Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả

Chương 147: Cuộc sống thường nhật của “hải vương”


“Vậy anh hãy khai rõ mọi chuyện, bao gồm quan hệ giữa anh với Nguyễn Uyển và Quý Ôn, còn cả tình hình cá nhân của anh nữa, cũng phải nói rõ ràng!”


Giọng Trần Mộ vang lên như tiếng sấm giữa trời đông, từng câu từng chữ như gõ mạnh vào cây non yếu ớt là Thi Vu Sinh, khiến anh ta càng thêm suy sụp.


Thi Vu Sinh bỗng sụp người ngồi phịch xuống ghế: “Thật ra tất cả đều là lỗi của Nguyễn Uyển… sớm biết vậy thì tôi đã không dính vào người phiền phức như vậy rồi.”


“Người phiền phức?”


“Ừ, tôi quen Nguyễn Uyển vào tháng 8 năm ngoái. Ban đầu thì cũng ổn, ngoài chuyện hơi mắc bệnh sạch sẽ ra thì cô ấy cũng đối xử tốt với tôi, ngày nào cũng chuẩn bị đồ ăn cho tôi, hoặc tôi nấu cho cô ấy. Nhưng rồi dần dần, tôi phát hiện cô ấy có vấn đề.”


“Vấn đề gì?”


“Cô ấy lại muốn nói chuyện… kết hôn với tôi!” Thi Vu Sinh gần như muốn nhảy dựng lên, “Anh cũng biết mà, thế hệ bọn tôi bây giờ kết hôn là áp lực lớn đến mức nào, hơn nữa chúng tôi còn trẻ, cưới xin chẳng khác nào tự chôn vùi cuộc sống hạnh phúc. Tôi đã cố hết sức giải thích với cô ấy, nhưng cô ấy cứ như phát điên, hoàn toàn không thèm nghe. Từ tháng ba năm nay, bọn tôi cãi nhau liên tục, mãi đến tháng năm thì chính thức chia tay.”



Con người vốn có xu hướng đẩy trách nhiệm cho người khác. Nhìn dáng vẻ đau khổ của Thi Vu Sinh, Trần Mộ thấy như thể trong mối quan hệ này, anh ta là nạn nhân hoàn toàn vô tội.


Nhưng trong điện thoại của Quý Ôn thì đã cho thấy, giữa hai người họ đã có quan hệ mập mờ từ tháng ba.


Mà từ lịch sử tin nhắn cho thấy, lúc đó Thi Vu Sinh tự nhận mình đang độc thân.


Còn Quý Ôn thì hoàn toàn không hề hay biết.


“Sau đó cậu bắt đầu quen với Quý Ôn?” Trần Mộ vừa lật giấy tờ vừa hỏi, vẫn chưa vạch trần lời nói dối của Thi Vu Sinh, vì anh muốn xem người này còn có thể bịa thêm gì nữa.


“Đúng vậy, từ tháng năm tôi mới bắt đầu quen với Quý Ôn. Nhưng mà Nguyễn Uyển…” Gương mặt Thi Vu Sinh lộ vẻ khó xử, “Cô ấy hoàn toàn không chấp nhận được chuyện này, còn nói gì mà tôi đã lấy đi lần đầu của cô ấy thì phải chịu trách nhiệm. Ngày nào cũng quấy rối tôi và Quý Ôn. Anh cảnh sát à, chuyện này thật sự không phải lỗi của tôi, cô ấy bị điên rồi, không liên quan gì đến tôi.”


Thi Vu Sinh nói xong, vẻ mặt vô tội hết chỗ nói.


Trần Mộ lạnh nhạt hỏi tiếp: “Vậy anh còn cô bạn gái nào khác không?”



“Cái đó… không có…”


Trần Mộ lấy ra một tờ giấy, ghi lại đoạn trò chuyện giữa Quý Ôn và bạn thân: “Vậy tại sao Quý Ôn lại nói, cô ấy cảm thấy cậu có điều gì đó giấu cô ấy, thậm chí có một hôm còn thấy trên áo sơ mi cậu có vết son môi của phụ nữ?”


Thi Vu Sinh lập tức cứng đờ người, nhìn chằm chằm tờ giấy đó, rồi khó khăn mở miệng: “Con người… thỉnh thoảng cũng muốn tìm chút k*ch th*ch mà.”


“Người nào?”


“Một tiểu thư nhà giàu họ Cố.”


Lúc này lời của Thi Vu Sinh gần như đã khớp hoàn toàn với những gì phân tích được từ điện thoại của Quý Ôn.


“Vậy về công việc của cô ấy, anh biết bao nhiêu?”


Thi Vu Sinh lập tức giơ tay lên: “Chuyện này thì tôi thực sự không biết. Cô ấy chưa bao giờ nói với tôi về công việc, mà tôi cũng không dám hỏi.”



Thi Vu Sinh gãi đầu, cười trừ: “Nhưng cô ấy cũng từng đảm bảo với tôi, công việc của cô ấy hoàn toàn đàng hoàng, không có qua lại gì với ai cả, kể cả với Tổng giám đốc An bên công ty cô ấy.”


Trần Mộ gật đầu, rồi đứng dậy rời khỏi phòng họp: “Anh ngồi đợi một lát, chúng tôi xác minh lại xong thì anh ký tên là có thể đi.”


“Vâng vâng, hiểu rồi thưa cảnh sát.”


Ra khỏi phòng họp, Trần Mộ đi tới tổ kỹ thuật cách đó không xa. Lúc này Nhan Lăng Vân cũng đang ở đó.


“Sao rồi? Cái gã bạn trai kia đã khai ra hết chưa?” Nhan Lăng Vân nhìn chiếc điện thoại trên bàn, “Nhưng virus trong điện thoại vẫn chưa thể loại bỏ hoàn toàn.”


“Tôi đoán vậy mà. Nếu loại được thì cô đã đem điện thoại qua cho tôi từ lâu rồi.”


Dưới tay các chuyên viên tổ kỹ thuật, điện thoại đã có thể bật lên, mật khẩu cá nhân cũng đã được phá giải.


Từ khi anh nhìn thấy điện thoại cho đến giờ, màn hình vẫn không có hiện tượng nhấp nháy gì nữa.



“Giờ không còn vấn đề gì nữa chứ?” Trần Mộ quan tâm hỏi, “Tôi vẫn cảm thấy tên Thi Vu Sinh kia còn có gì đó chưa nói rõ, muốn hỏi lại anh ta lần nữa.”


“Chưa nói rõ?” Nhan Lăng Vân khó hiểu, “Tôi vừa xem camera giám sát xong, chẳng phải anh ta khai hết mọi chuyện rồi sao?”


“Đúng, nhìn qua thì anh ta đã nói ra hết mọi chuyện. Nhưng mà…” Trần Mộ nhìn chiếc điện thoại, “Cô nghĩ xem, Quý Ôn có biết Thi Vũ Sinh ngoại tình không?”


Nhan Lăng Vân bắt đầu nhận ra điều gì đó.


Dựa theo tài liệu hiện tại, nếu hung thủ là một người phụ nữ hiểu rõ tình hình trong nhà của Thi Vu Sinh, thì bạn gái cũ hay người tình thường xuyên vụng trộm tại nhà cũng đều có khả năng.


Ngoài Nguyễn Uyển là nghi phạm hàng đầu ra, trong cái “ao cá” của tên hải vương này, liệu có một con cá dữ nào là loài ăn thịt người?


Ngay khi Nhan Lăng Vân còn đang trầm ngâm suy nghĩ, Trần Mộ bất ngờ nhận được một cú điện thoại, sau khi đáp mấy tiếng trầm giọng, anh quay đầu lại nói:


“Nhan Lăng Vân, tìm thấy Nguyễn Uyển rồi.”


*Hải Vương ở đây vừa ám chỉ Poseidon háo sắc vừa ngụ ý bắt cá nhiều tay


Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Story Chương 147: Cuộc sống thường nhật của “hải vương”
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...