Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 39: Gia sản sụp đổ - 2
“Ông đừng an ủi tôi nữa, A Diệp không về được đâu, nó không về được nữa rồi.”
Hà Uyển Thục cả đời dịu dàng hiền thục như cái tên của mình, vậy mà giờ phút này lại khóc thét lên thê lương như con sói mẹ mất con:
“Tại sao nó lại tàn nhẫn như vậy? Đó là em trai nó, em ruột của nó mà, tại sao nó không chịu buông tha cho em? Thằng bé A Diệp ngay cả một chút ý định tranh giành với nó cũng không có, tại sao nó lại không dung chứa được em mình? Nó đã rút rỗng công ty rồi, chẳng lẽ không thể chừa cho A Diệp một con đường sống sao? Huhuhu... Đều tại ông, đều tại ông cả, tại sao ông nhất định bắt A Diệp phải đến công ty... Huhuhu...”
Hà Uyển Thục khóc không thành tiếng, khuôn mặt từng được bảo dưỡng kỹ càng giờ trở nên già nua tiều tụy, nước mắt cứ thế rửa trôi những nếp nhăn nơi khóe mắt bà. Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, trông bà như già đi hơn mười tuổi.
Ngô Dung nhìn bộ dạng bi thương của vợ, nỗi đau dâng lên trong lòng khiến ông cũng bật khóc, nước mắt già nua tuôn rơi. Trong phòng ngủ chính chật hẹp chỉ còn lại tiếng khóc bi thương tuyệt vọng của hai người già.
“Mẹ, cha, hai người khóc cái gì vậy? Hai người sao thế? Sao hai người lại ở đây?” Ngô Diệp đột ngột xuất hiện trong phòng, nhìn thấy cha mẹ đều khóc như mưa thì cả người ngơ ngác.
Hà Uyển Thục và Ngô Dung cùng nghe thấy tiếng con trai, cứ tưởng mình gặp ảo giác nên đồng loạt quay đầu lại. Hai vợ chồng chợt nhìn thấy đứa con trai mất tích tròn một tháng bỗng dưng hiện ra sờ sờ ngay trước mắt, đầu óc trống rỗng vài giây. Ngay sau đó, Ngô Dung lao tới trước mặt Ngô Diệp, không cần suy nghĩ giáng một cái tát vào đầu con, giọng khàn đặc như muốn khóc:
“Thằng ranh con, mày rốt cuộc đã chạy đi đâu hả? Mày có biết ba mẹ tìm mày sắp phát điên rồi không!”
“Ngô Dung, đang yên đang lành sao ông lại đánh con? Có gì thì từ từ nói chứ?”
Hà Uyển Thục với sự nhanh nhẹn khác thường gần như nhảy từ trên giường xuống lao đến trước mặt Ngô Diệp, ôm chặt con vào lòng:
“A Diệp, con có đau không?”
Ngô Diệp hơi đỏ mặt đã nhiều năm rồi cậu không được hưởng đãi ngộ được mẹ che chở thế này.
Từ sau tám tuổi, hễ cậu không nghe lời là y như rằng bị “nam nữ đánh đôi”, tất nhiên mẹ xuất thân là trí thức cao cấp nên thường ít động thủ nhưng đòn tấn công tinh thần của bà thì người thường tuyệt đối không chịu nổi.
“Con không sao, không sao.” Ngô Diệp thấy cha mẹ bỗng chốc già đi nhiều thì trong lòng khó chịu vô cùng, gặng hỏi: “Trong nhà có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”
Ngô Diệp ở vị diện tang thi một tháng, đặc biệt là tuần gần đây nhất ngày nào cũng chém giết không ngừng, bản thân cậu có lẽ chưa nhận ra nhưng cha mẹ Ngô chỉ liếc mắt là nhận thấy sự thay đổi của con trai.
Ngô Dung thời trẻ bôn ba khắp nơi, dù tốt hay xấu cũng đã từng chứng kiến nhiều, ông nhạy bén phát hiện ra sát khí trên người con trai.
“Khoan nói chuyện trong nhà, tháng này con đã đi đâu?”
Ngay lập tức Ngô Dung nhớ tới điều gì đó, kinh ngạc nhìn chằm chằm con trai:
“Con làm thế nào mà xuất hiện trong phòng được?”
Cửa chống trộm bên ngoài rõ ràng đã đóng, ngay cả cửa phòng ngủ cũng đóng chặt, đứa con trai mất tích bấy lâu sao lại đột ngột hiện ra trong phòng?
Mẹ Ngô cũng nhanh chóng phản ứng lại, bà nhìn chằm chằm Ngô Diệp, ôm chặt lấy cánh tay con như sợ con trai sẽ biến mất lần nữa.
Ngô Diệp vốn định giấu gia đình chuyện hệ thống và thế giới khác, trước khi qua cổng dịch chuyển trở về còn đặc biệt thương lượng với hệ thống đưa cậu về căn hộ gần trường mua hồi đại học.
Đây là căn nhà cũ ba phòng ngủ một phòng khách, lúc mua là để tiện đi học không phải ở ký túc xá.
Ngô Diệp biết cha mẹ không dễ lừa nên dứt khoát đỡ hai người ngồi xuống giường, kể sơ qua về chuyện hệ thống và thế giới song song.
Cậu hiếm khi khôn khéo một lần, sợ hai ông bà lo lắng nên chỉ nói thế giới bên kia khoa học kỹ thuật phát triển hơn bên này chứ không nhắc gì đến virus D và tang thi.
Mặc kệ sự kinh ngạc của cha mẹ, kể xong Ngô Diệp vội hỏi trong nhà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Ngô Dung thở dài, kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho con nghe.
Sau khi nhớ lại đoạn ký ức bị mất, Ngô Diệp đã đoán sự việc đêm đó rất có thể do anh cả làm nhưng thực tế Ngô Sâm còn tàn nhẫn hơn cậu tưởng tượng.
Giờ có hỏi “tại sao anh ta lại làm vậy” cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Ngô Diệp đổ đống vàng trong ba lô leo núi ra giường: “Cha, cha tìm cách bán số vàng này đi, dù thế nào thì việc điều trị của A Ly cũng không thể gián đoạn.”
Số vàng Kỷ Vân giúp cậu đổi được ngoài năm thỏi vàng mỗi thỏi một cân (0,5kg) ra thì còn lại là đồ trang sức, tổng cộng 10kg vàng chất thành một đống nhỏ vàng rực trên giường, trông vô cùng chói mắt.
Ngô Dung tiện tay bốc một nắm, trong lòng cảm thán đứa con trai không hiểu chuyện cuối cùng cũng trưởng thành:
“Nhiều vàng thế này con lấy ở đâu ra?”
Liên tưởng đến sát khí trên người Ngô Diệp, vẻ mặt Ngô Dung trở nên nghiêm nghị. Một đứa con trai đã đi vào con đường tà đạo, ông không muốn đứa con trai còn lại cũng đi theo vết xe đổ đó.
“Hệ thống chẳng phải có thể đổi đồ sao? Bên đó đang có chiến tranh, vật tư khan hiếm, con dùng hệ thống đổi ít muối, buôn đi bán lại nhiều lần mới có được chỗ này.”
Ngô Diệp không muốn dây dưa chủ đề này, cậu nói:
“Con muốn đến bệnh viện thăm A Ly. Hệ thống thần thông quảng đại, biết đâu có thể đổi được thứ cứu A Ly.”
Trước kia còn hy vọng sẽ tìm được trái tim phù hợp với em trai nhưng giờ xem ra hết hy vọng rồi. Dù thế nào cậu cũng không thể trơ mắt nhìn cái nhà này, nhìn cha mẹ và em trai bị hủy hoại như thế.
Cùng lắm thì cậu quay lại thế giới tang thi liều mạng lần nữa, quyết không thể trơ mắt nhìn A Ly chết khi còn nhỏ như vậy!
Sẽ có ngày cậu bắt anh ta phải hối hận! Bắt anh ta phải trả giá cho những gì mình đã làm!
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 39: Gia sản sụp đổ - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
