Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 105: Trúng thưởng bảo vật - 1


Tạ Vũ Đông năm nay 30 tuổi, cao hơn một mét tám, vóc dáng vạm vỡ lưng hùm vai gấu, nước da đen nhẻm, mặt đầy thịt ngang, trên cái đầu trọc lốc bóng lưỡng xăm hình một đầu lâu bốc lửa.


Gã ngồi chễm chệ trên ghế sô pha, trong lòng ôm hai cô gái sinh đôi chưa đầy hai mươi tuổi ngoan ngoãn nép vào.


Hai cô gái có thân hình gợi cảm bốc lửa nhưng khuôn mặt lại toát lên vẻ thanh thuần, trên mặt tràn đầy sắc xuân, đôi môi anh đào chúm chím thỉnh thoảng bật ra tiếng r*n r* yếu ớt.


Dưới lớp váy dài thướt tha của họ, một bàn tay to lớn đầy lông lá đen sì như tay gấu đang giở trò xằng bậy.


Tạ Vũ Đông vốn chỉ là một nhân viên bảo vệ nhỏ của một công ty quản lý bất động sản ở Cẩm Thành. Vì tướng mạo hung dữ, tính tình lại cộc cằn nên gã thường xuyên bị cư dân khiếu nại.


Trước khi mạt thế ập đến, quản lý bảo vệ của công ty đã tìm một cái cớ định đuổi việc gã.


Tạ Vũ Đông rất không cam lòng, dù gã cũng chẳng thiết tha gì công việc này nhưng với tấm bằng tốt nghiệp cấp ba và hộ khẩu nông thôn, muốn tìm một công việc nhàn hạ ở thành phố đâu có dễ?


Tạ Vũ Đông đang lúc ngày ba bữa đến công ty làm loạn thì virus D đột ngột bùng phát toàn diện, chỉ sau một đêm từ một tên bảo vệ quèn, gã biến thành dị năng giả hệ Hỏa vạn người có một.


Tạ Vũ Đông dựa vào dị năng, nắm đấm cứng và tâm địa độc ác, cuối cùng cũng thoát khỏi Cẩm Thành, chạy đến khu dân cư Lam Thành đang được xây dựng lúc bấy giờ.



Khi gã đến Lam Thành, dị năng giả còn rất hiếm, cả Lam Thành không tìm ra nổi 200 người, đa số đều mới thức tỉnh. Còn gã, trải qua những cuộc chém giết gian khổ, dị năng đã lên đến cấp một đỉnh cao, có thể đột phá bất cứ lúc nào.


Hồi ở Cẩm Thành, nhân lúc hỗn loạn gã cướp được mấy khẩu súng của cảnh sát, bên cạnh còn có hai em trai ruột tướng mạo hung dữ không kém và ba người anh em họ vốn là dân xã hội đen.


Sáu người bọn họ ở Cẩm Thành không chỉ cướp súng của cảnh sát mà còn dùng súng và dị năng cướp bóc không ít người giàu đang trên đường chạy trốn.


Tạ Vũ Đông có súng, có tiền, có dị năng, đến Lam Thành nhanh chóng tập hợp được một đám đàn em, sau đó không ngừng mở rộng thế lực, cuối cùng trở thành một trong năm thế lực lớn ở Lam Thành, giành được ghế quản lý thứ ba.


So với bốn thế lực còn lại, điểm yếu lớn nhất của Tạ Vũ Đông là văn hóa và kiến thức.


Rõ ràng ban đầu thực lực dưới trướng gã mạnh hơn Quý Tường và Lưu Lỗi ở ghế thứ hai nhưng cuối cùng vì mang tiếng “lưu manh vô văn hóa” nên đành ngậm ngùi xếp thứ ba.


Điều khiến Tạ Vũ Đông khó chịu hơn là vì không có văn hóa, bản thân gã cũng rất ghét những kẻ “trí thức” trước kia sống tốt hơn mình nên dưới trướng gã chẳng có mấy người có học thức.


Khi tham gia quản lý Lam Thành, người của gã thường chỉ được vào Ban tuần tra và đội phòng vệ thành phố, làm mấy chức vụ nhàn tản không cần động não nhiều.


Bộ phận thuế vụ cốt lõi nhất bị Quý Tường và “bà cọp” nhà ông ta nắm chặt, gã chỉ biết đứng nhìn mà thèm.


Tuy nhiên, so với cuộc sống trước kia, Tạ Vũ Đông hiện tại có cảm giác thỏa mãn và bành trướng khó tả.



Đối với đại đa số người trên thế giới, virus D mang đến tận thế và tuyệt vọng nhưng đối với một số ít người như Tạ Vũ Đông, mạt thế lại như thiên đường. Họ từ đáy kim tự tháp một bước leo l*n đ*nh cao, sống như cá gặp nước.


Trước mạt thế, Tạ Vũ Đông ở ký túc xá công ty mười mấy người đàn ông chen chúc một phòng, chuyện lấy vợ là điều không dám mơ tới, nhận lương đi phố đèn đỏ giải trí một đêm cũng phải tính toán từng đồng, không ít lần cãi nhau với gái bán hoa vì tiền “bóc bánh”.


Còn bây giờ, gã đi lại bằng siêu xe, bữa nào cũng rượu thịt ê hề, ở biệt thự sang trọng thực sự, trong nhà có hơn 50 mỹ nữ cướp được, người ta tặng, hay tự dâng hiến.


Mỗi khi nhìn những người phụ nữ này tranh giành tình cảm vì mình, nhìn quản gia dâng thẻ bài thị tẩm lên, trong lòng gã lại dâng lên ảo giác mình là hoàng đế thời xưa.


Trong mạt thế, d*c v*ng đang bành trướng dữ dội không chỉ có mình Tạ Vũ Đông.


Nói trắng ra, gã chỉ là một tên lưu manh vô văn hóa, dù có bành trướng đến đâu thì kiến thức và năng lực cũng đã hạn chế con đường tương lai của gã. Tục ngữ nói rất hay, lưu manh không đáng sợ, chỉ sợ lưu manh có văn hóa.


Tạ Vũ Đông chỉ muốn tranh giành và kiểm soát một Lam Thành nhỏ bé, trở thành vua một cõi là mục tiêu lớn nhất của gã còn những tên “lưu manh có văn hóa” muốn tranh muốn giành còn nhiều hơn thế.


Tạ Vũ Đông ham mê vơ vét của cải từ khi Thủ đô ban bố lệnh cưỡng chế trưng thu một nửa lương thực của Lam Thành, gã tức đến mức mấy ngày liền không ngủ ngon giấc.


Vốn dĩ Lam Thành chỉ có hơn mười vạn người sống sót, thuế đầu người, thuế cư trú, thuế thương mại ở khu giao dịch cộng lại trông thì nhiều nhưng thực tế phần lớn đều đổ vào việc xây tường thành.


Số tiền còn lại còn phải nuôi nhân viên trong bộ máy quản lý, nuôi đội phòng vệ thành phố, những khoản chi này đều không nhỏ. Trải qua đợt tang thi vây thành lần trước, ngân sách Lam Thành đã thâm hụt.



Đội thợ săn xác sống nòng cốt dưới trướng năm thế lực lớn là gốc rễ của họ, đãi ngộ của các nhà đều so kè nhau từng chút một.


Tạ Vũ Đông sống xa hoa lãng phí ham hưởng thụ lại không biết quản lý tài chính nên bề ngoài trông hào nhoáng nhưng thực chất tài sản trong tay gã là ít nhất trong năm thế lực.


Tạ Vũ Đông từ đầu đến cuối đều dựa vào dị năng để khởi nghiệp, dựa vào dị năng để đứng vững ở Lam Thành.


Nhưng khi dị năng hệ Hỏa của gã đạt cấp hai đỉnh cao, Quý Tường vượt qua gã trở thành dị năng giả cấp ba thì gã bắt đầu thấy không thoải mái.


Sau đó Tần Vô Hoa thăng lên cấp ba, gã vẫn dậm chân tại chỗ ở cấp hai đỉnh cao thì gã bắt đầu đứng ngồi không yên. May mắn là trong đợt tang thi vây thành, gã đã đột phá thành công lên cấp ba.


Nào ngờ chưa vui được hai ngày thì Chu Thắng cũng thăng lên cấp ba.


Sau khi thăng lên cấp ba, việc tu luyện trở nên khó khăn hơn. Nghe thuộc hạ báo cáo mình là dị năng giả cấp ba yếu nhất, Tạ Vũ Đông dần ngửi thấy mùi nguy hiểm.


Đang lúc gã lo lắng thì Chu Thắng lại không biết sống chết tổ chức một nhóm người đi huyện Thanh Mân. Ban đầu gã còn lo nhóm Chu Thắng trở về thực lực tăng mạnh sẽ trở thành mối đe dọa thực sự đối với mình, kết quả...


Kết quả gã đương nhiên là vô cùng vui mừng, không khách sáo tiếp quản thế lực còn lại của Chu Thắng, tiếp quản đồ đạc trong cửa hàng của Ngô Diệp. Đồ trong cửa hàng của Ngô Diệp đối với người khác có thể rất giá trị nhưng với gã chẳng là gì.


Trong số những thứ cướp được, gã chỉ giữ lại một chai nước hoa để “ban thưởng” cho người phụ nữ của mình còn lại đều cho thuộc hạ chia nhau.



Mối thù này coi như đã kết.


Ngô Diệp dường như từ trên trời rơi xuống Lam Thành, lai lịch không rõ ràng, ra tay hào phóng, chỉ nhìn những món hàng hiếm trong cửa hàng cậu ta là biết cậu ta đa phần không phải người thường.


Hơn nữa bên cạnh cậu ta có một dị năng giả cấp ba, vài dị năng giả cấp hai đỉnh cao, bên ngoài không ít người đồn đại cậu ta có quan hệ với quân đội.


Tất nhiên, lai lịch gì đó nếu chưa thực sự bày ra ánh sáng thì đều có thể là giả.


Điều thực sự khiến Tạ Vũ Đông kiêng dè là làm thế nào Ngô Diệp giết được con tang thi khổng lồ đáng sợ trong truyền thuyết, sau đó sống sót ở huyện Thanh Mân đầy rẫy tang thi suốt năm ngày lại còn mang về một lượng lớn vật tư.


Nhóm Ngô Diệp chắc chắn có bí mật.


Tạ Vũ Đông dù không có văn hóa cũng hiểu đạo lý biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Vì thế, Ngô Diệp vừa về, gã đã tìm mọi cách để moi móc sự thật về những gì họ đã trải qua ở huyện Thanh Mân.


“Kể chi tiết cho tao nghe tình hình mấy ngày nay ở huyện Thanh Mân.” Tạ Vũ Đông vừa đùa bỡn cặp chị em sinh đôi đang rúc trong lòng hắn, vừa lơ đãng hỏi.


Người đàn ông ngồi đối diện hắn với vẻ đứng ngồi không yên chính là Trần Tào Sâm vừa từ huyện Thanh Mân trở về.


Miệng Trần Tào Sâm đắng ngắt, ngón tay liên tục mân mê hình xăm móc câu màu đỏ trên cổ tay, cúi đầu im lặng.


Tạ Vũ Đông rút bàn tay ướt át ra, ngoắc ngón tay, tên đàn em bên cạnh hiểu ý mở cửa. Một bé gái khoảng mười tuổi hoảng loạn chạy vào, khóc lóc: “Cha ơi, cha ơi, các người thả tôi ra... Cha ơi, cha ơi cứu con... hu hu...”


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 105: Trúng thưởng bảo vật - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...