Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Chương 1
Điện thoại rung lên báo có email mới trong nhóm chung. Văn Hựu Vi còn chưa kịp động tay, mấy đồng nghiệp nhanh nhảu trong văn phòng chắc hẳn đã đọc xong sạch bách. Lúc này, họ đang dùng những ánh mắt kỳ quái để quan sát phản ứng của nhân vật chính trong vụ “bóc phốt” này.
Lướt qua người gửi và tiêu đề, Văn Hựu Vi đã đoán được tám chín phần nội dung. Đối mặt với những ánh nhìn đầy vẻ quan tâm kia, cô thản nhiên, thậm chí còn nở một nụ cười hiền hòa đáp lại, khiến đối phương phải lúng túng thu hồi ánh mắt dò xét.
Người gửi mail tên là Trình Tân, một thực tập sinh vừa mới bàn giao nghỉ việc với Văn Hựu Vi cách đây không lâu, có thể coi là cấp dưới cũ. Thủ tục nghỉ việc của cậu ta vẫn đang xử lý nên các quyền truy cập hệ thống chưa bị thu hồi. Trong email gửi cả nhóm, cậu ta dùng giọng điệu mỉa mai, nói rằng mình rất cảm kích vì nhận được sự hướng dẫn “chuyên nghiệp”, nhưng có vài chuyện trước khi đi phải nói cho rõ ràng để giúp nhóm loại bỏ mầm mống tai họa, nhằm phát triển tốt hơn về sau.
Cậu ta dẫn chứng vụ thương hiệu chủ chốt trong chiến dịch trên nền tảng lần trước gặp sự cố, kéo theo điểm KPI quý của cả nhóm bị trừ sạch. Trong khi ngay từ đầu lúc thảo luận, mọi người đều muốn dành nguồn lực cho những bên phù hợp hơn. Thế nhưng Văn Hựu Vi lại độc đoán quyết định, phớt lờ mọi nỗ lực của cả nhóm trước đó, chỉ thông báo một kết quả không cho phép thương lượng. Cuối cùng, thương hiệu mà cô “tâm đắc lựa chọn” lại dính bê bối truyền thông, khiến con thuyền là cả nhóm bị nhấn chìm theo.
Cái “nồi” này, đương nhiên phải đổ lên đầu Văn Hựu Vi rồi.
Chẳng cần nhìn cô cũng biết lúc này có bao nhiêu ánh mắt đang lén lút “quét” qua mình, nhưng Văn Hựu Vi không những chẳng mảy may để tâm, mà trái lại còn cảm thấy một sự vui vẻ có phần… không đúng mực cho lắm.
Thời điểm đó, chiến dịch diễn ra vào đúng dịp sát Tết. Dù ai cũng bận bù đầu, nhưng dự án cuối năm quyết định báo cáo tổng kết có đẹp hay không, liên quan trực tiếp đến tiền thưởng, nên mọi người trong nhóm đều hừng hực khí thế. Sếp trên đã đánh tiếng rằng lần này muốn xây dựng một thương hiệu kiểu mẫu. Cấp trên trực tiếp của Văn Hựu Vi là Trần Thuật chỉ thị xuống, bảo mọi người hãy động não xem làm thế nào để chiến dịch có sức lan tỏa lớn nhất, nhân lúc không khí Tết đang về mà tạo nên một cú hích thực sự.
Thế là Văn Hựu Vi dẫn dắt cả nhóm họp mấy vòng liền, cuối cùng khoanh vùng được hai thương hiệu mới nổi của năm nay. Ý tưởng sáng tạo khiến cả nhóm đều tâm đắc, chọn bên nào thì chắc chắn cũng sẽ làm nên chuyện.
Tối hôm đó Văn Hựu Vi về muộn nên đi nhờ xe của Trần Thuật. Anh ta hỏi thăm tiến độ một câu, cô liền hào hứng kể về hai phương án dự phòng hiện tại. Trần Thuật không nhận xét gì về thương hiệu, ngón tay khẽ nhịp lên vô lăng, bảo rằng ý tưởng cũng khá thú vị.
Văn Hựu Vi liếc nhìn anh ta một cái. Trần Thuật đang lái xe, ánh mắt bình thản nhìn phía trước, thản nhiên nói một câu: “Nếu ‘Minh Duyệt’ sử dụng ý tưởng này, các cô hãy nghĩ xem làm sao để lồng ghép cho thỏa đáng.” Đó là một câu cầu khiến, hay đúng hơn là một mệnh lệnh, hoàn toàn không có ý trưng cầu dân ý.
Theo vị sếp này hơn 4 năm, Văn Hựu Vi đã quá rõ tính nết của anh ta. Một khi anh ta đã quyết định chuyện gì thì không cần người khác phải đưa ra “lý do chính đáng” để thuyết phục mình nữa.
Nhưng Văn Hựu Vi cũng có cái tôi riêng của mình, kiểu người “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”.
Thế là, cô vẫn giữ thái độ rất tốt nhưng lập trường rõ ràng mà đưa ra lý lẽ, rằng Minh Duyệt không phù hợp, phong cách của thương hiệu đó không giống thế này, chưa chắc đã “chơi” nổi. Dù cô biết thừa Trần Thuật chẳng muốn nghe.
Trần Thuật không thèm tiếp lời, khiến câu nói của Văn Hựu Vi rơi vào khoảng không đầy gượng gạo. Anh ta thản nhiên như không có người bên cạnh mà khẽ ngân nga một giai điệu, Văn Hựu Vi cũng biết ý mà ngậm miệng lại. Vị sếp này dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào vô lăng, gác lại mọi tranh luận — đó chính là sự ngạo mạn của kẻ bề trên. Việc anh ta quyết định mà không thảo luận không có nghĩa là anh ta tiếp thu, mà là anh ta lười phải nói nhiều và cảm thấy không cần thiết phải giải thích với cấp dưới.
Chiều hôm sau, ngay trước giờ tan tầm, Trần Thuật gọi Văn Hựu Vi lại, bảo rằng tối nay có buổi tiệc xã giao với đối tác.
Vừa đẩy cửa phòng bao ra, giám đốc Trương của bên Minh Duyệt đã đứng dậy, cười rạng rỡ bắt tay chào đón: “Ái chà, các vị tan làm chẳng sớm chút nào nhỉ. Đói rồi đúng không? Mau mau ngồi xuống dùng bữa thôi.”
Sự việc cứ thế diễn ra như một lời tuyên cáo ngầm với Văn Hựu Vi rằng: “Mọi chuyện đã chốt hạ”.
Sau khi tàn cuộc, cô lẳng lặng đi phía sau Trần Thuật, ướm lời hỏi khéo: “Sếp Trần này… chuyện này, em nên nói lại với anh em trong nhóm thế nào cho ổn thỏa đây?”
Trần Thuật khẽ cười nhạt. Chút tâm tư nhỏ nhặt của Văn Hựu Vi làm sao qua mắt được anh ta, mỗi khi cô gọi “sếp Trần” là y như rằng trong lòng đang có vài phần oán khí. Anh ta hơi nghiêng người, ném lại một câu hỏi ngược bằng tông giọng có ba phần châm chọc: “Vậy cô nói thử xem, có chỗ nào không ổn?”
Văn Hựu Vi khựng lại. Đương nhiên là có chứ, nhưng… Ngay khoảnh khắc chạm phải ánh mắt của Trần Thuật, cô nhận ra những lý do mang tính chủ quan sẽ chẳng đời nào thuyết phục được người đàn ông này. Còn lại thì sao? Cái khó chính là ở chỗ không có một tiêu chuẩn rõ ràng, chẳng có chân lý bất biến nào khẳng định Minh Duyệt là không được. Thậm chí xét về danh tiếng hay thị phần, họ còn “khủng” hơn nhiều. Nếu cố vạch lá tìm sâu, có lẽ lý do duy nhất chỉ là sự ấm ức khi bao công sức ban đầu của cả nhóm đổ sông đổ biển; là cảm giác ngỡ rằng mình có quyền lựa chọn, hóa ra đáp án đã được nội bộ định sẵn từ lâu.
Văn Hựu Vi nuốt cục tức vào trong, chấp nhận kết quả này. Cô chẳng thèm giải thích lấy một lời với cấp dưới, mà cũng giống như Trần Thuật, chỉ ném xuống một bản thông báo lạnh lùng. Nhìn những ánh mắt đầy hoang mang và bất mãn của mọi người, cô thậm chí còn nảy sinh một sự đồng cảm đầy quái dị và hả hê: “Đúng rồi, các người cũng thấy kỳ quặc đúng không? Nhưng chịu thôi, phải làm thế đấy. Đừng hỏi tại sao.”
Chuyện đổ bể khi khâu kiểm duyệt tư liệu quảng cáo bên ngoài của Minh Duyệt xảy ra sai sót, gây nên một trận bão truyền thông dữ dội.
Thực tế mà nói, đó là những nội dung chạy quảng cáo trên các trang web khác để kéo tương tác, Văn Hựu Vi và cộng sự thậm chí còn chưa từng nhìn thấy những hình ảnh hay câu từ đó. Thế nhưng, người dùng mạng chẳng có nghĩa vụ phải phân chia rạch ròi trách nhiệm cho đám người này rồi mới mắng theo tỷ lệ. Họ chỉ biết nhấn vào xem, thấy cái biển quảng cáo to tướng nằm chình ình ở vị trí đắc địa trên nền tảng, thì hiển nhiên tất cả là “cùng một hội”. Cứ thế mà chửi cả nút thôi.
Tài khoản mạng xã hội của công ty “Thái Hòa” bị réo tên hàng nghìn lần, toàn là những lời giận dữ yêu cầu “ra đây mà nghe chửi”. Đồng nghiệp bên bộ phận truyền thông cũng hớt hải chạy đi mách sếp của họ. Trước buổi họp tổng kết tuần đó, Văn Hựu Vi thậm chí còn có chút mong chờ, cô muốn biết Trần Thuật sẽ xử lý ra sao.
Kết quả là Trần Thuật chẳng nói gì cả. Anh ta dùng thái độ cứng rắn để gạt phăng rắc rối này đi, coi như bảo vệ Văn Hựu Vi khỏi một bàn thua trông thấy.
Cô nhìn thấy những gương mặt không phục trong nhóm, thấy cả những lời định nói ra lại phải cố kìm nén của cấp dưới. Có thể tưởng tượng được sau lưng cô, họ sẽ chọc ngoáy đến mức nào.
Nhưng điều đó không quan trọng. Cô đã sớm giác ngộ được rằng, một phần tiền lương mình nhận được chính là “phí ngậm đắng nuốt cay” thay cho sếp.
Văn Hựu Vi từng nghĩ đến việc dứt áo ra đi khỏi tay Trần Thuật để tìm kiếm một bầu trời rộng mở hơn, nhưng có lẽ vì mức lương cao ngất ngưởng hiện tại, hoặc có lẽ vì bản thân cô chưa đủ quyết đoán. Tóm lại, cô cứ chần chừ mãi cho đến tận bây giờ. Trước đây, Văn Hựu Vi luôn mơ mộng về những khả năng vô hạn của cuộc đời, chưa từng ngờ rằng đôi khi cái gọi là “tiến lên chỗ cao hơn” thực chất lại đưa con người ta vào một ngõ cụt chật hẹp, khiến mình tiến thoái lưỡng nan.
Nói về cậu thực tập sinh Trình Tân đã gửi email kia, cậu ta đến Thái Hòa chưa đầy bốn tháng.
Văn Hựu Vi hiểu tại sao cậu ta lại phẫn uất đến vậy. Một chàng trai trẻ năng nổ, cầu tiến, có được vị trí thực tập ngon lành, lại vài lần được Trần Thuật khen ngợi trong cuộc họp tuần, chắc hẳn cậu ta tự thấy mình rất được trọng dụng, tràn trề hy vọng được sếp giữ lại làm nhân viên chính thức. Cậu ta đâu biết rằng mình đã chọn sai thời điểm: Trần Thuật sắp thăng chức, và anh ta chẳng hề có ý định mang theo cả một đội ngũ cũ kỹ cồng kềnh sang vị trí mới.
Lúc tuyển thực tập sinh đã nói rõ là cơ hội ở lại rất mong manh, nhưng có lẽ ai cũng từng tự huyễn hoặc rằng mình sẽ là một “ngoại lệ”.
Nếu phải phân xử cho ra ngô ra khoai, Văn Hựu Vi sẽ nói lão cáo già Trần Thuật cũng phải gánh một phần trách nhiệm. Đối với cấp dưới trực tiếp như cô, anh ta thích là sa sầm nét mặt, chẳng thèm nể nang gì người nhà. Thế nhưng trước mặt những nhân viên dưới cô một cấp, anh ta lại đóng vai “Bồ Tát” chẳng bao giờ tiếc rẻ nụ cười hay lời khen ngợi, lúc nào cũng thủ sẵn một vốc “lòng tin” để phát cho mọi người như phát kẹo.
Văn Hựu Vi từng nhắc khéo chuyện này bằng giọng đùa cợt: “Sếp Trần chơi không đẹp nhé, anh cứ đẩy em vào cái vai mẹ mìn quản giáo ác nghiệt thế này.”
Trần Thuật hiểu ý, nhưng anh ta chẳng mảy may bận tâm, nói rằng ở đâu cũng vậy thôi: Muốn đám người dưới trướng chịu động não làm việc thì phải khiến họ có tham vọng vượt mặt cô để leo lên. Nếu ai nấy cũng thấy chỉ cần đi theo cô là ổn, rồi cả đám dĩ hòa vi quý như cái xưởng gia đình, thì có lẽ ở đâu đó làm được chứ ở Thái Hòa này, các người sẽ bị nuốt chửng ngay lập tức.
Văn Hựu Vi há hốc mồm: “Hóa ra đó là lý do em thấy sếp Diêm lại hiền từ đến thế à?”
Diêm Quân là sếp tổng của Trần Thuật, và tất nhiên, sắp thành “sếp cũ” rồi. Diêm Quân cứ kìm kẹp mãi không chịu giao cho Trần Thuật vị trí béo bở nhất, vừa dùng vừa đề phòng, thế nên Trần Thuật đã tìm được một bến đỗ tốt hơn dưới trướng một “đại thần” khác, chuẩn bị dắt theo thân tín sang đầu quân.
Năm nay anh ta không giữ người lại cũng là vì tính toán này. Người sắp tiếp quản mảng việc cũ của Trần Thuật vốn không mấy thuận hòa với anh ta, nên Trần Thuật chẳng để lại chút tài nguyên nào, chỉ tinh giản đội ngũ thân cận của mình rồi phủi mông ra đi.
Tốt nhất là để kẻ kế nhiệm rơi vào cảnh lúng túng, mù mờ, như thế mới làm nổi bật lên giá trị của người tiền nhiệm.
Sự tình vốn dĩ là như vậy.
Trình Tân không thể chấp nhận việc mình bị loại, cậu ta đỏ mặt tía tai ngay trong phòng họp, bám lấy tia hy vọng cuối cùng để hỏi Văn Hựu Vi rằng chuyện này sếp Trần có biết không. Văn Hựu Vi gật đầu. Trình Tân nhìn cô với ánh mắt đầy nghi hoặc, trong cơn giận đang chực chờ bùng nổ còn nhen nhóm ba phần suy diễn kiểu: “Chắc chắn có kẻ tiểu nhân muốn hại mình”.
Vừa ra khỏi phòng họp, đúng lúc Trần Thuật đi họp ở chỗ khác về, anh ta chào hỏi cả hai. Trần Thuật giơ ly cà phê trong tay về phía Trình Tân, vẻ mặt cực kỳ hiền hòa: “Cậu Tân làm tốt lắm, cảm ơn ly cà phê của cậu nhé.”
Thấy cảm xúc của Trình Tân vẫn chưa bình ổn, anh ta bước tới vỗ vai cậu chàng: “Tuổi trẻ mà, đi đâu chẳng là bầu trời rộng mở? Chúng tôi đều rất trân trọng năng lực của cậu, sau này vẫn giữ liên lạc nhé.”
Trình Tân không nói gì, rõ ràng là đang rất cảm động, cậu ta liếc nhìn Văn Hựu Vi một cái, nhưng lần này là ánh mắt đầy oán trách.
Văn Hựu Vi chửi thầm trong lòng: “Đậu má anh, Trần Thuật!”
Hồi mới vào bộ phận của Trần Thuật, cô từng nghĩ ông anh này thật gần gũi, lại có năng lực hành động. Thuở đó, dưới trướng Trần Thuật còn một chị lớn tuổi hơn Văn Hựu Vi, cô gọi là chị Cận. Lúc ấy chỉ cần ba người là đã gánh được cả một dự án, ngày nào cũng mệt như chó hen nhưng không khí cực kỳ vui vẻ. Lính mới như Văn Hựu Vi cũng thành thói quen, ngày nào cũng mua cà phê cho Trần Thuật và chị Cận.
Sau này chị Cận nghỉ việc, bộ phận có thêm nhiều người mới. Thói quen mua cà phê cho Trần Thuật của Văn Hựu Vi vẫn không đổi, trông qua thì đúng là chẳng khác gì một kẻ nịnh hót chuyên nghiệp.
Trình Tân từng bắt gặp cô gọi đồ ở quán cà phê, biết rõ ly còn lại là dành cho Trần Thuật nên đã âm thầm ghi nhớ khẩu vị của sếp. Có một lần cô đến hơi muộn, phát hiện trên bàn Trần Thuật đã có sẵn một ly cà phê từ bao giờ. Kiểu người như sếp Trần không bao giờ tự mình chịu khổ đi xếp hàng, nên sự tình cũng chẳng khó đoán là bao.
Văn Hựu Vi thầm nghĩ, nếu kể lại hành trình thực tập của Trình Tân dưới góc nhìn của cậu ta, chắc cô phải là vai phản diện cực ác. Hồi mới đầu có nhân viên mới, cô luôn nghĩ ai cũng sẽ là cộng sự gắn bó lâu dài, nên hận không thể biến mình thành “hướng dẫn viên du lịch” tận tâm, lo cho họ từ A đến Z. Sau này người đến kẻ đi quá nhiều, cô cũng hình thành thói quen cứ có người mới là giao việc, ai làm việc nấy, chẳng cần thiết phải cố tìm cầu sự thân thiết làm gì.
Vụ của Trình Tân, có lẽ một nửa là oán hận, một nửa là hiểu lầm do sự xa cách mà ra.
Bức email đó chẳng mảy may khiến lòng Văn Hựu Vi gợn sóng. Cô biết rõ cái “nồi” nào mình nên gánh, cái nào không, nên hoàn toàn không tự vơ vào người. Cô xử lý mọi việc cực kỳ nhanh gọn: liên hệ nhân sự đẩy nhanh quy trình nghỉ việc, gỡ bỏ các quyền truy cập còn lại của Trình Tân, thu hồi email gửi nhóm. Thế là xong chuyện.
Nhưng bầu không khí trong văn phòng vẫn cứ kỳ quặc như thế, đến tận giờ nghỉ trưa vẫn chẳng ai nhúc nhích. Văn Hựu Vi đứng dậy, cười nói: “Mọi người không đói à? Đi thôi, ăn cơm thôi nào.”
Cô cũng không quên hỏi Trần Thuật muốn ăn gì. Lần đầu hỏi, anh ta vẫn dán mắt vào máy tính không nhúc nhích, giả vờ như không nghe thấy lời cô. Văn Hựu Vi rất biết ý, hỏi tiếp: “Vẫn cơm đĩa hai món ở quầy cũ, thêm một ly hồng trà nhé?”
Trần Thuật lúc này mới “hạ mình” ừ một tiếng.
Khi cô mang cơm về, Trần Thuật đã ăn gần xong. Anh ta gọi cô vào văn phòng, đầu tiên là mỉm cười bảo rằng cô đúng là “luyện thành tinh” rồi. Sau đó anh ta hỏi tâm trạng cô có bị ảnh hưởng gì không, Văn Hựu Vi đáp không có gì, vẫn bình thường.
Trần Thuật nhìn cô một lúc, xác nhận là cô bình thường thật mới mở lời tiếp. Anh ta bảo quản người mà để ra nông nỗi này là không được, quy trình làm kiểu gì vậy? Những việc như thế này sẽ làm lung lay quân tâm, ảnh hưởng đến sự tin tưởng trong nội bộ. Một cú “boomerang” ném ra, cuối cùng lại đâm ngược về phía Văn Hựu Vi.
Cô thản nhiên nhận lỗi: “Trách nhiệm thuộc về em. Quy trình cần được tối ưu hóa, sau khi nói chuyện nghỉ việc thì nên thu hồi các quyền truy cập ngay lập tức.”
Trần Thuật lúc này mới gật đầu, bảo cô đi làm việc của mình đi.
*
Bân: đọc bộ cổ đại Thử ngọc của tác giả này thấy khá ok nên xách xẻng đào bộ hiện đại ngắn nhất của bả =)) thấy review bên trung bảo bộ này viết hơi đuối (so với 2 bộ còn lại của bả) nên toi cũng ko kỳ vọng nhiều, coi như làm quen 1 tác giả mới.
Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
