Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 62: Mở khóa chuỗi gen cấp một - 2


Ngô Diệp trong lòng không nỡ nhưng thái độ vẫn rất cứng rắn:


“Em có giận cũng vô dụng, giận anh cũng phải đi. Nhắm mắt lại, trừng cái gì mà trừng? Em không muốn anh gặp nguy hiểm, chẳng lẽ anh là loại người có thể trơ mắt nhìn em trai đi chết à? A Ly, anh sẽ không để em chết đâu. Cho nên em yên tâm đi, anh sẽ sống tốt. Anh hai em quý mạng hơn ai hết, anh còn đang mong sau này tiếp tục sống cuộc sống thiếu gia vung tiền như rác đây này. Em cũng đừng mong anh cứu không công, nói trước nhé, sau này em chịu trách nhiệm tiếp quản công việc của ông già, anh chỉ việc nhận cổ tức từ em để sống qua ngày thôi, thằng nhóc em cứ chuẩn bị tinh thần bán mạng cả đời cho anh đi.”


Ngô Ly dỗi hờn nói: “Anh không sợ em biến thành người anh cả thứ hai sao?”


Ngô Diệp trừng mắt: “Em dám, xem anh có đánh gãy chân chó của em không.”


“Hứ, anh chỉ biết hung dữ với em, sao không đi hung dữ với anh cả ấy.” Ngô Ly xoay người, chổng mông về phía Ngô Diệp.


Ngô Diệp vỗ nhẹ vào mông em trai một cái:


“Em tưởng anh nuốt trôi cục tức này thật à? Hắn ta thông minh hơn hai anh em mình nhiều, làm việc đến mức ông già cũng bó tay, anh làm gì được? Đánh hắn một trận hay đâm hắn hai nhát? Hắn đối với anh chẳng khách khí chút nào, nào là bỏ thuốc độc nào là tai nạn xe, em nói xem giờ anh ép hắn vào đường cùng thì có lợi gì? Ông già kẹp ở giữa cũng khó xử. Nể mặt ông già, nể tình gọi hắn là anh bao nhiêu năm nay, chỉ cần sau này hắn đừng đến chọc vào anh em mình, chuyện cũ anh không so đo với hắn. Chỉ cần chúng ta nắm vững công nghệ trí tuệ nhân tạo còn sợ nhà mình không vực dậy được sao? Hắn chẳng phải thích tiền sao? Đến lúc đó nhìn tài sản của chúng ta vù vù vượt qua Bill Gates, có lúc hắn hối xanh cả ruột. Sợ là còn khó chịu hơn cả giết hắn, em không thấy đó sẽ là sự trừng phạt tốt nhất dành cho hắn sao?”


“Anh mới ngốc hơn hắn ấy.” Ngô Ly rốt cuộc vẫn đơn thuần, cảm thấy cách này không tồi, nghĩ ngợi một chút, cậu bé không nhịn được quay lại hỏi Ngô Diệp: “Anh hai, anh nói xem tại sao anh cả lại làm vậy?”


Ngô Diệp cũng thắc mắc đây: “Anh biết đâu được? Thôi, không nhắc chuyện của hắn nữa, bực mình. Muộn rồi, em ngủ đi.”


Ngô Ly sợ Ngô Diệp đi mất, vội vàng vén chăn lên, mắt ba ba nhìn anh trai.



Ngô Diệp cưng chiều véo mũi em trai, đi vòng sang bên kia giường, cởi giày nằm xuống.


Ngô Ly đã buồn ngủ lắm rồi, tắt đèn chưa bao lâu đã phát ra tiếng ngáy khe khẽ.


Ngô Diệp ở Lam Thành ngày nào cũng chiến đấu đảo lộn ngày đêm, chiến tranh vừa kết thúc cậu ngủ vùi một ngày một đêm, giờ nằm trên giường mãi mà chẳng buồn ngủ chút nào.


Khó khăn lắm mới về bên gia đình, cậu cũng chẳng muốn tu luyện “Pháp hít thở cơ bản” gì đó nữa.


Không ngủ được, phiền quá.


Tần Vô Hoa giờ đang làm gì nhỉ? Cậu đi không nói một lời, hắn có giận không?


Giận cũng đáng đời, ai bảo hắn nói linh tinh.


Giờ bình tĩnh lại, Ngô Diệp tuy không muốn thừa nhận nhưng cũng không thể phủ nhận, Tần Vô Hoa đúng là chỉ nói sự thật chứ không có ý gì khác.


Tần Vô Hoa thực sự rất tốt, lúc làm nhiệm vụ thì dạy cậu kỹ thuật bắn súng, lúc nguy hiểm thì chắn trước mặt, có vấn đề thì giúp cậu nghĩ cách, làm đàn em số một vừa trấn áp được tình hình vừa giữ thể diện cho cậu, cứu mạng cậu lại còn giúp cậu che giấu bí mật, chưa bao giờ dò hỏi hay ghen tị với bí mật của cậu...


Ngô Diệp càng nghĩ càng thấy chột dạ, càng chột dạ càng không ngủ được, haiz, đợi quay lại rồi xin lỗi Vô Hoa tử tế vậy, dù sao cũng không phải chuyện to tát gì, chắc hắn sẽ tha thứ cho cậu thôi nhỉ?


Hay là đợi thêm hai ngày nữa cho hắn hết giận rồi hẵng quay lại, đằng nào hai ngày nay Lam Thành giới nghiêm không cho người ra vào, quay lại cũng không đi làm nhiệm vụ được, chi bằng ở nhà chơi với cha mẹ em trai thêm mấy hôm.



Nhị thiếu gia quyết định xong, vui vẻ ném chuyện này ra sau đầu.


Dù sao cũng không ngủ được, hay là mở khóa chuỗi gen cấp một trước đi?


Mở khóa chuỗi gen cấp một chỉ tốn 1000 điểm tích lũy, Ngô Diệp đã gom đủ từ lâu.


Nhưng hệ thống nói mở khóa chuỗi gen sẽ chịu đau đớn tùy theo cơ địa mỗi người, cậu đã lĩnh giáo sự hố hàng của hệ thống nhiều lần, sợ lãng phí cơ hội cày điểm miễn phí nên cứ nhịn mãi chưa mở khóa.


Chọn ngày không bằng gặp ngày, dứt khoát hôm nay luôn đi!


Ngô Diệp rón rén bò dậy, mở cửa sang phòng bên cạnh, khóa trái cửa, ngồi lên giường, gọi bảng điều khiển, hít sâu một hơi, ấn vào nút đã chuyển từ “Cường hóa gen” sang “Mở khóa chuỗi gen cấp một”.


Cơ thể Ngô Diệp đột nhiên bị một quầng sáng trắng bao phủ, ánh sáng chói lòa gần như khiến cơ thể cậu trở nên trong suốt.


Nguồn sáng là một con chip chỉ nhỏ bằng nửa móng tay nằm giữa trái tim cậu, năng lượng tích lũy từ việc cường hóa gen dưới sự dẫn dắt của con chip, lấy tim làm trung tâm theo mạch máu lan tỏa khắp toàn thân.


Một cơn đau dữ dội từ lòng bàn chân xộc thẳng l*n đ*nh đầu Ngô Diệp, trong cơ thể như có hàng ngàn mũi kim châm đang chạy loạn, đau như cạo xương xẻ thịt. Ngô Diệp rên lên một tiếng, dựa vào ý chí kiên cường chộp lấy cái gối, cắn chặt vào miệng.


Rất nhanh, mồ hôi lạnh lẫn máu loãng không ngừng rỉ ra từ lỗ chân lông, thoáng chốc Ngô Diệp biến thành người máu, cơ thể bắt đầu co giật, đầu óc dần trở nên hỗn loạn choáng váng trong đau đớn và mất máu.


Hệ thống bỗng lên tiếng: [Giữ tỉnh táo, một khi mất ý thức việc mở khóa sẽ dừng lại, tất cả phải bắt đầu lại từ đầu.]



Nhị thiếu gia dùng chút sức lực cuối cùng giơ ngón giữa lên.


Thời gian trôi qua từng giây từng phút, cơn đau không những không giảm mà còn tăng lên không ngừng, Ngô Diệp cảm thấy đầu óc ngày càng choáng váng, sức chịu đựng của cơ thể sắp đạt đến giới hạn...


Chẳng lẽ cứ thế bỏ cuộc sao?


Trong lòng Ngô Diệp dâng lên một sự quyết tâm, mẹ kiếp, cố lên, cố lên, nhất định phải vượt qua.


Cậu thậm chí còn liều lĩnh vận hành “Pháp hít thở cơ bản”, một luồng khí yếu ớt bắt đầu chạy dọc kinh mạch, tốc độ ngày càng nhanh, luồng khí dưới sự k*ch th*ch của năng lượng nhanh chóng trở nên lớn mạnh.


Bên này tiêu bên kia trưởng, năng lượng chạy loạn trong cơ thể dường như dần ổn định lại từ từ quy về kinh mạch dưới sự dẫn dắt của luồng khí...


Không biết qua bao lâu, Ngô Diệp chỉ cảm thấy trong cơ thể như có một công tắc bí ẩn nào đó “tách” một tiếng giòn tan, có cấm chế nào đó bị cưỡng ép mở ra, một luồng sức mạnh to lớn không thể diễn tả bằng lời lập tức tràn ngập toàn thân.


Thành công rồi.


Ngô Diệp thở hổn hển, đưa hai tay lên trước mắt, lòng bàn tay đã bị cậu bấm đến be bét máu thịt.


Cậu khẽ động ý niệm, tự nhiên điều động luồng sức mạnh bí ẩn trong cơ thể, không khí mắt thường không nhìn thấy dao động một trận, một quả cầu nước trong suốt lặng lẽ xuất hiện trong lòng bàn tay Ngô Diệp.


Nhị thiếu gia ngẩn người, đâu rồi dị năng ngầu lòi bá đạo như đã hứa?



Nếu cậu nhớ không nhầm thì hình như trong số các dị năng thức tỉnh đến nay, chỉ có hệ Thủy là phế vật nhất, không có cái thứ hai!


Ta khinh bỉ.


Nhị thiếu gia vừa phân tâm, quả cầu nước vỡ “bộp” một tiếng, trực tiếp dội thẳng vào mặt cậu, tưới cho cậu mát lạnh thấu tim.


Ngô Diệp lau nước lẫn máu trên mặt, yếu ớt hỏi: [Tao đổi dị năng khác được không?]


[Không được,] Hệ thống nhận ra sự bất mãn của Ngô Diệp với dị năng của mình, giải thích: [Ký chủ thức tỉnh dị năng gì phụ thuộc vào tiềm năng bẩm sinh, không liên quan đến hệ thống, hệ thống không thể thay đổi.]


[Mày đang chửi tao bẩm sinh đã phế vật đấy à?]


Hệ thống khó hiểu nói:


[Tại sao lại nói vậy? Nước là nguồn gốc sự sống là gốc rễ của vạn vật, cấp bậc càng cao khả năng điều khiển càng mạnh. Trong vũ trụ cao cấp, có đại năng giả hệ Thủy lật tay có thể biến một hành tinh thành vùng đất chết, úp tay cũng có thể khiến vùng đất chết tràn đầy sức sống.]


Nhị thiếu gia giật giật tai, nghe có vẻ rất ngầu. Nhưng mà đại năng giả gì đó có liên quan quái gì đến cậu đâu? Cậu còn chưa từng nghĩ đến việc mở khóa chuỗi gen cấp hai!


Cho dù cậu thức tỉnh dị năng hệ Hỏa, ít nhất còn có thể ném vài quả cầu lửa thiêu cháy vài con tang thi chơi, cầu nước thì làm được gì? Ném ra rửa mặt cho tang thi à?


Nhị thiếu gia cả người chìm trong áp suất thấp nặng nề, chỉ nghe hệ thống bỗng nói: [Ồ, thế mà lại là dị năng giả hệ Thủy biến dị.]


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 62: Mở khóa chuỗi gen cấp một - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...