Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Chương 45
Màn cầu hôn này đối với Dung Mạt là một bất ngờ hoàn toàn không lường trước được, một sự hạnh phúc đột ngột khiến cô không kịp trở tay.
Không chỉ riêng cô, mà ngay cả Dung Kích và tất cả những người xung quanh đều không ngờ rằng, Nhiếp Phi Chiến lại cầu hôn Dung Mạt nhanh đến thế.
Nhưng có một người lại chẳng hề ngạc nhiên, đó chính là Hà Vị.
Là người đồng hành hợp tác lâu năm nhất với Nhiếp Phi Chiến, Hà Vị hiểu rõ hơn ai hết anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này bao lâu rồi.
Từ năm năm trước khi rời xa Dung Mạt, anh đã hạ quyết tâm —— nhất định phải trở về.
Trở về bên cạnh cô, bảo vệ cô.
Tất cả những nỗ lực trong suốt mấy năm qua của anh, đều chỉ vì ngày hôm nay.
Trên đời này có mấy người đàn ông sẵn sàng dốc toàn lực, dùng cả mấy năm trời đằng đẵng chỉ để có được một thân phận xứng đáng xuất hiện trước mặt người con gái mình yêu?
Tất cả những điều này không ai nói cho Dung Mạt biết, và anh cũng sẽ không nói.
Nhưng Dung Mạt biết, những năm qua anh nhất định đã làm rất nhiều việc vì cô mà cô không hề hay biết.
Người đàn ông này vẫn luôn dùng cách riêng của mình để bảo vệ cô, yêu thương cô, dù anh chưa bao giờ nói ra.
Lúc nằm trong vòng tay anh ngắm pháo hoa, cô đã nghĩ…
Anh đã làm cho cô quá nhiều điều, còn mang đến cho cô món quà và sự bất ngờ tuyệt vời đến thế.
Cô cũng nên vì anh, vì tương lai của hai người, làm một điều gì đó…
Việc Dung Kích trở lại thành phố C vẫn luôn được giữ bí mật, nhưng chẳng bao lâu sau, tin tức này bỗng nhiên bị rò rỉ. Phóng viên bắt đầu vây quanh công ty nhà họ Dung, thậm chí cả trước cổng biệt thự, chực chờ phỏng vấn Dung Kích.
Dung Mạt nhìn bố thảnh thơi ngồi trên ghế sofa đọc những bài báo viết về mình mà không khỏi lo lắng.
“Bố, sao bọn họ thích bịa đặt thế không biết…” Dung Mạt bực bội nói: “Con phục thật đấy, con lâm vào đường cùng, bán nhà cổ từ bao giờ cơ chứ?”
Cô tham gia buổi đấu giá đó, tung tin bán nhà cổ, chẳng qua chỉ là kế hoãn binh để dụ Dung Huân và Linda lộ diện. Không ngờ lại bị Nhiếp Phi Chiến chen ngang, Bạch Lộ thì xuất hiện rồi, nhưng hai kẻ kia vẫn bặt vô âm tín.
Dã tâm của Dung Huân rất lớn, hắn ta đã dòm ngó căn nhà cổ này từ lâu, bởi vì hắn rất muốn biết nhà họ Dung rốt cuộc còn che giấu bao nhiêu tài sản ngầm và những bí mật chưa được tiết lộ.
Tuy nhiên, ngoại trừ việc Dung Kích bị hạn chế tự do khiến Dung Mạt chịu áp lực lớn, cô không hề lo lắng nhà họ Dung sẽ sụp đổ.
Một doanh nghiệp gia tộc tồn tại bao nhiêu năm nay, bố cô lại bị oan, nhà họ Dung đâu dễ sụp đổ như lời đồn?
Dung Kích hỏi con gái: “Bố nghe nói trước đó có không ít kẻ bắt nạt con?”
Dung Mạt lắc đầu: “Toàn mấy kẻ thích châm chọc nói mát thôi ạ.”
Dung Kích vỗ vỗ tay con gái: “Lúc bố không ở nhà, con chịu thiệt thòi rồi.”
“Đâu có đâu bố, con không chịu thiệt thòi gì mấy đâu.”
Dung Mạt không biết nhớ đến chuyện gì, mặt lén đỏ lên.
“Có người bảo vệ con mà.” Cô lí nhí nói.
Dung Kích nhìn là biết ngay con gái đang nghĩ đến ai, không khỏi thở dài, quả nhiên là con gái lớn không giữ được mà.
Ông hiểu rõ, dù Dung Mạt có tỏ ra kiên cường đến đâu, cô vẫn chỉ là một cô gái nhỏ cần được che chở.
Lúc ông vắng nhà, cũng chỉ có Nhiếp Phi Chiến mới có thể kiên định đứng bên cạnh bảo vệ cô như thế.
Và Nhiếp Phi Chiến cũng là người duy nhất ông có thể yên tâm giao phó con gái, điều này Dung Kích cũng mới chợt nhận ra sau khi nhà họ Dung gặp chuyện.
Vì vậy đối với việc Nhiếp Phi Chiến cầu hôn Dung Mạt quá sớm, ông tuy có chút không hài lòng nhưng cũng coi như vui vẻ chấp nhận.
Chẳng lẽ lại bắt con gái đợi cậu ta thêm mấy năm nữa?
Nếu thật sự như thế, ông còn chưa chắc có muốn nhận cậu ta làm con rể nữa không.
Dung Mạt tưởng bố vẫn chưa biết chuyện Nhiếp Phi Chiến cầu hôn mình, bèn dè dặt hỏi: “Bố, bố thấy… ừm… vệ sĩ thực tập của con thế nào ạ?”
“Cũng được, vóc dáng ổn, làm vệ sĩ cho con được đấy.”
“Vậy… vậy cho anh ấy chuyển chính thức được không ạ?”
Dung Kích uống một ngụm trà: “Con thấy được thì bố không có ý kiến.”
Chuyện chuyển chính thức cho vệ sĩ thì không khó, nhưng chuyện cầu hôn…
Dung Mạt lấy hết can đảm định mở lời thì lại ngại ngùng. Cô ngẩng đầu nhìn Lâm Tát, Lâm Tát lập tức giơ nắm đấm làm động tác cổ vũ “Cố lên”.
Thực ra Dung Kích đã biết tỏng rồi, nhưng chuyện này vẫn nên để Dung Mạt tự mình nói ra thì thú vị hơn.
Dung Kích tưởng con gái còn đang làm công tác tư tưởng, vừa nhấp ngụm trà định thong thả chờ cô mở lời thì nghe thấy cô nghiêm túc hỏi một câu: “Vậy bố thấy, làm thế nào để anh ấy từ vệ sĩ chính thức thăng chức lên làm con rể của bố ạ?”
Dung Kích phun hết ngụm trà trong miệng ra.
Dung Mạt ngây thơ nhìn Lâm Tát, khẩu hình miệng hỏi: “Tôi trực tiếp quá à?”
Lâm Tát nghiêm túc gật đầu, vâng thưa tiểu thư, cô quá trực tiếp rồi.
Sắc mặt Dung Kích phức tạp vô cùng: “Mạt Mạt, con suy nghĩ kỹ chưa?”
Dung Mạt gật đầu: “Vâng thưa bố, con suy nghĩ kỹ rồi, con muốn gả cho anh ấy.”
Dung Kích thở dài: “Con thích là được.”
Dung Mạt ngẩn người.
Bố cô đồng ý rồi sao? Dễ dàng đồng ý như vậy sao?
Cô vốn còn lo lắng, tuy Dung Kích không giống các bậc phụ huynh khác luôn lo lắng chuyện chồng con của con gái, nhưng làm cha thì ai chẳng muốn tìm một người đàn ông có thể thay mình yêu thương con gái khi về già?
Nhưng Dung Mạt nhanh chóng nhận ra.
Dung Kích đồng ý dễ dàng như vậy, chắc chắn là đã suy nghĩ kỹ từ trước rồi.
Hoặc là, ông đã sớm biết tình cảm của cô và Nhiếp Phi Chiến.
“Vậy bố, nếu con đồng ý lời cầu hôn của anh ấy, bố sẽ không giận đâu đúng không ạ?”
Dung Kích cầm ấm trà, từ từ rót cho cô một chén, đặt vào tay cô, nói với vẻ thấm thía: “Từ nhỏ con chưa từng đòi hỏi bố cái gì, những thứ con thích cũng không nhiều. Những thứ con gái nhà người ta thích con đều không hứng thú, bố vẫn luôn không biết còn có thể cho con cái gì nữa.”
Dung Mạt định nói gì đó nhưng bị Dung Kích giơ tay ngăn lại: “Bốn năm trước, bố đã gặp Nhiếp Phi Chiến rồi.”
Dung Mạt sững sờ.
Tiếp đó, Dung Kích kể cho cô nghe rất nhiều chuyện, từ lần Nhiếp Phi Chiến phá vỡ hệ thống an ninh vào thăm cô bốn năm trước, đến tất cả những gì anh đã làm trong suốt bốn năm qua mà ông biết được.
“Trước đây bố thực sự không nghĩ thằng nhóc này có thể thành công. Người ta nói thương trường như chiến trường, bảo cậu ta ra chiến trường thật thì được, nhưng thương trường và chiến trường thật sự vẫn có điểm khác biệt. Ngay từ đầu bố đã không định giúp cậu ta, nhưng không ngờ cậu ta lăn lộn mấy năm nay, vậy mà lại thực sự làm nên chuyện.”
Với tính cách của Nhiếp Phi Chiến, bắt anh làm kinh doanh thà bắt anh ra trận còn hơn. Nhưng anh đã cố tình bẻ lái cuộc đời mình, kiên trì đi trên con đường đó cho đến tận ngày hôm nay.
“Cậu ta làm tất cả những điều này đều là vì con.”
“Bố… bố…” Dung Mạt mở to mắt, hồi lâu sau mới đỏ hoe mắt hỏi: “Bố vẫn luôn biết những chuyện này sao?”
Dung Kích gật đầu.
Dung Mạt giơ nắm đấm đánh nhẹ vào tay ông: “Vậy mà bố không nói cho con biết.”
Dáng vẻ giận dỗi của cô y hệt hồi còn bé, Dung Kích bất lực nắm lấy tay cô: “Chẳng phải bố sợ thân phận cậu ta đặc biệt, không những không bảo vệ được con mà còn gây rắc rối cho con sao?”
Dung Mạt không nói nên lời.
Hai người đàn ông yêu thương cô nhất cuộc đời này, hóa ra vẫn luôn âm thầm lo lắng và hy sinh vì cô như vậy.
Cô cầm lấy tay Dung Kích, nhẹ nhàng áp lên má mình, im lặng một lúc rồi nói: “Bố, con muốn…”
“Con muốn đứng lên lần nữa.”
Con muốn đứng lên lần nữa.
Câu nói này, thực ra cô đã giấu kín trong lòng từ rất lâu, rất lâu rồi.
Sau tai nạn năm đó, đôi chân cô mất đi khả năng vận động, phải gắn liền với chiếc xe lăn.
Nhưng thực tế, rất ít người biết rằng chấn thương của cô không đến mức vô phương cứu chữa. Nguyên nhân thực sự khiến cô không thể đứng dậy, một nửa là do chấn thương quá nặng, nửa còn lại là do tâm lý.
Việc không thể chấp nhận sự ra đi của mẹ đã đánh gục hoàn toàn cả thể xác lẫn tinh thần của cô. Trong một thời gian dài, cô sống dật dờ như một con búp bê hỏng, mặc người ta chăm sóc, ngày ngày chìm trong đau khổ tột cùng.
Dù bác sĩ nói rằng nếu kiên trì điều trị và tập vật lý trị liệu, cô vẫn có khả năng đứng dậy được.
Nhưng cô đã hoàn toàn mất đi hy vọng.
Bao nhiêu năm trôi qua, đôi chân cô như thể đã thực sự mất hết cảm giác, nhưng trong thâm tâm cô biết rõ, cô có thể làm được… chỉ cần cô hạ quyết tâm.
Dung Kích không hề ngạc nhiên khi nghe con gái nói vậy, ông đã chờ đợi câu nói này của cô từ rất lâu rồi.
Nghe cô nói xong, ông mừng rỡ khôn xiết: “Được, được, bố đã tìm được bác sĩ giỏi cho con rồi, ngày mai bố sẽ đưa con đi gặp bác sĩ.”
“Vâng, chuyện này bố khoan hãy cho Nhiếp Phi Chiến biết nhé, con muốn…”
Lâm Tát hỏi: “Tạo cho anh ấy một bất ngờ?”
“Con muốn có một ngày, con có thể mặc váy cưới, tự mình đứng trước mặt anh ấy.”
Ngày hôm sau, khi quyết tâm đã được hạ xuống, Dung Mạt vốn định theo Dung Kích đi gặp bác sĩ, nhưng không ngờ lại có một chuyện khác xảy ra ngăn cản họ.
Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
