Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Chương 26
Bàn tay Nhiếp Phi Chiến khựng lại giữa không trung. Vì kìm nén cảm xúc đến cực hạn, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay anh.
Lần đầu tiên trong đời, anh nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn.
Nhưng thực ra, trái tim cứng rắn đó đã xuất hiện những vết nứt từ rất lâu rồi, giờ đây chỉ cần giọng nói của cô gõ nhẹ một cái, nó liền tan tành.
Nhiều năm qua, anh đã từng vào sinh ra tử trên chiến trường, cũng từng liều mạng trên thương trường. Bất kể khó khăn nào anh cũng có thể vượt qua, chuyện gì cũng có thể giải quyết.
Nhưng duy nhất khi đối mặt với cô gái mình yêu thương, anh lại chẳng biết phải dỗ dành cô thế nào.
Tính cách anh vốn lạnh nhạt, thờ ơ với mọi thứ, nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy cô, trong lồng ngực lại bùng lên một ngọn lửa, nóng bỏng và dữ dội.
Thế nhưng chỉ một giọt nước mắt của cô cũng đủ để dập tắt tất cả.
“Xin lỗi…”
Dung Mạt quay mặt đi, không nhìn thấy biểu cảm của anh, nhưng giọng nói trầm thấp khàn đặc của anh khiến trái tim cô run lên từng hồi.
“Đều là lỗi của tôi.”
Dung Mạt cắn chặt môi.
“Đừng khóc nữa, được không?”
“Ai thèm khóc chứ.” Dung Mạt nghẹn ngào quay đầu lại, “Ai khóc?”
Cô vừa quay đầu lại liền bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu của anh, cùng vết hằn đỏ trên khuôn mặt tuấn tú do chính tay cô đánh.
Gương mặt đẹp trai như thế, lại bị một cái tát của cô làm cho “mất thẩm mỹ”.
Nhiếp Phi Chiến nói: “Có phải đánh chưa đã không? Nào, đánh tiếp đi.”
Anh nói xong liền định cầm lấy tay cô, Dung Mạt vội vàng rụt tay lại: “… Anh thấy có thục nữ nào tùy tiện đánh người bao giờ chưa?”
Cái tên khốn này, tưởng cô không biết xót sao?
Cái tát vừa rồi là phản xạ tự nhiên nên cô dùng lực rất mạnh, nghe tiếng vang thôi chính cô còn thấy đau tay, nếu đổi lại là người thường, e là mặt đã sưng vù lên rồi.
Nhìn động tác rụt rè của cô, Nhiếp Phi Chiến vừa đau lòng vừa buồn cười: “Em đánh tôi ở đây, không ai nhìn thấy đâu.”
Dung Mạt theo bản năng liếc nhìn về phía trước, ý nói: Còn tài xế thì sao?
“Ồ, cậu ta không sao.” Nhiếp Phi Chiến hiểu ý cô, nói: “Nếu cậu ta dám hé răng nửa lời, tôi sẽ xử cậu ta.”
Dung Mạt: “…”
Hà Vị ngồi ghế lái đã chủ động tạo không gian riêng tư cho họ, tấm vách ngăn ở giữa được kéo lên nên cậu ta không nghe thấy hai người phía sau nói gì. Nhưng bỗng nhiên cậu ta cảm thấy sống lưng lạnh toát, cũng chẳng dám quay đầu lại nhìn, chỉ biết tập trung lái xe.
—— Lỡ nhìn thấy cái gì không nên nhìn, chắc cậu ta “bay màu” sớm.
Mấy năm nay, Dung Mạt ít nhiều cũng biết anh đang làm những việc gì.
Nhất là sau khi quen biết Đoạn Tiêu và vợ của anh ấy là Sở Tiểu Điềm, thông qua Sở Tiểu Điềm, cô biết thêm một số chuyện về anh.
Cũng biết trong mắt một số người, anh là nhân vật nguy hiểm và tàn nhẫn đến mức nào.
Nghe anh nói câu “xử cậu ta” nhẹ bẫng như gió thoảng mây bay, Dung Mạt vô thức rùng mình một cái.
Cô sụt sịt mũi, đôi mắt và chóp mũi đỏ hoe vì khóc, co ro vào một góc cửa xe, trông cả người thật đáng thương.
Nhiếp Phi Chiến muốn đưa tay lau nước mắt cho cô, nhưng Dung Mạt lại gạt tay anh ra: “Đừng có chạm vào tôi.”
Giống như một chú mèo con bị bắt nạt chỉ biết yếu ớt tự vệ, ngay cả giọng nói cũng run rẩy.
Nhiếp Phi Chiến chỉ đành hạ giọng dỗ dành: “Để tôi bế em ngồi xích lại đây chút nhé, được không?”
“Không được.”
Cô ngồi co ro như vậy trông thật sự quá đáng thương, khiến người ta đau lòng thắt ruột. Nhiếp Phi Chiến cố nén xúc động muốn cưỡng ép bế cô qua, anh mở vách ngăn, nói với Hà Vị: “Lái nhanh lên một chút.”
Trong xe đang mở nhạc nên Hà Vị không nghe thấy, Nhiếp Phi Chiến quát lên: “Hà Vị!”
Tiếng quát trầm thấp khiến Hà Vị giật bắn mình, cả người run lên: “Dạ, sếp Nhiếp cứ sai bảo.”
Nhiếp Phi Chiến lạnh lùng hỏi: “Còn bao lâu nữa thì tới?”
Hà Vị: “Sếp muốn bao lâu thì là bấy lâu.”
Cái này còn chẳng phải phụ thuộc vào việc sếp mất bao lâu để dỗ dành cô Dung sao? Nhỡ lát nữa cô Dung nổi cơn tam bành, đá Nhiếp Phi Chiến xuống xe… thì kịch hay phải biết.
Dung Mạt bỗng nhiên sực tỉnh: “Khoan đã, anh định đưa tôi đi đâu?”
Nhiếp Phi Chiến vừa định mở miệng, Dung Mạt đã cảnh giác hỏi: “Lại định đem tôi đi bán hả?”
Nhiếp Phi Chiến suýt nữa thì không giữ được vẻ mặt lạnh lùng.
Năm đó khi anh lái mô tô đưa Dung Mạt rời khỏi trường, Dung Mạt hỏi đi đâu, anh đã nói đùa là đem cô đi bán.
Lúc đó Dung Mạt mới mười bảy tuổi, dù năm năm đã trôi qua, dung mạo cô dường như chẳng thay đổi nhiều, chỉ là ngũ quan tinh tế hơn, giữa lông mày bớt đi vài phần ngây thơ non nớt, thêm vài phần quyến rũ trưởng thành.
Đàn ông thích cô, muốn có được cô ngày càng nhiều, chỉ riêng việc nghĩ cách đối phó với đám người đó thôi anh đã tốn không biết bao nhiêu tâm tư.
Đúng lúc này, Hà Vị dừng xe lại.
Dung Mạt nhìn ra ngoài cửa sổ, họ đang ở trước cửa khách sạn Vân Đình.
“Anh đưa tôi đến đây làm gì?”
“Đưa em đi ăn cơm.”
Dung Mạt ngẩn người: “Sao anh biết tôi chưa ăn?”
“Không có ai nấu cơm cho em.” Nhiếp Phi Chiến dường như nhớ ra điều gì, lạnh lùng nói: “Lâm Tát, cái cô ả chỉ biết đánh đấm ấy, ngoài việc gọi đồ ăn ngoài ra thì biết làm cái gì, sao có thể chăm sóc tốt cho em được?”
Thực ra Nhiếp Phi Chiến nói vậy là còn nể mặt Lâm Tát chán, chứ trong miệng người khác, Lâm Tát là một người phụ nữ… còn đàn ông hơn cả đàn ông.
Nấu cơm ư? Cô ấy không làm nổ bếp đã là may phước lắm rồi.
Nhiếp Phi Chiến đến giờ vẫn không quên được, hôm đó đang họp ở công ty, Hà Vị bỗng nhiên gửi một tin nhắn đến.
Là ảnh chụp màn hình bài đăng trên vòng bạn bè của Lâm Tát.
—— Lần đầu tiên thử nấu cơm cho tiểu thư, thất bại toàn tập.
Bạn bè trên mạng xã hội của Lâm Tát không nhiều, cô ấy cũng rất ít khi đăng bài, nhưng Hà Vị có thừa cách để nắm bắt động thái của cô ấy. Nếu liên quan đến Dung Mạt, cậu ta sẽ chụp màn hình gửi ngay cho Nhiếp Phi Chiến.
Đó là bức ảnh chụp cái nồi bị cháy đen thui. Nhiếp Phi Chiến vừa nhìn thấy liền bật dậy khỏi ghế.
Cả phòng họp im phăng phắc, tất cả mọi người trố mắt nhìn anh cầm điện thoại đi ra ngoài với vẻ mặt lạnh tanh, nhìn nhau ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.
Nhưng có thể khẳng định là trên điện thoại chắc chắn có tin tức cực kỳ quan trọng.
Vẻ mặt nôn nóng của Nhiếp Phi Chiến lúc đó đã dọa không ít người sợ hết hồn.
Lúc ấy anh chỉ hận không thể tống cổ Lâm Tát đi học lớp nấu ăn một năm rưỡi rồi hãy quay lại. Thứ cô ấy nấu ra người thường còn không nuốt nổi, huống chi là Dung Mạt với cái dạ dày “tiểu thư” từ bé?
Anh không nói thì thôi, vừa nói ra, Dung Mạt chợt nhớ tới một chuyện.
Dạo gần đây, sau khi Lâm Tát thử nấu ăn thất bại, cô ấy chỉ có thể chọn cách đi mua đồ ăn hoặc gọi khách sạn gần đó mang tới.
Dung Mạt vốn ăn không quen đồ bên ngoài, nhưng lạ thay thời gian gần đây những bữa ăn đó lại hợp khẩu vị đến bất ngờ.
Cô cứ tưởng Lâm Tát biết khẩu vị của mình nên đã chọn lựa nhà hàng rất kỹ. Nhưng có mấy lần, khi người ta giao trà chiều hay điểm tâm đến, Lâm Tát cũng tỏ vẻ ngạc nhiên rồi miễn cưỡng nhận lấy. Cô hỏi Lâm Tát đặt lúc nào, lần nào Lâm Tát trả lời cũng có vẻ… chột dạ?
Chẳng lẽ những bữa sáng trưa tối, những bữa trà chiều mỗi ngày đó, thực ra đều là…
Dung Mạt hít sâu một hơi.
Không thể nào, người đàn ông này sao có thể chu đáo đến thế được?
Quan trọng là, tại sao anh lại đối xử với cô ân cần như vậy?
Nếu nói bảo vệ cô chỉ vì lời hứa năm xưa, vậy thì bây giờ thì sao? Hiện tại anh bảo vệ cô, rốt cuộc là vì điều gì?
“Sao anh biết cô ấy chăm sóc tôi không tốt?” Dung Mạt nghi ngờ hỏi: “Còn nữa, sao anh biết không có ai nấu cơm cho tôi?”
Người Nhiếp Phi Chiến cứng đờ lại.
Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
