Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 77: Sóng gió chợ đen - 2
Tiền Hâm thức tỉnh dị năng hệ Phong, thính lực cực tốt, gã lầm bầm: “Đại ca thật không phúc hậu, tôi hát có hơi lạc điệu chút thôi chứ đâu đến nỗi khó nghe như anh ấy nói. Vẫn là Dương Khởi biết thưởng thức, tối về hát cho cậu nghe hai bài.”
Dương Khởi không biết rằng chỉ vì một câu nói lỡ miệng mà những ngày tháng tiếp theo của anh ta lại khó sống đến thế. Sau này mỗi lần nhớ lại chuyện này, anh ta lại hận không thể tự tát vào mồm mình: Cho cái miệng hại cái thân này.
“Cậu em, xem cái đồng hồ này của tôi đi, đây là mẫu mới năm 2012 của Omilaka, bạch kim kết hợp vàng hồng 18k, trước mạt thế bán hơn 500 vạn tệ đấy, đồng hồ này còn mới tám phần, cậu thích thì tôi để rẻ cho.”
Ngô Diệp cầm lên xem, cậu chưa nghe nhãn hiệu Omilaka bao giờ nhưng chiếc đồng hồ này có ngoại hình hơi giống Patek Philippe 5102PR, ngay cả thiết kế nắp sapphire, vận hành thiên thể cũng cực kỳ giống, chỉ là dây đeo thay bằng bạch kim nguyên chất, giá đắt gấp đôi 5102PR, nhìn bề ngoài thì quả thực rất tinh xảo.
“Giờ ở Lam Thành hiếm có đồ tốt thế này lắm, tôi đảm bảo...”
Ngô Diệp mất kiên nhẫn nghe gã ba hoa: “Nói thẳng đi, anh định bán bao nhiêu?”
“Cậu xem đồng hồ mới thế này, tôi mua về còn chưa đeo được mấy lần, thế này đi, 3 vạn tinh hạch tôi để lại cho cậu.”
Ngô Diệp trả đồng hồ lại cho gã: “Đùa tôi à, thịt tang thi trên dây đồng hồ còn chưa rửa sạch kìa.”
“Đâu? Làm gì có tang thi nào, cậu không mua nổi thì đừng có nói bậy nhé!” Không thì ông đấm cho đấy. Nhìn thấy Tần Vô Hoa mặt lạnh như tiền đứng cạnh Ngô Diệp, chủ sạp thức thời nuốt lời đe dọa vào bụng.
Dị năng giả ở Lam Thành chỉ có hơn ngàn người, mấy người đứng đầu thì ai có chút tin tức linh thông đều nghe danh.
Vì thế Tần Vô Hoa không biết những người đó nhưng rất nhiều người biết hắn là một trong 4 dị năng giả cấp ba ở Lam Thành lại còn là hệ Lôi có sức tấn công mạnh nhất.
Chủ sạp rõ ràng biết Tần Vô Hoa nên chỉ bất mãn cất đồng hồ đi, không nói thêm gì nữa.
Ngô Diệp nói không sai, chiếc đồng hồ này đúng là gã vừa tháo từ cổ tay một con tang thi hôm nay, con tang thi đó không chỉ đeo đồng hồ xịn mà còn đeo mấy cái nhẫn đá quý. Nghĩ đến vận may hiếm có hôm nay, chủ sạp lập tức nguôi giận.
Ngô Diệp lười đôi co với gã, quay sang sạp hàng tiếp theo.
“Cậu em, xem quần áo của tôi đi, đều là đồ mới tinh, nam nữ già trẻ đều có, bán rẻ hết đấy.” Một thanh niên khoảng hai mươi tuổi nhiệt tình chào mời.
Quần áo được gấp gọn gàng trong túi nilon trong suốt hút chân không, Ngô Diệp cầm một chiếc lên xem kỹ, đúng là đồ mới thật.
“Hàng này cậu lấy ở đâu ra? Tôi bóc ra xem được không?” Ngô Diệp hỏi.
“Cậu cứ bóc ra xem đi. Đống hàng này bọn tôi lấy từ huyện Thanh Mân về đấy, chết mất mười mấy anh em.” Chủ sạp trẻ tuổi thở dài.
Cậu ta không giấu giếm, nói thẳng nguồn gốc hàng hóa. Huyện Thanh Mân là huyện gần Lam Thành nhất, bình thường lái xe ba tiếng là đến. Tang thi ở đó hung tàn quá, ai cũng biết trong huyện có nhiều đồ tốt nhưng mấy ai có mạng mà lấy?
Lần này bọn họ đi hơn ba mươi người, mới chỉ mò đến vùng ngoại ô huyện, đi đi về về đã mất toi mười mấy người. Chỉ kịp dọn sạch một cửa hàng quần áo là không chịu nổi sự tấn công của tang thi đành cụp đuôi chạy trốn.
Một xe quần áo cướp được, hai mươi người bọn họ chia nhau, mỗi người được hơn ba mươi chiếc, toàn là áo lông vũ áo bông dày mùa đông trước mạt thế.
Những người khác đều giữ lại chờ mùa đông bán được giá nhưng em gái cậu ta bị bệnh cần tiền gấp, nếu không cậu ta cũng chẳng mạo hiểm đi vào huyện thành.
Chuyến đi này thu hoạch hoàn toàn không như mong đợi, chỉ mong bán được hàng giải quyết khó khăn trước mắt.
Chất lượng quần áo trông cũng được, Ngô Diệp hỏi: “Mấy bộ này bao nhiêu tiền một chiếc, tính rẻ chút tôi lấy hết.” Giờ sắp sang tháng chín rồi, chẳng mấy chốc trời sẽ lạnh, tin rằng sẽ có người cần những bộ quần áo này.
Chủ sạp trẻ tuổi không ngờ lại gặp được khách sộp, cậu ta vốn đang cần tiền gấp, nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Không kể kích cỡ, 50 tinh hạch một chiếc.”
Năm mươi tinh hạch cũng chỉ bằng tiền hai cân thịt lợn, những chiếc áo lông vũ áo bông này tuy không phải hàng hiệu gì nhưng chất lượng và cảm giác khi sờ vào đều rất tốt, lẽ ra không nên bán rẻ như vậy.
Nhưng khi mạt thế bùng phát đúng vào mùa đông, năm ngoái trời quá lạnh, mọi người không lo được nhiều, giết tang thi xong lột áo trên người chúng giặt sạch khử trùng rồi mặc như thường. Vì thế rất ít người chịu bỏ tiền ra mua áo mùa đông.
Theo thời gian, một số thợ săn xác sống thắng ngay từ vạch xuất phát đã tích lũy được chút của cải nên tình hình năm nay thế nào cũng chưa biết được.
Ngô Diệp thấy Dương Lệ Na khẽ gật đầu với mình bèn nói: “Được, giá đó, đếm hàng đi.”
“Được!” Chủ sạp trẻ tuổi vội vàng đếm từng chiếc áo cho Ngô Diệp xem, tổng cộng ba mươi sáu chiếc áo mùa đông, 1800 tinh hạch. Ngô Diệp bốc một nắm tinh hạch từ trong ba lô leo núi đưa cho Dương Lệ Na để cô từ từ thanh toán với chủ sạp.
“Cậu em sảng khoái thật đấy, tôi tên là Bành Tử Quân, chúng ta kết bạn được không?”
Bành Tử Quân khá tinh mắt đã nhận ra Ngô Diệp chính là người có kỹ thuật bắn súng làm kinh động đội vệ binh đặc chủng trong trận chiến vây thành.
Có lần cậu ta tình cờ chiến đấu gần Ngô Diệp, chứng kiến cảnh tượng kinh người cậu dùng súng máy hạng nặng quét sạch tang thi, cậu ta vẫn luôn thắc mắc làm sao thân hình nhỏ bé kia lại có thể kiểm soát hoàn toàn độ giật kinh khủng của súng máy, cộng thêm ngũ quan Ngô Diệp cực kỳ nổi bật, muốn quên cũng khó.
“Ngô Diệp.” Nhị thiếu gia vừa định đưa tay ra bắt tay đối phương thì một bàn tay khác nhanh như chớp đã nắm lấy tay Bành Tử Quân: “Tần Vô Hoa.”
“Chào anh, chào anh.” Mẹ ơi, dị năng giả hệ Lôi cấp ba trong truyền thuyết! Tối nay về quyết không rửa tay!
Ngô Diệp nhìn Tần Vô Hoa với ánh mắt kỳ lạ, chỉ nghe hắn bình thản nói: “Đằng kia hình như có người bán máy tính bảng, có muốn qua xem không?”
“Ừ ừ!” Nhị thiếu gia lập tức quẳng chút nghi hoặc nhỏ nhoi ra sau đầu từ khi đưa Hoàng Tử nhỏ cho Ngô Ly, cậu chưa được chơi game chiến tranh giữa các vì sao, hơi ngứa tay rồi.
Lúc Nhị thiếu gia không để ý, Dương Khởi nhìn Tần Vô Hoa với ánh mắt đầy ẩn ý và mập mờ, Tần Vô Hoa đáp lại bằng ánh mắt cảnh cáo. Dương Khởi ngượng ngùng sờ mũi, không thèm chấp nhặt với người đàn ông thầm thương trộm nhớ lại còn đơn phương.
Cược một quả dưa chuột: “ngày lành” của Tần Vô Hoa còn ở phía sau.
“Máy tính bảng của anh cài game chưa?” Trên sạp bày đủ mười cái máy tính bảng nhưng đều là đồ cũ, độ mới không bằng Hoàng Tử nhỏ, mẫu mã cũng là đời cũ Thanh Vũ thế hệ hai và một.
Chủ sạp trẻ tuổi rất lầm lì, trực tiếp chọn ba cái đưa cho Ngô Diệp. Ngô Diệp mở từng cái lên xem. Mấy cái này game không đầy đủ bằng Hoàng Tử nhỏ, chỉ có một cái có game chiến tranh giữa các vì sao cậu thích nhất.
Cậu chơi thử một lúc, game chạy mượt, máy không vấn đề gì, chỉ là nhân vật trí tuệ nhân tạo chibi hơi đần, ra lệnh một cái mới động đậy một cái, hoàn toàn không nhân văn và đáng yêu như Hoàng Tử nhỏ cũng chẳng biết chủ động giao lưu với chủ nhân.
“Bao nhiêu tiền một cái? Tôi lấy hết, tính rẻ chút đi.”
Ngô Diệp giờ đã biết, ở vị diện này máy tính bảng không đắt như cậu tưởng, mức độ phổ cập trước mạt thế tương đương với điện thoại di động ở Thiên triều. Hiện tại trong khu dân cư Lam Thành, nhiều người điều kiện tàm tạm một chút đều có một cái.
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 77: Sóng gió chợ đen - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
