Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 63: Tuyệt giao - 1


[Hệ Thủy biến dị? Nghĩa là sao?] Nghe có vẻ hơi lợi hại thì phải.


[Năng lượng hệ Thủy trong cơ thể cậu có khả năng k*ch th*ch hoạt tính tế bào, thúc đẩy sự phân chia tế bào...]


Nhị thiếu gia mất kiên nhẫn nghe mấy thứ thuật ngữ khó hiểu này: [Nói tiếng người đi.]


Hệ thống dừng lại một chút, giọng nói máy móc lạnh lùng ẩn chứa chút thất bại: [Chức năng chữa trị.]


Trái tim đang đập thình thịch của Nhị thiếu gia lập tức bình tĩnh trở lại, bĩu môi chán nản:


[Tao còn tưởng là chức năng ăn mòn cơ, chẳng có tí sức tấn công nào, chán chết.]


Nhị thiếu gia chơi game chưa bao giờ chơi nghề vú em máu giấy không chịu đòn nổi, chỉ chơi nghề tấn công cao thôi.


Hệ thống thả ra một miếng mồi nhỏ:



[Dị năng hệ thống mở khóa là loại dị năng thuần khiết nhất, khác với dị năng bình thường ở vị diện mạt thế. Đợi cậu mở khóa chuỗi gen cấp bốn, cậu có thể thay đổi hình thái nước, hóa nước thành băng, vừa công vừa thủ.]


[Mày là con khỉ phái đến tấu hài à? Mở khóa chuỗi gen cấp một đã đau chết đi sống lại rồi còn đòi cấp bốn? Dù sao đợi gom đủ thuốc chữa cho A Ly, lấy được tài liệu trí tuệ nhân tạo thì có chết tao cũng không quay lại. Lúc đó sản xuất trí tuệ nhân tạo ra, bao nhiêu em gái xinh tươi tự động sà vào lòng tao, muốn làm gì thì làm, xe sang nhà xịn gái đẹp nhiều không đếm xuể, có ngu mới quay lại chơi trốn tìm với tang thi.]


Hơn nữa, mở khóa chuỗi gen cấp một đã tốn 1000 điểm tích lũy, mở khóa cấp bốn cần bao nhiêu? Với tính cách hố hàng của hệ thống, nó tuyệt đối không cộng thêm một ngàn một ngàn đâu.


Lần đầu tiên trong sâu thẳm con chip của hệ thống nảy sinh một cảm xúc phẫn nộ, ký chủ ngu ngốc, không thèm để ý đến hắn nữa!


Hệ thống im lặng hồi lâu, Ngô Diệp biết chắc nó không vui rồi. Nhận rõ hiện thực sớm một chút cũng tốt, đỡ cho nó ôm ấp mấy ảo tưởng không thực tế.


Ngô Diệp thong thả nghiên cứu dị năng của mình, sau khi tự tưới ướt mình mấy lần thì cuối cùng cũng mò ra chút quy luật.


Cậu từ từ điều khiển cảm giác huyền diệu để ngưng tụ sức mạnh vào hai tay, lòng bàn tay dần xuất hiện một lớp màng nước mỏng, lớp màng nước lờ mờ tỏa ra ánh bạc mông lung.


Đợi ánh bạc và màng nước cùng tan biến, Ngô Diệp nhìn lại lòng bàn tay trắng ngần như ngọc, đâu còn chút dấu vết bị thương nào? Ngay cả vết chai mỏng do cầm súng mấy ngày nay cũng biến mất sạch sẽ.


Đó đều là huy chương đàn ông của cậu mà, mẹ kiếp!



Loay hoay hơn nửa đêm, Ngô Diệp cũng thấy buồn ngủ, vào nhà tắm tắm rửa, thay toàn bộ ga gối dính máu trên giường bằng bộ mới sạch sẽ, thoải mái nằm xuống, ngủ một giấc không mộng mị đến sáng.


Ngô Diệp tỉnh dậy đã hơn tám giờ, mở cửa thấy mẹ rõ ràng rạng rỡ hơn hẳn, miệng ngọt xớt: “Mẹ, con thấy hôm nay mẹ đẹp lắm, da dẻ đẹp thật đấy, lát nữa chúng ta ra phố đi dạo một vòng, đảm bảo ăn đứt mấy em gái trẻ!”


Mẹ Ngô vốn dĩ rất đẹp, nếu không cũng chẳng sinh ra được hai đứa con trai ngũ quan tinh xảo như Ngô Diệp và Ngô Ly.


Trước kia luôn được bảo dưỡng kỹ càng, hơn năm mươi tuổi mà trông như thiếu phụ hơn ba mươi, làn da trắng nõn mịn màng khiến bao quý bà ghen tị.


Tuy nhiên thời gian qua trong nhà xảy ra chuyện liên tiếp, mẹ Ngô lo lắng tiều tụy đến mức chẳng còn tâm trí chăm sóc bản thân, nếp nhăn nơi khóe mắt mọc lên như nấm sau mưa, cả người già nua hốc hác chẳng khác gì bà lão năm mươi tuổi bình thường ngoài kia.


Nào ngờ uống Đan Cường Thân Kiện Thể mới qua một đêm, làn da trên mặt mẹ Ngô đã hồi sinh sức sống.


Không chỉ da dẻ, mẹ Ngô cảm nhận rõ ràng trong cơ thể có thêm một luồng sức mạnh, chứng chóng mặt mỗi sáng sau khi sinh Ngô Ly dường như cũng biến mất.


“Chỉ được cái mồm mép.” Mẹ Ngô hiểu rõ sự thay đổi của cơ thể mình hơn Ngô Diệp, cười không khép được miệng.


Ngô Diệp thấy mẹ vui, lời ngon tiếng ngọt tuôn ra như suối. Ngô Dung dậy sớm đi mua bánh bao Vô Danh con trai thích, về nhà mới nghe được vài câu đã thấy ê cả răng.



Ngô Diệp nhận bánh bao từ tay cha, chẳng thèm rửa mặt đã nhét ngay một cái vào mồm.


Trong thời gian thủ thành gần như ngày nào cũng ăn cơm chiến đấu do Lam Thành cung cấp, toàn là khoai tây với cải thảo, no bụng thì có nhưng chẳng có tí mỡ màng nào, thèm thịt chết đi được.


“Cha, hôm nay cha cũng rạng rỡ hẳn lên đấy.” Ngô Diệp muộn màng nhận ra: “Xem ra Đan Cường Thân Kiện Thể hiệu quả không tồi, đợi có cơ hội con lại kiếm thêm chút cho cha mẹ.”


Lúc này Ngô Ly cũng từ trong phòng đi ra, khuôn mặt trắng bệch quanh năm hôm nay hiếm khi ửng hồng, vết tím tái trên môi cũng có dấu hiệu mờ đi.


“Anh hai, em thấy khỏe hơn nhiều rồi, anh không cần...”


Ngô Diệp biết em trai định nói gì, cắt ngang luôn:


“Có hiệu quả là được, lần sau sang bên kia anh đổi cho em một viên nữa.”


Đổi Đan Cường Thân Kiện Thể cần tinh hạch đỏ, hiện tại trên thị trường tinh hạch cam cực kỳ hiếm, chẳng ai nỡ bán, đều giữ như bảo bối để tự nâng cao dị năng, tinh hạch đỏ thì tương đối nhiều hơn, bỏ giá cao đổi lấy hai ba trăm viên chắc không khó.


“Anh rõ ràng biết ý em không phải thế mà!”



Ngô Ly phồng má, trợn tròn mắt: “Không ăn!”


“Không ăn thì thôi, mẹ, mẹ nấu cháo à, thơm thế.” Ngô Diệp xách bánh bao chui tọt vào bếp.


Cha Ngô xuất thân bình dân, trong nhà không có nhiều quy tắc rườm rà. Vừa ăn sáng vừa trò chuyện, Ngô Diệp đại khái nắm được tình hình trong nhà hiện tại.


Cha Ngô đã nhìn thấy triển vọng mà công nghệ trí tuệ nhân tạo mang lại cũng chẳng thiết tha gì việc tranh chấp với Chu Vương Nguyên vì cái tập đoàn rỗng ruột nữa.


Chu Vương Nguyên nhận được tin Ngô Diệp bình an trở về, con bài trong tay lại mất đi một cái.


Ngô Sâm thì lo Ngô Diệp trở về không cam tâm để tài sản tập đoàn bị hắn gài bẫy làm rỗng, nếu làm lớn chuyện thì dù hắn tự tin làm kín kẽ nhưng thật sự điều tra kỹ, một khi ông già bị kết án thì hắn cũng khó thoát cảnh tù tội, kẻ đi chân đất không sợ người đi giày, hắn không thể không đề phòng.


Mục đích của ba bên giống nhau, đều muốn kết thúc chuyện này càng sớm càng tốt.


Kết quả thương lượng cuối cùng là cha Ngô trả lại toàn bộ cổ phần cho công ty, ngoài ra dùng 3 căn biệt thự, 8 căn hộ thương mại, 5 chiếc xe sang, cổ phiếu, quỹ, tiền gửi đứng tên ông cũng như trang sức, đồ cổ thư pháp tranh vẽ mẹ Ngô sưu tầm bao năm qua, tổng trị giá hơn 500 triệu tệ để bồi thường tổn thất cho công ty từ nay về sau không còn liên quan gì đến công ty nữa.


Ngay ngày cha Ngô giao nộp cổ phần rời khỏi công ty, Chu Vương Nguyên đã nôn nóng triệu tập họp cấp cao yêu cầu đổi tên tập đoàn, điều chỉnh cơ cấu quản lý nội bộ, bán một số công ty con...


Không lâu sau lại có tin tập đoàn Ngô thị đổi tên thành tập đoàn Chu thị bắt tay với đối thủ cũ là nhà Âu Dương, cùng rót vốn xây dựng dự án khu dân cư lớn nhất thành phố H, người phụ trách dự án bên kia là vị hôn thê mới đính hôn của Ngô Sâm - Âu Dương Hinh.


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 63: Tuyệt giao - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...