Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả

Chương 133: Kế hoạch


“Giang Bình hiện đang ở bệnh viện tỉnh, người vẫn chưa chết, nhưng không có thêm tin tức nào khác.” Tiểu Lưu đẩy gọng kính, “Tôi vừa vào hệ thống của bệnh viện tỉnh xem xét, người này tuy nói là hôn mê, nhưng khả năng hồi phục rất cao.”


“Giết không?” Vừa dứt lời, Y liền nhận thấy đối phương liếc xéo mình, gã sờ mũi rồi im bặt.


Tiểu Lưu mở máy tính bảng, một bản đồ mặt bằng của bệnh viện hiện ra, “Hiện tại chắc chắn cảnh sát sẽ canh gác toàn bộ bệnh viện nghiêm ngặt, chúng ta phải nghĩ cách khác nếu muốn đến gần.”


“Giả làm bác sĩ?”


“Vào được thì vấn đề là ra, nhưng vì bị hạ độc, hắn cần phải rửa dạ dày nhiều lần, lần trước đã rửa xong, hai tiếng nữa sẽ tiến hành rửa lần tiếp theo, cơ hội chúng ta ra tay là lúc này.” Tiểu Lưu chỉ vào phòng pha chế, “Dung dịch rửa dạ dày thường là nước muối sinh lý, căn bản không canh gác nghiêm ngặt đến mức nào, cho nên cậu đến…”


“Tôi?” Y chỉ vào mặt mình, “Anh chắc chứ?”


“Nhiệm vụ của tôi cần phải ẩn nấp lâu dài, lần này giúp cậu xử lý Giang Bình thành ra như vậy đã là nể mặt lão đại rồi.” Tiểu Lưu đẩy gọng kính, “Nếu bị lộ, cậu thấy tính tình của lão đại tốt đến mức nào.”


Y lập tức nghẹn lời, lúng túng uống hết chỗ hồng trà còn lại, nghe Tiểu Lưu giải thích xong kế hoạch.



“…Cứ như vậy, nhớ kỹ, cậu phải tránh tất cả những camera giám sát, diện mạo và vân tay của mình, không được rơi vào tay cảnh sát.”


“Được, tôi nhớ rồi.”


Y uống hết ngụm hồng trà cuối cùng, rời khỏi chỗ ngồi.


Tiểu Lưu cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho một người nào đó, năm phút sau, nhìn thấy hai chữ “Chuẩn tấu” trên màn hình, Tiểu Lưu mới yên tâm.


Kế hoạch thành công, Y toàn thân rút lui, vậy thì đương nhiên là mọi người đều vui vẻ.


Kế hoạch không thành công, nếu bị bắt, ly hồng trà vừa rồi là thứ cuối cùng Y được uống trong đời.


Tàn khốc sao?


Hiếm khi Tiểu Lưu tự hỏi mình câu hỏi này, đáng tiếc hắn không nghĩ ra, chỉ có thể hy vọng Y đừng chết trong tay mình.




Mùi thuốc sát trùng ở nơi này luôn khiến anh cảm thấy phiền não, nhưng bây giờ…


Tự mình sắp xếp xong những người bảo vệ ở cửa, Trần Mộ cũng ngồi đối diện cửa, nghĩ đến lời bác sĩ vừa nói.


“Chất độc mà người này trúng, hẳn là không phải dạng hít vào, cho nên…”


Không phải dạng hít vào?


Vậy thì là uống vào, nhưng trong một hoàn cảnh như vậy, ai cho hắn thuốc độc chứ?


Trần Mộ nghĩ không thông, hơn nữa người này là người của sở cảnh sát, điểm này là không thể nghi ngờ.


Hơn nữa còn phải quen thuộc địa hình địa mạo nơi này, và biết vị trí của từng điểm giám sát.


Như vậy, những người không quen thuộc địa hình có thể loại trừ.


Trần Mộ lướt qua tất cả mọi người trong đầu, cuối cùng anh ôm đầu, vùi vào giữa hai đầu gối.



“Tạm thời đừng nghĩ nhiều.” Tống Thời An đưa một ly nước nóng, “Chúng ta cứ cứu Giang Bình sống lại trước đã.”


“Cứu sống rồi thì sao, bọn họ đều liên lạc với người khác trên mạng, thông tin biết được cũng không nhiều.” Trần Mộ xoay xoay cái ly, “Chẳng phải ở trong khu vực của các cậu cũng mở một hồ sơ, nói vụ án này chưa kết thúc sao?”


Cho dù hiện tại chứng cứ của Giang Bình đã có thể chứng minh hắn giết ba người kia, không có lời khai, bên công tố cũng sẽ không có động thái gì.


Huống chi, nếu Giang Bình chết, đối với ba người đã chết kia lại càngkhông còn bất kỳ ý nghĩa gì.


“Anh vẫn cho rằng, tội phạm nhất định phải bị pháp luật trừng trị nghiêm minh, chứ không phải dựa vào cảm xúc đơn thuần.” Tống Thời An ngồi xuống bên cạnh hắn, “Cho nên anh mới ghét tôi đến vậy?”


“Tôi chỉ ghét anh vì anh không chuyên nghiệp mà thôi.” Trần Mục ôm cốc nước ấm trong tay, “Chuyện năm đó, cả anh và tôi đều có vấn đề.”


Tống Thời An sững người, “Không ngờ anh lại…”


“Sai là sai, không có gì không tốt để thừa nhận.” Trần Mộ nhấp một ngụm, “Lúc đó người đề xuất bắt người là tôi, người thẩm vấn hắn là cậu, hai chúng ta cùng nhau tạo thành kết quả đó.”


Cứu một người, nhưng lại gây ra nhiều thương vong hơn.



“Sau này cậu lại được khen thưởng, tôi càng không phục.” Trần Mộ bóp nát ly giấy đã ướt, lắc lư rồi ném vào thùng rác.


“Nhưng mà nội gián…”


“Muốn chuộc tội, thì đi thăm hắn nhiều vào.”


Đúng lúc hai người đang nói chuyện, y tá đẩy cửa phòng Giang Bình ra, Trần Mộ vội vàng hỏi một câu: “Bây giờ làm gì?”


“Rửa dạ dày.” Y tá đeo khẩu trang, “Độc tố trong người bệnh nhân rất khó loại bỏ, cho nên cần phải rửa dạ dày nhiều lần.”


“Phiền cô có thể cho chúng tôi xem chứng minh thư không?”


Y tá đưa đồ cho Trần Mộ, sau khi kiểm tra xong, Trần Mộ lập tức cho người đi.


Tống Thời An nhìn anh, “Anh lo lắng có người đến…”


“Mấy chuyện giết người như này không nhất thiết phải động dao.” Trần Mộ nhìn y tá đẩy bệnh nhân ra khỏi giường, “Tôi đi theo xem.”


“Được.”


Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Story Chương 133: Kế hoạch
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...