Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Chương 132: Mạo hiểm
Nhan Lăng Vân nhìn những chậu cây mọng nước bày bên ngoài, có chút ngượng ngùng, tự nhiên bị người trong cuộc bắt gặp, làm cô khó tránh khỏi có chút lúng túng.
Nhưng cô vẫn không cất mấy chậu cây này vào.
Cô không thích Tiểu Lưu nhiệt tình quá mức này.
Người này thật biết ăn nói, Nhan Lăng Vân vì phép lịch sự mà nghe hết lời của Tiểu Lưu, rồi tiễn người rời đi.
Đối mặt với sự nhiệt tình này, cô thật sự có chút không chống đỡ nổi.
Vừa mới ứng phó xong chuyện ở đây, khoa vật chứng đã sắp xếp xong tất cả mọi thứ, đưa đến phòng pháp y.
Trong nước bọt mà Giang Bình nhổ ra, rốt cuộc chứa chất độc gì, đây là điều nhất định phải làm rõ.
Nhan Lăng Vân nhận lấy đồ vật, nhanh chóng bắt đầu tiến hành hóa nghiệm, trong lúc chờ kết quả, Trần Mộ gọi điện thoại đến.
“Giang Bình đã rơi vào hôn mê sâu, có thể tỉnh hay không còn chưa biết.”
Đây là kết quả tồi tệ nhất.
Nhan Lăng Vân nắm chặt điện thoại, “Vậy tối nay anh phải trông chừng Giang Bình, anh ta chưa tắt thở sẽ là uy h**p đối với những người khác.”
Hiện tại không tỉnh, không có nghĩa là sau này không tỉnh.
Để mặc Giang Bình nằm trong bệnh viện là điều khiến đối phương cảm thấy nguy hiểm.
Mà ứng phó với nguy hiểm, cách tốt nhất chính là triệt để tiêu diệt đối phương.
Cúp điện thoại của Trần Mộ xong, Nhan Lăng Vân bắt đầu làm việc, lúc này đây cô cần chuyên tâm làm tốt chuyện trong tay mình.
Ống nhỏ giọt vừa mới nhỏ chất lỏng lên trên phiến kính, tạo thành một lát cắt, dưới kính hiển vi hiện lên hình dạng của virus.
Đột nhiên cô nhớ tới, vừa rồi trong cuộc đối thoại của cô và Tiểu Lưu, dường như đối phương để ý đến chuyện người chết hay chưa,còn đối phương là ai không quan trọng.
Nhan Lăng Vân ý thức được có chút không đúng.
Người thích tám chuyện bình thường, đều sẽ theo bản năng mà hỏi thăm người này là ai trước, mà trạng thái nên ở phía sau.
Nhưng ngay sau đó Nhan Lăng Vân lại cảm thấy mình nghĩ nhiều rồi, người ta chỉ là tò mò mà thôi, hỏi thăm là ai, là trạng thái gì, đây đều là ý muốn của mình, sao có thể vì chuyện như vậy mà đi hoài nghi người ta chứ?
Lý do bác bỏ đã tìm được, nhưng trực giác khác trong lòng cô lại nói cho cô biết, người này thật sự không đơn giản như vậy.
Vừa mới nghĩ đến đây, Nhan Lăng Vân tự mình đã gạt bỏ ý nghĩ này.
Một nhân viên vệ sinh mà thôi, làm gì có chuyện không đơn giản chứ?
Tiểu Lưu rời khỏi tầm mắt của Nhan Lăng Vân, vừa huýt sáo vừa phun nước cho chậu cây mọng nước cuối cùng, thu dọn đồ đạc rồi bước ra khỏi cửa cục cảnh sát.
“Tiểu Lưu, tan làm sớm vậy?”
“Ừ, hôm nay có bạn muốn gặp, cho nên phải về sớm một chút.”
“Bạn gái?”
“Không phải, bạn trai.” Tiểu Lưu nói một cách nghiêm túc, bác bảo vệ cũng chỉ cười ha ha, hoàn toàn không để lời hắn vào trong lòng, phất tay cho hắn rời đi.
Trong cục cảnh sát xảy ra chuyện đầu độc, phòng bị trở nên căng thẳng là chuyện rất tự nhiên, nhưng chức vị như Tiểu Lưu sẽ không gây nên sự chú ý của người khác.
Mặc dù phần lớn mọi người đều không nghĩ tới, vì sao một người đàn ông lại đến làm công việc dọn về sinh trong cục cảnh sát.
Tiểu Lưu tùy tiện vẫy một chiếc taxi bên đường, nói một địa điểm, sau đó dùng tiền mặt trả tiền xe.
Khi tới trung tâm thương mại, hắn mua một bộ quần áo rồi đi ra, Tiểu Lưu đơn giản trước kia đã hoàn toàn thay đổi diện mạo.
Tiểu Lưu đeo kính, từ nhân viên bình thường biến thành tầng lớp nhân viên văn phòng làm việc trong thành phố.
Hắn bắt taxi đến một khu phức hợp thương mại khác, quen thuộc mà ngồi xuống trong một cửa hàng cà phê.
Nhân viên phục vụ thân thiết đến hỏi: “Cần gì ạ?”
“Một ly Americano nóng, lại thêm một ly… hồng trà là được rồi.”
Tiểu Lưu nói xong, nhân viên phục vụ mang theo nụ cười gật đầu đi làm việc.
“Mặt anh cho dù có một vết sẹo, vẫn có thể mê hoặc một đám phụ nữ.”
Nghe thấy âm thanh đối diện, Tiểu Lưu vẫn nhìn vào máy tính bảng trong tay mình, “Nhiệm vụ này sao lại để tôi lau đít cho cậu hở? Y”
Người đối diện có chút ngượng ngùng: “Không nghĩ tới Giang Bình sẽ khai báo nhanh như vậy.”
“Kế hoạch ban đầu là gì?”
“Bắt Vương Tiêu Nam xong, thừa dịp công ty hỗn loạn, sau đó chuyển tiền của họ đi. Dòng tiền mặt của nền tảng này không tệ đâu, kết quả…”
Tiểu Lưu thở dài, cảnh sát hành động trước một bước, tóm Giang Bình đến cục cảnh sát, hơn nữa ở bên ngoài phòng máy còn bố trí rất nhiều người canh giữ.
Hơn nữa vì Vương Tiêu Nam mất tích, phía nền tảng một lòng một dạ tiến hành phòng thủ, muốn làm chuyện này sẽ rất khó.
“Đây là kế hoạch của thằng ngu nào.” Tiểu Lưu mặt không đổi sắc, “Đại ca không quản sao.”
“Là tôi.”
“Tôi đi vệ sinh một lát.” Tiểu Lưu giống như bị tức giận, trực tiếp đứng dậy, đi một chuyến vào nhà vệ sinh.
Đợi đến khi trở lại, Tiểu Lưu tiếp tục nhìn vào máy tính bảng trong tay mình, năm phút sau, đồ mà bọn họ gọi đã đến.
Nhân viên phục vụ mang theo hương thơm của cà phê, còn có mùi vị của trà, đặt đồ xuống mới phát hiện bọn họ còn có thêm một cái bánh ngọt nhỏ, lúc này mới hóa giải sự lúng túng giữa hai người.
Tiểu Lưu ngẩng đầu: “Cái bánh ngọt nhỏ này…”
“Mời anh dùng.”
Nhân viên phục vụ thẹn thùng cúi đầu chạy đi.
Y chống cằm, nhìn bóng lưng của nhân viên phục vụ, “Bắp chân của cô ấy rất có cơ bắp.”
Tiểu Lưu nhíu mày, “Hiện tại tổ chức đã rất phiền phức rồi, đừng gây thêm chuyện.”
“Vậy thì sao, đã hỏi thăm được gì chưa?”
Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Story
Chương 132: Mạo hiểm
10.0/10 từ 27 lượt.
