Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 26: Thử nghiệm - 2
Hiệp hội Thợ săn xác sống được xây dựng gần khu giao dịch, nằm chung với đủ loại văn phòng hỗn tạp của Lam Thành. Tòa nhà có ba tầng, ước chừng mỗi tầng rộng không dưới 3000 mét vuông.
Tường ngoài tòa nhà không trát vữa, gạch đỏ lộ thiên, bên trong cũng y hệt. Lúc này mới sáu giờ sáng mà tầng trệt của hội đã chật kín người, màn hình tinh thể lỏng siêu mỏng trên tường liên tục chạy các nhiệm vụ khác nhau.
Tần Vô Hoa bảo Kỷ Vân đưa Ngô Diệp đi đăng ký tư cách thợ săn còn mình đi nhận nhiệm vụ.
Nhiệm vụ Tần Vô Hoa nhắm trúng chính là nhiệm vụ thu thập mà nhóm Vương Hòa từng thất bại thảm hại trước đó.
Trên hồ sơ của hội, số lần thất bại của nhiệm vụ này đã vượt quá 50 lần, số lần thành công dừng lại ở con số 0 tròn trĩnh. Cấp độ nhiệm vụ đã tăng từ cấp E ban đầu lên cấp C.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ngoài phần thưởng cố định là 2000 viên tinh hạch cấp 1, người tham gia còn nhận được từ 200 đến 1500 điểm cống hiến căn cứ tùy theo mức độ hoàn thành nhiệm vụ.
Sức mua của điểm cống hiến tương đương với tinh hạch cấp 1, có thể dùng để mua hàng hóa có giá trị tương đương tại cửa hàng trực thuộc căn cứ, dùng để khấu trừ các loại thuế phí cũng như nộp tiền thuê nhà.
Khi tích lũy điểm cống hiến đến một mức nhất định thậm chí có thể đổi lấy quyền cư trú vĩnh viễn, sở hữu một căn hộ cao cấp do căn cứ thưởng, cùng nhiều ưu đãi khác không kể hết.
Sau khi nhận nhiệm vụ, Tần Vô Hoa để lại thông tin tìm đồng đội, ghi rõ số người cần tìm và địa điểm gặp mặt rồi rời khỏi sảnh nhiệm vụ.
Hắn vừa ra ngoài không bao lâu thì đã có mấy nhóm người đến phỏng vấn. Rõ ràng là có rất nhiều người hứng thú với nhiệm vụ này.
Mắt nhìn người của Tần Vô Hoa khá chuẩn, sau khi trao đổi bằng lời nói và thử sức, hắn giữ lại ba nam hai nữ. Năm người này đúng là một đội cố định, đều là dị năng giả, thực lực khá và độ ăn ý rất cao.
Hơn nữa họ có xe riêng, trang bị cũng khá đầy đủ và tinh nhuệ. Trong đó có một người phụ nữ hắn không muốn nhận lắm nhưng hai người đàn ông kia tỏ ý nếu không nhận cô ta thì họ cũng đi luôn.
Người phụ nữ đó sở hữu năng lực trị liệu khá hiếm gặp, Tần Vô Hoa thấy thái độ của đội họ cứng rắn nên đành ngầm đồng ý, dù sao Ngô Diệp và Kỷ Vân cũng chỉ là người thường.
Quả nhiên khi Ngô Diệp và Kỷ Vân từ trong hội đi ra, người của đội này bắt đầu châm chọc mỉa mai.
“Hừ còn chê Trương Linh, hai tên đó đều là người thường còn kém hơn cả Trương Linh nữa là.”
Triệu Quốc Cường, dị năng giả hệ Hỏa cấp một đỉnh cao, tính tình nóng nảy y như dị năng của gã là người đầu tiên nhảy ra bất bình thay cho Trương Linh. Mụn trứng cá đỏ mọng trên mặt khiến khuôn mặt bình thường của gã càng thêm khó coi.
Đại khái mỹ nhân trong thiên hạ đều có nét giống nhau, Ngô Diệp vừa nhìn thấy Trương Linh đã thấy ngũ quan cô ta lờ mờ giống Liên Ngọc, cái khí chất yếu đuối đáng thương kia cũng y hệt. Trong lòng cậu chưa kịp nảy sinh thiện cảm thì đã nghe Trương Linh nũng nịu nói:
Người phụ nữ còn lại trong đội đối phương cười lạnh một tiếng, liếc nhìn người đàn ông bên cạnh mình với ánh mắt đầy ẩn ý, sắc mặt người đàn ông đó lập tức trở nên khó coi.
Cũng phải thôi, người phụ nữ vừa nãy còn âu yếm mặn nồng với mình trên giường, chớp mắt cái đã ân cần lấy lòng người đàn ông khác, đổi là ai thì tâm trạng cũng chẳng vui vẻ gì.
Ngô Diệp không ngốc, sao không nghe ra ý nịnh nọt Tần Vô Hoa trong lời nói của Trương Linh?
Cậu thích Liên Ngọc ngoài vẻ ngoài thì còn thích cái vẻ thanh cao đơn thuần của cô ấy còn loại phụ nữ như Trương Linh nhìn qua là biết chẳng phải loại tốt lành gì.
“Sự an toàn của hai người họ, tôi sẽ chịu trách nhiệm.” Tần Vô Hoa lạnh lùng nói một câu.
Bầu không khí lập tức trở nên gượng gạo, cuối cùng vẫn là Kỷ Vân chủ động đứng ra hòa giải. Sau khi mọi người giới thiệu sơ qua về bản thân thì trời cũng sáng hẳn, mọi người lên xe chuẩn bị xuất phát.
Trước khi lên xe, Dương Lệ Na bỗng hỏi: “Tần Vô Hoa, trên xe các anh còn một chỗ trống, tôi có thể đi cùng xe với các anh không?”
Ngũ quan của Dương Lệ Na chỉ có thể gọi là thanh tú nhưng toàn thân toát lên khí thế bất khuất, cộng thêm vóc dáng cao ráo đầy đặn, đường cong quyến rũ, mặc áo thun bó sát và quần rằn ri, mang một nét hấp dẫn rất riêng.
Mặt La Dương sầm xuống, nói: “Lệ Na, đừng làm loạn nữa.”
Trương Linh cũng lập tức tủi thân nói: “Chị Lệ Na, chị vẫn còn giận em và đại ca sao?”
Triệu Quốc Cường đứng bên cạnh thêm dầu vào lửa: “Dương Lệ Na, Trương Linh đã xin lỗi cô bao nhiêu lần rồi? Cô không thể rộng lượng một chút tha thứ cho cô ấy sao?”
Dương Lệ Na cười lạnh:
“Điểm này tôi đúng là không bằng Triệu Quốc Cường anh. Thôi được rồi, Trương Linh cô giả vờ ngây thơ cho ai xem hả? Cô leo lên giường vị hôn phu của tôi chẳng lẽ tôi còn không có tư cách giận dỗi sao? Làm xong nhiệm vụ lần này chúng ta đường ai nấy đi.”
Ngô Diệp và Kỷ Vân nhìn nhau, lượng thông tin hơi lớn à nha.
Tần Vô Hoa hơi nhíu mày, trực giác mách bảo nhiệm vụ lần này sẽ không suôn sẻ. Nhưng giờ đã muộn rồi, nhiều thợ săn đã lập đội xong xuôi, thay người giữa chừng thì thực lực chắc chắn còn kém hơn nhóm này.
Sự việc đến nước này, chỉ có thể tạm bợ thế thôi.
Dương Khởi, người ít nói nhất trong đội đối phương bỗng lên tiếng:
“Được rồi, bớt tranh cãi đi, có chuyện gì đợi làm xong nhiệm vụ về rồi giải quyết, xuất phát thôi.”
Dương Lệ Na đi cùng xe với nhóm Ngô Diệp, Kỷ Vân lái xe, cô ngồi ghế phụ. Xe chạy được một đoạn, cô rất áy náy nói với nhóm Ngô Diệp: “Xin lỗi, tôi hơi kích động quá, vừa nãy không nên nói nhiều như vậy.”
Ngô Diệp vô tư an ủi:
“Trong lòng có bực dọc thì nên xả ra mới tốt, kìm nén trong lòng mới ảnh hưởng đến phong độ. Loại đàn ông đó đáng lẽ phải đá từ lâu rồi, lần sau con nào đó bảo cô tha thứ cho nó thì cô cứ chúc nó với gã nhân tình kia thiên trường địa cửu như keo như sơn.”
“Tại sao?” Dương Lệ Na bị xoay mòng mòng, kinh ngạc nhìn Ngô Diệp.
Ngô Diệp cười đắc ý, lộ ra hai chiếc răng khểnh:
“Cô chưa nghe câu này à: đ* thỏa xứng với chó, thiên trường địa cửu; tiện nhân xứng với gà như keo như sơn.”
Ngô Diệp trông có vẻ ham chơi ham vui nhưng thực ra chịu ảnh hưởng từ cha mẹ nên rất coi trọng tình cảm và trách nhiệm gia đình từ tận đáy lòng khinh thường loại tiểu tam.
Dương Lệ Na quả nhiên bật cười: “Nhóc con, cậu hài hước thật đấy.”
“...” Nhóc con em gái cô ấy.
Kỷ Vân nhìn qua kính chiếu hậu thấy mặt Ngô Diệp xanh mét, nhịn cười đến vất vả. Ánh mắt Tần Vô Hoa hiện lên ý cười, vỗ vỗ lưng cậu như để an ủi.
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 26: Thử nghiệm - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
