉ có thể gật đầu. “Lâm Gia Lạc cũng hết cách. Tên đó gần như không thèm đạp thắng. Cậu ấy đã thử nhảy lên xe rồi mà vẫn bị hất xuống.”
Kết quả thí nghiệm nằm chình ình trước mắt. Thứ này mà thoát ra ngoài, cái mức độ hỗn loạn nó có thể gây cho cả thành phố… khỏi cần nói cũng biết.
Trần Mộ nghiêm giọng: “Thứ này… có cách giải không?”
“Đám người nghiên cứu nói rồi. Đó là khí tác động trực tiếp lên thần kinh. Muốn giải thì phải mất vài tháng trời.”
Câu nói này chẳng khác nào tuyên bố án tử cho Trương Thần. Cả hệ thống của thành phố sẽ đổ dồn sức lực để tìm hắn và chiếc xe hắn đang lái.
Tô Huân Niên thật ra không quá lo về việc tìm người. Dù một cá nhân có mạnh thế nào đi nữa, cũng không thể đối đầu với cả xã hội.
Bị bắt chỉ còn là chuyện sớm muộn.
Cậu nghĩ vậy và tin vậy.
Nhưng…
“Không được. Phải tìm Trương Thần ngay lập tức.”
Sắc mặt Trần Mộ đen thẫm, khiến Tô Huân Niên không biết anh đang vì sự an toàn của thành phố… hay vì Nhan Lăng Vân.
Trong lúc kiểm tra hiện TSu vụ nổ, dù Tống Thời An không xuất hiện, nhưng anh ấy đã dùng cách của mình để nói lại cho Trần Mộ biết chuyện gì đã xảy ra với Nhan Lăng Vân.
Phó Tu Hàn đã dùng cô làm vật thí nghiệm. Và so với những người không chịu nổi quá năm phút, Nhan Lăng Vân lại hoàn toàn vượt qua được thử nghiệm đó, trở thành ca thành công đầu tiên của “thay thế ký ức”.
Khác với Phó Tu Hàn, kẻ ngu xuẩn đã cố thay cả một mảng ký ức lớn, khiến mũ đội bị treo, rồi dẫn tới vụ nổ sau đó.
Vận khí đúng là tốt tới mức khó tin.
Mà ca thành công đó… lại hoàn thành dưới sự chỉ dẫn của Trương Thần.
Hiện giờ, trong đám người bị bắt, không ai chịu mở miệng, không ai chịu nói cho Trần Mộ biết mấy cái máy kia vận hành ra sao, làm cách nào mới đảo ngược được kết quả thí nghiệm.
Nếu không tìm được cách, e là cả đời này, Nhan Lăng Vân cũng không muốn gặp lại Trần Mộ nữa.
Huống chi, Trương Thần cũng phải cho ra một câu trả lời về vụ ở hẻm Bát Xuyên.
Dù công hay tư, tên đó đều phải sớm bị tóm lại.
Tô Huân Niên nghĩ, đúng là vì cậu không có một Nhan Lăng Vân quan trọng như vậy dính líu vào Trương Thần, thành ra cậu mới lạc quan được như thế.
“Vậy giờ anh định bắt hắn kiểu gì?”
“Về đồn. Tìm người.”
Vụ của Phó Tu Hàn kết thúc trong tiếng ồn ào dư luận, còn Trương Thần thì lái xe chạy thẳng đến một nhà trọ hẻo lánh.
Cái vali hợp kim nhôm nổi bật ở băng ghế sau đã bị hắn đổi thành một cái vali đen bình thường.
Theo hắn nghĩ, lẽ ra nên vứt quách thứ đó đi, chỉ giữ một mẫu là đủ.
Nhưng cảnh dưới lòng đất… cái kết thúc của đám người kia khiến hắn cảnh giác.
Mẫu vật mà rò rỉ, người chết đầu tiên sẽ là hắn.
Trương Thần xách vali đi làm thủ tục nhận phòng. Vừa chuẩn bị đưa chứng minh thư, cái tivi treo trên đầu liền bật lên.
“… tin thành phố. Hiện có một tội phạm truy nã cấp A đang lẩn trốn trong khu vực. Mong người dân chú ý. Ai cung cấp manh mối sẽ được thưởng mười vạn. Sau đây là đặc điểm của nghi phạm…”
Trương Thần đứng nghe một lúc, thấy bọn cảnh sát cũng hay thật—miêu tả quá chính xác, chẳng lệch chỗ nào.
Lễ tân làm xong thủ tục, đưa thẻ phòng cho hắn: “Trời đất, nếu tui gặp được tên bị truy nã này chắc đủ tiền cọc nhà rồi.”
“Đúng rồi đó, mười vạn đó, tui mà có thì mua cái máy giặt xịn cho ba mẹ.”
“Ông ơi, máy giặt nào xài tới mười vạn?”
Cô lễ tân ríu rít nói tiếp, còn bảo người ta bị Trương Thần lừa.
Mà vị khách bị truy nã đang đứng ngay trước mặt cô, lại chẳng hề bận tâm, chỉ cười, chào một tiếng rồi rời đi.
Vào phòng, Trương Thần vừa nghe điện thoại vừa quan sát bố cục phòng và lối ra bên ngoài.
“Alo?”
“Tiểu Lưu phản rồi. Tao nghĩ thằng C như tao chắc cũng sắp bị cảnh sát lôi đi.”
“L phản là trong dự liệu. Mẫu vật đâu?”
“Mẫu đang trong tay tao, toàn bộ dữ liệu cũng sao chép xong rồi. À, Phó Tu Hàn chắc chết rồi.”
“Mày ra tay?”
“Để thằng đó chết trên cái nguyên mẫu mà nó thương như mạng… coi như chết đúng chỗ.” Trương Thần nói nhẹ tênh: “Tiền chuẩn bị xong chưa? Một khoản rửa sạch hoàn toàn.”
“Xong rồi. Bọn họ sẽ dùng cách an toàn nhất để chuyển. Bất kể là Trương Vận hay ba mẹ của mày thì nửa đời sau đều sống yên ổn.”
“Vậy chọn chỗ đi. Tao giao hết đồ cho mày. Tiện dọn luôn Tiểu Lưu.”
“Được, tao sẽ báo sớm.”
Ngắt máy, mọi ngóc ngách bên ngoài đã nằm gọn trong đầu hắn.
Phía ngoài nhà trọ là con đường nhỏ, mái hiên tầng trên có thể thông qua chỗ khác, nhưng…
Hắn kéo vali vào nhà vệ sinh, lắp ghép lằng nhằng một hồi rồi xách ra, mở trần thạch cao, nhét cái vali vào trong.
Làm xong, hắn nằm xuống cái giường bé xíu của nhà trọ, nhắm mắt, trong đầu phiêu du với ký ức ngày hắn gia nhập tổ chức chính là ngày hắn giết người phụ nữ đó.
Từ lúc ấy, hắn như bước vào một cuộc đời hoàn toàn khác.
Một cuộc đời khiến hắn thấy… hứng khởi.
Trương Thần vừa nghĩ vừa khẽ nghêu ngao hát, bật TV xem lệnh truy nã.
Tay hắn sờ lên lớp silicon trên mặt, bĩu môi: “Hình này xấu quá. Chẳng giống gì hết.”
…
Trần Mộ quay về đồn, lập tức mở ngăn tủ, lấy ra một cái hộp nhỏ.
Trong đó là một viên hình cầu bé tẹo.
Tô Huân Niên theo sau, thấy anh lấy thứ đó ra thì giật mình: “Sao cái này chưa giao nộp?”
“Bận quá quên.” Trần Mộ cầm cái cầu nhỏ, đưa sát và nói: “Trương Thần bị truy nã rồi. Nếu cậu muốn kết thúc cho nhanh, hợp tác với bọn tôi đi.”
Tô Huân Niên nhíu mày: “Chắc tên đó ngắt kênh này từ đời nào rồi chứ?”
“Không đâu. Chắc chắn nó còn nghe.”
Lời vừa dứt, điện thoại trên bàn reng reng reng vang lên.
Trần Mộ chụp lấy ống nghe.
“Đội trưởng Trần, hợp tác thì… tôi không ngại đâu.” Là giọng của Tiểu Lưu.
Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Story
Chương 255: Lô hàng mất tích
10.0/10 từ 27 lượt.
