Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương

Chương 48

Văn Hựu Vi: Tớ biết là muộn rồi, nhưng tớ cần trút bầu tâm sự.

Tin nhắn vừa gửi đi, cuộc gọi của Lương Sảng đã tới ngay lập tức.

Vừa bắt máy, Văn Hựu Vi đã thốt lên: “Tớ vừa làm một chuyện… muốn chết quách cho xong.”

Nghe giọng bạn mình như thể giây sau sẽ tự tuyệt với thế gian, Lương Sảng dùng tông giọng cố ý nhẹ nhàng: “Bộ còn ‘chết chóc’ hơn chuyện cậu chàng con lai đọc dõng dạc cái meme kia à?”

Văn Hựu Vi: “… Tớ.”

Lương Sảng: “Cậu nói đi.”

Thế là Văn Hựu Vi kể hết mọi chuyện.

Lương Sảng nghe xong liền rơi vào im lặng. Hồi lâu sau, cô ấy mới thận trọng mở lời: “Hựu Hựu, cậu có nhận ra… có lẽ về mặt tâm lý, cậu chưa từng chấp nhận việc anh ấy sẽ không còn thuộc về cậu không?”

Cô ấy nói tiếp: “Cảm giác an toàn mà người đàn ông này mang lại cho cậu, dường như sâu và rộng đến mức không tưởng.”

Văn Hựu Vi đổ ập xuống giường, lòng đầy chán chường: “… Phải, và tớ thậm chí không thể chấp nhận được việc anh ấy thu hồi nó.”

Lương Sảng: “Vậy cậu nghĩ vị giáo sư kia có cảm nhận được điều đó không?”

Văn Hựu Vi ngẩn người.

Dù bạn có chú ý hay không, con người ta luôn dựa vào nhận thức về mức độ thân mật trong một mối quan hệ để phán đoán xem có nên đưa ra một yêu cầu nào đó với đối phương hay không. Quan hệ sâu hay nông, vị trí của mình trong lòng đối phương thế nào… chúng sẽ quyết định cách mình đối xử với người đó, và kỳ vọng người đó sẽ đối xử lại với mình ra sao.

Cô nhận ra thứ cô nhận được từ Chu Chỉ An là một sự tiếp nhận vô cùng sâu sắc và bao dung, gần như không có biên giới. Trong mỗi một lần, mỗi một lần chung sống và phản hồi, anh đều khiến Văn Hựu Vi tin chắc một điều — anh là một kẻ tôn thờ chủ nghĩa “Văn Hựu Vi là trên hết”, cô sẽ không bao giờ bị từ chối trước mặt anh.

Cô cũng đã quá quen với việc sở hữu đó, quen với việc luôn “được nâng đỡ”.

Và chỉ đến khi khả năng “mất đi” bày ra trước mắt, Văn Hựu Vi suy nghĩ kỹ lại mới thấy trước đây mình đã làm ngơ trước quá nhiều điều. Chu Chỉ An là người tốt, nho nhã lễ độ với tất cả mọi người, nhưng anh có làm đến mức này với bất kỳ ai khác không? Cả hai đều tự hiểu rõ, đó là vì yêu. Là một tình yêu độc nhất vô nhị, không ai có thể thay thế.

Cô bàng hoàng nhận ra tâm lý mình chưa bao giờ phá bỏ niềm tin vào Chu Chỉ An, dường như dù có chuyện gì xảy ra, cô vẫn tin rằng anh đối với cô vẫn vậy, sẽ không thay đổi. Việc chia tay với cô giống như một chuyến tạm biệt hơi dài mà thôi.

Cảm giác của cô về thế giới này quá an toàn, nên việc “chia ly” không khiến cô thực sự đau đớn.

Giống như việc cô biết mẹ đi công tác, khi về mẹ vẫn sẽ yêu mình như vậy, vẫn sẽ mang về thật nhiều quà bánh và đồ chơi; giống như khi bố đưa cô đến nhà trẻ, lúc không thấy bố đâu, bố vẫn sẽ nhớ cô và đúng giờ sẽ xuất hiện ở cổng để đón cô về nhà. Cô sở hữu những tình yêu đó một cách an toàn và ổn định đến mức dù không ở ngay trước mắt, chúng cũng sẽ không biến mất.

Nhưng hôm nay, Chu Chỉ An chỉ dùng một chút do dự nhỏ nhoi để cho cô biết rằng, mọi chuyện đã khác rồi. Tình yêu Chu Chỉ An dành cho cô không phải là điều hiển nhiên anh phải trao đi, anh có quyền thu hồi nó. Chia tay thực sự không phải như vậy. Không phải là kiểu tạm biệt khiến bạn thấy an toàn, mà là khi bạn thấy người đó ngay trước mắt mình, nhưng người đó sẽ không còn yêu bạn nữa.

Lời của Lương Sảng càng khiến cô nhận ra, sự ỷ lại mà chính cô còn chưa lĩnh hội được này, Chu Chỉ An… chắc hẳn là hiểu rõ chứ?

Vậy anh đã phát hiện ra chuyện này từ khi nào?

3 năm trước, sự ra đi dứt khoát của Chu Chỉ An sau khi chia tay là vì tổn thương, hay… cũng có thể coi là một sự buông tha?

Anh hiểu cô đến vậy, có lẽ ngay từ đầu anh đã biết cô vốn chỉ coi anh như một “điểm dừng chân” cố định, để rồi yên tâm mà đi làm việc của riêng mình.

Cô cảm thấy trong lòng mình có một con quái vật nhỏ, và Chu Chỉ An đã dùng sự kiên nhẫn cùng dịu dàng vô hạn của anh để nuôi dưỡng nó.

Con quái vật nhỏ ấy trước đây luôn bình lặng, hoàn toàn không làm phiền đến công việc và cuộc sống bình thường của Văn Hựu Vi, bởi vì nó chỉ nghĩ đây là một cuộc ly biệt ngắn ngủi, cảm giác an toàn Chu Chỉ An mang lại đã vượt qua cả thời gian và không gian. Nhưng một khi nó biết đó là lời từ biệt chính thức, con quái vật ấy sẽ bắt đầu luống cuống, nó sẽ lo âu, thất vọng, giận dữ và sợ hãi.

Văn Hựu Vi thầm kinh hãi trong lòng.

Cô đã hiểu tại sao người ta nói tình yêu khiến con người ta lo được lo mất. Bởi vì quyền chủ động thực chất nằm trong tay người trao đi tình yêu. Khi bạn nhận ra mình không thể đánh mất nó, sự ngọt ngào của nó sẽ biến thành một thứ gì đó khiến người ta tuyệt vọng, bạn khao khát nó đến thế nhưng không ai đảm bảo sẽ cung cấp cho bạn một cách ổn định.

Đây thực sự là điều đáng sợ nhất thế gian.

Nỗi đau đến muộn này, là vì trước đó anh đã chọn cách buông tha.

Nhưng khi nghĩ thông suốt chuyện này, Văn Hựu Vi bỗng nhiên có một sự không chắc chắn khác về bản thân, kéo theo cả sự nghi ngờ về tiêu chuẩn đạo đức của chính mình. Cô hoang mang hỏi Lương Sảng: “Vậy rốt cuộc tớ là thích anh ấy hay là cần anh ấy? Có lẽ, tớ chỉ đang lợi dụng anh ấy? Ai mà chẳng muốn có một người yêu dịu dàng chu đáo chứ. Có phải vì những lợi ích này mà tớ không nỡ buông tay không? Là không muốn mất đi sự đối xử đặc biệt đó, hay là không muốn mất anh ấy?”

Lương Sảng: “Kiểm soát biến số một chút đi. Thử thay bằng người khác làm những việc anh ấy làm cho cậu, xem cậu có chấp nhận được không?”

Văn Hựu Vi bừng tỉnh đại ngộ.

Cô gần như muốn reo vui lên, thật tốt quá! Hóa ra chỉ vì người đó là Chu Chỉ An.

Tất cả những nụ hôn, cái ôm, những va chạm, sự chăm sóc tỉ mỉ, sự thân mật không giấu giếm… tất cả những điều đó, nếu không phải là Chu Chỉ An mà là một người khác, dù cơ thể người đó có đẹp đẽ hơn, học vấn uyên bác hơn, thì cũng không được, nhất quyết không được.

Thật tốt quá, giữa nỗi đau không nơi nương tựa, cô đã nắm bắt được một loại hạnh phúc lâng lâng khác — hóa ra mình chỉ là thích anh ấy mà thôi.

Văn Hựu Vi đi đến tiệm thuốc mở cửa 24 giờ.

Cô mở lời một cách không tự nhiên cho lắm, hỏi xem môi bị cắn rách thì nên mua thuốc gì. Nhân viên cửa hàng: “Nhiệt miệng hả? Nếu không nghiêm trọng thì dùng ít thuốc kháng viêm giảm đau nhé.”

Văn Hựu Vi: “Bên ngoài… bị cắn rách từ bên ngoài.”

Nhân viên: “…”

Một lát sau, Chu Chỉ An nhận được tin nhắn của cô: Có cái túi treo trên nắm cửa phòng anh, thuốc ở bên trong.

Chu Chỉ An trả lời: Ừ.

Văn Hựu Vi nhìn chằm chằm vào chữ “Ừ” mà thẫn thờ. Giờ còn học được cả thói tiết kiệm lời cơ đấy? Đồ đáng ghét!

Một đêm khó ngủ. Cô nhìn trân trối lên trần nhà, nghĩ bụng cuộc đời đúng là chẳng bao giờ cho phép ai trốn học cả, mỗi một tiết học từng bỏ lỡ, mỗi một vấn đề từng lười suy nghĩ, cuối cùng… tất cả những đề bài ấy đều sẽ được bày ra trước mặt bạn, ép bạn phải đối diện cho đến khi thi lại đạt điểm đỗ mới thôi.

Sáng sớm hôm sau, dù vô tình hay hữu ý, họ lại chạm mặt nhau tại nhà hàng của khách sạn.

Nhậm Bảo Bối nhiệt tình mời cô ngồi xuống ăn sáng cùng. Cậu vừa khuấy ly cà phê vừa hỏi Chu Chỉ An: “Anh ơi, môi anh bị làm sao thế?”

Chu Chỉ An quay đầu nhìn cậu, rõ ràng là chững lại một nhịp, rồi mới đáp: “Không cẩn thận tự cắn phải.”

Lúc anh đi lấy sữa, Nhậm Bảo Bối ghé sát lại gần Văn Hựu Vi, nói nhỏ: “Anh tôi có vấn đề.”

Văn Hựu Vi: “Hửm?”

Nhậm Bảo Bối: “Vết đó không phải tự mình cắn ra được đâu. Không lừa được thiên tài là tôi đây đâu nhé.”

Văn Hựu Vi hơi cứng người, đáp lại bằng tông giọng đều đều như máy đọc: “… Oa, đỉnh thật đấy.”

Nhậm Bảo Bối: “Anh ấy có biến rồi, sau khi tôi ngủ say anh ấy đã ra ngoài.”

Văn Hựu Vi cúi đầu quết thêm một lớp mứt lên miếng bánh mì, làm như thể sợ miếng bánh bị lạnh vậy, rồi tiếp tục tiếp lời trong trạng thái tâm thần bất định: “Người trưởng thành mà, có chút đời sống tình cảm cũng là bình thường thôi.”

Nhậm Bảo Bối nghiêm túc: “Nhưng anh tôi sống rất… trinh tiết.”

Biểu cảm của Văn Hựu Vi trở nên vặn vẹo. Cô nhìn Nhậm Bảo Bối một hồi rồi nhận xét: “Tôi rất thích phong cách dùng tiếng Trung của cậu.”

Nhậm Bảo Bối vô cùng đắc ý: “Thấy chưa, tôi bỏ qua luôn 3500 từ thông dụng để học thẳng từ vựng cao cấp đấy. Nghe có phải rất ảo diệu không?”

Văn Hựu Vi giơ ngón tay cái: “Đúng là bái phục cậu.”

Chu Chỉ An bưng sữa quay lại, hỏi hai người đang nói chuyện gì. Anh còn tiện tay mang về hai hộp bơ nhỏ loại dùng để phết bánh mì cho Văn Hựu Vi — thói quen của cô là những đồ ăn nhiều calo phải tập trung ăn vào buổi sáng, phết “liều lượng chí mạng” bơ và mứt mới là ngon nhất.

Vì chột dạ, cô vội vàng chộp lấy hai hộp bơ nhỏ đó giấu vào lòng bàn tay, hy vọng Nhậm Bảo Bối không nhận ra điều gì bất thường. Đối phương quả nhiên vẫn như mọi khi, đáp lời Chu Chỉ An: “Đang tán dóc về tự do và chuyện bát quái của người trưởng thành ạ.”

Chu Chỉ An liếc nhìn Văn Hựu Vi một cái. Văn Hựu Vi nhìn chằm chằm vào vết thương trên môi anh, rồi sau đó, ánh mắt chạm ánh mắt. Dự đoán trong lòng anh là Văn Hựu Vi sẽ chột dạ mà nhìn đi chỗ khác, nhưng cô không hề. Thế là thành màn nhìn nhau đắm đuối, chẳng ai chịu rút lui trước.

Cho đến khi Nhậm Bảo Bối bắt đầu nghi hoặc quan sát cả hai.

Cô xé một nửa lớp vỏ giấy của chiếc ống m*t đã lấy sẵn, dùng tay giữ lấy rồi c*m v** ly sữa của anh, sau đó vứt nửa lớp vỏ giấy vừa cầm đi, để chiếc ống m*t lộ ra một cách gọn gàng, rồi cất lời tự nhiên nhất có thể: “Vết thương đừng có để dính nước đấy.”

Chu Chỉ An mỉm cười nhẹ: “Cảm ơn cô.”

Sau đó mỗi người tự bận việc của mình. Văn Hựu Vi đã gặp được vị cán bộ nữ kia — Trương Tiểu Vân. Cũng qua lời giới thiệu của cô ấy, Văn Hựu Vi cảm nhận sâu sắc rằng chuyến đi này cực kỳ có ý nghĩa, đồng thời chứng thực rõ ràng cho sự… ngạo mạn trong bộ quy tắc của Lỗ Kính trước đó.

Đây tuyệt đối không phải kiểu “trái cây ế ẩm, xin hãy giúp chúng tôi”. Địa phương đã có quy hoạch chi tiết và phương án khả thi, họ đã tìm mọi cách xoay xở nguồn vốn, có đầu tư, có những chính sách ưu tiên tốt. Thậm chí tầm nhìn của họ còn rất xa, đã tính đến chuyện 5 năm, 10 năm sau, dựa trên nền tảng sinh thái nơi đây để phát triển dự án này lớn mạnh đến mức nào. Thứ họ cần là sự hợp tác. Tìm đến Thái Hòa chẳng qua là hy vọng dựa vào mô hình đã thành công và tài nguyên sẵn có của tập đoàn để tăng xác suất thành công và khởi động nhanh hơn. Dĩ nhiên, họ cũng tìm đến đối thủ cạnh tranh của Thái Hòa và đôi bên đã có trao đổi.

Văn Hựu Vi nghĩ, thế này mới là bình thường. Nếu Trương Tiểu Vân và Tưởng Phi không muốn làm việc thực chất cho địa phương, họ đã chẳng tìm đến Thái Hòa. Mà một khi đã muốn làm việc thực chất, thì cách thức triển khai chắc chắn không phải là xào nấu số liệu, làm quan hệ công chúng hay diễn kịch từ thiện.

Lỗ Kính rốt cuộc đang nghĩ gì vậy? Ông ta coi thường “mảng nghiệp vụ nhỏ” phải bắt đầu từ con số 0 này? Hay ông ta chưa phát hiện ra tiềm năng ở đây? Hoặc giả… ông ta căn bản chẳng coi ra gì, chỉ tùy tiện đẩy cái “nồi lủng” này đi, miễn không xảy ra chuyện là vạn sự đại cát?

Văn Hựu Vi suy nghĩ rồi bỗng nhiên lại thấy không chắc chắn, đây rốt cuộc là cách hiểu của ông ta hay là chỉ thị của sếp tổng? Nhưng dù là cái nào thì cũng quá đỗi ngạo mạn.

Có lẽ, người từng đạt được thành công một lần thì có tư cách để ngạo mạn, chỉ là sự ngạo mạn này nên có thời hạn thôi.

Thế giới đang thay đổi, mọi thứ đều thay đổi. Một ngành nghề tăng trưởng thần tốc có thể chỉ là hoa quỳnh sớm nở tối tàn, tốc độ rộ nở và héo tàn đều cực nhanh; một nơi nhỏ bé vô danh cũng có thể ẩn chứa cơ hội lớn đầy sức mạnh. “Kẻ trí” của ngày hôm nay liệu có còn theo kịp thời đại vào ngày mai? Hào quang từ vị trí cao nhờ nắm bắt đúng thời cơ sẽ tồn tại được bao lâu?

Trong vài năm nay, cô bắt đầu hiểu nhiều hơn về sự biến động của thế giới. Không ai có thể đi mãi trên một con đường mà không có lúc đi xuống. Và nếu muốn giữ mình ở một vị trí tốt lâu hơn một chút, quy tắc sắt duy nhất chính là giữ sự thành tâm, giữ lòng khiêm tốn, và luôn mang tâm thế kính sợ trước mọi khả năng.

Cô cho rằng Thái Hòa cần một mảng nghiệp vụ như thế này, đây là cơ hội tốt, và tương lai sẽ là một mô hình có thể sao chép. Chỉ là cô chưa chắc chắn tầm nhìn của mình đã đủ chính xác và dài hạn hay chưa. Sau khi họp xong, cô được dẫn đi xem thêm nhiều cơ sở hạ tầng của địa phương. Trên đường về, cô gửi tin nhắn thoại ngắn gọn cho Trần Thuật thuật lại sự việc. Suy nghĩ một lát, cô vẫn chia sẻ nỗi băn khoăn của mình: nói rằng không biết vấn đề nằm ở khâu nào, vạn nhất ngay từ đầu đây đã là ý đồ của sếp tổng, thì chẳng phải mọi thứ đều đổ sông đổ biển sao?

Trần Thuật không cuốn theo dòng suy nghĩ đó của cô, nhưng thái độ đối với công việc rất nghiêm túc: “Tôi biết rồi. Cô cứ tìm hiểu kỹ tình hình với họ, rà soát lại từng khâu cô vừa nói cho rõ ràng. Tuần này về chúng ta sẽ trao đổi chi tiết.”

Văn Hựu Vi đáp vâng.

Xong việc công, cô cầm điện thoại mở khung chat với Nhậm Bảo Bối, hỏi xem tối nay họ có rảnh không, cô muốn mời cơm tối để cảm ơn họ đã cho quá giang một đoạn đường.

Nhậm Bảo Bối nói có. Sau khi nghe Văn Hựu Vi hỏi ý kiến, cậu còn giới thiệu cho cô hai quán đặc sản, cân nhắc tình hình của Chu Chỉ An, Văn Hựu Vi đã chọn quán có khẩu vị thanh đạm hơn.

Cô thay bộ đồ khác rồi xuống lầu, họ đã đợi sẵn đúng giờ. Nhậm Bảo Bối: “Oa, Vivian, trông chị rất ‘quang thái’!”

Văn Hựu Vi quay sang Chu Chỉ An, bình thản pha chút thắc mắc: “Quang thái nghĩa là gì thế?”

Chu Chỉ An rũ mắt cười một tiếng, phát âm đầy quyến luyến: “Là rất xinh đẹp.”

Văn Hựu Vi “ồ” một tiếng, làm ra vẻ đã hiểu, rồi quay sang Nhậm Bảo Bối: “Cảm ơn cậu. Cậu rất có mắt nhìn, cũng rất có phong độ.”

*

You’re Beautiful – James Blunt 


Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương Truyện Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương Story Chương 48
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...