Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 78: Sóng gió chợ đen - 3


“500 tinh hạch, tất cả.” Giọng chủ sạp trẻ tuổi khàn đặc như thể đã lâu không nói chuyện.


Hoàng Tử nhỏ của Ngô Diệp mua có 65 tinh hạch, cậu thấy hơi đắt: “450.”


Chủ sạp trẻ tuổi không nói gì, chỉ lắc đầu.


Thôi, có 50 viên tinh hạch thôi mà: “500 thì 500, Dương Khởi giúp tôi kiểm tra hàng.”


“Vâng, đại ca.”


Ngô Diệp đưa cho anh ta ít tinh hạch rồi chuyển sang sạp tiếp theo.


Chọn tới chọn lui, Ngô Diệp mua thêm được ít son môi, phấn nền hiếm có; mì tôm và bánh quy đồ ăn vặt sắp hết hạn mà thợ săn xác sống kiếm được từ đâu đó; thuốc dạ dày, thuốc giải nhiệt, thuốc trợ tim giá cắt cổ; linh kiện máy móc và dụng cụ Kỷ Vân có thể cần dùng; còn có một số bình gốm sứ Thanh Hoa được cho là đồ cổ, nhẫn kim cương, dây chuyền kim cương, ngọc bích bạch ngọc lấy từ tay tang thi...


Ra khỏi chợ đen, Ngô Diệp không chỉ dốc sạch túi mình mà còn l*t s*ch quỹ đen của đàn em.


Ngô Diệp hài lòng nhất là bốn cái bình gốm sứ Thanh Hoa mua với giá chỉ 500 tinh hạch, mẹ Ngô rảnh rỗi thích sưu tầm đồ cổ, Nhị thiếu gia đọc truyện giám định bảo vật trên web X tẩu hỏa nhập ma cũng từng học hỏi mẹ chút kiến thức giám định, tuy học lơ mơ nhưng nhờ đống đồ cổ mẹ sưu tầm cũng luyện được hai phần nhãn lực.


Cậu lờ mờ cảm thấy bốn cái bình sứ Thanh Hoa mua hôm nay tinh xảo gấp trăm lần cái bình Nguyên Thanh Hoa mà cậu của cậu coi như bảo bối.


Cảm giác nhặt được của rơi thật sướng!


Nhị thiếu gia tinh thần phấn chấn về nhà, kiểm kê số vật tư định bày bán trong cửa hàng rồi giao cho Tăng Tân. Tăng Tân nghe giá nhập của Ngô Diệp xong thì nhíu mày:



“Đại ca, mấy thứ này giá nhập đắt quá, bày bán trong cửa hàng sợ là chẳng kiếm được bao nhiêu.”


Ngô Diệp nói: “Cũng đành chịu thôi, ở chợ đen thấp hơn giá đó người ta không bán. Anh cứ xem mà bán, kiếm được đồng nào hay đồng nấy.”


“Vâng, đại ca.”


Tăng Tân, Trần Chiêu Dương cùng vợ con chuyển vào tòa nhà nhỏ, vợ Trần Chiêu Dương chủ động đảm nhận việc nhà.


Vợ Tăng Tân là Trần Vân Vân sau khi chứng kiến con trai bị chó tang thi cắn biến thành tang thi lại bị chồng nhẫn tâm g**t ch*t thì thần trí bất ổn.


Lúc tỉnh táo Trần Vân Vân giúp em dâu Vương Tố Vân làm việc nhà, lúc mê muội thì ôm con búp bê cũ gọi tên con trai, dạy nó nói chuyện chơi với nó, không quấy phá quá mức.


Sau khi chuyển vào tòa nhà nhỏ, bà thường xuyên nhìn chằm chằm An An ngoan ngoãn đến ngẩn người, trước mắt chưa biết là tốt hay xấu, Vương Tố Vân sợ chị chồng gây rắc rối nên lúc bận rộn vẫn luôn để mắt đến bà, đến giờ vẫn chưa xảy ra chuyện gì.


Trước mạt thế Vương Tố Vân là con gái rượu trong nhà lại là phụ nữ đi làm, sau khi kết hôn thường cùng Trần Chiêu Dương sang nhà chị gái ăn chực, rất ít khi tự nấu nướng, tay nghề nấu ăn rất bình thường, so với giáo sư Lý thì kém xa.


Ngô Diệp kén ăn, chỉ ăn lưng lửng bụng rồi cầm đống đồ nhặt được hôm nay về nhà cùng Tần Vô Hoa.


“Chưa no à?” Về đến nhà, Tần Vô Hoa trêu chọc hỏi cậu.


Ngô Diệp nhăn nhó mặt mày, bộ dạng đáng thương vô cùng: “Đúng thế, thịt xào lăn chị Vương làm mặn quá, canh dưa chua thì chua loét, cải thảo xào thì cay, chỉ có món khoai tây thái sợi là tạm được, vừa nãy leo cầu thang tôi đã thấy đói rồi.”


Tần Vô Hoa nhìn mái tóc rối bù xù của cậu, cuối cùng không nhịn được vươn tay xoa hai cái, rụt tay về trước khi Nhị thiếu gia xù lông, cười nói:


“Biết ngay cậu chưa no mà, tôi đặc biệt mang ít bột mì và thịt về, cậu muốn ăn sủi cảo hay bánh nhân thịt rán?”



Nhị thiếu gia trố mắt: “Anh biết làm mấy món này á?!” Nam thần lạnh lùng băng giá mà biết gói sủi cảo làm bánh rán, hình tượng sụp đổ rồi!


Tần Vô Hoa nhướng mày: “Nếu tôi nói tôi còn biết làm mì kéo, mì rồng, cậu có ngạc nhiên hơn không?”


Miệng Nhị thiếu gia quả nhiên há thành hình chữ O.


Tần Vô Hoa khó khăn lắm mới dời mắt khỏi đôi môi căng mọng của cậu lại ngứa tay xoa đầu Nhị thiếu gia: “Nói đi, muốn ăn món nào tôi làm cho.”


“Tôi muốn ăn sủi cảo! Loại vỏ mỏng nhiều nhân ấy để tôi phụ anh nhé!” Nhị thiếu gia nghĩ đến mùi vị sủi cảo chấm dấm thêm dầu mè, không kìm được nuốt nước miếng. Cậu thấy đói hơn rồi.


“Cậu biết gói sủi cảo không?”


Nhị thiếu gia lắc đầu.


“Cậu biết băm nhân không?”


“Trước đây chưa băm bao giờ nhưng tôi có thể học ngay.” Nhị thiếu gia hiếm khi siêng năng như vậy, đôi mắt đào hoa sáng lấp lánh được ánh đèn màu cam phủ lên một lớp nước mềm mại, khuôn mặt trắng sứ như phát sáng.


Ngắm người đẹp dưới đèn quả nhiên càng ngắm càng đẹp.


Tần Vô Hoa chật vật dời tầm mắt, vành tai đỏ như sắp nhỏ máu, cố tỏ ra bình tĩnh nói: “Đã không biết gì thì đừng vào bếp làm loạn, cậu chơi game một lát đi, xong tôi gọi.”


“Vô Hoa anh tốt quá đi, nào, hôn cái! Chụt!”


Hôn cái?



Cái?


Tần Vô Hoa đứng hình.


Nhị thiếu gia thấy Tần Vô Hoa ngẩn người, nhận ra mình lại lỡ mồm: “À thì, ngại quá, anh đừng hiểu lầm nhé. Ở nhà tôi hay nói thế với mẹ tôi lắm, lỡ miệng thôi.”


Với mẹ tôi.


Rất tốt.


Tần Vô Hoa bỗng ghé sát mặt Ngô Diệp, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cậu, trầm giọng nói: “Nhưng bây giờ tôi thực sự hiểu lầm rồi thì làm sao? Hửm?”


Âm cuối lạnh lùng vút cao khiến tim Nhị thiếu gia run lên, lắp bắp nói: “Hiểu, hiểu lầm cái gì?” Đàn em bỗng trở nên tà mị cuồng bá ngầu, phải làm sao đây? Sai phong cách rồi người ơi!


“Cậu nói xem?” Tần Vô Hoa thấy Nhị thiếu gia co rúm lại như con tôm luộc thì bỗng bật cười: “Trêu cậu thôi, xem cậu sợ chưa kìa.”


“Đồ khốn, ai bảo tôi sợ chứ. Chỉ là hôn một cái thôi mà, có gì ghê gớm đâu, đều là đàn ông có mất miếng thịt nào đâu, ai sợ ai!”


Nhị thiếu gia nhảy lên ghế sô pha, đè vai Tần Vô Hoa mím môi từ trên cao lao xuống, Tần Vô Hoa chưa kịp phản ứng thì trên mặt bỗng cảm nhận được một thứ mềm mại trơn trượt chạm vào.


Nhị thiếu gia thấy khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng nghiêm túc thường ngày của Tần Vô Hoa đỏ bừng như quả cà chua chín nẫu với tốc độ mắt thường có thể thấy được, lập tức cười bò ra ghế sô pha, chỉ thiếu nước lăn lộn:


“Ha ha ha, anh thế mà lại xấu hổ, ha ha ha, sao anh buồn cười thế còn biết đỏ mặt nữa, ha ha ha ha ha, anh không phải lớn từng này rồi mà vẫn còn 'zin' đấy chứ? Ha ha ha...”


Người lính đặc chủng thẹn quá hóa giận khiến Nhị thiếu gia câm nín trong một giây: “Còn muốn ăn sủi cảo không?”



Nhị thiếu gia lập tức chỉnh đốn thái độ, cố nhịn cười, làm động tác kéo khóa miệng.


Tần Vô Hoa quay người đi vào bếp, phía sau truyền đến tiếng nhịn cười của Nhị thiếu gia Ngô: “Vô Hoa...”


“Lại sao nữa?” Giọng nói lạnh lùng đầy từ tính của người lính đặc chủng ẩn chứa sự tức giận khó kìm nén.


“Không có gì, tôi chỉ muốn nói là có phải anh quên cầm cái túi kia không?” Nhị thiếu gia xấu xa chỉ vào túi nilon đựng bột mì, thịt và các thứ khác bên cạnh ghế sô pha.


Tần Vô Hoa: “...”


Sẽ có ngày hắn phải dạy dỗ lại cái tên tiểu tử khốn kiếp này!


Tần Vô Hoa nhào bột trong bếp vẫn nghe thấy tiếng cười vô tâm vô phế của Ngô Diệp, hắn bất lực lắc đầu, đáy mắt tràn ngập ý cười dịu dàng, động tác tay càng thêm nhanh nhẹn.


Một lát sau, Ngô Diệp vừa xoa bụng đau vì cười, vừa gọi bảng điều khiển ra --


Nhiệm vụ bắt buộc: Trong ngày hôm nay cùng đồng đội hoàn thành 30 lần kỹ năng hợp kích. Nhiệm vụ đã hoàn thành, có nhận thưởng hay không.


Ngô Diệp thấp thỏm ấn “Có”.


Đánh giá nhiệm vụ: E.


Phần thưởng nhiệm vụ: 250 điểm tích lũy, Áo bảo hộ cấp thấp x1.


Áo bảo hộ cấp thấp, cái tên này nghe quen quen, cậu nhớ hồi đầu hệ thống cho xem Gói quà tân thủ có món này.


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 78: Sóng gió chợ đen - 3
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...