Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 192: Vở kịch hài - 2
Ngô Diệp không biết lôi đâu ra cái điện thoại, lắc lắc trong tay:
“Những gì mày vừa nói tao ghi âm lại hết rồi đấy, về nhà cầu trời khấn phật cho tao bình an vô sự đi, nếu không tao mà xảy ra chuyện gì, tao đảm bảo cảnh sát sẽ tìm đến mày đầu tiên.”
Bàng Long không ngờ Ngô Diệp lại âm hiểm như vậy, nhìn khuôn mặt búng ra sữa đắc ý của cậu, Bàng Long tức nghẹn họng, suýt chút nữa thì nghẹt thở.
Bàng Quốc Hoa thấy con trai cưng chịu thiệt, hừ lạnh một tiếng: “Ngô Diệp, tôi thấy cậu cũng chẳng được dạy dỗ tử tế gì cho cam.”
Ngô Diệp cười cợt nhả:
“Điểm này cháu không phủ nhận. Nhưng mà, cháu thấy là chú Bàng độ lượng hơi kém đấy, lớp trẻ chúng cháu cãi nhau vài câu, chú đỏ mặt tía tai làm gì? Thảo nào Bàng Trùng giáo dưỡng kém thế, hóa ra là... ha ha, may mà Bàng Chí do dì Quyên đích thân dạy dỗ.”
Bàng Trùng là biệt danh Ngô Diệp đặt cho Bàng Long, vì chuyện này mà Bàng Trùng, à không Bàng Long không ít lần bị đám con nhà giàu cười nhạo.
Bàng Quốc Hoa không ngờ miệng lưỡi Ngô Diệp lại sắc bén như vậy, ông ta sầm mặt, trong lòng cũng như Bàng Long hận không thể cho Ngô Diệp một bài học nhớ đời nhưng ngại chiếc điện thoại trong tay Ngô Diệp nên đành nuốt lời đe dọa vào trong.
Ông ta cũng lười đôi co với Ngô Diệp, nhìn thẳng vào Giả Lệ Quyên:
“Tôi nói cho bà biết cuộc hôn nhân này chắc chắn phải ly hôn, nếu không bà cứ đợi hai thằng em trai bà mục xương trong tù đi. Tôi cho bà ba ngày, nếu bà ký đơn sớm, nể tình nghĩa bao năm nay tôi còn có thể chia cho mẹ con bà ít tài sản, nếu không...”
Bàng Quốc Hoa nhìn mẹ con Bàng Chí thật sâu, hừ lạnh một tiếng, mặc kệ Giả Lệ Quyên khóc lóc ầm ĩ, trực tiếp dẫn đám con riêng nghênh ngang bỏ đi.
“Bàng Nhị Cẩu, đồ chết dẫm đáng bị sét đánh, ông muốn ép chết tôi à!” Giả Lệ Quyên hét lên một tiếng, ôm ngực ngã quỵ xuống.
Ngô Diệp thấy bà sắc mặt trắng bệch vội lao tới đỡ lấy, dìu bà ngồi xuống sô pha, vỗ lưng bà an ủi:
“Dì Quyên, đừng buồn, đừng buồn, loại người khốn nạn đó bỏ đi cho rảnh nợ. Dì đừng để tức giận hại thân, dì đừng quên dì còn có Bàng Chí mà. Thằng béo chết tiệt, mày còn đứng ngây ra đó làm gì, gọi cấp cứu đi!”
Bàn tay gầy guộc của Giả Lệ Quyên nắm chặt cánh tay Ngô Diệp, lẩm bẩm:
“Không, đừng gọi, dì nghỉ một lát là được. Con nói đúng, giờ dì tuyệt đối không thể ngã xuống, dì ngã xuống là đúng ý tên Bàng Nhị Cẩu đó, dì tuyệt đối không để hắn được như ý!”
Rõ ràng Giả Lệ Quyên đã rơi vào chấp niệm. Nghĩ đến dì Quyên trước kia dịu dàng tốt bụng biết bao, trong lòng Ngô Diệp dâng lên một tia sát ý, cậu khéo léo che giấu sự lạnh lẽo trong mắt, đổi hai viên Đan Cường Thân Kiện Thể với hệ thống.
Cậu giả vờ thò tay vào túi áo, nắm một viên thuốc trong tay, đứng dậy để Giả Lệ Quyên dựa vào người Bàng Chí, cậu đi rót một cốc nước ấm.
“Dì Quyên, uống thuốc này vào, ngủ một giấc thật ngon, tỉnh dậy rồi chúng ta bàn bạc kỹ hơn được không? Dì xem muộn thế này rồi, hôm nay Bàng Chí uống rượu với con cả tối, về nhà lại gặp chuyện này, mệt lắm rồi, dì không thương nó, nó ốm ra đấy thì khổ.”
Cái tướng hơn trăm cân của Bàng Chí nhìn thế nào cũng không giống người dễ ốm nhưng Giả Lệ Quyên lại tin sái cổ. Bà lập tức nín khóc, chẳng thèm nhìn xem thuốc gì đã nuốt chửng viên thuốc Ngô Diệp đưa.
Đan Cường Thân Kiện Thể nhanh chóng phát huy tác dụng, Giả Lệ Quyên lẩm bẩm vài câu rồi ngủ thiếp đi. Ngô Diệp nhẹ nhàng bế bà lên, đi theo sau Bàng Chí, đưa bà về phòng, Bàng Chí giúp bà cởi giày đắp chăn xong mới rón rén ra khỏi phòng.
Trở lại phòng khách bừa bộn, Bàng Chí ngồi phịch xuống sô pha thở dài thườn thượt, che mặt nức nở: “Mẹ tao đời này khổ quá, bà ấy chịu khổ đều là vì tao.”
Ngô Diệp rút tờ giấy ăn đưa qua:
“Khóc cái gì? Nhìn cái bộ dạng vô dụng của mày xem! Chuyện cỏn con, lau sạch nước mắt nước mũi cho ông, sau này đi theo ông, chút tài sản của bố mày tính là cái đinh gì, có ngày ông ta phải hối hận. Tao hẹn Triệu Quân tối ngày kia bàn chuyện, mày đi cùng tao gặp anh ta.”
Bàng Chí lau mấy giọt nước mắt cá sấu, giọng mũi đặc sệt hỏi: “Triệu Quân nào?”
“Thành phố H này còn mấy Triệu Quân, ngoài Thái tử gia Mê Đô ra thì còn Triệu Quân nào xứng gặp anh em mình?”
Bàng Chí bị khí thế vương giả đột ngột tỏa ra của Ngô Diệp làm cho chấn động, một lúc sau mới chọc ngón tay mập mạp vào mặt Ngô Diệp: “Ngô Tiểu Diệp, mày đùa tao à?” Triệu Thái tử Mê Đô, đó là người dễ gặp lắm sao?
Ngô Diệp hất văng móng vuốt gấu của cậu ta:
“Mày tưởng tao rảnh rỗi sinh nông nổi à? Tối ngày kia, mày thích đi thì đi không đi thì thôi.”
Ngô Diệp lại lấy viên Đan Cường Thân Kiện Thể còn lại đặt lên bàn trà:
“Đây là đồ tốt, lát nữa uống xong ngủ một giấc cho ngon. Khuyên giải dì Quyên nhiều vào, nếu mày khuyên không được thì đưa dì ấy đến nhà tao để mẹ tao làm công tác tư tưởng cho. Không phải tao nói chứ, bố mày như thế, cứ dây dưa mãi có ích gì?”
Nếu Tần Vô Hoa dám ngoại tình, ông đây đánh gãy chân chó của hắn, đánh gãy cả ba chân luôn!
Đại Tần đang tỏa ra áp suất thấp cho hai con thú khế ước ủ rũ ăn, không biết có phải bị Ngô Diệp nhắc không mà hắt xì hơi liền mấy cái.
Thời tiết quỷ quái này lạnh thật, không biết bên A Diệp có tuyết rơi chưa. Chắc là chưa đâu, A Diệp bảo mùa đông bên đó không lạnh lắm. Giờ em ấy đang làm gì nhỉ?
Tần Vô Hoa vốn đã chuẩn bị tinh thần cô đơn gối chiếc thì nửa đêm đệm giường lún xuống, Nhị thiếu gia lộn một vòng, cưỡi lên bụng hắn, hai tay chống bên mặt Tần Vô Hoa đầy khí thế, cố tình nghiêm mặt búng ra sữa nói rất nghiêm túc:
“Em nói cho anh biết nhé, đời này anh chỉ được phép có mình em, nếu dám giở trò trăng hoa, xem em xử lý anh thế nào!”
Đại Tần chẳng khách sáo, cánh tay dài mạnh mẽ ôm chặt lấy người ta, cắn tai Nhị thiếu gia thì thầm:
“Anh thề đời này chỉ yêu mình em, em cũng chỉ được yêu mình anh thôi.”
Nói ra câu này, nỗi bất an bấy lâu trong lòng Tần Vô Hoa tan biến đi nhiều.
“Đương nhiên rồi.” Nhị thiếu gia bỗng thấy mông mát lạnh: “Này, nói chuyện tử tế được không, sao cứ động tay động chân thế.”
Đại Tần vừa dùng ngón tay làm chuyện xấu vừa cười khẽ: “Đồ nhóc con khẩu thị tâm phi. Giờ để anh cho em thấy, anh yêu em nhiều thế nào.”
Dưới lầu, Thỏ đại ca đang rúc vào người sói khổng lồ ngủ say bỗng giật giật tai, sói khổng lồ nghiêng đầu, đắp cái đuôi to xù lên người nó, nhóc con co ro vào trong lại mơ màng ngủ tiếp.
Ngoài trời tuyết rơi lả tả, trong phòng, hơi ấm của nhau xua tan mọi giá lạnh.
---
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 192: Vở kịch hài - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
