Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 106: Trúng thưởng bảo vật - 2
Tạ Vũ Đông phẩy tay, tên đàn em lập tức bịt miệng cô bé, lôi xềnh xệch ra khỏi phòng khách, nhốt vào một căn phòng tối.
Tiếng khóc xé lòng của cô bé vọng ra từ căn phòng tối, Trần Tào Sâm nắm chặt hai tay, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
Tạ Vũ Đông rút tờ giấy ăn, tỉ mỉ lau chất dịch trong suốt dính trên tay: “Ngô Diệp rốt cuộc đã cho mày cái gì mà mày giữ bí mật cho nó kỹ thế? Lão Trần, mày không phải đã quên ai mới là chủ nhân thực sự của mày rồi chứ?”
Trần Tào Sâm là cái đinh Tạ Vũ Đông cố tình cài vào đội ngũ của Ngô Diệp, gã chưa bao giờ hối hận vì đã đầu quân cho Tạ Vũ Đông như lúc này.
“Nếu mày quên rồi thì tao không ngại giúp mày nhớ lại đâu. Vợ mày, con gái mày, mẹ mày... mày nói xem nếu tao bán tất cả bọn họ cho Lão La thì Lão La sẽ trả giá bao nhiêu nhỉ?”
Lão La hay còn gọi là La lão đại là em họ của Tạ Vũ Đông, thay mặt Tạ Vũ Đông quản lý mấy cái “tiệm cắt tóc”: “tiệm mát-xa”, bên trong kinh doanh cái gì thì ai cũng biết rõ.
Đáy mắt Trần Tào Sâm vằn lên tia máu, hận thù trừng mắt nhìn Tạ Vũ Đông, chỉ hận không thể lao lên cắn xé hắn.
“Đừng trừng tao, trừng nữa tin không tao cho người móc mắt mày ra, Ngô thiếu nhà mày cũng chẳng dám ho he một câu đâu.”
Tạ Vũ Đông bỗng dịu giọng:
“Người ta bảo kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, Lão Trần sao mày cứ nghĩ không thông thế nhỉ? Những thứ Ngô Diệp cho mày được, chẳng lẽ tao không cho mày được sao?”
Thuốc xua đuổi tang thi, vắc-xin virus, áo bảo hộ thần kỳ vân vân, tất cả những thứ này Tạ Vũ Đông đều không cho được.
“Mày có muốn trở thành dị năng giả không? Trong tay tao có một loại thuốc có thể biến người thường thành dị năng giả. Chỉ cần mày kể hết những chuyện ở huyện Thanh Mân mấy ngày nay cho tao nghe, tao không những có thể biến mày thành dị năng giả mà còn có thể biến vợ con mày thành dị năng giả. Thế nào, thành ý của tao đủ chưa?”
Trần Tào Sâm càng im lặng, Tạ Vũ Đông càng khẳng định trên người Ngô Diệp có bí mật động trời. Phải nói là trực giác của hắn rất chuẩn.
Trần Tào Sâm kinh ngạc, ngập ngừng hỏi: “Thật sự có loại thuốc biến người thường thành dị năng giả sao?”
Tạ Vũ Đông thấy gã động lòng, cười nói: “Tao lừa mày làm gì? Thuốc này tao cũng vừa lấy được từ đội vệ binh đặc chủng, chỉ có hai mươi liều thôi.
Chỉ cần mày nói những gì mày biết cho tao, tao sẽ cho mày thuốc dị năng để mày trở thành dị năng giả. Nếu không --” Giọng Tạ Vũ Đông trầm xuống, đe dọa:
“Mày và gia đình mày hôm nay đừng hòng có ai sống sót rời khỏi đây. Ở Lam Thành này tao giết người còn ít sao? Tao khuyên mày tốt nhất đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”
Trong tay Tạ Vũ Đông quả thực có thuốc k*ch th*ch dị năng, hơn nữa số lượng không chỉ 20 liều.
Viện nghiên cứu ở Thủ đô đã đột phá nâng tỷ lệ thành công của thuốc k*ch th*ch dị năng từ 1% lên 5%, hiện tại đang cần lượng lớn người thử nghiệm và dữ liệu thử nghiệm, dùng thuốc này làm điều kiện đàm phán bán cho các khu dân cư khác là một mũi tên trúng nhiều đích.
Nếu không phải vì thuốc k*ch th*ch dị năng thì cao tầng Lam Thành cũng không khuất phục nhanh như vậy.
Thấy Trần Tào Sâm vẫn im lặng, Tạ Vũ Đông mất kiên nhẫn quay sang ra lệnh cho đàn em: “Đi chặt tay con gái nó mang lại đây.”
Sắc mặt Trần Tào Sâm lập tức trắng bệch, trong đầu gã lướt nhanh qua từng suy nghĩ: Thân phận Ngô Diệp chắc chắn đặc biệt, nếu cậu ta biết mình là tai mắt Tạ Vũ Đông cài vào, chắc chắn sẽ không tha cho mình.
Ngô Diệp tuy nói đã cấy Trung Tâm Phù lên người gã nhưng Trung Tâm Phù rốt cuộc có tác dụng gì cậu ta lại không nói, biết đâu không đáng sợ như gã tưởng tượng thì sao?
Gã thực sự không muốn phản bội mà là do Tạ Vũ Đông ép gã.
Đúng, không liên quan đến gã, đều do Tạ Vũ Đông ép gã.
Ngón tay Trần Tào Sâm liên tục mân mê hình xăm trên cổ tay một cách lo lắng, không biết có phải do tâm lý hay không mà gã cảm thấy hình xăm dường như hơi nóng lên.
“Khoan đã, đừng đi, tôi...”
Trần Tào Sâm bỗng nhiên hai tay bóp chặt cổ mình, gân xanh nổi lên khắp người, mắt lồi ra, hai dòng huyết lệ chảy xuống từ hốc mắt. Hình xăm đỏ trên cổ tay gã biến thành một ngọn lửa nhỏ, trong nháy mắt bùng lên thiêu đốt toàn thân, lửa cháy ngùn ngụt.
Chỉ trong vòng hai ba mươi giây, một người đàn ông to lớn đã bị thiêu sống thành một đống tro cốt trắng xóa, trong suốt quá trình đó gã thậm chí không phát ra được một tiếng kêu nào.
Đáng sợ nhất là gã bị thiêu thành tro nhưng quần áo giày dép vẫn nguyên vẹn, ngay cả chiếc ghế sô pha gã vừa ngồi cũng không có chút dấu vết bị cháy nào.
Tất cả mọi người trong phòng khách đều sợ chết khiếp.
Một cơn gió lạnh lẽo ẩm ướt thổi qua, tro cốt trắng bay lên, hai người phụ nữ đang run lẩy bẩy cuối cùng cũng hoàn hồn, tiếng hét chói tai như muốn lật tung mái nhà.
Tạ Vũ Đông chưa bao giờ tin vào quỷ thần, khoảnh khắc này lại rùng mình một cái rõ rệt.
“Mẹ kiếp tà môn quá, rốt cuộc là chuyện gì thế này?”
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, hắn tuyệt đối không tin một người đang sống sờ sờ lại có thể tự bốc cháy thành đống tro trong chưa đầy một phút.
Rốt cuộc là chuyện gì?
Ngô Diệp đang thưởng thức bữa tối ngon lành thì hệ thống bỗng lên tiếng nhắc nhở: [Một lá Trung Tâm Phù đã biến mất.]
Ngô Diệp ngẩn người: [Sao thế?]
Năng lượng của hệ thống hiện tại đã có thể bao phủ một phần nhỏ Lam Thành, toàn bộ khu dân cư Lam Thành đều nằm trong sự giám sát của nó, nó đương nhiên biết rõ đầu đuôi câu chuyện.
Nhưng không thể nói miễn phí cho ký chủ được, nó nghĩ ngợi rồi báo một cái giá mà nó cho là “hợp lý”:
[500 điểm tích lũy, 10 tinh hạch đỏ, có thể phát lại hiện trường cho cậu xem.]
[Sao mày không đi cướp luôn đi?!] Cậu đang lo sốt vó vì không đủ điểm và tinh hạch để tiêu đây, tên khốn này còn thừa nước đục thả câu!
Tần Vô Hoa thấy đũa Ngô Diệp đưa ra nhưng mãi không gắp, bèn gắp cho cậu miếng sườn hầm nhừ, hỏi: “Sao thế?”
Ngô Diệp lơ đãng nói: “Xảy ra chút chuyện nhỏ.” Kẻ phản bội cậu là ai đây?
Tần Vô Hoa thấy sắc mặt cậu hơi nghiêm trọng, trầm giọng hỏi: “Nghiêm trọng lắm không?”
Ngô Diệp thấy cả bàn ăn ai nấy đều nín thở nhìn mình chằm chằm, cười nhạt nói: “Chuyện nhỏ thôi, mọi người nhìn tôi làm gì, mau ăn đi, đồ ăn nguội mất ngon.”
Mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục ăn uống.
Ngay cả bé An An cũng biết, anh Ngô Diệp về rồi mới có đồ ăn ngon, mới dọa được những kẻ xấu xa đáng ghét kia. Sau này, bé cũng muốn trở thành người lợi hại như anh ấy!
Lệ Dân Sinh thấy con trai nhìn Ngô Diệp với ánh mắt đầy sùng bái thì trong lòng hơi chua xót.
Nghĩ ngày xưa An An sùng bái anh nhất, giờ người An An sùng bái nhất đầu tiên là Ngô Diệp, sau đó là Tần Vô Hoa, Tiền Hâm, anh bị đẩy xuống ngoài top 3 rồi, thật đau lòng.
Ngô Diệp đang mải suy nghĩ, gặm hết miếng sườn này đến miếng sườn khác, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, sườn trong bát toàn là do Tần Vô Hoa gắp cho.
Trước kia Tần Vô Hoa cũng hay gắp thức ăn cho cậu, đến giờ cậu mới phát hiện ra hành động này thân mật đến mức nào. Chẳng lẽ Tần Vô Hoa cũng...
Dừng lại cũng cái gì mà cũng, ông đây là trai thẳng, ông đây chỉ thích em gái mềm mại. Bất kể Nhị thiếu gia cứng miệng trong lòng thế nào thì vành tai cũng lặng lẽ ửng hồng.
Cảm xúc vi diệu và xa lạ lại trào dâng trong lòng, Nhị thiếu gia có cảm giác nôn nóng khi mọi việc vượt khỏi tầm kiểm soát, giọng điệu có chút không tốt:
“Anh đừng gắp cho tôi nữa.”
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Tần Vô Hoa vụt tắt, cậu lại bổ sung một cách cứng nhắc và gượng gạo:
“Anh tự ăn đi.”
Tần Vô Hoa cười, khẽ ừ một tiếng, vành tai ai đó dường như càng đỏ hơn.
Một lát sau, Tần Vô Hoa lại chứng nào tật nấy gắp đủ loại món ăn Ngô Diệp thích vào bát cậu, Ngô Diệp dứt khoát mặc kệ, ai đến cũng không từ chối, chẳng mấy chốc đã được cho ăn no căng.
Ăn tối xong, Ngô Diệp nói với Tăng Tân: “Chăm sóc Chu Gia Bảo cho tốt, nếu có tình huống gì gọi điện ngay cho Lý Nguyên, anh ấy sẽ đến ngay.”
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 106: Trúng thưởng bảo vật - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
