Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 38: Gia sản sụp đổ - 1


Ngô Diệp mất tích tròn một tháng.


Trong vòng một tháng này, nhà họ Ngô đã trải qua những biến cố long trời lở đất. Một gia tộc hào môn khiến bao người ngưỡng mộ lại suy tàn với tốc độ nhanh đến mức không ai ngờ tới.


Khởi điểm của tập đoàn Ngô thị bắt đầu từ việc Ngô Dung từ chức chủ nhiệm phân xưởng, một vị trí mà bao người mơ ước để ném bỏ bát cơm sắt và lao vào biển thương trường trong ánh mắt không mấy tán đồng của người đời.


Từ việc buôn đi bán lại đồ điện tử ban đầu cho đến thành lập xưởng linh kiện điện tử sau đó từ xưởng linh kiện phát triển thành xưởng thiết bị chính xác.


Sau khi tích lũy được nguồn vốn ban đầu dồi dào, cha Ngô với con mắt độc đáo đã tấn công vào thị trường bất động sản.


Chỉ trong vòng hai ba mươi năm ngắn ngủi, ông đã gây dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng, tích lũy khối tài sản hàng tỷ tệ và trở thành một trong những tỷ phú có tiếng trong nước.


Ngô Dung chắc chắn có quyền tự hào, so với những kẻ có chỗ dựa vững chắc thì tất cả những gì ông có đều do chính con mắt tinh đời và sự khôn khéo của mình kiếm được.



Nhưng cũng chính vì không có hậu thuẫn cứng nên Ngô Dung không dám phô trương, bên ngoài rất ít người biết được giá trị tài sản thực sự của ông.


Thêm vào đó, sau khi con trai cả tiếp quản công ty thì ông cũng rút lui, sống cuộc sống nửa nghỉ hưu, ít khi ra ngoài mà chỉ ở nhà bầu bạn với vợ con cũng chưa từng xuất hiện trên tạp chí tài chính nên được người trong giới xưng tụng là tỷ phú ẩn danh đáng ngưỡng mộ.


Mặc dù con trai thứ không có chí tiến thủ, con trai út lại mắc bệnh nan y bẩm sinh nhưng ông vẫn thấy may mắn vì còn có đứa con cả thừa hưởng trọn vẹn sự tinh anh tháo vát của mình.


Mỗi khi người ngoài dùng giọng điệu chua loét ghen tị ông sinh được đứa con trai giỏi giang, trong lòng ông lại dâng lên niềm kiêu hãnh khó tả, cảm thấy đời này sự nghiệp và gia đình đều viên mãn, sống không uổng phí.


Thế nhưng nằm mơ Ngô Dung cũng không ngờ rằng đứa con trai cả mà ông luôn tự hào không chỉ thừa hưởng sự tinh anh tháo vát của ông mà còn học được cả sự âm hiểm toan tính từ lúc nào không hay.


Gia đình và sự nghiệp tưởng chừng viên mãn của ông bỗng chốc biến thành trăng trong nước hoa trong gương chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, vỡ tan tành ngay khoảnh khắc Ngô Diệp mất tích.


Con trai thứ mất tích một cách kỳ lạ; con trai cả lấy lý do kinh doanh thua lỗ để từ chức nhưng thực chất là đã rút ruột vốn liếng công ty từ trước, sau đó lại liên hôn với tập đoàn đối thủ.


Những con dấu và ấn triện mà Ngô Dung tin tưởng giao cho con cả vô điều kiện lại trở thành bằng chứng thép cho việc biển thủ công quỹ trái phép, ép ông buộc phải giao nộp toàn bộ cổ phần trong tay cùng khoản bồi thường khổng lồ để xoa dịu sự phẫn nộ của cổ đông.



Con trai út sau khi biết sự thật thì bệnh tim tái phát phải nhập viện, bác sĩ khẳng định nếu không tìm được trái tim phù hợp thì thằng bé rất có thể không sống qua nổi mùa đông năm nay.


Vợ ông không chịu nổi những cú sốc liên tiếp ập đến nên cũng ngã bệnh theo...


Lần đầu tiên trong đời, Ngô Dung thực sự thấm thía bốn chữ: Lực bất tòng tâm.


Nếu những chuyện này xảy ra sớm mười năm thì có lẽ Ngô Dung vẫn còn tự tin làm chút gì đó để xoay chuyển tình thế nhưng giờ ông đã 55 tuổi rồi.


Bệnh tật mấy năm nay cùng cuộc sống an nhàn đã mài mòn đi góc cạnh và hùng tâm tráng chí của ông. Ngay lúc ông tưởng mình có thể an hưởng tuổi già thì chỉ trong một đêm lại trở thành kẻ trắng tay, nợ nần chồng chất.


Và kẻ khiến ông mất tất cả lại chính là “đứa con ngoan” mà ông một tay dạy dỗ, luôn lấy làm tự hào.


Chứng kiến sự tàn độc của Ngô Sâm, Ngô Dung không thể tự lừa mình dối người thêm nữa – A Diệp mất tích lâu như vậy mà không có tin tức gì, e rằng đã lành ít dữ nhiều.


A Ly còn nhỏ lại ốm yếu, có sống qua nổi năm nay hay không còn là một ẩn số. Một khi A Ly xảy ra chuyện thì Ngô Sâm sẽ là đứa con trai duy nhất là giọt máu cuối cùng của ông.



Cho dù có sơ hở thì cũng là do nó cố tình để lại nhằm kiềm chế ông, một khi có người can thiệp điều tra thì người đầu tiên vướng vòng lao lý chính là ông.


Nói thật lòng, Ngô Dung suýt chút nữa đã phải vỗ tay tán thưởng cho những mưu mô tính toán không chút sai sót của Ngô Sâm, chỉ là những âm mưu quỷ kế này lại dùng lên chính cha ruột và anh em mình khiến Ngô Dung chỉ nghĩ thôi đã thấy lạnh lẽo và tro nguội cõi lòng.


“Ngô Dung, ông nói xem rốt cuộc tôi đã làm gì Ngô Sâm mà nó lại hận tôi đến thế, hận A Diệp và A Ly đến thế?” Hà Uyển Thục vừa nói nước mắt vừa tuôn rơi, đôi mắt trống rỗng nhìn trần nhà trắng toát.


Người đời vẫn nói mẹ ghẻ khó làm, khi Hà Uyển Thục gả cho Ngô Dung thì Ngô Sâm đã sáu tuổi.


Từ chỗ bướng bỉnh không chịu nói với bà một câu cho đến sau này lễ phép gọi bà là mẹ, thời gian Hà Uyển Thục dành cho Ngô Sâm còn nhiều hơn cả cho con ruột Ngô Diệp.


Nào ngờ cuối cùng chân tình lại không đổi được chân tình.


Sự việc đến nước này, bà không khỏi nghĩ, giá như bà giống những bà mẹ kế khác nuôi cho Ngô Sâm hư hỏng luôn, hoặc làm cho nó “mất tích” giống như cách nó đối xử với A Diệp thì tốt biết mấy, đâu đến nỗi có chuyện ngày hôm nay?


Ngô Dung sống với Hà Uyển Thục hơn hai mươi năm, sao lại không hiểu bà đang nghĩ gì. Ông nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của vợ, nói:


“Uyển Thục, bà không phải là người nhẫn tâm như thế, những gì bà làm cho Ngô Sâm tôi đều biết cả. Là nó có lỗi với bà là lỗi tại tôi không dạy con cho tốt, trách tôi biết rõ mấy người cậu của nó lòng lang dạ thú mà vẫn để chúng qua lại với nhau, đều là lỗi của tôi. Năm xưa mẹ tôi chẳng phải đã mời cao nhân xem bói cho A Diệp rồi sao? Nó là đứa có đại phúc khí, bây giờ không có tin tức chính là tin tức tốt nhất, nó nhất định sẽ bình an trở về.”



Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 38: Gia sản sụp đổ - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...