Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên

Chương 36

Đó là lần đầu tiên, nhưng không phải là lần cuối cùng.

Mấy năm nay, Nhiếp Phi Chiến không ít lần lẻn vào nhà họ Dung. Có một lần còn bị phát hiện, tình huống hôm đó khá đặc biệt, anh bị thương trên người, không cẩn thận chạm vào hệ thống báo động của nhà họ Dung, kinh động đến bố Dung Mạt.

Dung Kích là một thương nhân vô cùng lợi hại, đồng thời cũng là một nhà từ thiện và một người cha tốt. Bề ngoài ông trông rất hòa nhã, nhưng thực tế, ông đối với kẻ thù cũng tàn nhẫn không kém, bất kể là trên thương trường hay ngoài đời.

Dung Mạt là con gái duy nhất, cũng là tâm can bảo bối mà ông nâng niu chiều chuộng. Hơn hai mươi năm qua, Dung Mạt lớn lên trong sự yêu thương và bảo bọc của ông.

Lần đó nghe tin có kẻ đột nhập vào nhà họ Dung, lại còn nhắm vào Dung Mạt, Dung Kích lập tức nổi trận lôi đình. Nhiếp Phi Chiến buộc phải tiết lộ thân phận của mình, nếu không Dung Kích có thể lột da anh ngay tại chỗ.

Chuyện xảy ra đêm đó, ngoài Nhiếp Phi Chiến và Dung Kích, không có người thứ ba biết họ đã nói những gì.

Dung Mạt cũng không biết.

Cô hoàn toàn không biết rằng từ rất lâu trước đây, Nhiếp Phi Chiến đã tốn rất nhiều công sức để lén lút đến thăm cô.

Nhiếp Phi Chiến đương nhiên cũng không thể nói cho cô biết.

Vì vậy sau khi cô hỏi câu hỏi đó, Nhiếp Phi Chiến chỉ ho một tiếng rồi nói: “Tôi hỏi dì giúp việc nhà em.”

Chuyện này, tốt nhất cô vẫn không nên biết thì hơn.

Dung Mạt đưa tay mở cửa phòng.

Lúc này đang là buổi chiều, rèm cửa trong phòng ngủ được kéo ra hết, ánh nắng từ ban công tràn vào, nhuộm vàng một nửa căn phòng.

Phòng ngủ của cô là căn phòng lớn nhất và sang trọng nhất trong nhà họ Dung. Trước kia cô ở tầng ba, nhưng từ khi phải ngồi xe lăn, bố cô đã cho đập thông hai phòng ở tầng hai để cải tạo thành phòng ngủ mới này cho cô. Ngay cả phòng ngủ của bố mẹ cô cũng chỉ bằng một nửa căn phòng này.

Và trong hơn hai mươi năm qua, phần lớn thời gian cô đều ở trong căn phòng này.

Tông màu chủ đạo của phòng ngủ rất nhẹ nhàng, chủ yếu là trắng, be và hồng phấn. Phong cách tổng thể không hề u ám, nhiều nơi vẫn còn giữ lại những sở thích thời thiếu nữ của Dung Mạt.

Để thuận tiện cho việc di chuyển bằng xe lăn, sàn nhà trong phòng rất rộng rãi và trống trải, chỉ một số ít nơi trải thảm dày. Dung Kích còn đặc biệt thuê thiết kế riêng rất nhiều tiện ích để cô dễ dàng sinh hoạt.

Sau khi bế cô vào phòng, Nhiếp Phi Chiến đặt cô ngồi lên ghế sofa, sau đó quỳ một chân xuống đất, giúp cô tháo giày.

Mọi động tác của anh đều rất tự nhiên, như thể đã làm cho cô vô số lần. Nhưng Dung Mạt lại thấy rất không quen, nhất là khi anh quỳ gối dưới chân cô, mang dép lê vào cho cô.

Đây là người đầu tiên không phải người thân bước vào phòng cô.

Lại còn là một người đàn ông.

—— Người đàn ông mà cô thích.

Mặc dù căn phòng đã được dọn dẹp gọn gàng, trên bệ cửa sổ còn đặt một bình hoa bách hợp đang nở rộ, khắp nơi đều thoang thoảng hương thơm tươi mát, nhưng đây dù sao cũng là phòng ngủ của cô, nơi riêng tư nhất của cô.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng Nhiếp Phi Chiến sẽ bước vào căn phòng này.

Cũng may là cô không cử động linh hoạt được, nếu không… biết đâu cô sẽ học theo những cô gái bạo dạn khác, trực tiếp lao vào đẩy ngã anh.

Dung Mạt tưởng tượng ra cảnh đó…

Rồi lặng lẽ siết chặt ngón tay.

Bầu không khí trong phòng trở nên có chút kỳ lạ.

Nhất là khi Nhiếp Phi Chiến nhẹ nhàng mang dép cho cô, một tay anh đỡ lấy bàn chân cô, ánh mắt dường như dừng lại ở đó một chút.

Nơi đó có một vết sẹo, vết sẹo không thể xóa nhòa kéo dài từ mắt cá chân lên đến bắp chân, để lại dấu vết vĩnh viễn.

Cô thậm chí có thể cảm nhận được ánh mắt anh đang dừng lại trên vết sẹo đó.

Dung Mạt bấu chặt tay vào đệm sofa, cuối cùng không nhịn được, muốn nói gì đó phá vỡ sự im lặng này, nhưng chưa kịp suy nghĩ kỹ cô đã buột miệng: “Tôi nghe nói… vẫn luôn có một nữ minh tinh muốn mời anh làm vệ sĩ?”

Nhiếp Phi Chiến ngẩng đầu lên.

Dung Mạt lập tức quay đầu sang hướng khác, giả vờ lơ đãng nói: “Dù sao trước kia anh cũng là vệ sĩ kim bài mà đúng không?”

“Không phải.” Nhiếp Phi Chiến nói: “Em nghe ai nói thế?”

Dung Mạt nghi hoặc nhìn anh.

Nhiếp Phi Chiến cười như không cười: “Vậy em có nghe nói một chuyện khác không?”

“Chuyện gì?”

“Tôi chưa bao giờ ký hợp đồng lao động với Đoạn Tiêu.” Anh nói: “Muốn tôi làm vệ sĩ, phải có một điều kiện tiên quyết.”

“Điều kiện gì?”

Dung Mạt hoàn toàn bị cuốn vào câu chuyện.

“Tôi chỉ bảo vệ người tôi muốn bảo vệ.”

Nhiếp Phi Chiến quả thực đã bảo vệ không ít người, cũng là một trong những huyền thoại trong nghề, nhưng thực tế số người ký hợp đồng với anh thông qua Long Phong Đặc Vệ không nhiều. Dù trả giá cao đến đâu, quyền lực lớn đến mấy, chỉ cần anh không muốn thì không ai có thể ép buộc được, ngay cả Đoạn Tiêu cũng không ngoại lệ.

Cho nên nói Đoạn Tiêu không phải là sếp của anh, quan hệ giữa hai người nói là chiến hữu thì chính xác hơn, dù sao cũng là tình nghĩa vào sinh ra tử nhiều lần.

Kể cả hiện tại có nhiều hợp tác kinh doanh, nhưng khi anh mới khởi nghiệp, người đầu tiên ra tay giúp đỡ cũng là Đoạn Tiêu, quan hệ giữa hai người vẫn luôn như vậy, không liên quan đến lợi ích.

“Vậy anh…” Dung Mạt nói: “Sau này anh…”

“Hiện tại tôi chỉ muốn bảo vệ một người.” Anh ngắt lời cô: “Sau này cũng chỉ sẽ bảo vệ một người.”

Khi nói câu này, mắt anh nhìn thẳng vào cô.

Ánh mắt chuyên chú ấy mang lại cho cô một cảm giác ——

Giống như trong mắt anh chỉ chứa được một mình cô, và cũng chỉ dung nạp một mình cô.

Nhưng trong lòng cô, Nhiếp Phi Chiến chưa bao giờ là một người thâm tình.

Anh giống như cơn gió, mạnh mẽ nhưng phiêu du, có thể biến mất bất cứ lúc nào, chưa bao giờ vì ai mà dễ dàng dừng lại.

Nhưng giờ phút này, ánh mắt anh lại cho cô ảo giác rằng anh thâm tình đến cực điểm.

“… Người đó là ai?” Cô hỏi: “Là người rất quan trọng sao?”

“Ừ, rất quan trọng.”

“Quan trọng đến mức nào?”

Trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy trong mắt anh ánh lên điều gì đó. Dường như là một loại cảm xúc khó diễn tả bằng lời, vốn được anh giấu kín tận đáy mắt, nhưng trong giây phút này bỗng nhiên tuôn trào.

“Nếu tôi nói còn quan trọng hơn cả mạng sống của tôi, em có tin tôi không?”

Nhiếp Phi Chiến vẫn quỳ một chân trên sàn, một tay đặt bên cạnh cô, còn Dung Mạt ngồi trên sofa.

Tư thế đó khiến anh trông giống như một kỵ sĩ trung thành đang thề nguyện trung thành với nàng công chúa của mình.

Em có tin tôi không? Dung Mạt.

“… Tại sao?”

Khi mở miệng lần nữa, giọng cô đã khàn đi.

“Là bởi vì trước đây anh từng cứu tôi một lần, cho nên…”

“Tôi từng cứu rất nhiều người, nhiều hơn em tưởng tượng.” Nhiếp Phi Chiến nắm lấy tay cô, từng chữ từng chữ nói: “Nhưng bọn họ đối với tôi chỉ là những người cần được giúp đỡ, chỉ có em mới là đặc biệt.”

Chỉ có em mới là đặc biệt.

Dung Mạt cuối cùng không kìm nén được nữa, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn, khiến cô gần như không nhìn rõ mặt anh.

Cô vươn tay ôm lấy cổ anh, vùi đầu vào vai anh.

Nhiếp Phi Chiến lập tức vươn tay ôm chặt cô vào lòng.

Tiếng khóc của cô rất nhỏ, rất kìm nén, nhưng trong cái ôm ngày càng chặt của anh, cuối cùng cô cũng không kìm nén nữa, òa khóc nức nở.

Đúng vậy, thực ra cô vẫn luôn là một kẻ hèn nhát. Cô yếu đuối, tự ti, cô ghen tị với bất kỳ cô gái khỏe mạnh nào trên thế giới này, ít nhất họ có thể liều mạng chạy về phía người mình thích.

Nhưng bấy lâu nay, ngay cả việc cầu xin anh ở lại cô cũng không làm được.

Cho nên cô chỉ có thể chờ đợi.

Chờ đợi anh quay về bên cạnh cô, nói với cô rằng anh sẽ ở lại, sẽ không dễ dàng rời đi nữa.

Hôm sau, khi tỉnh dậy trong phòng ngủ của mình, Dung Mạt vẫn cảm thấy như đang mơ.

Cô đã rời nhà hơn hai tháng, chưa từng quay lại lần nào. Trong hơn hai tháng đó, gần như cứ cách vài ngày cô lại gặp ác mộng.

Đêm qua là lần đầu tiên cô ngủ ngon giấc mà không cần dùng đến bất kỳ loại thuốc nào, hơn nữa còn ngủ một mạch đến mười giờ sáng.

“Tiểu thư, cô dậy rồi à?”

Khi Lâm Tát gõ cửa bước vào, Dung Mạt vừa mới bò dậy từ trên giường.

Cô vẫn còn hơi ngái ngủ, tóc tai rối bù, dây áo ngủ trễ xuống vai, khuôn mặt vốn tái nhợt nay lại ửng hồng phấn nộn, toát lên vài phần ngây thơ đáng yêu của thiếu nữ.

Lâm Tát nhìn đến ngẩn ngơ, bỗng nhiên hối hận vì đêm qua đã để Nhiếp Phi Chiến canh chừng Dung Mạt.

Lúc Dung Mạt ngủ, trừ những khi gặp ác mộng, dung nhan khi ngủ của cô lúc nào cũng đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Đêm qua cô không kìm được lén qua xem thử, liền thấy Nhiếp Phi Chiến đang quỳ bên mép giường, lẳng lặng ngắm nhìn khuôn mặt Dung Mạt, một tay còn nhẹ nhàng v**t v* lọn tóc của cô, dáng vẻ đó như thể giây tiếp theo anh sẽ cúi xuống hôn cô vậy.

Nếu đổi lại là người khác, cô đã xông vào lôi ra đánh cho một trận rồi.

Nhưng Nhiếp Phi Chiến… một là cô đánh không lại, hai là cô biết Dung Mạt thực sự thích người đàn ông này, thích từ hồi còn thiếu nữ.

Nhưng tên khốn Nhiếp Phi Chiến này lại cứ để cô đợi bao nhiêu năm trời, lại còn muộn tao (ngoài lạnh trong nóng), chuyện gì cũng giấu trong lòng không nói.

Cũng may là Dung Mạt chung tình, nếu không với bao nhiêu người đàn ông theo đuổi cô, làm gì còn cửa cho Nhiếp Phi Chiến?

Tuy nhiên…

“Tiểu thư, sao mặt cô đỏ thế, không phải sốt rồi chứ?”

“… Chắc không phải đâu.”

Lâm Tát vẫn không yên tâm, đi tìm nhiệt kế.

Dung Mạt ngồi ngẩn người trên giường.

Thực ra sáng sớm cô đã tỉnh dậy một lần.

Lúc đó cô vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, mơ màng mở mắt ra thì thấy Nhiếp Phi Chiến đang mặc áo khoác.

“Anh đi đâu thế?”

Nhiếp Phi Chiến quay người đi tới: “Tỉnh rồi à?”

Cô gật đầu chậm chạp.

Nhiếp Phi Chiến nhận ra cô chưa tỉnh hẳn, bèn ngồi xuống mép giường, đưa tay định sờ trán cô.

Nhưng Dung Mạt lại theo bản năng vươn tay ôm lấy cánh tay anh, gối đầu lên đó.

“Anh định đi đâu?”

Nhiếp Phi Chiến vốn định nói đi có chút việc, nhưng nghe giọng nói mơ hồ và mềm mại của cô, tim anh lập tức tan chảy.

“Không đi đâu cả.”

Dung Mạt “ừm” một tiếng, nhắm mắt lại trong lòng anh: “Cảm ơn anh đã đuổi kẻ xấu đi giúp em.”

Nhiếp Phi Chiến ngẩn ra: “Kẻ xấu nào?”

“Trong mơ, có rất nhiều rất nhiều kẻ xấu, em không đuổi được bọn họ… Chỉ có anh, chỉ có anh mới dọa bọn họ chạy mất.”

Hô hấp Nhiếp Phi Chiến khựng lại.

Cô không biết dáng vẻ hiện tại của mình giống hệt một đứa trẻ đầy bất an trong giấc ngủ, bất kể tỉnh hay mê đều theo bản năng dựa dẫm vào người bên cạnh.

Anh vẫn còn nhớ dáng vẻ cô gọi mẹ trong cơn ác mộng mấy năm trước, thực sự khiến người ta đau lòng muốn vỡ vụn.

Những cơn ác mộng đáng sợ đó như con quỷ dữ không thể tiêu diệt, đã đeo bám cô quá nhiều năm rồi. Dung Kích từng tìm bác sĩ điều trị cho cô nhưng không mấy hiệu quả.

Chỉ có một người có thể giúp cô thoát khỏi những cơn ác mộng đó, người đó chính là người anh hùng từng cứu cô ra khỏi tay kẻ xấu.

Dung Mạt cảm nhận được hơi thở quen thuộc của người đàn ông bao bọc lấy mình kín kẽ, cô thậm chí còn nghe thấy nhịp tim của anh.

“Anh sẽ không để bất cứ ai bắt nạt em nữa.”

Có một thứ gì đó ấm áp nhẹ nhàng in lên trán cô, sau đó là chóp mũi, rồi đến… khóe môi cô.

Cô lờ mờ cảm nhận được, trong lòng dấy lên chút mong chờ.

Nhưng anh không hôn xuống, chỉ ôm cô chặt hơn.

Sau đó cô ngủ thiếp đi, cũng không biết ngủ bao lâu, và anh rời đi lúc nào.

Dung Mạt sờ lên trán mình, nơi đó dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của anh.

Cô còn nhớ mình đã cọ cọ vào cằm anh, cảm nhận được lớp râu ria lởm chởm trên đó.

… Từ bao giờ cô trở nên dính người như vậy thế??

Lâm Tát bước vào, phía sau còn có một cái đuôi nhỏ.

Là Barton, vừa nhìn thấy Dung Mạt liền lon ton chạy tới, muốn trèo lên giường cô.

Lâm Tát nhanh tay lẹ mắt tóm gọn chú chó ôm vào lòng: “Ái chà, còn muốn leo lên giường tiểu thư à? Gan to bằng trời rồi đấy mày.”

Không biết tại sao, rõ ràng Lâm Tát đang nói Barton, nhưng Dung Mạt lại chột dạ liên tưởng đến Nhiếp Phi Chiến.

Chẳng phải sao?

Anh vậy mà… cũng leo lên giường cô.

Nhưng hình như, là do cô ôm tay lôi anh lên thì phải?!


Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên Truyện Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên Story Chương 36
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...