Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 191: Vở kịch hài - 1
Bàng Chí say bí tỉ, vừa khóc vừa làm loạn, người bình thường đúng là không thể khống chế nổi gã béo nặng hơn trăm cân này, hết cách, Ngô Diệp đành phải đích thân đưa gã về.
Hiện tại Bàng Chí sống cùng mẹ là Giả Lệ Quyên trong một căn biệt thự kiểu Âu ở đường vành đai hai, căn nhà này được cha Bàng Chí mua cho hai mẹ con mười năm trước khi các cậu của Bàng Chí còn đang đắc thế để an ủi họ.
Căn nhà rộng hơn sáu trăm mét vuông, lúc đó nhờ bạn bè mua được giá ưu đãi, chỉ tốn hơn năm trăm vạn, giờ giá trị đã tăng lên gấp nhiều lần.
Căn nhà rộng lớn thường ngày chỉ có hai mẹ con Bàng Chí ở. Từ khi cha Bàng Chí dan díu với cô giúp việc trẻ trong nhà, bà không thuê người giúp việc nữa.
Giả Lệ Quyên không đi làm nên rất chăm chỉ, dọn dẹp biệt thự sạch sẽ từ trong ra ngoài còn trồng rau quanh vườn biệt thự.
Cha Bàng Chí không ít lần chê bà quê mùa, càng ngày càng ít khi đến đây, hồi hai cậu của Bàng Chí chưa vào tù, một tháng ông ta còn về được mười mấy ngày, giờ nửa năm một năm cũng chẳng thấy mặt mũi đâu.
Giả Lệ Quyên không xinh đẹp, không có văn hóa nhưng những lúc không phát điên thì thực sự là một người mẹ hiền dịu dàng, nấu ăn rất ngon, khoản này mẹ Ngô Diệp chạy theo xách dép cũng không kịp.
Ngô Diệp chơi thân với Bàng Chí, trong số mấy thằng bạn nối khố, cậu thích đến nhà Bàng Chí chơi nhất.
Giả Lệ Quyên có lẽ coi Bàng Chí là hy vọng và chỗ dựa duy nhất đời này nên cưng chiều con trai vô điều kiện, kéo theo đó đối xử với Ngô Diệp cũng cực kỳ tốt.
Mỗi lần Ngô Diệp đến chơi, bà không chỉ chuẩn bị nhiều món ngon cho Ngô Diệp mà còn để mặc Ngô Diệp và Bàng Chí muốn chơi đùa thế nào thì chơi, bà hoàn toàn không để ý.
Luôn chu đáo để không gian riêng cho chúng nó, thỉnh thoảng chúng nó làm hỏng cái gì bà cũng không bao giờ trách móc hay tính toán. Theo lời Ngô Diệp nói thì ở đây còn thoải mái hơn ở nhà mình.
Cậu mà dám nghịch ngợm như thế ở nhà thì kiểu gì cũng bị ông già bà già lấy dép phang mông.
Ngô Diệp vác Bàng Chí cao hơn mình một chút xuống xe thì lập tức nghe thấy tiếng khóc lóc thảm thiết của Giả Lệ Quyên, cùng giọng đàn ông dửng dưng và tiếng nói chuyện của những người khác.
Ngô Diệp nghe loáng thoáng vài câu, sau đó tát Bàng Chí một cái cho tỉnh, thấy Bàng Chí vẫn mơ màng, cậu nghiến răng nói: “Mày tỉnh lại cho tao, bố mày đang dẫn con riêng đến bắt nạt mẹ mày kìa.”
Bàng Chí hơi tỉnh lại chút, lè nhè nói: “Ai? Ai dám bắt nạt mẹ tao? Thằng chó nào chán sống rồi! Tao đánh chết chúng nó!”
Ngô Diệp hơi đau đầu, theo lý mà nói dù là bạn thân đến mấy cậu cũng không nên can thiệp vào chuyện nhà Bàng Chí. Nhưng trơ mắt nhìn dì Quyên bị người ta bắt nạt thế này, cậu tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.
“Tao hỏi lại mày lần nữa, mày rốt cuộc có muốn mẹ mày ly hôn với bố mày không?”
Ngô Diệp gật đầu: “Được, mày nói thế là tao yên tâm rồi. Lát nữa vào nhà mày lo cho dì Quyên còn bố mày thì tao tự có cách nói chuyện với ông ta.”
Bàng Chí lắc mạnh đầu, cố gắng để mình tỉnh táo hơn chút, gã gật đầu, không cần Ngô Diệp dìu, đi theo sau cậu vào cửa chính.
Ngô Diệp cũng chẳng gõ cửa, bảo Bàng Chí quẹt thẻ mở cửa luôn. Sự xuất hiện đột ngột của cậu và Bàng Chí khiến phòng khách im lặng trong giây lát. Ngay sau đó Giả Lệ Quyên khóc lóc lao tới ôm lấy cánh tay Bàng Chí, gào lên khản cả giọng:
“Đại Bảo à, bố con lại đến ép mẹ ly hôn còn dẫn theo đám con hoang này đến nữa, con phải làm chủ cho mẹ.”
Khuôn mặt âm trầm vì túng dục quá độ của Bàng Quốc Hoa càng thêm khó coi: “Giả Lệ Quyên bà ăn nói cho sạch sẽ chút, bà chửi ai là con hoang hả? Tôi nói cho bà biết, chúng nó cũng là con trai tôi giống như Bàng Chí vậy.”
Giả Lệ Quyên những năm qua sống không vui vẻ, bản tính bảo thủ an phận cũng không quen chăm sóc sắc đẹp nên già đi trông thấy, bà theo Bàng Quốc Hoa từ năm mười tám tuổi, hai mươi hai tuổi sinh Bàng Chí, giờ mới bốn mươi sáu tuổi mà trông cứ như bà lão sáu mươi tư.
Mái tóc ngắn hoa râm, mấy nếp nhăn sâu hoắm trên mặt, chiếc cằm gầy guộc càng khiến bà trông già nua khắc khổ, đôi mắt đẫm lệ còn thiếu sức sống hơn cả mắt cá chết.
Ngược lại Bàng Quốc Hoa lớn hơn Giả Lệ Quyên năm tuổi, tóc nhuộm đen nhánh, mặc bộ âu phục nhập khẩu phẳng phiu ra dáng ông chủ lớn, khuôn mặt hơi béo căng da che đi nếp nhăn, sự nghiệp thành đạt tiền bạc rủng rỉnh nên trông rất có tinh thần, ngoại trừ quầng thâm mắt do túng dục quá độ thì trông ông ta như mới bốn lăm bốn sáu tuổi.
Giả Lệ Quyên nhổ toẹt một bãi nước bọt vào mặt ông ta:
“Phì, Bàng Nhị Cẩu tôi nói cho ông biết, cho dù ông có nói rách cả trời thì bà đây cũng không ly hôn. Chỉ cần bà đây còn sống một ngày thì lũ đ**m thối tha ông nuôi bên ngoài đừng hòng bước chân vào cửa chính. Chọc giận bà đây, bà đây kiện tất cả các người ra tòa, bà đây chân đất không sợ giày rách, có giỏi thì ông giết tôi đi, nếu không đừng hòng tôi ký đơn!”
Đại Bảo, Nhị Cẩu gì đó, nghe hơi tụt mood khiến cảm xúc Ngô Diệp vất vả lắm mới dồn lên được bị trôi đi ít nhiều.
Bàng Quốc Hoa lạnh lùng đe dọa: “Tôi khuyên bà tốt nhất nên nghĩ cho Bàng Chí nhiều hơn một chút, đừng để đến lúc hối hận lại tìm tôi khóc lóc.”
Ngô Diệp nghe đến đây bỗng cười lạnh chen ngang:
“Chú Bàng, chú nói nghe hay thật đấy, cái gì gọi là nghĩ cho Bàng Chí nhiều hơn một chút? Chú là bố ruột của Bàng Chí, chẳng lẽ chú không nên nghĩ cho Bàng Chí nhiều hơn sao? Dì Quyên phận đàn bà, nuôi Bàng Chí khôn lớn ngần này không dễ dàng gì, chú còn bắt dì ấy nghĩ, chú muốn dì ấy nghĩ thế nào?”
Bàng Quốc Hoa chưa kịp nói gì, đứa em trai hờ của Bàng Chí là Bàng Long đã lên tiếng:
“Ngô Diệp, tao khuyên mày bớt mồm bớt miệng lại, mày tưởng mày vẫn là Ngô thiếu phong quang vô hạn ngày xưa sao? Mày giờ chỉ là con chó mất chủ thôi, có tư cách gì nói chuyện với bố tao? Hơn nữa, đây là chuyện nhà họ Bàng chúng tao, mày là người ngoài xen vào làm gì?”
Ngô Diệp lạnh lùng nhìn gã, ánh mắt đó chẳng khác gì đang nhìn một đống phân:
“Dù sao tao cũng là con nuôi của dì Quyên, mày chỉ là con hoang do tiểu tam sinh ra, mày có tư cách gì nói chuyện với tao? Nhưng mà cũng đúng thôi, con của tiểu tam thì trông mong gì được dạy dỗ tử tế.”
Mặt Bàng Long lúc đỏ lúc xanh lúc tím, màu sắc trên mặt còn phong phú hơn cả bảng màu, gã tức giận buông lời đe dọa: “Ngô Diệp mày đợi đấy cho tao, sớm muộn gì tao cũng cho mày biết tay!”
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 191: Vở kịch hài - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
