Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả

Chương 148: Cái chết bi thảm


Nhan Lăng Vân nhìn mặt sàn sạch bóng, trên đó được trải một lớp thảm chống trượt, hoa văn dạng tổ ong, mỗi bước chân giẫm lên đều phát ra âm thanh kẽo kẹt.


Cô nhanh chóng đi vào phía trong, Hàn Lãng theo sát phía sau.


Càng tiến sâu vào trong, mùi máu tanh trong mũi Nhan Lăng Vân càng nồng nặc, hương trầm trong nhà vệ sinh gần như không thể át nổi cái mùi nồng gắt ấy.


“Chị Nhan, cái mùi này…”


“Kiểm tra trước đã.”


Nhan Lăng Vân nhíu mày bước vào khu vực trong cùng, cảnh tượng trước mắt khiến cô không nhịn được mà bật thốt lên một tiếng kinh hãi.


Nguyễn Uyển nửa nằm nửa ngồi trên sàn, hệ thống xả nước tự động của bồn cầu vẫn đang liên tục phát ra tiếng dội nước.


Nửa thân trên của cô gần như ngâm trong vũng máu, các vết thương và vết máu đã khô đen lại.


Trên mặt, trên tay, trên những vùng da trần, máu bắn tung toé hoặc chảy dài loang lổ khắp người.



Còn trong ngăn vệ sinh đó, máu văng lên khắp mọi nơi.


Nếu nói đây là hiện trường trong một bộ phim kinh dị, thì Nhan Lăng Vân cũng chẳng thấy có gì là lạ.


Cô đeo khẩu trang lên: “Bắt đầu làm việc thôi.”


………………………….


Ở phía ngoài nhà vệ sinh, một người phụ nữ trung niên đang không ngừng đập ngực th* d*c.


“Cảnh sát ơi, tôi nói thiệt với anh, lần cuối tôi dọn nhà vệ sinh này là sạch sẽ lắm, không có thứ gì hết á.” Bà ta lải nhải liên tục, “Anh coi đi, trên tờ giấy này còn có chữ ký và thời gian của tôi nữa, vụ này thiệt tình không liên quan gì đến tôi hết.”


Lâm Gia Lạc đã đi kiểm tra camera, Trần Mộ phải tự mình lấy lời khai: “Không sao đâu, bác ơi, chúng tôi biết chuyện này không phải lỗi của bác.”


Bà thở phào một hơi rõ dài: “Trời ơi, tôi biết ngay mà, chỗ này tà lắm. Biết vậy đã không tới đây rồi.”


Trần Mộ là người theo chủ nghĩa duy vật triệt để, nên tự động bỏ ngoài tai câu đó.


“À đúng rồi, lúc bác dọn vệ sinh có thấy chuyện gì kỳ lạ không?”



“Liên tục như vậy? Lúc bác dọn trước đó, người ta đã ở trong đó rồi à?”


“Chắc là chưa đâu.” Bà lắc đầu, “Nhưng anh phải biết, tôi dọn cũng mất hơn chục phút, người bình thường đi vệ sinh vài phút là ra rồi, vậy mà kẻ đó còn chờ tôi đi khỏi rồi mới chịu ra. Anh nói coi có kỳ không?”


Trần Mộ nghiêm túc gật đầu: “Ừ, đúng là hơi kỳ thật.”


Tuy nói vậy để trấn an bà ta, nhưng trong lòng anh lại chẳng mấy để tâm.


Một người đi vệ sinh quá lâu, cũng chẳng tính là chuyện gì ghê gớm.


Biết đâu người ta chỉ đơn giản là bị đau bụng hôm qua mà thôi.


Sau khi hỏi thêm vài câu, Trần Mộ đi đến phòng theo dõi camera ở nhà ga.


Trên bảng phân công ca trực, thời gian làm việc của bà lao công được ghi rất rõ ràng, chỉ cần trích xuất đoạn camera đúng khoảng thời gian đó là được.


Trần Mộ ngồi trong phòng giám sát, dưới sự hướng dẫn của đồng nghiệp bên ngành đường sắt, nhanh chóng tìm được đoạn cần xem.


Nhưng dù đã tua nhanh tới 8 lần tốc độ, camera ngoài khu vệ sinh vẫn không ghi nhận được gì bất thường.



Người ra vào đều có vẻ bình thường.


Trần Mộ xoa cằm, dựa theo tình trạng hiện trường và các vết thương trên người Nguyễn Uyển, rõ ràng là hung thủ đã ra tay ngay trước mặt nạn nhân.


Vết máu do dao gây ra chắc chắn sẽ bắn lên người hung thủ, quần áo cũng không thể là bộ mặc lúc bước vào.


Nếu hung thủ đeo sẵn balo thì trong môi trường này cũng chẳng ai nghi ngờ gì.


Vậy…


Còn đặc điểm gì dễ nhận diện nữa không?


Đúng lúc Trần Mộ đang trầm tư suy nghĩ, thì điện thoại trong túi vang lên.


“A lô?”


“Đội trưởng, sau khi nhận được tin từ bên anh, chúng tôi đã tra ra mấy người phụ nữ khả nghi có ra vào nhà của Thi Vu Sinh vào đúng khoảng thời gian mà Quý Ôn nghi ngờ.”


“Ừ, còn gì nữa không?”



“Được rồi, mấy tư liệu đó gom lại hết cho tôi, xem còn manh mối gì nữa, chúng ta cùng xem xét.”


“Rõ!”


Cúp máy xong, Trần Mộ quay sang người phụ trách bên đường sắt: “Làm phiền anh, xin hãy in cho tôi toàn bộ video giám sát trong hôm nay, tất cả các cổng ra vào đều phải có một bản.”


“Được, xin anh đợi một chút.”


Trong lúc chờ đợi, Trần Mộ nghĩ: nếu hung thủ không muốn để lại dấu giày tại hiện trường, vậy thì đôi giày cũng phải bị thay đổi.


So với một chiếc balo bình thường, việc thay giày có thể là đặc điểm nổi bật hơn.


Nhưng trong một nhà ga đông người như thế, tìm ra một người đã thay giày thì chẳng khác nào mò kim đáy bể.


Khối lượng công việc thật sự khổng lồ!


Trần Mộ nghiêng đầu, vận động cổ cho đỡ mỏi. Đúng lúc đang duỗi lưng, thì điện thoại lại vang lên.


“Đội trưởng Trần, trong điện thoại của Quý Ôn… lại phát hiện ra manh mối mới.”


“Manh mối mới? Được, tôi về ngay.”


Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Story Chương 148: Cái chết bi thảm
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...