Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương

Chương 31

Chẳng trách người ta thường nói “sắc sảo cũng phải mờ mắt vì cái đẹp”, trang này cứ thế được lật qua. Chính Văn Hựu Vi cũng không nói rõ được liệu cô đã nhận được câu trả lời hay chưa. Dĩ nhiên cô rất thích Chu Chỉ An, và cô cũng cảm nhận được anh thích mình.

Anh là một đối tượng yêu đương không thể chê vào đâu được, chỉ là đôi khi anh mang lại cảm giác không chân thực cho lắm, giống như một người không hề có sự kiên định hay nhu cầu của riêng mình. Ngay cả với những người bạn thân hợp cạ nhất, khi đi chơi cả hai cũng phải bàn bạc một hồi xem ăn gì, mỗi bên thỏa hiệp một chút mới đi đến thống nhất; còn Chu Chỉ An đối với mọi đề nghị cô đưa ra đều không có chút dị nghị nào, mọi thứ anh đều thích nghi quá đỗi tốt đẹp.

Lúc mơ mộng hão huyền, cô từng nghĩ, có lẽ vào một ngày nào đó — có khi chính là sinh nhật lần thứ 30 của cô — mẹ cô, Văn Tiểu Tiểu, sẽ nói: “Thật ra Tiểu Chu là người bạn đời thông minh thế hệ mới mà bố mẹ đặt làm riêng cho con đấy, đến lúc sắp hết pin rồi mới bảo con, con nhớ sạc điện cho nó nhé.” Khi đó cô chắc chắn sẽ vỡ òa: Hèn gì anh ấy lại hợp ý mình ở mọi phương diện đến thế.

Nhưng khả năng trên quá đỗi điên rồ, cô chẳng kể với ai cả.

Ngoài sự ăn ý đến kỳ lạ trong mối quan hệ này, bản thân anh còn là người ổn định cảm xúc đến mức bất thường. Trong giai đoạn cuộc đời biến động nhanh chóng này, Văn Hựu Vi đã chứng kiến khoảnh khắc sụp đổ của rất nhiều người.

Ngày buổi phỏng vấn nhóm tại Thái Hòa kết thúc, Văn Hựu Vi đi trên đường thấy đói nên đã mua một cây xúc xích nướng, ăn xong mới đi về phía ga tàu điện ngầm thì trời đã tối muộn.

Chẳng may cô bắt gặp một người bạn cùng trường đang ngồi bên dải cây xanh ven đường, người đó đang suy sụp mà gọi điện về nhà kể về sự lận đận khi tìm việc.

Tim Văn Hựu Vi thắt lại một cái, nhưng cô cảm thấy nhìn kỹ thì không lịch sự, có lẽ chẳng ai muốn bị người khác quan sát lúc mình gục ngã, vì vậy cô im lặng đi qua. Sau khi đi qua một quãng xa, cô vẫn còn băn khoăn, không biết dừng lại hỏi han một câu sẽ tốt hơn, hay cứ thế đi qua thì phù hợp hơn.

Gần đây vẫn còn rải rác vài buổi tụ tập câu lạc bộ, những người đến đều là “cựu binh”. Hát đến cuối buổi, một anh khóa trên năm 4 mắt rưng rưng, hỏi thì anh ta bảo là do bài hát quá cảm động. Thật ra anh ta đang hát bài Cao nguyên Thanh Tạng, sau đoạn “Yalasuo” hào hùng là một tràng “ao ao ao”, rồi tiếp đó là một tiếng gào lên bắt đầu khóc, màn chuyển tiếp mượt mà đến kinh ngạc.

Con người là loài động vật dễ bị ảnh hưởng bởi bầu không khí, những người xung quanh trông ai nấy trạng thái tinh thần đều không mấy ổn định. Biến động, trong hầu hết trường hợp, luôn đi kèm với sự bất an. Những mô hình quen thuộc, những vị thế ưu thế đã xác lập, đều bị sụp đổ vào lúc này, còn bước tiếp theo như thế nào thì vẫn chưa ai nói rõ được.

Mỗi người đều có những nỗi bất định về tương lai, nhưng lại không muốn bị kẻ khác coi thường, đôi khi phải gồng lên tỏ ra vẻ “mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát”. Nhưng suy cho cùng họ vẫn còn trẻ, chỉ cần có một cái lỗ để trút bầu tâm sự, mỗi người đều có thể đổ ra hai tấn “nước đen”.

Và Chu Chỉ An là một ngoại lệ. Bản thân Văn Hựu Vi khi đến giai đoạn này mới chợt nhận ra, lúc đó anh lại có thể vượt qua một cách bình thản và mượt mà đến vậy, không có khoảnh khắc sụp đổ, cũng chẳng có chút nước đen nào đổ ra. Nghĩ kỹ thì có lẽ anh thực sự chẳng có gì phải phiền não: được tuyển thẳng lên cao học thuận lợi, được giáo sư hướng dẫn coi trọng, khai giảng năm tới chỉ là chuyển từ ký túc xá đại học sang ký túc xá cao học, chuyện cách nhau chỉ có hai con đường.

Khi Văn Hựu Vi bộc lộ sự phiền não cũng như lòng ngưỡng mộ pha chút ghen tị với anh, Chu Chỉ An tự giác xắn tay áo lên, chìa cánh tay ra trước mặt cô: “Rửa sạch rồi đây, cho em đấy.”

Văn Hựu Vi nhe hàm răng trắng nhỏ xíu của mình ra định cắn, nhưng sau một hồi đấu tranh, cô nghiêm chỉnh ưỡn thẳng lưng: “Không cần. Em lớn rồi, đã có phương pháp xử lý cảm xúc của người trưởng thành.”

“Phương pháp trưởng thành là thế nào?”

Văn Hựu Vi nắm chặt tay, hét nhỏ trong cổ họng: “A a a a a!”

Chu Chỉ An bật cười.

Đổi lại là cái lườm cháy mặt của Văn Hựu Vi. Nhưng cô cũng chẳng giận được lâu, nhanh chóng nản lòng, ủ rũ nằm bò lên đùi Chu Chỉ An, quay đầu nhìn anh: “Tại sao chẳng bao giờ thấy anh phiền muộn thế?”

Chu Chỉ An từ tốn v**t v* mái tóc cô, thong thả lên tiếng: “Ai cũng có lúc phiền muộn cả thôi. Nhưng mọi việc cứ từ từ làm rồi cũng sẽ xong, bất kể tốt xấu, cuối cùng đều sẽ có kết quả.”

“Đạo lý thì là vậy, nhưng mà…” Văn Hựu Vi cố gắng tìm kiếm vết nứt nào đó trên gương mặt không tỳ vết của anh, “Anh không lo âu chút nào sao? Kể cả lúc thí nghiệm không ra kết quả? Hay lúc tài liệu khó đọc?”

Cô kém Chu Chỉ An 1 tuổi, mọi bước ngoặt quan trọng anh đều trải qua trước cô. Lúc Chu Chỉ An nếm trải những điều đó, cô không giúp được gì, có lẽ anh cũng chẳng nói với cô. Đến khi cô bước tới giai đoạn ấy, Chu Chỉ An nhìn cô với tâm thế của một người đi trước. Trước mặt bố mẹ cô lại càng không cần phải bàn, anh luôn giống một người lớn thực thụ hơn.

Ánh mắt Chu Chỉ An xa xăm, Nhậm Vu Tư cũng từng hỏi anh câu này, hỏi tại sao trông anh lại vững vàng đến vậy.

Lúc đó Chu Chỉ An đã trả lời: “Em không coi việc thuận buồm xuôi gió là điều hiển nhiên. Phần nào em làm được thì em cố gắng làm tốt, không mặc định phải có kết quả hoàn hảo 100%, như vậy lòng sẽ không thấy hụt hẫng.”

Có lẽ vì tâm thế này mà Nhậm Vu Tư đặc biệt coi trọng anh.

Anh nhìn Văn Hựu Vi đang chán nản, rất thấu hiểu cho nỗi sầu muộn lúc này của cô.

Anh luôn bị coi là “con nhà người ta”, bị thầy cô và phụ huynh đem ra làm gương để mỉa mai những đứa trẻ khác, nhưng trong lòng anh, “con nhà người ta” thực sự chính là Văn Hựu Vi. Anh đã gặp bố mẹ cô, có thể hình dung được cô đã lớn lên như thế nào trong hơn 20 năm qua. Trong thế giới của Văn Hựu Vi, hầu hết mọi thứ đều là “muốn là sẽ được”. Chỉ cần có ý chí, sẽ đổi lại được kết quả tốt.

Chính vì vậy mà khi bước vào xã hội, cô mới thấy đau khổ đến thế. Mô thức mà cô vốn đã quen thuộc bấy lâu nay bị thách thức, cô buộc phải thích nghi lại với một thế giới không hề thiên vị bất cứ ai.

Đối với Chu Chỉ An, những thứ như sự ổn định và suôn sẻ, kể từ khi hiểu chuyện, anh đã chưa từng kỳ vọng vào chúng. Nếu không ôm giữ bất kỳ kỳ vọng nào, mọi cảnh ngộ đều trở nên có thể chịu đựng được, thậm chí đôi khi còn nhận ra những niềm vui bất ngờ.

Giống như lúc anh đứng trên bục giảng hội trường trường cấp ba để đọc bài diễn văn tốt nghiệp, anh biết rõ sẽ chẳng có ai đến cả. Bất kể anh nói hay hay dở, cũng sẽ không có người thân nào ở khoảnh khắc đó cảm thấy tự hào vì anh. Thế nhưng, anh đã gặp được Văn Hựu Vi.

Những điều này anh chưa từng nói với cô, và cũng chưa có ý định nói.

Anh chỉ thầm cảm thấy may mắn, thấy rằng thế này đã là tốt lắm, tốt lắm rồi.

Chuyện thuê nhà đã chốt xong, Chu Chỉ An chủ động chia sẻ tiền phòng với cô, khiến Văn Hựu Vi một lần nữa rơi vào trạng thái rầu rĩ đầy vi diệu.

Cô vẫn luôn chưa thực sự hiểu rõ hoàn cảnh gia đình của Chu Chỉ An, chỉ biết bố anh mất sớm, mẹ anh chắc hẳn có nghề nghiệp và thu nhập rất khá, còn anh thì thuộc dạng được nuôi thả. Nhà chỉ có mình anh là con, chắc chắn chuyện chi tiêu sẽ không để anh chịu thiệt. Thế nhưng dù sao anh vẫn đang đi học, cô cảm thấy anh ở ký túc xá cũng rất tốt, chẳng việc gì phải vất vả dọn ra ngoài cùng cô. Rất có thể vì cô đã mở lời nên Chu Chỉ An không nỡ từ chối.

Thảo luận xong chuyện tiền nong, Chu Chỉ An véo má cô, lật sang trang mới: “Được rồi, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm mà. Không phải em muốn đi chọn ít đồ trang trí nội thất sao?”

“Cũng đúng.”

Ưu điểm lớn nhất của Văn Hựu Vi là những việc đã quyết định xong thì sẽ không đem ra dằn vặt đi dằn vặt lại. Gạt bỏ những chuyện khác, thực tế cô rất mong chờ việc được sống chung với Chu Chỉ An.

Cô cũng đã đề cập chuyện này với bố mẹ, và quả nhiên, có Chu Chỉ An ở đó, Từ Minh Chương cảm thấy chỉ số an toàn tăng vọt. Văn Hựu Vi thầm nghĩ: Hay thật đấy, ngay cả chuyện sống thử trước khi tốt nghiệp mà cũng chẳng được coi là nổi loạn nữa rồi.

Sau khi mọi chuyện ổn định, bố mẹ cô có ghé thăm một chuyến.

Bốn người ngồi cùng một bàn ăn, bầu không khí khá tốt. Sự hài lòng của Từ Minh Chương dành cho Chu Chỉ An lộ rõ qua lời nói, sau khi hỏi han về kế hoạch học tập của anh, ông quay sang “mỉa mai” Văn Hựu Vi: “Sao con không giống như anh Tiểu Chu của con mà học tiếp đi? Nhìn cái cách con đi làm kìa, sau khi được nhận chính thức thì ngày nào cũng bận rộn như thế à?”

Văn Hựu Vi đáp: “Nhân viên chính thức còn bận hơn, giờ con mới chỉ là bắt đầu thôi.”

Từ Minh Chương nghe xong, không khỏi cảm thán: “Nếu con ở lại trường học cao học chẳng phải rất tốt sao? Môi trường đơn thuần, hợp với con gái hơn. Lại còn có thể ở gần anh Tiểu Chu của con nữa.”

Văn Hựu Vi liếc ông một cái, lòng hơi buồn bực. Lúc cô kể với bố mẹ về việc vào thực tập ở Thái Hòa, cô thấy bố mẹ cũng thật lòng chung vui. Nhưng lúc này cô lờ mờ nhận ra, khái niệm của bố mẹ về Thái Hòa rất mơ hồ, họ không biết nó thực sự tốt đến mức nào, cũng chẳng biết vào đó khó ra sao, có lẽ họ chỉ nghĩ đơn giản là cô đã tìm được một công việc, nên họ ủng hộ theo kiểu cổ vũ là chính.

Giống như lúc nhỏ gia đình gửi cô đi học vẽ, bất kể cô vẽ ra những thứ “bùa chú” quái gở gì, Văn Tiểu Tiểu cũng đều thấy cô là thiên tài, nhất quyết đòi đóng khung treo lên tường. Sau này khi Văn Hựu Vi lớn hơn một chút thì không còn thích cầm cọ nữa, cô nhận ra mẹ mình luôn mang một lớp kính lọc dày cả mét, chứ không phải vì cô thực sự vẽ đẹp.

Lúc này nghe Từ Minh Chương hỏi vậy, Văn Hựu Vi khựng lại một thoáng, rồi dùng giọng điệu bất cần đời đáp: “Làm học thuật không được đâu ạ, con không phải tố chất đó.”

Chu Chỉ An lướt mắt qua cô, nhìn sang Từ Minh Chương rồi ôn tồn nói: “Vào Thái Hòa khó lắm ạ, nếu xét về cường độ sàng lọc nhân sự thì bên đó còn gắt hơn bên chúng cháu. Vi Vi phải làm rất tốt mới có được cơ hội này đấy ạ.”

Văn Hựu Vi đắc ý hếch cằm nhìn bố mình.

Từ Minh Chương: “Đấy con xem, anh Tiểu Chu của con khiêm tốn chưa kìa.”

Văn Hựu Vi cúi đầu nốc cạn nửa ly nước lọc.

Văn Tiểu Tiểu vỗ nhẹ chồng mình: “Đã bảo là phải làm bậc tiền bối hiền đức cơ mà, em thấy anh đang kích cho hai đứa nó cãi nhau thì có.”

Từ Minh Chương nhận lỗi rất nhanh: “Đâu có, đâu có, anh chỉ tiện miệng nói vậy thôi. Thế Tiểu Chu sau này ra trường định làm gì? Làm giáo sư hả cháu?”

Chu Chỉ An đáp: “Cháu có ý định ở lại trường, nhưng cũng còn tùy vào tình hình nghiên cứu sau này nữa ạ.”

Nghe xong, Từ Minh Chương liếc nhìn Văn Hựu Vi một cái. Hành động này hoàn toàn là do tư duy thói quen thúc đẩy. Cũng may ông tỉnh ngộ kịp thời, ý tứ truyền đi qua ánh mắt nhưng cái miệng đã nhịn lại không nói ra. Văn Hựu Vi cũng không thực sự giận, chỉ là muốn “kháy” lại một chút nên tự giành phần trả lời: “Bố không hỏi thì con cũng chủ động nói luôn nhé. Con đường thăng tiến của con là đi làm thuê cho tư bản, từ một kẻ làm thuê trẻ tuổi thành kẻ làm thuê trung niên, đợi đến 35 tuổi bị sa thải thì đi chạy xe dịch vụ.”

Một câu nói khiến cả bàn đều bật cười.

Từ Minh Chương bị nghẹn lời, cũng thấy buồn cười, hỏi Chu Chỉ An: “Ở với cháu nó cũng nói chuyện kiểu này à?”

Chu Chỉ An chỉ mỉm cười có chút bẽn lẽn, không lên tiếng.

Văn Hựu Vi: “Anh ấy có chọc con đâu, con kháy anh ấy làm gì.”

Văn Tiểu Tiểu ấn nhẹ cổ tay mình xuống: “Ấy ấy, ăn xong rồi hẵng diễn tấu hài, thức ăn không thấy ai động đũa là nó cũng sốt ruột thay đấy.”

Bà chọc nhẹ Từ Minh Chương: “Đi lấy thêm ít canh đi anh.”

Chu Chỉ An ngồi phía ngoài nên nhanh nhẹn đứng dậy đi trước.

Anh vừa đi khỏi, Văn Hựu Vi liền nói bố: “Sao bố cứ thích ‘con nhà người ta’ thế nhỉ?”

Từ Minh Chương mặt mày ỉu xìu: “Tiểu Chu có phải người ngoài đâu.”

Thấy anh chưa quay lại, ông hỏi thêm một câu về việc hai đứa định thế nào chuyện kết hôn, có phải tốt nghiệp xong là sắp xếp luôn không?

Câu hỏi này khiến Văn Hựu Vi hơi ngớ người. Từ Minh Chương có vẻ hơi ngại ngùng khi mở lời: “Đã dọn về ở chung rồi, hai đứa vẫn chưa cân nhắc đến chuyện này sao?”

Đây chính là tình huống mà Văn Hựu Vi sợ nhất. Cô cảm thấy nỗi bất an mơ hồ trong lòng mình bỗng chốc bị cụ thể hóa. Bản thân việc sống chung không phải là vấn đề, vấn đề nằm ở chỗ: dường như hai người bắt buộc phải đưa mối quan hệ này đến một kết luận nào đó. Và kết hôn chính là cái kết luận ấy.

Dạo gần đây cô có hơi nhiều những phiền não của người trưởng thành, chuyện này thậm chí còn chưa có cơ hội được xếp vào “danh sách chờ suy nghĩ”, cô chỉ muốn nhanh chóng bỏ qua: “Còn sớm mà bố, chuyện của chúng con bố cứ bình tĩnh.”

Từ Minh Chương: “Thế chuyện của con thì hai đứa đã tự ngồi lại nói với nhau chưa?”

Cô thấy sầu não vô cùng.

Cô vẫn chưa quên được cái bộ dạng sợ hãi như chó thui của mình lúc lần đầu nhìn thấy Chu Chỉ An đưa chiếc nhẫn ra trong khách sạn ở khu du lịch.

Giờ phút này, những hiểu biết của cô về hôn nhân hoàn toàn bị bao phủ trong một màn sương mù. Cô luôn cảm thấy chuyện này còn rất xa vời, xa đến mức việc thảo luận về những cái hay cái dở cụ thể đều trở nên vô nghĩa, xa đến mức chỉ cần ngước lên nhìn thôi cũng thấy mỏi cổ. Cô cũng không hiểu tại sao việc cô thích Chu Chỉ An cuối cùng lại phải dẫn đến kết quả là hai người phải kết hôn.

Lúc còn rảnh rỗi, Văn Hựu Vi đã từng một lần suy nghĩ vẩn vơ về việc này. Cô cho rằng trong đó có một thứ thuộc về bản năng: Bạn thích một người, muốn ôm lấy họ, muốn gần gũi họ, có sự thu hút của hormone — điều này rất bình thường, thuộc về sự thúc đẩy sinh lý.

Bạn thích một người, muốn ở bên cạnh họ, bạn sẽ quan tâm họ, có tâm sự muốn kể với họ — điều này cũng rất bình thường, thuộc về nhu cầu tâm lý.

Nhưng bạn thích một người và bạn muốn kết hôn với họ – điều này thuộc về sự khai sáng của văn hóa xã hội. Là vì tất cả mọi người đều nói rằng bạn phải làm như thế. Còn tại sao nhất định phải làm như thế, thì chẳng ai đưa ra được một lý do thực sự thỏa đáng.

Thế nhưng cô không nói ra những suy nghĩ này, vì nói ra chẳng khác nào gửi một lời mời tranh biện đến Từ Minh Chương.

Từ Minh Chương sẽ không ép cô phải đi đăng ký kết hôn với Chu Chỉ An ngay lập tức, mà cô với ông cũng chẳng thể tranh luận ra kết quả gì. Lúc này mà nói ra thì chẳng qua là hai bên dùng lời lẽ ném vào mặt nhau, ai cũng giữ lý lẽ của riêng mình, cuối cùng chẳng ai thấy thoải mái cả.

Thế là Văn Hựu Vi trầm ngâm một lúc cho ra dáng, giọng điệu cũng vững vàng, trông không có vẻ gì là sắp gây gổ: “Thì vẫn còn trẻ mà bố, cứ xem thêm đã, biết đâu lại có người tốt hơn thì sao.”

Từ Minh Chương còn căng thẳng hơn cả cô, ông bảo cô đừng có làm càn. Mặc cho Văn Tiểu Tiểu có cấu véo đến rách cả tay, ông vẫn phải can ngăn một câu, rằng Chu Chỉ An đã là đối tượng tốt hiếm có rồi.

Văn Hựu Vi dùng chính nỗi lo của ông để dọa ngược lại: “Người ta sắp quay lại rồi kìa, bố mau ăn đi. Nói mấy lời này để người ta nghe thấy lại tưởng bố đang vội gả con gái đi lắm ấy.”

Từ Minh Chương lập tức ngồi thẳng lưng, bộ dạng trông uy nghi khác hẳn lúc nãy.

Văn Hựu Vi khẽ mỉm cười, ngoài mặt không thể hiện gì nhưng trong lòng chỉ thấy: Làm người lớn đúng là không dễ chút nào.


Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương Truyện Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương Story Chương 31
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...