Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Chương 47
Có cùng điểm đến, thậm chí ở cùng một khách sạn tiếp đón, Oscar vô cùng phấn khích trước duyên phận này và tiết lộ nhiều hơn về công việc của họ. Lúc này Văn Hựu Vi mới nhận ra, việc họ xuất hiện ở đây không hoàn toàn chỉ dựa vào sự tình cờ.
Một quận trực thuộc thành phố S có hai vị cán bộ trẻ tên là Trương Tiểu Vân và Tưởng Phi. Cả hai đều là người bản địa, lớn hơn nhóm của Hựu Vi khoảng 7, 8 tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học đã quay về xây dựng quê hương. Họ bắt đầu từ những vị trí cơ sở nhất, đến nay đã trở thành những người có tiếng nói quyết định.
Hai người trẻ này đầu óc linh hoạt, lại chịu khó làm việc. Ban đầu họ liên hệ với Đại học Z vì nhận thấy vấn đề sức khỏe tâm lý của phụ nữ và trẻ em bị bỏ lại quê nhà cần được chú trọng. Đại học Z cũng phản hồi rất tích cực, do giáo sư Nhậm chủ trì dẫn dắt, cùng với chính quyền địa phương xây dựng nhiều trạm dịch vụ tư vấn tâm lý tại đây. Kết quả sau đó chứng minh thử nghiệm này vô cùng giá trị. Các giáo sư của Đại học Z vẫn thỉnh thoảng ghé qua để đào tạo cho cán bộ thôn, hoặc tổ chức các buổi diễn thuyết về sức khỏe tâm lý cho người dân.
Bản thân giáo sư Nhậm có đề tài nghiên cứu dài hạn tại đây nên thầy đi lại rất năng nổ. Chỉ là 2 năm gần đây thầy phải trải qua vài ca phẫu thuật, tình trạng sức khỏe không cho phép đi công tác cường độ cao như vậy nữa, nên phần khảo sát thực địa chủ yếu do sinh viên của thầy đảm nhận, trong đó có Oscar.
Bác tài xế là người địa phương, nghe loáng thoáng câu chuyện của họ liền chủ động góp lời. Bác nói những gì họ thấy chỉ là một phần nhỏ, còn có cả giáo dục pháp luật, chăm sóc y tế… mọi việc đều đang được triển khai rốt ráo. Và tất nhiên, phát triển kinh tế vẫn là mấu chốt lớn nhất, địa phương đã nỗ lực trên rất nhiều phương diện.
Đến cửa khách sạn và xuống xe, Văn Hựu Vi quan sát xung quanh và nhận ra tình hình ở đây tốt hơn cô tưởng rất nhiều. Khách sạn dường như được xây dựng theo hướng khách sạn cảnh quan, sạch sẽ, thoáng đãng và rất “lên hình”. Cô đi vào trong, tiện tay cầm lấy một tờ cẩm nang du lịch. Ở trang cuối in ảnh của hai người phụ trách chính quyền quận, bên cạnh là chức vụ, các mảng phụ trách và cả số điện thoại cá nhân. Tờ hướng dẫn ghi rõ: Tại địa phương, nếu gặp bất kỳ tình huống nào, vào bất cứ lúc nào, hoặc có ý kiến đóng góp, đều có thể gọi điện hoặc gửi tin nhắn vào số này.
Điều này gợi lại trong cô một vài ký ức kỳ lạ, cô theo bản năng quay sang nhìn Chu Chỉ An.
Tranh thủ lúc Oscar vào nhà vệ sinh, Văn Hựu Vi khẽ nói: “Chúng mình từng đến đây rồi, đúng không?”
Chu Chỉ An gật đầu xác nhận: “Lần mà chúng mình bị lỡ chuyến xe ấy.”
Đó là một mùa hè năm nào, hai người vì không kịp chuyến tàu cao tốc như dự kiến nên phải đổi lộ trình và chuyển xe tạm thời, phải chờ ở trạm dừng nhỏ này suốt một tiếng đồng hồ. Khi đó, họ thấy một nam một nữ, hai người trẻ tuổi đeo băng rôn trên tay, đang phát trái cây cho khách du lịch tại nhà ga và mời họ nếm thử đặc sản địa phương. Họ còn phát cho khách những tấm thẻ in một dãy số điện thoại ứng với các dịch vụ tiêu dùng, đi lại, hay trường hợp khẩn cấp. Lúc ấy, Văn Hựu Vi và Chu Chỉ An chỉ cảm thấy thật chu đáo và lạ lẫm.
Giờ đây, Văn Hựu Vi cầm tờ quảng cáo trong tay với ánh mắt không thể tin nổi: “Bao nhiêu năm qua mà họ vẫn kiên trì như vậy sao… Trời đất ơi.”
Nhưng nhiều việc trên thế giới này không phải lúc nào cũng nhận được hồi đáp ngay lập tức, và thời đó cũng chưa có mạng xã hội phát triển như bây giờ để những nỗ lực ấy được nhiều người biết đến hơn. Đến tận hôm nay khi có mặt tại đây, cô mới kết nối được mọi chuyện lại với nhau. Cô chợt nhớ ra 2 năm trước từng xem một bản tin nói về việc hai cán bộ trẻ chấn chỉnh tình trạng loạn thu phí tại các làng du lịch, tin tức đó cũng từng gây sốt một thời gian ngắn.
Hóa ra, mọi thứ đều có dấu vết để tìm lại.
Ở những nơi mà bạn không nhìn thấy, thế giới vẫn luôn vận hành. Ở mỗi góc khuất, đều có những con người chưa bao giờ từ bỏ hy vọng, vẫn nỗ lực vươn lên mạnh mẽ.
Cuộc gặp gỡ lần này cũng không hẳn là do tình cờ, khi chúng ta đều cùng tiến về phía trước, cuối cùng sẽ có lúc gặp lại nhau ở một điểm giao thoa nào đó.
Cô đến sớm hơn một ngày so với kế hoạch. Người liên hệ gửi tin nhắn báo rằng người phụ trách bị kẹt lại ở thị trấn dưới xuôi, hôm nay không kịp về, lát nữa sẽ để người khác dẫn cô đi xem xung quanh. Văn Hựu Vi bảo không cần phiền phức, cứ trao đổi theo đúng thời gian đã định. Vốn dĩ là do cô nôn nóng đến trước, không có lý gì lại làm tăng thêm khối lượng công việc cho người ta.
Những gì tận mắt chứng kiến về sự phát triển và các chi tiết nhỏ dọc đường khiến Văn Hựu Vi nhớ lại câu nói của Liêu Thừa: “Đừng mang tâm thái đi ban phát cháo từ thiện”. Lúc này cô vô cùng thấm thía.
Sắp xếp hành lý xong, Oscar đã gõ cửa phòng cô trước: “Vivian! Tối nay đi ăn với tụi tôi đi! Chợ đêm ở đây tuyệt lắm, chị nhất định phải trải nghiệm thử.”
Chu Chỉ An đứng phía sau cậu. Cô nhìn anh một cái: “Có tiện không?”
Chu Chỉ An: “Tiện.”
“Được thôi.” Cô đồng ý một cách sảng khoái.
Oscar có vẻ rất đắc ý vì mình đã đến đây nhiều lần, cậu hào hứng đóng vai “nửa người bản địa” để giới thiệu khu vực trung tâm cho Văn Hựu Vi. Những lúc không giải thích được cặn kẽ, cậu lại cầu cứu Chu Chỉ An để anh bổ sung.
Kể từ sau vụ meme kia, Văn Hựu Vi có chút không dám nhìn thẳng vào anh. Điều may mắn duy nhất là cô và Chu Chỉ An đều có kỹ năng diễn xuất đạt chuẩn, xem ra chưa để cậu thiếu niên này nhận ra manh mối nào.
Oscar là một hướng dẫn viên tận tâm, và Văn Hựu Vi một lần nữa cảm nhận được sự chân thành cũng như quyết tâm vực dậy kinh tế của địa phương. Thế là, một sự nghi hoặc khác trào dâng trong lòng cô —
Hai vị cán bộ trẻ có tư duy và năng lực như vậy khi gửi lời đến sếp tổng, họ sẽ nói những gì? Chẳng lẽ sếp tổng cũng chỉ nghĩ như lời Lỗ Kính dặn dò, là làm đẹp số liệu, làm mấy việc hình thức cho có lệ? Chỉ để đối phó một cách tùy tiện thôi sao?
Cô luôn cảm thấy có ai đó ở giữa đã hiểu sai vấn đề, và rất có thể kẻ đưa ra quyết định từ trên trời rơi xuống này… chính là Lỗ Kính.
Ba người đi dạo mỏi nhừ chân, bèn tìm một quán trà lộ thiên ngồi xuống. Ông chủ quán đang mở những bài hát dân ca địa phương, giai điệu chậm rãi, nhẹ nhàng, nghe như tiếng thủ thỉ của đôi tình nhân.
Trời chưa tối hẳn, nhưng từ đằng xa, mặt trăng đã leo lên cao. Gió đêm cũng khẽ khàng lay động.
Oscar ôm ly trà, vừa để tiêu thực vừa cảm thán: “Vui quá, tôi nhớ có một câu thơ nói về cái gì mà chân trời, rồi mặt trăng gì đó.” Cuối cùng cậu đưa ra kết luận: “Đồng thị thiên nhai luân lạc nhân?” (Cùng là những kẻ lưu lạc nơi chân trời góc bể)
Văn Hựu Vi bật cười thành tiếng: “Nếu bây giờ có một trận mưa rào dội thẳng vào đầu chúng ta, thì câu thơ này sẽ dùng rất đúng đấy.”
Oscar nghe ra ý mỉa mai, quay sang hỏi Chu Chỉ An: “Anh ơi, đúng ra phải là câu gì?”
“Hải thượng sinh minh nguyệt, thiên nhai cộng thử thì?”
(*) Trích trong bài “Vọng nguyệt hoài viễn” của Trương Cửu Linh, nghĩa là: Vầng trăng mọc ở bể khơi, Cùng trong một lúc góc trời soi chung.
“À đúng rồi!” Oscar cảm thán, “Thật tuyệt, tôi thích những bài thơ về trăng. Các thi nhân cổ đại luôn thích viết về những cuộc tương phùng của con người dưới hoa và trăng, cách họ chọn vật tham chiếu thật thú vị.”
“Đúng là vậy.” Anh mắt Chu Chỉ An khẽ lướt qua Văn Hựu Vi, rồi bất ngờ nói: “Còn có một câu khác cũng như thế.”
“Câu gì ạ?” Oscar hỏi.
Chu Chỉ An nhìn thẳng vào Văn Hựu Vi: “Hoa tiền nguyệt hạ tạm tương phùng, khổ hận trở tòng dung.”
(*) Trích trong bài “Tố Trung Tình” của Trương Tiên thời Bắc Tống, nghĩa là: Dưới hoa dưới trăng tạm tương phùng, chỉ hận nỗi niềm riêng ngăn trở sự thong dong.
“…” Văn Hựu Vi suýt chút nữa thì ngồi thụp xuống tại chỗ. Anh tỉnh táo lại đi! Đang “tỏ lòng thành” ở đây đấy à!
Cô rất muốn nói rằng cậu thiếu niên này trông chỉ có vẻ là tiếng Trung không tốt thôi, chứ không phải thằng ngốc. Khốn thật, ngộ nhỡ cậu ấy từng học bài này thì sao? Ôi! Đừng chửi “khốn khiếp” nữa, cậu ấy gọi Chu Chỉ An là anh mà.
(*) Từ khốn kiếp trong tiếng trung đọc là “Nhật tha ca”, từ anh trai trong tiếng trung cũng đọc là “ca”.
Oscar hỏi cô: “Bài này viết về cái gì thế?”
“Viết về…” Chữ nghĩa cứng lại đầu lưỡi, cô thất bại trong việc tổ chức ngôn ngữ: “Xin lỗi, tôi… hồi đi học không chăm chỉ lắm. Chưa học qua bài này.”
“Ồ! Vậy xem ra không phải là một bài thơ phổ biến rồi.”
Cậu quay sang hỏi Chu Chỉ An, anh mỉm cười: “Bài thơ nói rằng chỉ cần có lòng, nhất định sẽ gặp lại.”
Văn Hựu Vi cúi đầu uống nước, không dám nhìn vào mắt anh. Cô không biết là Chu Chỉ An điên rồi hay là mình điên nữa. Hoặc có lẽ cả thế giới này đều điên rồi, dù sao thì giới trẻ ngày nay, mấy ai có trạng thái tinh thần bình thường đâu?
Cô nhìn vào đôi mắt trong veo của Oscar, lòng đầy thẹn thùng. Chẳng ai ngờ sau này lại có cuộc giao thoa này, trước mặt cậu thiếu niên vô tội, cô cảm thấy tội lỗi đầy mình. Cảm thấy Chu Chỉ An đêm nay hình như hơi “điên”, cứ liên tục thăm dò quanh vùng nguy hiểm, Văn Hựu Vi vội vã chuyển chủ đề. Cô quay sang Oscar: “Đúng rồi, tôi vẫn chưa hỏi tên tiếng Trung của cậu là gì?”
“Á!” Oscar hiếm khi hốt hoảng như vậy.
Văn Hựu Vi: “?”
Cô bối rối nhìn sang Chu Chỉ An, anh mỉm cười giữ ý: “Chưa được sự cho phép, tôi không thể nói.”
Oscar có vẻ rất hài lòng, nói với cô: “Bí mật, mỗi người đều có bí mật mà.”
Văn Hựu Vi không hỏi thêm, nhưng phản ứng của Oscar khiến cô tò mò.
Trở về khách sạn, sau khi tắm xong, Văn Hựu Vi đi ra ban công nhỏ mở rộng của tầng này. Lúc mới đến cô đã nhận ra tầm nhìn ở đây rất tốt, có thể thu trọn cảnh sắc xung quanh vào tầm mắt. Lúc này trăng đã lên đến giữa trời, dưới ánh trăng bao phủ, vạn vật mang một vẻ đẹp huyền bí và bình yên.
Cô đặt tay lên lan can, nhìn cảnh vật bên ngoài mà xuất thần.
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, cô không hề ngạc nhiên, là Chu Chỉ An.
“Oscar ngủ rồi à?” Cô hỏi.
“Ừ, cậu ấy cứ ăn no là buồn ngủ.”
Nói xong, Văn Hựu Vi cảm thấy không khí có chút quá đỗi… Cô lảng sang chuyện khác: “Vậy tên tiếng Trung của cậu ấy là gì?”
Chu Chỉ An mỉm cười nhìn cô, khẽ lắc đầu: “Không thể nói.”
Hửm? Văn Hựu Vi thậm chí không nhận ra sự bất mãn của mình mang theo vài phần trẻ con: “Em sẽ giữ bí mật mà, nói cho em biết đi.”
“Anh đã hứa rồi, đó là bí mật.”
“Em sẽ không tiết lộ đâu, em muốn biết mà.”
Chu Chỉ An nở nụ cười nhạt rồi dời mắt đi, anh thực sự định im lặng đến cùng.
Văn Hựu Vi khựng lại một thoáng, giống như vừa hẫng chân một nhịp. Cô đang trải qua một trải nghiệm tâm lý cực kỳ hiếm hoi và đặc biệt.
Lúc này cô chợt bừng tỉnh nhận ra đó là sự từ chối đến từ Chu Chỉ An. Đây là lần đầu tiên, rõ ràng và dứt khoát, anh từ chối cô.
Trong lòng cô, anh vốn là một bến đỗ quá an toàn. Dẫu lúc này lý trí cô biết rõ họ đã chia tay 3 năm, nên lùi lại vị trí của những người lạ, nhưng cô vẫn cảm thấy mất phương hướng trước sự từ chối này.
Đạo lý cô đều hiểu. Có lẽ cái tên đó không được hay cho lắm, Oscar có quyền riêng tư của mình, còn Chu Chỉ An? Anh chỉ đang giữ lời hứa với bạn bè, việc “không nói” là hoàn toàn có cơ sở. Thế nhưng, thế nhưng… cô là Văn Hựu Vi, anh là Chu Chỉ An, họ là Văn Hựu Vi và Chu Chỉ An kia mà, có chuyện gì mà không thể nói cơ chứ?
Một giọng nói trong lòng bảo cô rằng: Đáng ra phải như vậy, hai người chia tay rồi. Chia tay không đơn giản là rời xa nhau, mà là kể từ đó anh ấy sẽ không còn để mặc mình muốn gì được nấy nữa, tất cả những “đặc quyền” anh ấy từng trao cho mình sẽ dần bị thu hồi.
Văn Hựu Vi bỗng nhiên im bặt, gương mặt xuất hiện một khoảnh khắc trống rỗng.
“Nhậm Bảo Bối.” Anh đột ngột lên tiếng không một lời báo trước.
“Cái gì cơ?”
“Thầy Nhậm… đến tuổi xế chiều mới có cậu ấy, nên có chút quá… yêu chiều.” Anh nói, “Và lúc đó, có lẽ thầy cũng không nghĩ tới việc sẽ đưa cậu ấy về nước.”
Cái tên đó không còn quan trọng nữa, Văn Hựu Vi đang chìm sâu vào nỗi hoảng loạn và chán chường ập đến bất ngờ.
Cô nhận ra trước đây mình đã không nhìn rõ một vài chuyện. Cô gần như không nhớ nổi trạng thái khi còn là bạn bè bình thường với Chu Chỉ An là như thế nào, dường như ngay từ ngày đầu quen biết, cô đã có được “đặc quyền” nơi anh.
Ánh mắt anh luôn dõi theo cô, anh luôn có thể chú ý đến từng cử động nhỏ và nhu cầu của cô. Ranh giới của cô rõ ràng, anh liền biến mình thành một loại chất lỏng, thuận theo ranh giới của cô mà chảy trôi.
Cô cứ ngỡ sau khi chia tay, trời cao biển rộng chỉ là chuyện một câu nói. Nhưng thực tế, cô bỗng phát hiện ra, dường như ngay cả việc mình không còn giữ vị trí đặc biệt trong lòng anh nữa, cô cũng không thể chấp nhận được.
Nếu thế giới này từ nay không còn người này, đoạn tuyệt mọi ý nghĩ thì lại là một chuyện khác. Nhưng nếu anh ngay trước mắt, mà mối quan hệ này lại rạch ròi từ đậm chuyển thành nhạt… Văn Hựu Vi cảm thấy khó thở, không thể tiếp tục đứng trước mặt anh được nữa, ngay cả vẻ bình thản giả tạo cũng không giữ nổi: “Em mệt rồi, đi ngủ đây. Ngủ ngon.”
Nói xong cô quay người bước đi.
Giây tiếp theo, cổ tay bị giữ chặt.
Lòng bàn tay với nhiệt độ ấm nóng áp vào da thịt nơi cổ tay cô, nóng đến mức trái tim khẽ co thắt lại. Cô quá sợ hãi cảm xúc này của mình, cô không biết phải xử lý ra sao.
“Buông tay.” Lời thốt ra, chính cô cũng ngạc nhiên trước sự thất thố này.
“Em giận rồi.” Giọng anh trầm ấm và dịu dàng.
Đó không phải là một câu hỏi “Em giận à?”, mà là anh rất chắc chắn. Trong ngữ điệu xen lẫn sự yêu chiều, nuối tiếc, và cả nhiều điều không thể gọi tên, nồng đượm mà bi thương.
Văn Hựu Vi cố dùng sức nhưng không thể thoát ra. Cô thực sự giận, cô giận chính mình một cách vô lý. Mà Chu Chỉ An lại không muốn tác thành cho hành động vùng vẫy của cô. Sau nỗ lực thất bại, Văn Hựu Vi bất chợt quay phắt lại, trừng mắt lườm anh.
Anh cứ thế nhìn cô, một bên là h*m m**n chiếm hữu cuộn trào mãnh liệt; một bên là sự thuần phục ôn hòa, như viết rõ: “Anh đầu hàng trước em”.
Văn Hựu Vi kiễng chân, rướn người lên, cắn mạnh vào môi anh.
Giống như rất nhiều lần trước đây.
Giọng nói trong lòng lại vang lên: Văn Hựu Vi, mày quá bá đạo rồi, đây chẳng phải là điều mày muốn sao? Không có một quy luật tự nhiên nào đảm bảo rằng sẽ có người mãi mãi yêu mày. Mày đã nói lời chia tay với anh ấy, vào khoảnh khắc nói ra điều đó mày nên nhận ra rằng hai người sẽ ngày càng xa cách, anh ấy sẽ không còn yêu mày nữa, “chúng ta” sẽ không còn là “chúng ta” của ngày xưa, mày không thể chấp nhận được sao?
Cô cắn sâu hơn bất kỳ lần nào trước đây, cảm nhận được vị máu tanh ngọt, rồi mới buông ra.
Quay đầu, bước đi.
Lần này Chu Chỉ An không giữ cô lại nữa.
Chỉ mình cô biết, cô đã sợ hãi rồi.
*
Never Say Never – The Fray
Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
