Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Chương 30
Kịch bản thực tế của việc tìm nhà và thuê nhà đúng là một nỗi đau thực sự. Hướng Nam hay hướng Bắc chênh nhau tận 500 tệ một tháng, muốn tìm căn có ban công rộng rãi một chút lại phải cộng thêm 600 tệ nữa. Nếu chỉ nhìn con số thì nỗi đau ấy vẫn chưa đủ cụ thể, nhưng nếu quy đổi bằng tiền lương thực tập, lần đầu tiên Văn Hựu Vi lĩnh hội được chân lý: “Mọi nhu yếu phẩm trong cuộc sống của người trưởng thành đều được đổi bằng mồ hôi nước mắt”.
Thời thiếu niên cô vốn không có nhiều khái niệm về tiền bạc. Đi chơi hết sạch các tụ điểm giải trí khắp thành phố cũng thấy “chỉ có vậy thôi”. Bố mẹ đưa đi chơi những nơi cần chơi, có quán mới mở là đi ăn, cô chưa từng nếm trải mùi vị túng quẫn nên luôn có cảm giác tâm lý rằng gia đình mình khá dư dả. Nhưng đến Thái Hòa, đối chiếu với mức tiêu dùng của đồng nghiệp, cô tự phân loại giai cấp của mình vào nhóm “bần nông”.
Không chỉ về kinh tế, mà ở các phương diện khác, cô cũng nhanh chóng bị nhấn chìm giữa đám đông.
Bàn về học lực, bằng cử nhân ở đây chẳng có gì nổi bật. Sau khi biết được người anh lầm lì mỗi ngày chuyên tổng hợp báo cáo ngày là một Tiến sĩ, còn người hướng dẫn thực tập cũng chẳng lớn hơn cô mấy tuổi nhưng là du học sinh về nước với bằng kép, Văn Hựu Vi không khỏi cảm thán nơi này đúng là “lạm phát bằng cấp”. Cô bắt đầu trở nên khiêm nhường trước bất kỳ ai. Bàn về kiến thức, cô bỗng nhận ra vốn liếng của mình thực sự không dày, đôi khi ngồi trong những bữa cơm nhỏ của nhóm nghe mọi người kể về trải nghiệm cũ, cô có cảm giác người ta như đã sống nhiều hơn mình tận hai đời. Còn bàn về gia thế, thôi, cái này khỏi cần bàn luôn.
Thậm chí bàn về thiên phú, cô cũng gặp được những người khiến cô nhận ra rằng chút thông minh vặt mà mình từng đắc ý trước kia hoàn toàn không thấm tháp gì, thậm chí đến cả mức độ nỗ lực của cô cũng chỉ là có hạn. Có những người trông cứ như “tài khoản cấp tối đa” sinh ra là để người bình thường ngước nhìn đến mỏi cả cổ.
Tại đây, Văn Hựu Vi cảm nhận sâu sắc một kiểu cảm giác bị nhấn chìm. Cô chỉ là một người mới bình thường, vẫn đang ở giai đoạn mà tính thay thế còn cực kỳ cao.
Thế nhưng cô không cảm thấy quá ưu sầu. Lúc mới vào, cô chủ yếu nhắm đến danh tiếng của Thái Hòa, nhưng giờ đây cô lại thực sự có chút yêu thích cái nơi mà mình chẳng là gì cả như thế này. Giống như từ một vật chứa rất nhỏ được thả vào một vật chứa lớn hơn, về lý thuyết cô vốn không thích cảm giác mình không có sự tồn tại, nhưng cái sự “trống rỗng” và “tầm thường” này lại khơi dậy trong cô ý chí chiến đấu mãnh liệt.
Văn Hựu Vi rõ ràng đã trở thành một người thu liễm và điềm tĩnh hơn, cái khí chất “ta đây là nhất” thỉnh thoảng lại bộc phát trước kia nay đã được mài giũa trở nên tròn trịa, dung hòa.
Trước đây, khoảnh khắc yên lặng nhất mà Chu Chỉ An từng thấy ở cô là khi cô đắm mình vào các tài liệu chuyên khảo. Lúc đó, dù cô nhìn chằm chằm vào màn hình không nói câu nào, nhưng vẫn toát ra một vẻ ngông nghênh không giấu nổi, đối mặt với xấp tài liệu mà như đang có lời thoại trong đầu: “Đồ nhãi con, bà già này đến trị ngươi đây!”
Còn giờ đây, sự “tĩnh” thỉnh thoảng lộ ra chính là sự tĩnh lặng thực sự khi đã lắng xuống. Đó là cái tĩnh của thực vật đang cắm rễ sâu vào lòng đất, là dòng nước lặng chảy sâu.
Anh thầm lặng quan sát cô từ bên cạnh, rồi tự nhủ: Hóa ra là thế này, hóa ra cảm giác nhìn cô ấy từng chút một lột xác, cùng cô ấy lớn lên lại là như thế này.
Hôm nay Văn Hựu Vi không đến công ty, cô cùng Chu Chỉ An ngồi ở chiếc bàn tròn nhỏ trong thư viện, mỗi người tự làm việc của mình.
Cô chia sẻ câu chuyện về một người đồng nghiệp nhiệt tình lái xe đưa cô ra ga tàu điện ngầm, còn cô thì lại không biết mở cửa xe như thế nào.
“Em chưa thấy cái kiểu tay nắm cửa đó bao giờ, với cả cũng không thân thiết gì với đồng nghiệp lắm. Em định tra cứu xem làm sao để mở cửa xe anh ta, rồi em mới phát hiện ra mình còn chẳng biết xe đó là hiệu gì. Đúng là mạng mẽo phát triển có khác, em phải dựa vào tìm kiếm hình ảnh mới ra được cách mở.”
Chu Chỉ An chống cằm nhìn cô, cô nói tiếp: “Mọi người nói đến rượu em không biết, trà em cũng chỉ biết lơ mơ. Đôi khi em cảm thấy mình nên tham gia vào chủ đề để hòa nhập nhanh hơn, nhưng lại rất sợ để lộ sự thiếu hiểu biết của mình. Nhưng thực ra chuyện này thú vị hơn em tưởng, giống như mở khóa một bản đồ trắng, bước vào một thế giới mà trước đây mình chưa từng chạm tới. Tốt xấu chưa bàn, nhưng ít nhất là nó rất mới mẻ.”
“Bắt đầu có rất nhiều thứ cần phải kiễng chân lên mới chạm tới được rồi, đúng không?” Chu Chỉ An hỏi.
“Đúng là thía.” Văn Hựu Vi dùng ngôn ngữ mạng, “Khi em cảm thấy mình chỉ là một giọt nước, điều đó có nghĩa là nơi này rất rộng lớn, nó là đại dương.”
Chu Chỉ An nhướng mày.
“Không phải em nói đâu, người hướng dẫn của em nói đấy.” Văn Hựu Vi bổ sung, “Anh em công nhân tụi em gọi cái này là thao túng tâm lý.”
Chu Chỉ An nắm tay lại che môi, bật cười không thành tiếng.
“Với em ấy à, em thấy — xét về mặt vĩ mô, chẳng có nơi nào nên bắt người ta tăng ca với cường độ lao động như thế này cả. Điều đó là sai trái. Nó sẽ khiến cả xã hội đều… ầy, nói xa quá rồi. Cụ thể với cá nhân em, đây là một trong những cơ hội tốt nhất mà em có thể chạm tới. Em cần nó. Thái Hòa đã là một hệ thống rất trưởng thành với những quy tắc riêng, chỉ có em phải thích nghi với nó thôi, hừ hừ, ít nhất là lúc em mới chân ướt chân ráo vào thì là vậy.”
Dưới cái nhìn chăm chú nghiêm túc của Chu Chỉ An, cô bỗng thấy hơi chột dạ: “Hầy, còn xa lắm. Trước tiên cứ phải trụ lại được đã rồi mới tính.”
Chu Chỉ An đưa tay nắm lấy tay cô. Đối với những trải nghiệm mới của Văn Hựu Vi, anh mang một thứ cảm xúc khó tả. Anh yêu dáng vẻ kiêu hãnh rạng rỡ của cô, đôi khi không nỡ nhìn cô bị thế giới này mài mòn, nhưng cô lại có một sức sống mạnh mẽ kiểu lội ngược dòng, cuối cùng thường sẽ trưởng thành vượt xa kỳ vọng của bất cứ ai, điều đó cũng rất tuyệt vời.
“Mọi chuyện sẽ thuận lợi thôi, đừng căng thẳng.”
“Hì, em không căng thẳng đâu.” Cô nở nụ cười, nhoài nửa người về phía anh, thì thầm: “Này, người ta nói làm việc ở Thái Hòa một năm kinh nghiệm bằng ba năm ở ngoài đấy nhé, cái tuổi lớn hơn em một năm của anh không ăn thua rồi. Em sắp trở thành chị Văn của anh đến nơi rồi đây.”
Ánh mắt Chu Chỉ An thoáng chút trêu chọc, rồi nhanh chóng chuyển thành nụ cười thuần khiết: “Được thôi, chị Văn à.”
Văn Hựu Vi cảm thấy mặt mình tê rần, định rút tay lại: “Ấy ấy, được rồi đấy.”
Chu Chỉ An không để cô đạt được mục đích, anh nắm chặt lấy cổ tay cô: “Thế sao được, chính chị Văn bảo anh gọi mà.”
Văn Hựu Vi ngượng đến mức ngón chân cũng co quắp, cô căng thẳng nhìn quanh quất rồi hạ thấp giọng: “Chúng ta đang ở nơi vui vẻ nhất thế giới, đừng ép em phải tẩn anh.”
“Anh sai rồi.” Anh hạ mắt, rồi lại ngước lên nhìn xoáy vào mắt Văn Hựu Vi, thốt ra mấy chữ đầy tình tứ đến đáng ghét: “Chị Văn ơi.”
Bàn tay kia của Văn Hựu Vi run bắn, suýt chút nữa thì đổ cả ly cà phê lên bàn phím. Chu Chỉ An nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy. Văn Hựu Vi mấp máy môi ra khẩu hình: “Giết anh đó.”
Màn hình máy tính của cô vẫn đang dừng ở trang tìm kiếm thông tin thuê phòng. Văn Hựu Vi sực nhớ mình đến đây là có việc chính, hôm nay phải tìm xong những căn nhà cần đi xem. Xem ra đôi khi yêu đương và làm việc không thể vẹn cả đôi đường, Chu Chỉ An đúng là cái mầm họa.
Nhờ có sự thúc đẩy của bố mẹ, Văn Hựu Vi cũng thay đổi suy nghĩ. Cô dự định dồn hết lương thực tập để thuê nhà, công ty đã có trợ cấp ăn uống và đi lại nên khoản chi thêm rất ít, cộng với tiền sinh hoạt phí tiết kiệm từ trước, việc thuê nguyên căn một phòng xem ra cũng khả thi.
Một khi nới lỏng ngân sách, việc tìm nhà trở nên dễ dàng hơn hẳn, trông căn nào căn nấy cũng ra hồn hơn.
Ngày đi xem nhà, Chu Chỉ An đi cùng cô.
Hai người được môi giới dẫn đi xem vài căn đầu tiên, và suốt quá trình đó họ liên tục được trải nghiệm cảm giác kinh ngạc.
Căn được quảng cáo là yên tĩnh không sợ bị làm phiền thì hoang vu như bối cảnh phim Liêu Trai; Văn Hựu Vi đẩy cửa sổ ra còn thấy một con sóc béo mượt lướt qua khu rừng rậm rạp ngay bên ngoài. Căn được giới thiệu là nội thất tinh tế, điện máy đầy đủ thì ban ngày không bật đèn chẳng khác nào hầm tối; Văn Hựu Vi hỏi chuyện ánh sáng giải quyết thế nào, môi giới bảo đây là bố cục “tàng phong tụ khí”, cái hay chính là ở chỗ không bị nắng chiếu vào. Còn có một căn cam đoan là thuê nguyên căn một phòng ngủ một phòng khách, vào rồi mới biết đó là phòng ngăn ra; đúng là thuê nguyên phòng này thật, nhưng phòng bên cạnh thì không, vẫn phải dùng chung nhà vệ sinh, nếu cô thấy phiền thì tiền thuê mỗi tháng được giảm 200 tệ.
Văn Hựu Vi và Chu Chỉ An nhìn nhau không nói nên lời. Bước ra ngoài, cô yếu ớt bám lấy cánh tay Chu Chỉ An: “Em thấy cần phải giải thích một chút, em không phải đồ ngốc, em chỉ thiếu kinh nghiệm xã hội thôi.”
Chu Chỉ An vỗ vai cô: “Không sao, anh sẽ không cười em đâu.”
Văn Hựu Vi cảm động sắp rơi nước mắt, thì Chu Chỉ An nói tiếp: “Nhưng anh sẽ nhớ chuyện này rất lâu đấy.”
Văn Hựu Vi: “Giết anh đó.”
Chu Chỉ An cười khẽ, nhìn cô đầy lo lắng: “Còn đi nổi không?”
“Vẫn ổn.” Cô quay sang nhìn Chu Chỉ An, cố ý trêu chọc: “Anh định cõng em à?”
Chu Chỉ An cười như không cười: “Bế đi cũng được luôn, em đừng có chỉ nói suông đấy nhé.”
Văn Hựu Vi thẹn quá hóa giận, rảo bước nhanh về phía trước: “Lớn cả rồi, sao chẳng làm được việc gì đàng hoàng, nói câu nào đàng hoàng thế hả.”
Hai con người “đàng hoàng” ấy cùng hướng tới căn phòng cuối cùng do chính chủ cho thuê — đây là nguồn phòng mà Văn Hựu Vi “mò mẫm” được trên mạng nội bộ của công ty.
Từ chủ nhà đến căn nhà đều bình thường tới mức khó tin, khiến Văn Hựu Vi cảm động suýt rơi nước mắt ngay tại chỗ.
Chủ nhà là một đồng nghiệp kỳ cựu ở Thái Hòa. Nghe nói lúc sửa sang, anh ấy định dùng làm phòng tân hôn, kết quả gặp đúng lúc dự án thuận lợi, ngay trong năm đó đã nhận được một khoản thưởng cuối năm khổng lồ nên đã mua căn to hơn. Căn này anh ấy không nỡ bán, bèn tiện tay trang hoàng lại rồi cho thuê.
Văn Hựu Vi xem vòng bạn bè của anh ấy, nội dung quan tâm đã chuyển từ động thái ngành nghề sang Kinh Dịch và Giả kim thuật; trạng thái tinh thần mờ mờ ảo ảo như sương như khói, toát ra một vẻ phiêu diêu đặc trưng của kẻ đã “ấm no tự tại”.
(*) Kinh Dịch là một sách bói toán cổ xưa của Trung Quốc, nằm trong hàng ngũ những kinh điển cổ xưa nhất của nền văn hóa này. Kinh Dịch dùng hệ thống ký hiệu đặc biệt để diễn tả sự chuyển hóa của sự vật, qua đó thể hiện quan điểm triết học và vũ trụ quan của văn hóa Trung Hoa cổ. Ý nghĩa cốt lõi của tác phẩm là thông qua các quẻ âm dương để phản ánh sự vận hành của vạn vật trong tự nhiên. Người bói toán đưa ra câu hỏi với thần linh và dùng các quẻ để tiên đoán tương lai.
(*) Giả kim thuật (Alchemy) là một truyền thống triết học và tiền khoa học cổ xưa, tập trung vào việc chuyển hóa vật chất (như biến chì thành vàng), tìm kiếm thuốc trường sinh (Elixir of Life) và thuốc chữa bách bệnh (Panacea), kết hợp giữa thực hành thực nghiệm (tiền thân hóa học) và tâm linh, triết học sâu sắc, thể hiện qua việc nghiên cứu các yếu tố, nguyên tố và sự liên kết giữa vũ trụ/linh hồn và vật chất.
Cô thích nơi này, rộng rãi sáng sủa, bố cục hợp lý. Những hình dung cụ thể về một cuộc sống mới bỗng chốc ùa về vây lấy cô.
Văn Hựu Vi nhanh chóng chốt với chủ nhà và chuyển tiền đặt cọc. Chủ nhà bảo mình có việc phải đi trước, tối sẽ gửi hợp đồng cho cô xem, sửa xong thì mai in ra mang đến công ty ký. Lúc đi anh ấy còn sảng khoái để lại chìa khóa, bảo hai người cứ thong thả xem thêm, thiếu đồ đạc gì cần sắm thì cứ nhắn anh ấy một tiếng.
Hai người ngồi song hành trên sofa một lúc. Văn Hựu Vi quay đầu nhìn Chu Chỉ An, chọc khẽ vào hông anh một cách tự nhiên nhất có thể, rồi dưới cái nhìn thuần hậu của anh, cô cất lời: “Này, có muốn dọn về sống chung với em không?”
Vẻ mặt Chu Chỉ An trông có chút ngẩn ngơ.
Văn Hựu Vi cũng thẫn thờ một chốc. Thật ra khi hỏi câu đó cô chẳng hề qua trường lớp suy nghĩ nào, hoàn toàn là do cảm xúc thúc đẩy, lẽ ra nên để “bản năng” đứng ra gánh cái nồi cho đề nghị này. Cô đang định mở miệng nói thêm gì đó thì Chu Chỉ An đã lên tiếng, chắc chắn và đầy hân hoan: “Được.”
Văn Hựu Vi nắm tay anh cùng đi về, trong lòng dâng lên một nỗi ngọt ngào phức tạp.
Cô có thể bình tĩnh phân tích động cơ tâm lý của chính mình: giai đoạn này có quá nhiều biến động, con người ta luôn muốn nắm bắt được một thứ gì đó giữa cuộc đời thay đổi không ngừng. Theo bản năng, cô hy vọng có một người ở bên cạnh mình, và Chu Chỉ An đương nhiên là lựa chọn tốt nhất. Nhưng sau khi anh đồng ý, Văn Hựu Vi nghĩ kỹ lại thì thấy chưa chắc anh đã thuận tiện.
Chu Chỉ An sắp tốt nghiệp đại học, các tín chỉ cần thiết đều đã hoàn thành và đang bước vào giai đoạn làm luận văn, nhưng số lần cần phải quay lại trường cũng không hề ít. Sau khi bình tĩnh lại, Văn Hựu Vi vẫn cảm thấy có chút do dự khi xác nhận lại. Cô ngồi đối diện anh, lên tiếng: “Em nói này, anh có thực sự muốn sống chung với em không? Thí nghiệm vẫn phải làm ở trường, rồi còn trao đổi với giáo sư hướng dẫn nữa, kiểu gì anh cũng phải quay về. Có phải anh chỉ đơn giản là không nỡ từ chối em không?”
Chu Chỉ An nhìn cô: “Em muốn hay không muốn?”
“Đương nhiên là em muốn, nhưng mà, đây không phải chuyện anh cứ nhân nhượng em là được. Chuyển từ việc em đi làm xa thành anh đi học xa, thì vẫn là hành xác như nhau thôi.”
Chu Chỉ An cười đáp: “Không miễn cưỡng đâu, anh không còn tiết học nữa, thời gian tự nghiên cứu và viết lách rất nhiều. Đồ đạc ở ký túc xá anh sẽ không chuyển đi hết, hôm nào thực sự có việc cần ở lại trường thì anh về đó ngủ vài ngày.”
Văn Hựu Vi vẫn đang cân nhắc, không nói gì.
Chu Chỉ An dõi theo ánh mắt cô: “Có phải em còn điều gì lo lắng khác không?”
Văn Hựu Vi cắn môi: “Chu Chỉ An.”
“Ơi?”
Văn Hựu Vi nói: “Em có một câu hỏi đã suy nghĩ rất lâu rồi.”
“Em nói đi.”
Văn Hựu Vi hơi căng thẳng, hai bàn tay vô thức đan vào nhau, ngón tay bấu víu lấy nhau: “Có rất nhiều lúc em không chắc chắn là anh đang chiều theo ý em, hay là anh cũng thực sự cảm thấy điều đó rất tốt.”
Chu Chỉ An ngẩn người một lát.
Văn Hựu Vi hít một hơi nhỏ. Cô cảm thấy những lời này đúng là kiểu “xoáy vào tim gan”, không thích hợp để nói sâu, thậm chí tốt nhất là không nên mở lời.
Nhưng cũng chỉ sau khi đi làm cô mới có cảm ngộ: hiểu được lòng người có lẽ là một trong những đề tài khó nhất trên thế giới này. Ngôn từ và bản tâm của con người thường không khớp nhau, suy nghĩ thực sự của họ luôn bị trang trí bởi lý do này hay lý do khác rồi mới được diễn đạt một cách vòng vo. Tâm tư của người ngoài đoán đúng hay sai thì khoan bàn, nhưng với Chu Chỉ An… cô không muốn anh phải miễn cưỡng.
“Tại sao em lại nghĩ như vậy?” Ánh mắt anh trầm tĩnh, nhìn xoáy vào Văn Hựu Vi.
“Em…”
Có lẽ do những biến cố gần đây, Văn Hựu Vi vốn từng cảm thấy việc mình có được mọi thứ là lẽ đương nhiên, nhưng dạo này sự kiêu ngạo đó liên tục bị phá vỡ. Trong những lúc bận rộn giữa dòng đời biến động, cô đã tranh thủ nhìn lại lịch sử tình yêu của mình và Chu Chỉ An, rồi nhận ra ngay từ đầu, cuộc tình này là do cô “yêu cầu”. Cô chỉ đưa cho Chu Chỉ An hai lựa chọn “đồng ý hoặc không”, mà Chu Chỉ An rõ ràng lại là kiểu người không biết nói “không”.
Khi cô đã cố gắng diễn đạt ý tứ đó một cách khéo léo nhất, Chu Chỉ An đứng dậy và tiến lại gần.
Văn Hựu Vi hơi hoảng: “Anh làm gì thế?”
Anh quỳ một gối xuống trước mặt Văn Hựu Vi, nhìn thẳng vào mắt cô: “Anh biết ngay mà, có những chuyện anh nên là người lên tiếng trước.”
“Chuyện gì cơ?”
Chu Chỉ An: “Anh muốn hỏi Văn Hựu Vi năm 17 tuổi: Em có đồng ý yêu anh không?”
Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
