Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Chương 44
Dung Mạt lập tức bị màn pháo hoa rực rỡ thu hút sự chú ý.
Đó là những bông hoa nhài nở rộ, từng đóa từng đóa bung tỏa rạng ngời trên bầu trời đêm.
Người đi đường bên dưới chắc chắn cũng đang ngước nhìn, nhưng họ sẽ không bao giờ biết, màn pháo hoa này được thắp lên vì ai.
Từ nhỏ đến lớn, cô đã xem pháo hoa vô số lần, nhưng chưa bao giờ cảm thấy choáng ngợp và rung động như lần này.
“Đẹp không em?”
Nhiếp Phi Chiến ôm cô vào lòng, thì thầm bên tai cô: “Thích không?”
Dung Mạt vừa định gật đầu thì cảm nhận được điều gì đó, cô cúi đầu nhìn xuống.
Khi ôm cô, Nhiếp Phi Chiến đã lặng lẽ đeo một chiếc nhẫn vào ngón tay cô.
Lúc này tất cả đèn đóm đều bật sáng trở lại, chiếc nhẫn kim cương rực rỡ như chứa đựng hàng ngàn vì sao, lấp lánh tỏa sáng dưới ánh đèn.
“Đây là chiếc nhẫn anh nhờ người thiết kế ở nước J hai năm trước, nếu em không thích thì có thể đổi…”
Nhiếp Phi Chiến chưa nói hết câu, Dung Mạt bỗng nhiên “A” lên một tiếng, bởi vì cô nhìn thấy bên trong chiếc nhẫn có khắc dòng chữ “ZM”.
Tập đoàn Nhiếp Phi Chiến sáng lập tên là ZM. Z chắc chắn là viết tắt tên anh (Chiến), còn M, chẳng lẽ là…
*(Niè Fēi Zhàn): Nhiếp Phi Chiến
* (Róng Mò): Dung Mạt
Cô bỗng nhiên nhận ra điều này.
“Hai năm trước sao?”
“Ừ, hai năm trước.”
Hai năm trước, cô vẫn đang trong năm cuối đại học. Mấy năm đó cô dồn toàn bộ sức lực vào việc học, thời gian rảnh thì học đàn, sáng tác nhạc và theo bố học hỏi kinh nghiệm quản lý.
Nhưng cứ hễ rảnh rỗi là cô lại không kìm được nhớ đến người đàn ông này.
Muốn biết anh đang ở đâu, đang làm gì, có gặp nguy hiểm không, có bị thương không, và… còn nhớ cô không.
Dung Mạt vòng tay qua cổ anh, cọ cọ mũi mình vào mũi anh: “Mấy năm qua, anh chưa từng quên em, đúng không?”
“Đồ ngốc.”
Nhiếp Phi Chiến ôm eo cô, đỡ lấy toàn bộ trọng lượng cơ thể cô.
Dù vậy, anh vẫn cảm thấy cô gái này nhẹ bẫng, giống như năm xưa anh cứu cô, cả người cô mong manh như đóa hoa nhài nhỏ không chịu nổi gió mưa. Nhưng lúc đó anh không nhận ra, dù có gia cảnh tốt, có người cha yêu thương hết mực, cô vẫn phải chịu đựng những nỗi đau mà bạn bè đồng trang lứa không thể hiểu được.
Nhưng đóa hoa nhài nhỏ bé này chưa bao giờ vì thế mà héo úa. Dù cô có khép mình lại, cô vẫn luôn kiên cường và dũng cảm.
Trong hơn hai mươi năm cuộc đời trước đó, anh chưa từng nghĩ mình sẽ dễ dàng bị một cô gái thu hút, rồi yêu cô ấy đến mức không thể kiềm chế như vậy.
“Làm sao anh có thể quên em được.” Anh nói: “Anh vẫn luôn rất nhớ em.”
Vậy tại sao anh không về tìm em?
Dung Mạt cảm thấy câu hỏi này không còn quan trọng nữa.
Cô biết những năm qua anh chắc chắn đã làm rất nhiều việc, có lẽ còn nhiều hơn, phức tạp hơn và nguy hiểm hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
Dù sao, anh cũng chưa bao giờ là anh hùng của riêng mình cô.
Nhưng giờ khắc này, anh đã trao cho cô lời hứa cả đời.
Mấy chục năm sau này, dù anh có vì bất cứ lý do gì mà tạm thời rời xa, cô tin mình sẽ không còn phải lo lắng sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.
…
“Cái gì? Cầu hôn??”
Dung Kích tuột tay làm rơi chén trà, “choang” một tiếng vỡ tan tành trên bàn, nước trà bắn tung tóe.
Vì quá kích động, lúc đứng dậy tay ông còn quệt vào ấm trà và hộp trà quý, đổ vương vãi ra bàn, nhưng ông chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm!
“Tôi chỉ bảo cậu ta đưa con gái tôi đi hẹn hò, ai cho phép cậu ta cầu hôn hả?!”
Dung Kích vạn lần không ngờ tới, chỉ một buổi hẹn hò mà chuyện đại sự cả đời của con gái ông đã bị định đoạt?
“Mạt Mạt thì sao? Con bé có đồng ý không?”
Lâm Tát gật đầu: “Tiểu thư rất cảm động, đồng ý ngay tại chỗ rồi ạ.”
Dung Kích: “…”
“Ông chủ, ông không hài lòng về Nhiếp Phi Chiến sao ạ?” Lâm Tát dè dặt hỏi.
Dung Kích ngồi phịch xuống ghế, im lặng hồi lâu mới nói: “Cũng không hẳn.”
Từ mấy năm trước, Dung Kích đã biết đến Nhiếp Phi Chiến.
Ông đâu phải kẻ ngốc, con gái rượu ngày ngày nhớ nhung ai ông lại không biết sao? Năm đó Nhiếp Phi Chiến phá vỡ hệ thống an ninh nhà họ Dung để vào thăm Dung Mạt, ông không chỉ đơn thuần là kinh ngạc.
Lúc đó Dung Mạt còn quá nhỏ, là một cô bé mới lớn chưa trải sự đời, chưa từng yêu đương, làm sao biết lòng người hiểm ác, đàn ông xấu xa ngoài kia nhiều vô kể.
Mà Nhiếp Phi Chiến, vừa nhìn đã thấy sát khí quá nặng.
Tuy lần gặp mặt đó đã thay đổi cái nhìn của Dung Kích về anh, nhưng không có nghĩa là ông chấp nhận anh.
Mãi cho đến khi ông nhận được một tập tài liệu từ Long Phong Đặc Vệ.
Trong đó ghi chép chi tiết về cuộc đời Nhiếp Phi Chiến, từ khi bị bắt cóc sang nước J lúc ba tuổi, chịu đủ mọi sự bắt nạt, mười bảy tuổi nhập ngũ, sau đó gia nhập lực lượng đặc chủng, lập vô số chiến công.
Sau khi giải ngũ, anh gia nhập một tổ chức an ninh quốc tế, cứu giúp rất nhiều đồng bào, bảo vệ nhiều nhân vật quan trọng. Vài tấm ảnh hiếm hoi trong hồ sơ đều là cảnh anh cầm vũ khí, mình đầy thương tích đang làm nhiệm vụ.
Điều đáng kinh ngạc hơn là anh đã cứu giúp rất nhiều trẻ em bị bắt cóc, chỉ tính riêng số liệu thống kê đã lên tới hàng trăm đứa trẻ.
Mà Nhiếp Phi Chiến cũng chỉ mới là một thanh niên chưa đầy ba mươi tuổi.
Trong hồ sơ có vài bức ảnh Nhiếp Phi Chiến bế những đứa trẻ khác màu da, chúng đều có chung vẻ mặt sợ hãi, nhưng nỗi sợ hãi đó đều dần được xoa dịu trong vòng tay anh.
Người đàn ông này vẫn luôn dùng một cách thức vừa ngang tàng vừa dịu dàng để chống lại số phận bi thảm mà chính anh từng phải gánh chịu.
Dung Mạt là cô gái đặc biệt nhất mà anh từng cứu.
Dung Kích không phải không điều tra anh, nhưng dù dùng cách nào cũng chỉ tra ra được những thông tin bề nổi đơn giản —— những thông tin về thành tích của anh sau khi gia nhập Long Phong Đặc Vệ.
Nói cách khác, trừ khi anh tự nguyện, tập hồ sơ này tuyệt đối sẽ không để bất cứ ai nhìn thấy.
Nhưng anh lại phơi bày tất cả bí mật của mình trước mặt Dung Kích.
Tại sao?
Dung Kích lúc đó rất khó hiểu, nên đã đích thân đến Long Phong Đặc Vệ tìm Đoạn Tiêu.
Câu nói của Đoạn Tiêu lúc đó khiến ông chấn động.
“Cậu ấy đang cố gắng xóa bỏ tất cả những quá khứ có thể khiến Dung tiểu thư bất an. Có lẽ khi xuất hiện trước mặt các vị lần nữa, cậu ấy sẽ là một Nhiếp Phi Chiến hoàn toàn mới.”
“Ngài là một người lý trí, đối với việc cậu ấy có thể sẽ theo đuổi con gái ngài, tôi tin ngài cũng sẽ đối đãi một cách lý trí.”
Ông đương nhiên sẽ lý trí.
Dung Kích từng nói, ông không thể chấp nhận việc con gái mình yêu một người đàn ông tay nhuốm đầy máu tanh.
Vì vậy, suốt gần năm năm trời, Nhiếp Phi Chiến đã nỗ lực gột rửa hết sát khí trên người.
Trong khoảng thời gian đó, anh không gặp Dung Mạt dù chỉ một lần.
Dung Kích cũng từng thử giới thiệu cho Dung Mạt nhiều chàng trai ưu tú, chỉ cần ông thấy được là được, nhưng Dung Mạt không hề hứng thú với bất kỳ ai.
Ông vẫn luôn lo lắng Dung Mạt thích Nhiếp Phi Chiến chỉ vì ân huệ cứu mạng năm xưa, nên ông luôn giữ thái độ quan sát, không phản đối gay gắt nhưng cũng không ủng hộ tuyệt đối.
Cho đến khi nhà họ Dung xảy ra chuyện, Nhiếp Phi Chiến trở về và nói với ông: “Trước khi ngài được minh oan, tôi sẽ dốc toàn lực bảo vệ cô ấy không phải chịu bất kỳ tổn thương nào.”
Dung Kích nói: “Có lẽ con bé đã không còn thích cậu nữa rồi.”
“Cô ấy có thích tôi hay không, không liên quan đến việc tôi muốn bảo vệ cô ấy.” Nhiếp Phi Chiến thản nhiên đáp: “Nếu cô ấy ghét tôi, tôi tuyệt đối sẽ không để cô ấy nhìn thấy tôi dù chỉ một lần.”
Không ai biết Nhiếp Phi Chiến đã phải nhẫn nhịn đến mức nào khi trốn tránh Dung Mạt.
Có lẽ trên đời này người ưu tú hơn anh không thiếu.
Nhưng liệu Dung Mạt có thể gặp được người đàn ông thứ hai sẵn sàng dùng cả mạng sống để bảo vệ và yêu thương cô như anh không?
Hơn nữa anh đã làm được. Nhiếp Phi Chiến của 5 năm sau và Z của ngày xưa tuy là cùng một người, nhưng anh đã tạo dựng cho mình một thân phận xứng đáng để xuất hiện trước mặt Dung Mạt, và tư cách để yêu cô.
Trước đây anh không dám biểu lộ chút tình cảm nào vì sợ làm tổn thương cô gái yếu đuối ấy.
Nhưng tình yêu anh dành cho cô đã ăn sâu vào xương tủy, Nhiếp Phi Chiến là người đàn ông cực kỳ kiên định, sự thật này dù thế nào cũng không thể thay đổi.
“Ông chủ thấy hơi nhanh quá sao ạ?” Lâm Tát suy nghĩ một chút rồi nói: “Thực ra tôi thấy tiểu thư chịu khổ cũng đủ nhiều rồi, bao nhiêu năm qua…”
Cô không nói tiếp nữa.
Bởi cô biết Dung Kích hiểu ý cô.
Nếu là người khác thì cần thời gian thử thách, cần bao nhiêu khảo nghiệm cũng là cần thiết. Dù sao với tính cách của Dung Mạt, cô cũng không thể yêu đương chơi bời như những cô gái khác, một khi đã yêu ai thì sẽ không dễ dàng thay đổi.
Nhưng Nhiếp Phi Chiến thì khác.
Những thử thách và mài giũa anh phải chịu đựng đã quá đủ rồi.
Và những dằn vặt Dung Mạt phải chịu đựng mấy năm qua cũng đã quá đủ rồi.
Dung Kích không nói rõ tâm trạng mình lúc này là vui mừng nhiều hơn hay lo lắng nhiều hơn, nhưng chuyện đã đến nước này, ông cũng chỉ đành thở dài chấp nhận.
…
“Cái gì? Cầu hôn??”
La Thanh Thanh hét lên một tiếng, ném quyển sách trên tay xuống, vớ lấy chìa khóa xe lao ra ngoài.
“Đợi tớ mười phút!! Tớ đến ngay đây!”
…
“Hả?” Sở Tiểu Điềm đang gặm táo quay đầu lại, “Anh bảo ai cầu hôn ai cơ?”
Đoạn Tiêu đi tới, nhân lúc cô đang ngẩn người thì lấy miếng táo cắn dở trong miệng cô ra bỏ vào miệng mình, nói: “Z cầu hôn Dung Mạt rồi.”
Sở Tiểu Điềm đờ đẫn cả người, hoàn toàn không nhận ra đồ ăn trong miệng mình đã bị ai đó cướp mất, lại còn ăn ngon lành.
“Cầu… cầu cầu cầu hôn rồi?”
Mãi đến hai phút sau, cô mới hoàn hồn, ôm mặt hét lên: “Trời đất ơi! Em phải báo tin vui này cho bố biết ngay! À đúng rồi, Mạt Mạt đồng ý rồi chứ? Đồng ý chưa anh?”
Cô biết chắc chắn là sẽ đồng ý mà!
Đoạn Tiêu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì phấn khích của vợ, hỏi: “Lúc anh cầu hôn em, em có vui thế này không?”
“Ái chà, lúc đó em vui đến mức tim muốn nổ tung luôn ấy chứ!” Sở Tiểu Điềm ôm chầm lấy eo anh, dụi dụi vào ngực anh, “Trong lòng em chồng em là đẹp trai nhất thiên hạ, Z có lãng mạn đến mấy cũng không bằng anh đâu.”
Nhưng mà, quả nhiên không hổ danh là Z.
Sau bao nhiêu năm chờ đợi của Dung Mạt, Nhiếp Phi Chiến đã chọn thời điểm ngay sau khi Dung Kích trở về để bày tỏ lòng mình, đúng là phong cách của anh.
Anh vẫn luôn bảo vệ cô bằng cách thức kiên định và dịu dàng như thế. Và giờ đây, anh dứt khoát và mạnh mẽ phá bỏ mọi rào cản giữa hai người, chỉ trong một đêm đã xóa tan mọi bất an trong lòng Dung Mạt, cho cô biết anh yêu cô đến nhường nào, khao khát được ở bên cạnh bảo vệ cô đến nhường nào.
Thực sự, không hổ danh là Z.
Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
