Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 25: Thử nghiệm - 1
Ngô Diệp hiển nhiên không ngờ Tần Vô Hoa sẽ nói vậy nhưng ngẫm lại thì thấy hắn nói rất có lý. Cậu tự kiểm điểm lại xem có phải mình đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi không?
Ngô Diệp vốn đã hạ quyết tâm rất lớn muốn tiết lộ bí mật của mình cho Tần Vô Hoa, kết quả phản ứng của Tần Vô Hoa hoàn toàn không giống như cậu tưởng tượng, trong lòng khó tránh khỏi có chút khó chịu, một cảm giác mất mát không nói nên lời.
Tần Vô Hoa thu hết biểu cảm của Ngô Diệp vào mắt, vỗ vỗ vai cậu, cất số muối vào ba lô rồi không nói thêm gì nữa.
Cơm tối xong không bao lâu, Âu Thần nương theo bóng đêm đeo một chiếc túi vải bạt lớn đến nhà Kỷ Vân. Ngoài chiếc máy tính bảng đã đặt trước, gã còn mang theo một số đồ điện tử khác.
Ngô Diệp nghe gã chém gió hoa mỹ, ngoài máy tính bảng ra còn mua thêm một đống phần mềm, gói dữ liệu linh tinh. Kỷ Vân thấy vậy cũng ngứa nghề, chọn một số thiết bị cần dùng.
Đến lúc thanh toán, Âu Thần nhìn đống thiết bị điện tử đầy nhà Kỷ Vân, biết cậu ta là người trong nghề, cộng thêm thấy họ đều ở khu nhà ổ chuột, chắc cũng chẳng có nhiều tiền nên đưa ra một cái giá khá công bằng: Một giá 65 viên tinh hạch.
Trên người Ngô Diệp không còn tinh hạch nữa, cậu lại không thể mở miệng xin Tần Vô Hoa nên hỏi Âu Thần: “Tôi có thể dùng đồ đổi với anh không?”
“Đồ gì?”
Âu Thần nói:
“Nói trước nhé, nếu là đồ thì tôi chỉ nhận lương thực thôi.”
Thời buổi khó khăn, ngoài lương thực và vũ khí ra thì những thứ khác đều khó bán, lợi nhuận cũng chẳng bao nhiêu. Âu Thần là thương nhân chuyên nghiệp sống bằng nghề mua đi bán lại, đương nhiên không muốn làm ăn lỗ vốn.
“Lương thực thì tôi không có nhưng tôi có muối.”
Mắt Âu Thần sáng rực lên: “Bao nhiêu? Nếu có nhiều cậu có thể bán cho tôi, giá cả chúng ta thương lượng.”
Ngô Diệp bình tĩnh nói: “Anh nói gì thế, nếu tôi có nhiều muối như vậy thì còn phải chen chúc với bạn trong cái lều rách nát này sao?”
“Vậy cậu có bao nhiêu? Nói trước nhé, chỗ đồ này thiếu một cân muối là tôi không bán đâu.”
Theo giá thị trường hiện tại, 1 cân (0,5kg) muối có giá trị khoảng 100 viên tinh hạch.
Âu Thần bán ở sạp của mình chắc chắn không được giá đó, hơn nữa gã còn muốn kiếm chút lời nên cái giá gã đưa ra cũng không gọi là hét giá quá đáng.
Ngô Diệp sảng khoái gật đầu: “Được, Kỷ Vân cậu thu dọn đồ đi, tôi sang nhà bên lấy muối cho anh ta.”
“Được!”
Một lát sau, Ngô Diệp mang một túi muối sang. Âu Thần mở túi kiểm tra ngay tại chỗ, cân nhắc một hồi xác nhận không có vấn đề gì mới cất đồ đi nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi Ngô Diệp:
“Thật sự hết rồi sao? Nếu còn hàng thì giá cả chúng ta có thể thương lượng thêm.”
Tần Vô Hoa nãy giờ ngồi im bên cạnh bỗng lên tiếng: “Giao dịch kết thúc, anh có thể đi rồi.”
“Đại ca...”
Trong lòng bàn tay Tần Vô Hoa bỗng nhiên xuất hiện một chuỗi tia lửa điện phát ra tiếng lách tách. Âu Thần giật mình, vội vàng nói:
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi đi ngay đây.”
Mẹ ơi, không ngờ lại có dị năng giả sống ở cái nơi rách nát này, đúng là nhìn nhầm rồi, biết thế lúc nãy hét giá cao hơn một chút.
Máy tính bảng đã tới tay, Ngô Diệp hớn hở chạy về nhà, ngồi trên giường mở trò chơi chưa chơi xong lúc sáng ra tiếp tục chiến.
“Mẹ kiếp lại chết rồi, khó quá đi mất, thế này thì chơi kiểu gì.”
Ngô Diệp đang chơi một tựa game chiến tranh giữa các vì sao offline, đồ họa tinh tế hoành tráng cực kỳ hút mắt, cách chơi mới lạ lại khá khó khiến người ta dễ dàng bị cuốn vào. Ngoài sở thích đọc tiểu thuyết mạng, Ngô Diệp còn một sở thích khác là chơi game online. Tuy luôn là đại gia dùng tiền đè người nhưng cậu tự nhận kỹ thuật của mình cũng không tồi, không ngờ danh tiếng một đời lại bị hủy hoại bởi một trò chơi offline cỏn con.
“Đừng chơi nữa, sáng mai còn phải đi làm nhiệm vụ.” Còn bảo mình 23 tuổi rồi, rõ ràng là một đứa trẻ chưa lớn. Tần Vô Hoa âm thầm lắc đầu trong lòng.
“Chơi nốt lần này thôi, qua màn này tôi nghỉ ngay.”
Lời còn chưa dứt, âm thanh cực ngầu của trò chơi lại vang lên, chẳng bao lâu sau cỗ máy chiến đấu do Ngô Diệp điều khiển đã bị một con gián khổng lồ dữ tợn gặm nát bấy, trên màn hình hiện lên hai chữ KO to đùng.
Hoàng Tử thò cái mặt tròn vo đáng yêu từ dưới màn hình lên, cười ngây thơ vô số tội: “Chủ nhân cố lên, chắc chắn qua, chắc chắn qua!”
“Lần cuối cùng, ông đây không tin là không giết được mày!”
“Đưa đây.”
Tần Vô Hoa trực tiếp giật lấy máy tính bảng từ tay cậu, ấn chơi lại.
Ngô Diệp chỉ thấy trước mắt hoa lên, con tiểu cường vừa hành hạ cậu tám trăm lần nổ tung với một tiếng “bùm”, dịch xanh bắn đầy màn hình như muốn tràn cả ra ngoài.
Một lát sau, trên màn hình hiện lên đánh giá 3S, Tần Vô Hoa tùy tiện chọn một phần thưởng, thế mà lại rút được trang bị cấp Truyền thuyết.
Quá, quá lợi hại.
“Ngủ đi.” Tần Vô Hoa tắt máy, cất vào ngăn kéo bên phía giường của hắn.
“Ờ.” Tư duy của Ngô Diệp vẫn còn dừng lại ở đòn tấn công sắc bén của cỗ máy chiến đấu vừa rồi, ngoan ngoãn nằm xuống giường. Tắt đèn một lúc lâu sau, cậu mới nói: “Anh mà cũng biết chơi game à?”
Nhờ ánh sáng hắt vào từ cửa sổ, Tần Vô Hoa có thể thấy rõ Ngô Diệp đang trợn tròn mắt với vẻ mặt không thể tin nổi.
Thật là ngốc đến mức đáng yêu.
“Đây là trò chơi cũ rồi, hồi bé tôi hay chơi. Thôi, ngủ đi.” Giọng Tần Vô Hoa bớt đi vài phần lạnh lùng thường ngày, thêm vào chút bất lực.
Tuy hơi bị đả kích nhưng Ngô Diệp bỗng thấy khoảng cách giữa mình và Tần Vô Hoa được kéo gần lại rất nhiều. Cảm giác đó giống như một ngày nọ bạn bỗng phát hiện người đứng trên thần đàn cũng biết nấc cụt, đánh rắm, đi nặng vậy.
Ồ, hóa ra tất cả chúng ta đều là người phàm.
“Không ngủ được.” Ngô Diệp hơi hưng phấn, không biết là do trò chơi vừa rồi hay do cuộc phiêu lưu chưa biết trước vào ngày mai.
“Nhắm mắt, đếm cừu.”
Ngô Diệp ngoan ngoãn nhắm mắt lại nhưng không đếm cừu mà thử xem nằm có luyện được “Pháp hít thở cơ bản” hay không.
Cậu thầm nghĩ đến những dòng chữ tối nghĩa khó hiểu, trong cơ thể dần dâng lên một luồng khí nhỏ, luồng khí men theo kinh mạch từ từ chạy khắp toàn thân, hết lần này đến lần khác...
Trời chưa sáng, Ngô Diệp bị Tần Vô Hoa lay tỉnh, trong cơn mơ màng nghe thấy một giọng nói lạnh lùng nhưng đầy từ tính bên tai: “Dậy đi, đến giờ dậy rồi.”
Ngô Diệp quen thói ngủ nướng, ôm chăn trùm kín đầu: “Ba phút, cho tôi ngủ thêm ba phút nữa thôi.”
Trong hơn hai mươi năm cuộc đời, Tần Vô Hoa chưa từng gặp ai dám giở trò ăn vạ với hắn như vậy.
Hắn sầm mặt, lý trí mách bảo nên quấn cái kén tằm khổng lồ trước mắt này ném thẳng ra ngoài hoặc dội chậu nước lạnh lên đầu cho tỉnh ngủ hẳn. Nhưng thực tế là...
“Chỉ ba phút thôi, nếu không hôm nay cậu không cần đi cùng tôi nữa.” Nói xong hắn tự đi làm vệ sinh cá nhân.
Thực ra Ngô Diệp đã tỉnh rồi, cậu chỉ quen thói ngủ nướng thôi. Cậu chậm chạp bò ra khỏi chăn, thầm nghĩ thực ra Tần Vô Hoa đâu có “lạnh” như vẻ bề ngoài còn dễ nói chuyện hơn cả ba mẹ cậu.
Nếu đổi là ông bà già thì đã xách tai lôi cậu dậy từ lâu rồi.
Tâm trạng Ngô Diệp bỗng tốt lên lạ thường, miệng ngân nga giai điệu gì đó, mặc quần áo xong liền nghênh ngang c** q**n giải quyết nỗi buồn ngay bên cạnh Tần Vô Hoa.
Sau khi rửa mặt xong xuôi, cậu sang nhà Kỷ Vân ăn sáng, ngồi trên chiếc xe bán tải thuê được vừa tán gẫu với Kỷ Vân về trò chơi tối qua vừa đến Hiệp hội Thợ săn xác sống.
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 25: Thử nghiệm - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
