Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 111


Ngô Diệp lái xe ra khỏi khu dân cư, đợi xe từ từ hòa vào dòng xe cộ và cuối cùng bị kẹt cứng giữa đường, nhìn dòng xe dài dằng dặc không thấy điểm cuối, cậu cuối cùng cũng tìm lại được chút cảm giác quen thuộc.


Đợi đường thông thoáng, Ngô Diệp lái xe đi dạo một vòng quanh thành phố, không biết có phải ảo giác không nhưng thành phố cậu sống hơn hai mươi năm này lại khiến cậu nảy sinh cảm giác xa lạ mãnh liệt.


Mỗi khi xe đi qua con hẻm tối, đám đông ồn ào, hay nhìn thấy người bỗng nhiên chạy vụt qua, Ngô Diệp đều theo bản năng căng thẳng thần kinh.


Đi mua đồ ăn mà mệt hơn cả giết tang thi một tiếng ở khu vây săn.


Di chứng của vị diện tang thi nghiêm trọng hơn cậu tưởng.


Ngô Diệp mua một vòng những món ăn chín mình thích, xách mười mấy túi to túi nhỏ về nhà, dưới ánh mắt kinh ngạc của người nhà, một mình quét sạch hơn nửa bàn thức ăn.


“Anh, anh mấy năm không được ăn thịt rồi hả?” A Ly cau mày hỏi, không hề có ý đùa cợt.


“Nói ngốc nghếch, anh mày ở bên kia dù sao cũng là đại ca, thiếu thịt ăn được sao? Chỉ là lâu rồi không được ăn mấy món hợp khẩu vị này, hơn nữa anh mày giờ là dị năng giả, sức ăn của dị năng giả người thường các em so được sao?”


Ăn uống no say, Nhị thiếu gia lười biếng nằm ườn trên sô pha, trước kia cha mẹ Ngô nhìn thấy cậu thế này là ngứa mắt, giờ chỉ mong cậu ngày nào cũng thoải mái ở nhà như vậy, nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt.


Ngô Ly trợn tròn mắt: “Anh, anh là dị năng giả?! Dị năng giả gì?”


Lúc này Ngô Diệp mới nhớ ra mình hình như chưa nói với người nhà chuyện thức tỉnh dị năng, cậu vội ra hiệu im lặng với A Ly, quay đầu thấy ông bà già đang dọn dẹp trong bếp, chắc không để ý đến động tĩnh bên này, hạ giọng nói:


“Bé mồm thôi để cha mẹ biết lại lo lắng vớ vẩn. Lát nữa anh kể chi tiết cho.”



Cha mẹ Ngô dọn dẹp xong, uống Đan Cường Thân Kiện Thể Ngô Diệp đổi cho, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến, hai người kéo Ngô Diệp nói chuyện một lúc rồi đi ngủ.


Ngô Diệp vào phòng Ngô Ly, biểu diễn dị năng cho cậu bé xem, nhận được vô số ánh mắt sùng bái kinh ngạc của em trai, tâm trạng vui sướng tột độ.


“Anh, kể cho em nghe chuyện bên kia đi, cảm giác làm đại ca thế nào?”


Nhị thiếu gia giấu đi những yếu tố nguy hiểm, nhân tiện tâng bốc bản thân lên tận mây xanh. Ngô Ly biết tật xấu thích chém gió của anh trai nên không tin hết nhưng cũng bày tỏ sự sùng bái nhiệt tình khiến Nhị thiếu gia sướng rơn.


“Anh, bên kia nguy hiểm quá, thuốc chữa bệnh cho em cũng lấy được rồi, lần này về xong anh đừng đi nữa được không?” Ngô Ly ôm cánh tay anh trai làm nũng.


Trong đầu Ngô Diệp thoáng hiện khuôn mặt Tần Vô Hoa, tâm trạng vui sướng tột độ chuyển sang một loại cảm xúc phức tạp, cậu qua loa nói:


“Tài liệu về trí tuệ nhân tạo vẫn chưa lấy được, không đi không được, đợi sau này lấy được tài liệu trí tuệ nhân tạo rồi tính tiếp.”


Chỉ là cậu quay lại biết nói sao với Tần Vô Hoa đây?


Ngô Ly cảm nhận rõ ràng thái độ của Ngô Diệp đối với thế giới bên kia đã thay đổi, trong lòng báo động, cậu bé biết Ngô Diệp lúc dễ tính thì rất dễ tính nhưng một khi đã quyết định làm gì thì khó ai thay đổi được ý định của cậu.


“Không cần trí tuệ nhân tạo không được sao?”


Ngô Diệp trừng mắt:


“Không được, cái đó liên quan trực tiếp đến mức sống sau này của anh. Mấy ngày anh không ở nhà, thằng nhóc em có ngoan ngoãn đọc sách không đấy?”


Ngô Diệp biết trình độ của mình, nhà họ Ngô sụp đổ, cậu hoàn toàn không có bản lĩnh tay trắng dựng nghiệp như ông già.



Hơn nữa, thời đại bây giờ đã qua thời kỳ hoàng kim đào đâu cũng thấy vàng, năm xưa cha Ngô phất lên được một phần là nhờ mắt nhìn chuẩn, một phần cũng là nhờ chính sách và thời đại; hiện tại, trật tự kim tự tháp nghiêm ngặt, không có cơ hội tốt thì muốn lật mình đâu có dễ?


Huống hồ trong lòng Ngô Diệp vẫn còn cục tức, muốn sau này làm nên sự nghiệp để chọc tức tên bạch nhãn lang Ngô Sâm.


Ngô Ly không vui nói: “Mới lật vài trang thôi.” Thực ra, trong vòng nửa tháng, cậu bé đã đọc hết hơn nửa hai cuốn sách dày cộp Ngô Diệp đưa, ông già không ít lần khen cậu bé có khiếu kinh doanh.


“Sau này đợi em khỏe hẳn, không được bữa đực bữa cái như bây giờ nữa, anh phải nói chuyện nghiêm túc với ông già, bảo ông già giám sát em chặt chẽ. Đừng quên, anh mày sau này còn trông cậy vào em nuôi đấy.”


Nhị thiếu gia cuối cùng cũng lộ ra dã tâm hiểm ác.


Ngô Ly hừ một tiếng, không thèm để ý ông anh trai ngốc nghếch. Biết anh hai vẫn là anh hai lười biếng ngày nào, Ngô Ly cuối cùng cũng yên tâm.


Đợi Ngô Ly ngủ say, Ngô Diệp rón rén dậy, mò về phòng mình.


Đêm khuya thanh vắng, nằm trên giường, trong đầu Ngô Diệp bắt đầu mất kiểm soát tự động phát lại -- “A Diệp, tôi thích cậu.”


Ngô Diệp ghét nhất đàn ông có ý với mình, nếu là người khác dám nói câu này, không nói đến chuyện cậu rút súng bắn chết hắn thì ít nhất cũng phải đấm cho một trận ra trò.


Nhưng người nói câu này lại là Tần Vô Hoa.


Nhị thiếu gia lớn từng này cũng không phải lần đầu được tỏ tình, đối tượng có nam có nữ nhưng xoắn xuýt thế này thì tuyệt đối là lần đầu tiên.


Nhị thiếu gia nhớ lại ngày đầu tiên đến vị diện tang thi, khi sắp bị tang thi cắn, chính Tần Vô Hoa đã không do dự đưa tay ra chặn miệng tang thi.


Khi Vương Hòa dồn cậu vào đường cùng, chính hắn đã kịp thời xuất hiện g**t ch*t gã.



Trên đường đến Lam Thành, chính hắn đã giật chết con chó tang thi lao vào cậu.


Còn rất nhiều lần khác, họ yên tâm giao tấm lưng của mình cho đối phương...


Tần Vô Hoa cầm tay chỉ việc dạy cậu bắn súng; thật lòng tôn cậu làm đại ca, nếu không có Tần Vô Hoa trấn áp, chỉ dựa vào năng lực của mình cậu hoàn toàn không thể đứng vững ở Lam Thành nhanh như vậy còn lấy được cửa hàng miễn thuế; có gì ngon đều nghĩ đến cậu đầu tiên; còn cùng cậu chơi game offline lỗi thời; họ còn vô cùng thân mật ngủ chung một giường.


Khoan đã, một giường!!


[Hệ thống, Tần Vô Hoa chưa làm gì tao chứ?]


Hệ thống khó hiểu: [Làm gì là làm gì?]


Tai Nhị thiếu gia hơi nóng: [Thì là thì là thân mật ấy.]


Sóng não của hệ thống rõ ràng không cùng tần số với Nhị thiếu gia, trực tiếp hiểu sai ý ký chủ ngốc nghếch:


[Chưa làm mấy hành động quan hệ t*nh d*c đồng tính như trong giấc mơ của cậu.]


Lén lút hôn trộm và q*** t** chắc không tính, thực ra hệ thống khá mong Tần Vô Hoa có thể thực sự lay động được ký chủ ngốc nghếch như vậy cậu ta sẽ có thể ở lại vị diện bên kia mãi mãi.


Vì thế, có phải thực sự “hiểu sai” hay không chỉ có hệ thống mới biết.


Khuôn mặt búng ra sữa của Nhị thiếu gia bốc khói, sau đó xù lông: [Mày đê tiện quá, sao mày dám nhìn trộm giấc mơ của tao! Đó là quyền riêng tư của tao! Riêng tư, mày có hiểu không?]


Xấu, xấu hổ chết mất. Cảm giác xấu hổ và giận dữ trong lòng Nhị thiếu gia bùng nổ, trong lòng cậu, hệ thống không chỉ là một trí tuệ nhân tạo cao cấp đặc biệt.



Giọng nói máy móc lạnh lùng của hệ thống thoáng chút bối rối và rụt rè:


[... Không hiểu. Nếu cậu có chuyện không muốn cho hệ thống biết, có thể chọn cài đặt chế độ chờ.]


Sau khi chọn chế độ chờ, Hệ thống lính đánh thuê sẽ chuyển sang trạng thái ngủ đông, không nhận bất kỳ thông tin nào từ bên ngoài nữa, đây là chức năng chỉ có ở hệ thống đã được cải tiến trong chợ đen.


Tuy nhiên, hệ thống tỏ vẻ nó rất không thích chức năng này, vì bật chức năng này lên, nó sẽ bị cưỡng chế ngủ đông, cảm giác không cảm nhận được gì rất tệ.


Tác dụng của chức năng này chắc là như lời ký chủ ngốc nghếch nói, che chắn quyền riêng tư... nhỉ.


Trong cuộc chiến tranh chủng tộc năm xưa, nguy hiểm rình rập khắp nơi, nhiều lính đánh thuê hận không thể bật chức năng giám sát của hệ thống 24/24, chẳng ai dùng cái chức năng chế độ chờ vô dụng này.


[Đừng bật chế độ chờ được không, sau này tôi sẽ không tiếp nhận giấc mơ của cậu nữa.]


Đây là lần đầu tiên hệ thống dùng giọng điệu cầu xin nói chuyện với Ngô Diệp, Ngô Diệp vô tình nắm được điểm yếu của hệ thống, không cần thiết vì chuyện đã xảy ra mà đắc tội hệ thống quá mức, cậu hậm hực nói:


[Hừ, thế thì phải xem biểu hiện sau này của mày đã.]


Hệ thống thức thời ngậm miệng, giả chết không ho he tiếng nào.


Bị hệ thống cắt ngang, sự xoắn xuýt trong lòng Ngô Diệp vơi đi nhiều, hoặc có thể nói là vò mẻ không sợ nứt, không nghĩ đến chuyện đó nữa, ôm chăn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.


Tỉnh dậy, chuyện trong mơ quên đi quá nửa, chỉ cảm thấy tâm trạng vô cùng sảng khoái, chắc là có một giấc mơ đẹp.


Ăn xong bánh bao tình yêu cha mua từ sáng sớm, sau bữa cơm, Ngô Diệp bị cha lôi đi lo chuyện xưởng thực phẩm.


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 111
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...