Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 112


Cả ngày trời, Ngô Diệp cùng cha Ngô chạy vạy mấy bộ phận chịu trách nhiệm chính lại thông qua quan hệ lòng vòng, hẹn được người phụ trách chính tối ăn cơm ở Túy Hương Các.


Túy Hương Các là một hội quán ẩm thực tư nhân rất nổi tiếng ở địa phương, nổi tiếng với món ăn tinh tế, môi trường thanh tịnh và tính bảo mật cao, áp dụng chế độ hội viên, mỗi ngày chỉ phục vụ mười bàn tiệc, muốn ăn phải đặt trước, rất được giới thượng lưu địa phương ưa chuộng.


Cha Ngô không chỉ là khách quen của Túy Hương Các mà còn là bạn tốt của ông chủ Túy Hương Các, sau khi báo trước một tiếng, ông chủ Túy Hương Các sảng khoái giữ lại cho họ một bàn.


Ngô Diệp vốn không muốn đi xã giao cùng ông già nhưng thực sự hơi thèm món ngon ở Túy Hương Các, cậu đặc biệt thích món cá tầm hấp của chú Kim - ông chủ Túy Hương Các, mùi vị tươi ngon tuyệt vời.


Nhắc mới nhớ, cậu ở mạt thế cũng được mấy tháng rồi, chưa được ăn bữa cá nào ra hồn. Ông già vừa nhắc tối nay lão Kim sẽ làm món cá tầm hấp tủ, Nhị thiếu gia lập tức nuốt nước miếng ngoan ngoãn đi theo ông già đến Túy Hương Các.


Là chủ tiệc, Ngô Diệp và ông già đến sớm gần một tiếng. Ngô Diệp không ngồi yên trong phòng bao được, chạy ra sân đi dạo, chưa đi được hai vòng đã gặp một người cực kỳ ảnh hưởng đến tâm trạng.


Liên Ngọc.


Trông cô ta có vẻ không ổn lắm, lớp trang điểm tinh tế trên mặt vẫn không che giấu được vẻ tiều tụy, bị một tên công tử bột mà trước kia Ngô Diệp còn chẳng thèm liếc mắt ôm trong lòng.


Cô ta vừa khéo nhìn thấy Ngô Diệp, đáy mắt thoáng qua vẻ oán hận cực nhanh rồi lại che giấu rất kỹ, đôi mắt long lanh như nước mùa thu tràn ngập vẻ dịu dàng thuần khiết.


“Ô kìa, đây chẳng phải Ngô thiếu sao? Dạo này phát tài ở đâu thế?”



Dương Thành chính là tên công tử bột đang cặp với Liên Ngọc, trước kia muốn bám Ngô Diệp không được, giờ nhà họ Ngô sụp đổ, gã cũng vui vẻ giẫm đạp vài cái.


Nhất là hiện tại gã đang cặp với người phụ nữ mà Ngô Diệp theo đuổi mãi không được, trong lòng vô cùng thỏa mãn. Gã vừa dứt lời, phía sau vang lên một tràng cười phụ họa.


Ngô Diệp liếc nhìn họ một cái hờ hững, khí thế thổ hào không giảm năm xưa: “Mày là ai? Chúng ta thân nhau lắm à? Chú Kim, đẳng cấp khách khứa chỗ chú đúng là ngày càng thấp.”


Lão Kim bụng phệ, trên người vẫn mặc bộ đồ đầu bếp trắng tinh, ông cười ha hả: “Hết cách, ai bảo giờ làm ăn khó khăn chứ. Đang định đi tìm ông già cháu uống hai ly đây, đi, chúng ta cùng qua đó.”


Lão Kim là người làm ăn, theo lý mà nói không nên đắc tội khách.


Nhưng tính ông thẳng thắn lại hay bênh người mình, ông với lão Ngô là chỗ giao tình lâu năm, hồi mở quán ăn tư nhân này cũng là lão Ngô bày mưu tính kế còn giúp ông kéo không ít khách, giờ dù nhà họ Ngô sa cơ lỡ vận, về tình về lý, ông cũng không thể trơ mắt nhìn con trai bạn già bị người ta châm chọc mỉa mai.


Dương Thành tức đến xanh mặt nhưng rốt cuộc vẫn nhịn không cãi nhau với lão Kim.


Đừng nhìn lão Kim là đầu bếp, tài sản đã sớm vượt quá trăm triệu tệ, dựa vào tay nghề nấu nướng được mọi người ca tụng, ông kết giao được rất nhiều bạn bè trong giới chính trị và kinh doanh, hoàn toàn không phải người gã đắc tội nổi.


Thẻ hội viên của Túy Hương Các là một trong những biểu tượng thân phận của giới thượng lưu trong thành phố, Dương Thành tốn không ít công sức mới làm được, khó khăn lắm hôm nay mới đặt được bàn, vốn định dẫn mấy anh em đến khoe khoang, kết quả cơm chưa ăn được miếng nào đã chuốc lấy một bụng tức.


Dương Thành dù sao cũng cần chút thể diện, mặt xanh mét quay người dẫn đám bạn bè rời khỏi Túy Hương Các.


“Dương thiếu, thằng ranh con đó tưởng nó là ai chứ? Tưởng nó vẫn là Ngô thiếu cao cao tại thượng ngày xưa à? Chẳng qua chỉ là con chó mất chủ, có cần anh em dạy cho nó một bài học không?”



Dương Thành cảm thấy Liên Ngọc lơ đãng, trong lòng hơi khó chịu, hỏi: “Em thấy sao?”


Liên Ngọc thu lại tâm trí, cười nhạt nói: “Dương thiếu quyết định là được.”


“Được.”


Dương Thành cười nói:


“Mấy chú cứ xem mà làm, khuôn mặt nó trông cũng được đấy còn ngon hơn mấy em trai bao trong Mê Đô nhiều, tìm vài người 'chiêu đãi' nó tử tế, chụp cho nó vài kiểu ảnh đẹp đẹp, xem sau này nó còn dám hống hách trước mặt tao nữa không!”


Gã không đắc tội nổi ông chủ Kim, chẳng lẽ không xử lý nổi một thằng phá gia chi tử sao?


Có người do dự nói: “Anh trai nó Ngô Sâm là con rể tương lai của nhà Âu Dương, chúng ta động đến nó, liệu anh trai nó có...”


“Yên tâm đi, anh trai nó sẽ chẳng làm gì đâu.” Dương Thành tự tin nói.


Liên Ngọc cụp mắt, trong lòng hận thù ngút trời.


Một Ngô Diệp, một Ngô Sâm, hai anh em nhà này hại cô ta cả đời. Nếu không phải tại bọn họ, dựa vào nhan sắc và tài trí của cô ta, đâu cần phải hạ mình lấy lòng tên Dương Thành “tốt gỗ hơn tốt nước sơn” này?


Hào môn, hào môn, cô ta vắt óc suy nghĩ muốn câu được con rùa vàng, kết quả cuối cùng công dã tràng.



Còn cả Âu Dương Hinh nữa, người đàn bà đó quá độc ác tàn nhẫn, một chút tình thân cũng không màng.


Liên Ngọc tuyên bố với bên ngoài là cha mẹ ly hôn, thực tế là em gái cùng cha khác mẹ với Âu Dương Hinh là một trong số rất nhiều con riêng của ông già Âu Dương lại còn là loại không được nhận tổ quy tông phải theo họ mẹ.


Mẹ tiểu tam của Liên Ngọc thủ đoạn không đủ không đấu lại được các bà vợ bé khác, nằm mơ cũng muốn con gái có thể đường đường chính chính gả vào hào môn, sau đó nở mày nở mặt.


Liên Ngọc bề ngoài giả vờ thanh cao đơn thuần, thực tế dã tâm lớn hơn ai hết.


Trước kia Ngô Diệp càng theo đuổi nâng niu cô ta, cô ta càng làm kiêu, cảm thấy Ngô Diệp ngoại hình không hợp gu thẩm mỹ của mình, người lại lười biếng không có năng lực chỉ là một công tử bột không cầu tiến bộ, không phù hợp lắm với tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô ta.


Thế là khi Ngô Sâm “vô tình” tiếp xúc với cô ta vài lần, cô ta cảm thấy mình đã tìm được chân mệnh thiên tử.


Cô ta mê mẩn Ngô Sâm từ hồi lớp 11, lúc đó thân phận của Ngô Sâm là một người anh trai tốt quan tâm em trai, thỉnh thoảng hẹn cô ta gặp mặt nói chuyện đều là về Ngô Diệp.


Lúc đó cô ta ngưỡng mộ thậm chí ghen tị với sự quan tâm của Ngô Sâm dành cho Ngô Diệp, sau đó, dưới sự chủ động của cô ta, số lần họ gặp nhau ngày càng thường xuyên, chuyện trò ngày càng nhiều, đến khi cô ta phát hiện mình thích thậm chí yêu Ngô Sâm thì Ngô Sâm lấy lý do Ngô Diệp để từ chối cô ta còn đề nghị sau này đừng gặp nhau nữa.


Lúc đó cô ta ngu ngốc biết bao, một lòng một dạ đặt lên người Ngô Sâm, hoàn toàn không nhìn thấy sự toan tính lạnh lùng âm độc dưới vỏ bọc nho nhã của hắn.


Một lần say rượu, cô ta mượn cơ hội ngủ với Ngô Sâm, sau khi hai người hoàn toàn thay đổi quan hệ, dưới sự dẫn dắt của Ngô Sâm, cô ta vừa làm người tình bí mật của hắn, vừa cố tình hay vô ý treo khẩu vị Ngô Diệp.


Đến khi cô ta dần nhìn rõ bộ mặt thật của Ngô Sâm thì mọi chuyện đã muộn.



Trước khi cô ta đồng ý giúp Ngô Sâm hạ độc Ngô Diệp, Ngô Sâm đã hứa với cô ta, đợi hắn có được tất cả của nhà họ Ngô, hắn sẽ cưới cô ta về nhà.


Cô ta quá hiểu Ngô Sâm, khi hắn mở miệng nói ra những lời như vậy, hắn đã không để cho cô ta bất kỳ con đường từ chối nào.


Cuối cùng cô ta làm theo yêu cầu của Ngô Sâm, kết quả Ngô Diệp mất tích bí ẩn, Ngô Sâm quay lưng tuyên bố tin đính hôn với Âu Dương Hinh.


Ngô Sâm rất cẩn trọng, chuyện giữa họ luôn được giữ kín như bưng, gần như không ai biết quan hệ giữa họ. Kết quả chuyện của họ vẫn bị lộ ra, đến tai Âu Dương Hinh.


Âu Dương Hinh là người không chấp nhận được một hạt cát trong mắt, biết chuyện này liền cho người hạ thuốc mê Liên Ngọc, chụp ảnh nóng của cô ta.


Nếu sau này cô ta còn dám dây dưa không rõ với Ngô Sâm, những bức ảnh nóng đó sẽ bị tung lên mạng từng tấm một khiến cô ta thân bại danh liệt.


Hủy hoại một người không khó, đối với người có tiền có thế lại càng đơn giản.


Ông già Âu Dương với tư cách là cha ruột trên huyết thống, đến một cái họ cũng không chịu cho cô ta lại càng không thể vì cô ta mà đối đầu với cô con gái cả được đặt nhiều kỳ vọng.


Còn Ngô Sâm, sau khi sự việc vỡ lở đến tai Âu Dương Hinh thì hắn đã ra nước ngoài giải quyết công việc, nửa tháng trôi qua, cô ta không gặp được người cũng chẳng gọi được điện thoại.


Liên Ngọc đã quen sống cuộc sống xa hoa, tiền sinh hoạt phí ông già Âu Dương cho còn không đủ cho mẹ cô ta tiêu xài, bị Ngô Diệp đuổi khỏi căn hộ, Ngô Sâm cũng không chuyển tiền cho cô ta nữa, đành phải về ở căn hộ chung cư cũ của mẹ, mới tốt nghiệp đại học chỉ dựa vào công việc bình thường hiện tại thì làm sao duy trì nổi cuộc sống tinh tế tao nhã trước kia?


Thế là cô ta đành chấp nhận sự theo đuổi của Dương Thành. Lúc này, Liên Ngọc vẫn chưa biết rằng, vận hạn của cô ta mới chỉ bắt đầu mà thôi.


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 112
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...