Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên

Chương 35

Nhiếp Phi Chiến, làm sao anh biết phòng của Dung Mạt ở đâu?

Anh đương nhiên biết.

Nhưng đó là một bí mật, không một ai hay biết.

Năm đó, không lâu sau khi cứu Dung Mạt khỏi vụ bắt cóc, anh đã từng đến nhà họ Dung.

Khi ấy Dung Kích vẫn còn rất khỏe mạnh, Dung Huân và Bạch Lộ vẫn chưa từ nước ngoài trở về, trong nhà chỉ có hai bố con. Ngoài Dung Kích ra, tất cả người giúp việc, bảo mẫu và vệ sĩ đều cưng chiều Dung Mạt như một nàng công chúa nhỏ, chăm sóc cô cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ cô phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào.

Lần Dung Mạt mất tích đó, tất cả mọi người đều phát điên vì lo lắng. Sau khi được cứu về, Dung Mạt rõ ràng đã chịu cú sốc tinh thần rất lớn, ít nhất là trong hai tháng trời cô không hề bước chân ra khỏi cửa.

Chuyện này, Nhiếp Phi Chiến nghe Hà Vị kể lại.

“Cô bé đó cũng thật đáng thương. Năm đó cô ấy cùng mẹ gặp tai nạn, mẹ mất, còn đôi chân cô ấy thì không cử động được nữa. Bao nhiêu năm nay cứ ru rú trong nhà không chịu ra ngoài. Nhà họ Dung dù có nhiều tiền đến đâu cũng không chữa khỏi đôi chân cho cô ấy… Nhưng tôi thấy tâm bệnh của cô bé này còn nặng hơn. Bố cô ấy hiện đang nhờ người dò la tin tức của cậu đấy, Z. Nhà họ Dung cũng coi là khách hàng của công ty, cậu có muốn…”

Lúc đó Nhiếp Phi Chiến không nói một lời nào.

Bởi vì trong đầu anh khi ấy tràn ngập hình ảnh cô gái nhỏ co ro trong góc tối, run rẩy khóc lóc.

Và cả ánh mắt vừa nhẫn nhịn vừa đau khổ của cô khi cố chấp đòi anh đưa đi mua hoa.

Hôm đó sau khi mua được hoa, anh phát hiện có kẻ bám theo. Anh lập tức muốn đưa cô tránh xa những kẻ đó, nhưng bọn chúng bám quá sát.

Tình huống bị truy đuổi thế này thường tiềm ẩn những nguy hiểm khó lường. Nhưng những tình huống còn nguy hiểm hơn thế này anh đã gặp nhiều rồi, hoàn toàn có thể dùng nhiều cách để cắt đuôi bọn chúng, vốn dĩ không cần để tâm. Nhưng trong lòng anh còn có một cô gái nhỏ tàn tật, cô rõ ràng đang vô cùng hoảng loạn, cứ ôm chặt lấy anh, cơ thể nép vào lòng anh run lên bần bật.

“Đừng sợ.” Anh thuận miệng an ủi một câu.

Lúc này anh cũng chẳng còn tâm trí đâu để dỗ dành cô, bản thân anh cũng không giỏi làm việc này. Nhưng vừa dứt lời, cô gái nhỏ trong lòng anh lập tức động đậy, ngẩng đầu lên nhìn anh.

“Anh… anh sẽ bảo vệ tôi, đúng không?”

Nhiếp Phi Chiến không ngờ câu nói bâng quơ của mình lại đổi lấy câu hỏi nghiêm túc như vậy của cô.

Anh chưa bao giờ dễ dàng hứa hẹn, nhưng lúc đó ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại gật đầu: “Sẽ.”

Đây cũng là điều không cần bàn cãi. Người anh đã cứu ra, chẳng lẽ lại vứt ra đường cho người ta bắt nạt sao?

Đó là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra.

Bọn chúng đuổi rất sát, chiếc xe anh mượn tạm lại dở chứng, đường phía trước tối om, không cẩn thận bị một chiếc xe va phải.

Lúc đó bên tai anh chỉ có tiếng hét thất thanh của cô gái, trong đầu cũng chỉ có một ý nghĩ duy nhất ——

Tuyệt đối, không thể để cô bị thương, cũng tuyệt đối không thể để bất cứ ai bắt cô đi lần nữa.

Nếu kết cục đó xảy ra thì chỉ có một khả năng —— cô rất có thể sẽ không bao giờ được cứu nữa.

Sau khi xe bị lật, anh ôm chặt cô trong lòng, cùng lăn xuống sườn dốc bên vệ đường.

Cùng lúc đó, cảnh sát giao thông cũng đuổi tới.

Bọn chúng dường như không định đuổi theo nữa. Anh ôm cô chạy một mạch rất lâu, cho đến khi tiếng động phía sau ngày càng xa dần.

Cô cứ khóc mãi, khóc đến mức anh tâm phiền ý loạn, rất muốn mất kiên nhẫn quát một câu: “Còn khóc nữa tôi vứt cô xuống đấy.”

Nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống. Tiếng khóc nức nở, kìm nén đến cực điểm ấy, giống như sợ anh chán ghét mà bỏ rơi mình vậy.

Nhiếp Phi Chiến không thốt nên lời.

Nếu là người khác thì thôi, kể cả là một đứa trẻ, lúc này cũng có thể thả xuống để tự chạy một đoạn.

Nhưng cô gái nhỏ này, anh căn bản không thể buông tay dù chỉ một giây.

Quá mong manh, còn mong manh hơn cả nụ hoa dại ven đường.

Anh chỉ đành an ủi thêm một câu: “Đừng khóc nữa.”

“Bọn… bọn họ còn ở đó không?”

Nhiếp Phi Chiến cúi đầu nhìn.

Trong mắt cô vẫn tràn ngập nước mắt sợ hãi.

Lúc này Hà Vị liên lạc được với anh: “Z, tôi tra được rồi. Bây giờ cả thành phố C đang tìm kiếm một cô bé, chính là người cậu cứu đấy, thiên kim tiểu thư của người giàu nhất thành phố C – Dung Kích!”

Nhiếp Phi Chiến hỏi cô: “Cô là con gái Dung Kích?”

Tiếng khóc của cô lập tức ngưng bặt.

Nỗi sợ hãi bất an lan tràn từ đáy mắt cô, lan ra khắp cơ thể đang run rẩy.

Nhiếp Phi Chiến lập tức nhận ra, cô đang sợ hãi.

Mấy chữ “con gái Dung Kích” đã kích động cô rất lớn. Chính vì cô là con gái Dung Kích nên mới bị bắt cóc, và chắc chắn bọn bắt cóc cũng không ít lần dùng điều này để uy h**p tinh thần cô.

Nhiếp Phi Chiến nheo mắt lại.

Anh từng cứu rất nhiều người, trong đó có nhiều đứa trẻ bị bắt cóc, bị ngược đãi.

Chúng đều có ánh mắt giống nhau. Anh đã gặp quá nhiều ánh mắt như thế, nhưng chưa bao giờ chai sạn cảm xúc.

Bởi vì ánh mắt đó, anh cũng từng có.

Nhưng giờ phút này, cô gái nhỏ trong lòng anh… lại không giống bọn họ.

Rốt cuộc khác ở chỗ nào, anh không thể hình dung nổi.

Chỉ cảm thấy n** m*m m** nhất trong tim như bị ai đó nhéo mạnh một cái.

Đau thấu tim gan.

“Anh… anh vẫn sẽ tiếp tục bảo vệ tôi chứ?” Cô bỗng nhiên run rẩy hỏi một câu.

Ngay sau khi cô hỏi câu này, Hà Vị đã đến đón họ.

“Cô bé sao thế?”

Nhiếp Phi Chiến cúi đầu nhìn vào lòng mình, cô đã nhắm nghiền mắt, ngất đi rồi.

Cũng là điều bình thường, gắng gượng được đến giờ phút này, cô bé đã rất kiên cường rồi.

“Sẽ.” Nhiếp Phi Chiến đáp.

Hà Vị tưởng anh đang nói chuyện với mình: “Hả? Cậu đang nói chuyện với tớ đấy à?”

Nhiếp Phi Chiến đặt cô xuống ghế, nói: “Lái xe của cậu đi.”

“Ờ.” Hà Vị nói: “Tớ đã liên hệ với tổng giám đốc Đoạn rồi, công ty sẽ cử người đến đón cô Dung. Nhà họ Dung bây giờ đang phát điên lên rồi, Dung Kích ngay lập tức liên hệ với Long Phong Đặc Vệ nhờ giúp đỡ, giờ khắp nơi đều là người của công ty.”

“Ừ.”

Thảo nào dọc đường anh thấy không ít xe dán logo công ty.

Vốn dĩ đưa người về an toàn là xong chuyện, không còn liên quan gì đến anh nữa.

Nhưng khoảng thời gian đó, trong đầu anh cứ hiện lên hình ảnh cô khóc đến thở không ra hơi, nên thỉnh thoảng anh lại để ý đến tin tức về nhà họ Dung.

Hai tháng sau đó, anh quay lại thành phố C.

“Z, có phải cậu vẫn lo lắng cho cô bé nhà họ Dung kia không?” Hà Vị đột nhiên hỏi một câu.

Nhiếp Phi Chiến nhíu mày: “Sao lại hỏi thế?”

“Hôm nay cậu nhìn một cô bé đến thất thần.” Hà Vị nói: “Tớ còn tưởng cậu chấm người ta rồi chứ.”

Nhưng cô bé đó cũng tầm mười bảy mười tám tuổi, Hà Vị nghĩ Nhiếp Phi Chiến không có lý nào lại để ý một cô gái ở độ tuổi đó. Sau này nhìn kỹ lại, cậu ta mới phát hiện cô gái đó rất giống vị thiên kim nhà họ Dung.

“Có cần tớ giúp cậu nghe ngóng chút không?”

“Không cần.”

Bản thân Hà Vị cũng rất tò mò, nên dù Nhiếp Phi Chiến không bảo, cậu ta cũng cố tình đi hỏi thăm một chút.

Nhưng điều cậu ta không biết là, ngay tối hôm đó, Nhiếp Phi Chiến đã đến nhà họ Dung.

Biệt thự nhà họ Dung được trang bị hệ thống an ninh tối tân nhất, dù là anh, muốn lẻn vào mà không bị phát hiện cũng không phải chuyện dễ dàng.

Đêm hôm đó anh tốn khá nhiều công sức nhưng không tìm được phòng của Dung Mạt.

Điều này anh không hề bất ngờ.

Kể từ sau khi Dung Mạt bị bắt cóc, vệ sĩ nhà họ Dung tăng lên đáng kể, biện pháp an ninh cũng được thắt chặt hơn nhiều.

Anh mất hai ngày mới nắm rõ hệ thống an ninh của nhà họ Dung, lẻn vào được khu nội viện và tìm thấy phòng của Dung Mạt.

Nhìn khắp cả nước, người làm được điều này ngoài anh ra, cũng chỉ có Đoạn Tiêu.

Lúc đó Dung Mạt đang làm gì?

Phòng cô có một cửa sổ sát đất, sàn nhà trải thảm dày, bên cạnh cửa sổ có một chiếc đệm dựa mềm mại.

Cô nửa nằm trên thảm, lưng dựa vào đệm, ngẩn người.

“Tiểu thư, không ngủ được thì uống ly sữa nhé.”

Dung Mạt không nói gì.

Bảo mẫu thở dài, đặt ly sữa xuống cạnh cô rồi rón rén đi ra ngoài.

Dung Mạt mặc chiếc váy ngủ màu trắng tinh khôi, mái tóc dài buông xõa, làn da trắng bệch.

Nhìn thế nào cô cũng giống một con búp bê không biết nói, không biết cử động, xinh đẹp nhưng thiếu sức sống.

Một con búp bê khiến người ta nhìn vào đã thấy xót xa.

Chỉ khi Dung Kích dỗ dành, cô mới có chút phản ứng của một cô gái bình thường, còn phần lớn thời gian, cô đều im lặng và trầm tĩnh.

Nhưng Dung Kích quá bận rộn, không thể lúc nào cũng ở bên con gái.

Vào những đêm khuya thanh vắng, cô không ngủ được, thường thích nửa nằm bên cửa sổ ngẩn người. Có lúc trong tay cầm tấm ảnh chụp chung với mẹ. Vốn dĩ Dung Kích không muốn cô nhìn thấy những tấm ảnh này nữa nên đã sai người cất hết đi, nhưng dạo đó tâm trạng Dung Mạt rất tệ, ông đành phải mang hết ảnh về cho cô.

“Mẹ ơi, hôm đó là sinh nhật mẹ.”

“Anh trai đó, có phải là người hùng mẹ phái đến cứu con không?”

“Con rất muốn gặp lại anh ấy.”

Dung Mạt mười bảy tuổi nắm chặt vạt áo trước ngực, cắn chặt môi.

Trong phòng chỉ bật một ngọn đèn ngủ, ánh sáng lờ mờ che đi ánh nước trong mắt cô.

“Nếu mẹ còn ở đây thì tốt biết bao… Mẹ ơi.” Cô nghẹn ngào nói: “Con muốn mẹ ôm con, lau nước mắt cho con.”

Trước mặt người khác, cô không rơi một giọt nước mắt nào.

Bởi vì cô đã khóc quá nhiều, quá nhiều rồi.

Không biết qua bao lâu, cô ôm khung ảnh, nằm sấp trên thảm ngủ thiếp đi.

Cơ thể cô co ro lại, đôi chân lộ ra khỏi váy ngủ trắng bệch không chút huyết sắc.

Một lát sau, một bóng đen cao lớn và trầm mặc xuất hiện ở ban công phía sau cửa sổ.

Anh cúi người, qua lớp kính cửa sổ, nhìn cô gái đang dựa vào đệm ngủ say bên trong.

Trên hàng mi cô vẫn còn vương những giọt lệ long lanh.

Mở cửa sổ không khó, nhưng anh không động đậy.

Có một khoảng thời gian, anh cứ đứng lặng im bên ngoài cửa sổ nhìn cô như thế.

Cho đến khi cô dường như gặp ác mộng, hai tay bất an ôm chặt lấy mình.

Đó chắc chắn là một cơn ác mộng, trong mơ cô lại bị kẻ xấu bắt đi, vô số bàn tay muốn xé rách quần áo cô, vô số nanh vuốt đáng sợ muốn cắn xé da thịt cô.

Cô rất sợ, rất hoảng loạn, nhưng không thể thoát ra, cô thậm chí không thể cử động dù chỉ một chút.

Ai đến giúp cô với? Ai có thể đến… cứu cô với?

“Mẹ ơi…”

Thiếu nữ trong cơn ác mộng khóc lóc bất lực, trong mơ gọi tên người mình ỷ lại và nhớ nhung nhất.

Nhưng không ai có thể đáp lại cô, mãi mãi không còn ai đáp lại cô nữa.

Bóng người đứng ngoài cửa sổ cử động, bỗng nhiên cúi người xuống, quỳ một chân trên mặt đất.

“Dung Mạt.”

Anh vươn một bàn tay đặt lên mặt kính cửa sổ, lòng bàn tay nhẹ nhàng phủ lên vị trí trán của cô.

Tư thế đó, giống như đang nhẹ nhàng v**t v* mái tóc cô.

Tuy nhiên anh không thể chạm vào cô, cũng không được phép chạm vào cô.

Sự an ủi vô hình này chẳng có tác dụng gì, cô vẫn đang bị giày vò trong cơn ác mộng.

Nhưng kỳ lạ thay, cô bỗng nhiên như thoát khỏi cơn mộng mị, đôi lông mày nhíu chặt dần giãn ra.

Đó là bởi vì, trong cơn ác mộng đen tối ấy, có một người hùng từ trên trời giáng xuống, cứu cô ra khỏi tay ác quỷ.

Người hùng ấy ôm cô, chạy một mạch ra khỏi bóng tối, đưa cô đi về phía nơi ánh sáng hội tụ.

“Anh… sẽ bảo vệ tôi chứ?”

Trong mơ, người hùng của cô gật đầu: “Sẽ.”

“Anh sẽ bỏ rơi tôi không?”

“Không bao giờ.”

“Vậy… anh là người hùng mẹ phái đến cứu tôi sao?”

Cô ôm lấy tia hy vọng cuối cùng hỏi.

Anh im lặng.

Dung Mạt tỉnh dậy.

Rèm cửa che khuất ánh trăng, bên ngoài cửa sổ không một bóng người.

Cô quẹt mắt, toàn là nước mắt.

Nhưng không hiểu sao, cô bỗng cảm thấy một sự an tâm khó tả.

Sau đó lại qua hơn nửa năm, cô đến học ở ngôi trường cấp ba tại Hoài Thủy.

Người hùng của cô lại xuất hiện, và một lần nữa bảo vệ bên cạnh cô.

Mặc dù chỉ trong vỏn vẹn ba tháng ngắn ngủi.

Ngày chia ly.

Dung Mạt nhìn người đàn ông cao lớn và trầm mặc trước mặt, hỏi: “Anh… còn sẽ bảo vệ tôi nữa không?”

Người đàn ông liếc nhìn đôi chân không thể đi lại và khuôn mặt tái nhợt yếu ớt của cô, nói: “Không.”

Dung Mạt sững sờ.

Thực ra cô không bất ngờ với câu trả lời của anh, bởi vì hợp đồng của họ đã kết thúc rồi.

Anh đã thực hiện xong lời hứa của mình.

“Năm đó… tại sao anh lại đến cứu tôi?”

Anh đeo ngụy trang trên mặt, quá nửa khuôn mặt bị râu che khuất, đôi mắt vẫn thâm sâu tĩnh lặng như thế, khiến người ta không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.

Cô đợi một hồi lâu mới nghe thấy anh nhàn nhạt đáp: “Tiện tay.”

Khoảnh khắc nghe thấy hai chữ đó, cô nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn.

Hóa ra chỉ là tiện tay thôi sao?

Thật sự chỉ là tiện tay thôi sao?

Cho dù thật sự chỉ là tiện tay, vậy thì sau này, mãi mãi về sau này, họ sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào nữa sao?

Lời hứa này, thật sự đã kết thúc tại đây rồi sao?

Cô có quá nhiều, quá nhiều điều muốn hỏi anh, nhưng một câu cũng không dám thốt nên lời.

Cô sợ phải nghe những câu trả lời tàn nhẫn hơn từ miệng anh.

Người đàn ông này chưa bao giờ là vệ sĩ của cô, cũng chưa bao giờ có bất kỳ nghĩa vụ nào phải bảo vệ cô.

Tai nạn năm đó… thật sự chỉ là tai nạn mà thôi.

Hóa ra người hùng trong lòng cô, chỉ là người hùng qua đường.

Cuối cùng cô cũng không hỏi ra miệng.

Càng sợ rằng hễ mở miệng, bản thân sẽ sụp đổ hoàn toàn.

“Vậy anh… có thể cho tôi biết tên anh không?”

Đây là dũng khí lớn nhất mà cô có thể gom góp được để hỏi câu này.

Cô không biết trong giọng điệu của mình có pha lẫn sự cầu xin hay không, nhưng cô không quan tâm. Nếu vứt bỏ một chút lòng tự trọng mà có thể giữ lại chút liên hệ cuối cùng với anh, thì cũng đáng giá.

Hỏi xong câu này, cô nhắm mắt lại.

Sợ nhìn thấy sự lạnh lùng của anh.

Cũng sợ nghe thấy lời từ chối của anh.

Một lát sau, khi tim cô đập ngày càng nhanh, ngày càng đau đớn, cô nghe thấy tiếng gió nhẹ thoảng qua.

“Tôi sẽ nói cho em biết tên tôi.”

Cô hé mắt, thấy anh đưa tay, nhẹ nhàng v**t v* mái tóc cô.

“Nhưng em phải ngoan một chút.”

Khóe môi anh vương nụ cười, nói câu cuối cùng như một lời từ biệt: “Sống thật tốt nhé, Dung Mạt.”

Từ khoảnh khắc đó, cô không còn nhìn rõ gương mặt anh nữa, thậm chí ngay cả bóng lưng anh rời đi cũng trở nên nhòe nhoẹt.

Bởi vì cô không thể kìm nén được những giọt nước mắt dồn nén trong hốc mắt nữa.

Vâng, em sẽ sống thật tốt.

Nhưng anh cũng phải thực hiện lời hứa, nói cho em biết tên anh, được không?


Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên Truyện Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên Story Chương 35
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...