Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Chương 4
Ngay khoảnh khắc bước vào thang máy, Văn Hựu Vi chợt nghĩ: Liệu Chu Chỉ An có đuổi theo không nhỉ?
Nhưng khi cửa thang máy khép lại, cô tự cười nhạo sự hão huyền của chính mình. Người chủ động đề nghị chia tay là cô, người quyết định cắt đứt liên lạc cũng là cô.
Từ lúc mới bên nhau, Văn Hựu Vi chưa bao giờ nghi ngờ việc tương lai của mình sẽ luôn gắn liền với Chu Chỉ An. Nhưng nếu hỏi cụ thể gắn liền như thế nào, cô lại chưa từng nghĩ tới. Đối với cô, Chu Chỉ An là một sự tồn tại quá mức an toàn, quá mức hiển nhiên. Cô là gió, còn anh sẽ xuôi theo chiều gió. Thế nhưng một ngày nọ, cô chợt nhận ra Chu Chỉ An thực chất là một cái cây, anh có nơi cần phải bám rễ của riêng mình. Họ cũng chẳng phải tự nhiên mà có thể chung đường; muốn không lạc mất nhau, cần phải nỗ lực rất nhiều.
Văn Hựu Vi quen anh vào kỳ nghỉ hè năm lớp 11.
Lúc đó, cô lên diễn đàn của trường tìm người thảo luận bài toán, tiêu đề là: “Có mỗi mình tôi thấy cái đề này có vấn đề thôi à?”. Thời ấy, kiểu đặt câu hỏi này chưa bị đánh đồng với mấy kẻ thích “cà khịa” trên mạng, nhưng cũng khá là gây khó chịu. Đa số mọi người bấm vào chỉ vì tò mò xem có gì vui không, chẳng ngờ đó lại là một bài toán thực thụ.
Tục ngữ có câu gì nhỉ? Toán học ấy mà, đến chó cũng chẳng thèm làm.
Có người chụp ảnh đáp án phía sau sách hướng dẫn đăng lên, bảo có chuyện bé tí thế cũng đăng bài câu like, cứ làm như bạn giỏi hơn cả người biên soạn sách không bằng. Văn Hựu Vi vẫn khăng khăng thấy đề và đáp án không khớp, dù thế nào cũng không suy ra được con số cuối cùng, cô muốn hiểu cho ra lẽ. Thời đó tìm giáo viên trong kỳ nghỉ không hề dễ dàng, trừ phi phải gọi điện trực tiếp. Trong tâm trí của mấy đứa trẻ tuổi dở dở ương ương, hiếu học là một chuyện, nhưng chủ động liên lạc với thầy cô lại là chuyện hoàn toàn khác, nên cô thấy bứt rứt vô cùng.
Bài đăng bị trôi mất hai ngày, tốc độ tụt hạng còn nhanh hơn mấy bài làm quen hay bình chọn hoa khôi, nam vương của trường, Văn Hựu Vi vốn đã chẳng còn hy vọng gì. Cuối cùng, cũng có người phản hồi, nói rằng đề bài in sai một điều kiện, đồng thời đưa ra một cách giải hay hơn, ngay cả nét chữ trên tờ giấy nháp cũng vô cùng ngay ngắn, thanh nhã.
Cái tài khoản có tên “Tư Tế” đó chính là Chu Chỉ An.
Đó là khởi đầu.
Việc quen biết “Tư Tế” đan xen với những ký ức của Văn Hựu Vi về thời kỳ sơ khai của internet, đó là một trải nghiệm vô cùng diệu kỳ. Đất trời bỗng xa xăm, tầm mắt bỗng mở rộng, từ những người xa lạ chưa từng gặp mặt bỗng trở nên thân thiết, chuyện gì cũng có thể nói với nhau. Một sợi dây cáp mạng dường như có thể kết nối cả thế giới.
Cô bấm vào trang cá nhân của “Tư Tế”, xem những bài anh từng phản hồi, những chủ đề anh quan tâm, và thấy mọi thứ đều thú vị. Chẳng ai biết thân phận thật của đối phương là gì, nhưng chỉ cần có chung sở thích là đủ, cô và Tư Tế luôn có chuyện để nói.
Vì làm quen ngay trên diễn đàn trường, phạm vi rất nhỏ nên đến khi kỳ nghỉ kết thúc, cô đã biết người đó chính là Chu Chỉ An.
Cuộc sống của học sinh cấp ba chỉ xoay quanh trường lớp, vào năm học, thời gian tự do càng hạn hẹp hơn. Nhiều nhất cũng chỉ là khoảng trống ngắn ngủi sau giờ tan học và trước giờ tự học buổi tối. Văn Hựu Vi ăn cơm tối xong là cắm mặt vào điện thoại nhắn tin QQ. Lúc đó vẫn chưa thể gọi là yêu đương, chỉ là quá đỗi hợp rơ, từ những cuốn tiểu thuyết trinh thám cùng đọc đến ca sĩ cùng yêu thích… Trước khi gặp anh, cô không hề biết trên đời này lại có người khơi gợi trong cô h*m m**n bày tỏ mãnh liệt đến thế, cứ như thể đã quen nhau từ kiếp trước, gom góp chuyện của hai đời người để kể cho đối phương nghe.
Sau này, cô nhận thấy pin điện thoại không trụ nổi. Bố mẹ cho cô mang điện thoại theo là để tiện liên lạc đón về sau giờ tự học, nếu lúc đó mà không gọi được, có khi ông Từ Minh Chương sẽ suy sụp mất.
Thế là Văn Hựu Vi nhắn: “Chẳng phải chúng mình chung TSo? Hay là gặp trực tiếp ở sân vận động đi.”
“Tư Tế” bên kia im lặng một lúc, rồi gửi lại một chữ: “Ừm.”
Thời học sinh, Chu Chỉ An vốn đã rất nổi bật trong trường, có điều tính tình anh hơi lập dị, chẳng mấy khi trò chuyện với ai. Nếu quen biết Chu Chỉ An ngoài đời trước, có lẽ giữa họ đã chẳng có sự bắt đầu nào. Bởi lẽ khi ấy Văn Hựu Vi luôn tự cho là mình chín chắn, cô thấy mấy cậu trai trẻ mà cứ ra vẻ “cao ngạo, lạnh lùng” thì đa phần là đang “làm màu”, cô cực kỳ dị ứng với cái kiểu cách tỏ vẻ ta đây như thế.
Nhưng vì đã quen “Tư Tế” trên mạng từ trước, nên cô rộng lượng bao dung cho cái sự làm màu của Chu Chỉ An, thầm hiểu rằng có lẽ anh thực sự là người ít nói với người ngoài.
Còn về Văn Hựu Vi, ngày ấy cô đang đắm chìm trong mốt tóc ép thẳng tưng, mái chéo che nửa mặt và một hàng khuyên tai bấm lỗ liên tiếp – đúng chuẩn phong cách “dân chơi phi chính thống” thời bấy giờ. Mỗi lần xem lại ảnh cũ, cô đều phải cảm thán rằng thẩm mỹ của con người khó mà đi trước thời đại cho được.
(*) Non-mainstream (phi chính thống) là một trào lưu văn hóa của thanh thiếu niên Trung Quốc những năm 2000-2010 (tương tự phong cách Emo, HKT hoặc các “dân chơi” thời đầu ở VN) với đặc trưng là phong cách ăn mặc hầm hố, tóc tai nhuộm màu sặc sỡ, đeo nhiều khuyên.

Hôm đó, “cô nàng ngổ ngáo” và “chàng trai làm màu” đã có buổi gặp mặt “offline” đầu tiên tại sân vận động phía sau trường.
Hai người lén quan sát đối phương một lượt, lúc đầu chẳng ai tìm được chủ đề gì để nói. Nhưng cũng không ai bảo muốn về, cứ thế giữ khoảng cách nửa bước chân, ngầm hiểu ý nhau mà đi dạo quanh sân. Văn Hựu Vi nối tiếp câu chuyện họ đang nói dở trên mạng được nửa câu, Chu Chỉ An lắp bắp tiếp lời, giải thích ngắn gọn súc tích rồi ngơ ngác nhìn cô một cái. Ánh hoàng hôn khiến đôi má cả hai nóng bừng, thứ ánh sáng ấm áp soi rõ những sợi lông tơ vàng óng trên gương mặt nghiêng của đôi nam nữ tuổi thiếu niên.
Văn Hựu Vi cúi đầu loay hoay với chiếc điện thoại, túi quần Chu Chỉ An rung lên nhưng anh không xem.
Văn Hựu Vi nhắc: “Xem tin nhắn đi kìa.”
Chu Chỉ An bấm mở khung thông báo, tin nhắn đến từ cô gái đang đứng đối diện: Có phải anh chỉ biết giao tiếp kiểu này không?
Anh buông điện thoại, ngây người nhìn Văn Hựu Vi. Cô nháy nháy mắt tinh nghịch. Ánh nắng chiều tà đậu vào mắt Chu Chỉ An, thắp sáng cả con ngươi, trông anh có vẻ hơi xao động và vui sướng.
Văn Hựu Vi cảm thấy từ “yêu sớm” thực chất được tạo ra một cách rất kỳ quặc. Khi đó, thứ tình cảm mà cô cảm nhận được không hề giống kiểu làm cho phụ huynh phải hốt hoảng, cũng khó có thể nói là mang ý nghĩa gì quá sâu sắc. Đương nhiên, theo quan điểm của cô, rất nhiều người lớn lên cũng chẳng hiểu nổi “yêu” là gì, “đương” là chi, chỉ là đến tuổi rồi nên nảy sinh ảo giác “mình đã hiểu”, rồi khoác lên mình cái mác người trưởng thành để yêu đương kết hôn, thực chất tâm hồn chẳng chín chắn thêm được bao nhiêu.
Cảm tình của cô dành cho Chu Chỉ An đơn thuần vô cùng: thích hàng lông mi dài và mùi hương thanh sạch trên người anh, cũng thích cái cảm giác luôn có chuyện để nói khi ở bên nhau.
Kể từ năm đó, suốt từ lúc tốt nghiệp cấp ba, đại học cho đến khi đi làm, họ đều bên nhau. Vậy mà cuối cùng vẫn chia tay, chính cô là người đề nghị.
Văn Hựu Vi của tuổi 27 kịp thời phanh lại dòng hồi ức.
Khung chat với Chu Chỉ An nhảy lên một tin nhắn: Anh về đến nhà rồi. Ngủ ngon nhé.
Ngón tay Văn Hựu Vi khựng lại trên màn hình một lát. Nếu Chu Chỉ An cũng giống như cô, vẫn còn giữ nguyên vẹn toàn bộ lịch sử trò chuyện, anh sẽ thấy tin nhắn trước đó của mình cô vẫn chưa trả lời, mọi thứ đã dừng lại từ rất lâu rồi.
Văn Hựu Vi đắn đo mãi, cuối cùng cũng hạ ngón tay xuống: Cảm ơn anh. Ngủ ngon.
Anh không gửi thêm bất kỳ tin nhắn nào nữa.
Văn Hựu Vi không thể định nghĩa nổi hành động hôm nay của Chu Chỉ An mang ý nghĩa gì, là còn vương vấn tình cũ hay chỉ đơn giản là tiện tay làm việc thiện.
Cô không nắm bắt được thái độ của Chu Chỉ An, cũng giống như việc cô chưa thực sự hiểu rõ bản thân mình đang khát khao điều gì nhất lúc này. Nhưng cô biết, khi phòng tuyến tâm lý trở nên yếu ớt, con người ta rất dễ tìm đến những niềm an ủi tình cảm gần nhất, dễ nghiêng về những lựa chọn mang lại cảm giác dễ chịu hơn.
Thế nhưng, đó chỉ là xuôi theo dòng nước, chứ chẳng phải nơi thực sự thuộc về trái tim.
Chu Chỉ An vẫn luôn là người tốt nhất, nhưng đó không phải là lý do để cô quay đầu khi bản thân còn chưa suy nghĩ thấu đáo.
Cuộc gặp gỡ tình cờ ngày hôm ấy không tạo thêm bất kỳ gợn sóng nào nữa. Chuyện có nên nghỉ việc hay không vẫn treo lơ lửng trong lòng Văn Hựu Vi chưa có lời giải, cô vẫn đi làm bình thường.
Cứ thế trôi qua khoảng hai ngày, đúng lúc Trần Thuật trực tiếp xuống căng tin dùng bữa và ngồi đối diện bàn với Văn Hựu Vi. Anh ta gõ đôi đũa cho ngay ngắn vào khay cơm, dùng ánh mắt như nhìn thấu tâm can để quan sát cô rồi mở lời: “Cô em này, hai hôm trước đi ăn với Diên Khánh đấy à?”
Văn Hựu Vi thấy não mình căng ra như dây đàn. Có ý định ra đi là một chuyện, nhưng khi chưa quyết định mà đã bị sếp trực tiếp nhìn ra sự bất thường lại là chuyện hoàn toàn khác.
Cô khẽ nhíu mày, mím môi, hít một hơi thật sâu qua mũi. Lúc này Văn Hựu Vi cảm thấy cực kỳ phẫn nộ với Diên Khánh, nhưng tông giọng lại càng giữ được vẻ điềm tĩnh, cứ như thể đang bàn chuyện phiếm với cấp trên: “Cái anh Diên Khánh nhà mình ấy à… anh ta cũng tìm sếp rồi sao?”
Trần Thuật không thèm vòng vo, hỏi thẳng tuột: “Tìm anh ta tâm sự, dạo này cô có suy nghĩ gì sao?”
“Anh ta lại bảo em có suy nghĩ gì cơ à?” Văn Hựu Vi mở to mắt, truyền tải sự kinh ngạc một cách chính xác, rồi tự mình bật cười và khẽ thở dài: “Ông anh này nên đi làm sử quan mới đúng, cực kỳ giỏi cái lối viết ‘lấp lửng gây hiểu lầm’.”
Việc không giữ nổi người dưới trướng chẳng phải là chuyện gì hãnh diện đối với một người làm quản lý.
Cô không rõ Diên Khánh tìm Trần Thuật vì mục đích gì, nhưng chắc cũng chỉ quanh quẩn chuyện xin nguồn lực hoặc hợp tác. Tiện tay nhắc đến cô, bảo rằng Văn Hựu Vi đang có ý định khác, tìm đến Diên Khánh để mưu cầu lối thoát riêng, còn Diên Khánh thì “rất trượng nghĩa” không thèm đào người của Trần Thuật mà lại đi báo tin trước để lấy lòng sếp, đồng thời tiện thể gây khó dễ cho Văn Hựu Vi luôn.
Đồ chết dẫm.
Văn Hựu Vi lại một lần nữa được lĩnh giáo sự hẹp hòi của mấy gã đàn ông trung niên thất thế, cô chỉ muốn văng ngay một câu chửi thề. Nhưng cô không còn là cô gái 17 tuổi nữa, người trước mặt vẫn đang là sếp tổng của mình. Thay vì bộc phát cơn giận, việc kịp thời đính chính để tránh gây rạn nứt lòng tin mới là quan trọng nhất.
Văn Hựu Vi khẽ lắc đầu, bộ dạng như thể vừa gặp chuyện nực cười: “Sao anh ta lại thế nhỉ, bữa đấy rõ ràng là em trả tiền mà. Anh Diên nhà mình vốn là người trọng sĩ diện, nếu có người phụ nữ nào mời anh ta ăn cơm để nhờ vả mà anh ta không làm được, chẳng lẽ không tranh nhau thanh toán hay sao?”
Rồi cô lại bồi thêm một câu với vẻ mặt đầy khổ sở: “Hai người ăn hết của em 800 tệ, đấy đâu phải tiền cơm, đấy là ‘tiền chuộc lỗi’ vì đã từ chối anh ta đấy chứ.”
Câu nói khiến Trần Thuật bật cười. Văn Hựu Vi không biết anh ta tin được bao nhiêu phần, nhưng lời chỉ có thể nói đến thế, nói thêm nữa sẽ thành ra chột dạ. Cô vẫn khá tin tưởng vào Trần Thuật; đến cô còn nhận ra mảng nghiệp vụ của Diên Khánh không hề đáng tin, thì hạng người như gã khi mở miệng trước mặt Trần Thuật, hẳn là sếp cô cũng đã nhìn ra chân tướng rồi.
Giờ chỉ còn xem lòng tin của Trần Thuật dành cho cô được mấy phần. Hy vọng anh ta đủ tự tin rằng người mình dẫn dắt bấy lâu nay sẽ không có cái tầm nhìn hạn hẹp đến mức đi tìm Diên Khánh để mưu cầu tương lai.
Một bữa cơm trưa mà tiêu tốn bao nhiêu tâm trí, Văn Hựu Vi đã nảy sinh ý định rút lui nhưng lòng vẫn chưa đủ kiên định. Trần Thuật đang sắp sửa “đăng cơ”, cô vẫn chưa nghĩ thông suốt mình nên đóng vai trò gì trong “triều đình mới” của anh ta.
Nhưng vấn đề là, nếu không phải công việc và cuộc sống như hiện tại, thì cô nên chọn kiểu nào đây?
Năm 17 tuổi, cô từng cảm thấy mình sở hữu cả thế giới trong một khoảng trời nhỏ bé. Cô có người bố người mẹ tuyệt vời, luôn dành cho cô không gian tự do nhất. Mẹ cô – Văn Tiểu Tiểu, một người phụ nữ hoạt bát, cởi mở, có mối quan hệ mẹ con thân thiết như bạn thân đến mức đôi khi hơi kỳ quặc. Bố cô – Từ Minh Chương, tuy có đôi phần cổ hủ, nhưng sự cổ hủ đó luôn bị Văn Tiểu Tiểu “áp chế” kịp thời, hiếm khi khiến cô phải phiền lòng. Cô còn có một anh bạn trai xinh trai với hàng lông mi dài, ngày nào ăn cơm xong cũng có thể cùng nhau đi dạo vòng quanh sân vận động của trường dưới ánh hoàng hôn.
Khi ấy, cô chỉ thấy đất trời bao la, tương lai có vô vàn khả năng rộng mở.
Giờ đây 27 tuổi, một công việc trông có vẻ rất ổn lại chẳng thể khiến người ta tìm thấy niềm vui, chưa nói đến những từ ngữ đao to búa lớn hơn như ý nghĩa hay giá trị. Cô cũng muốn dừng lại để suy nghĩ cho kỹ, nhưng nợ ngân hàng mua nhà thì chẳng dừng lại bao giờ. Nếu mở lời nhờ gia đình giúp đỡ, chắc chắn bố mẹ sẽ cho, nhưng Văn Hựu Vi không làm được điều đó.
Sự xuất hiện của Chu Chỉ An giống như một viên đá nhỏ ném xuống mặt nước, vòng tròn gợn sóng ấy đã kết nối năm 17 tuổi và 27 tuổi của cô lại với nhau.
Nếu nhìn thấy chính mình năm 17 tuổi trong gương, cô sẽ nói gì đây? Liệu cô có thể mỉm cười để bản thân năm đó yên tâm rằng: “10 năm sau tớ cực kỳ lợi hại, tớ không hề phụ lòng bất kỳ sự nỗ lực nào của cậu, những điểm tỏa sáng của cậu vẫn luôn rạng ngời”? Hay cô sẽ phải nói rằng… “Xin lỗi, tớ đã bị nhấn chìm trong cuộc sống xô bồ, sắp chẳng còn tìm thấy hình bóng của cậu nữa rồi.”
Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
