Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 58: Được rồi được rồi
Hai người đứng trong bãi đỗ xe bệnh viện, cãi nhau một trận không to cũng không nhỏ.
Không hiểu trong đầu nghĩ gì, Bạch Ly nói chuyện rất gắt, từ phòng khám ra đến bãi xe, đi nhanh như gió, không thèm cho Văn Quân Hà một cái sắc mặt tử tế.
Văn Quân Hà bất kể cậu nói gì cũng không cãi lại, chỉ lặng lẽ đi sát phía sau.
Ra khỏi cổng bệnh viện phải băng qua bãi đỗ. Bạch Ly chẳng hề dừng, cứ thẳng một đường hướng ra ngoài.
Văn Quân Hà kéo cậu lại, liếc chiếc xe đỗ không xa, hỏi, "Em đi đâu?"
Bạch Ly không thèm quay đầu, hất tay hắn ra, vừa đi vừa nói, "Anh đi đi, tôi tự về."
"Đừng thế... kết quả còn chưa ra mà." Giọng Văn Quân Hà cẩn thận, như đang dỗ, "Đừng sợ, sức khỏe em trước giờ vẫn rất tốt, khả năng cao chỉ là nhiễm trùng thôi, không sao đâu. Mà cho dù có chuyện gì, chúng ta về Bình Châu, hoặc ra nước ngoài, kiểu gì cũng chữa được."
Ngừng một chút, hắn lại thêm, "Dù thế nào cũng đừng sợ, có anh ở đây rồi."
Bạch Ly như không chịu nổi, phẩy tay, giọng chẳng mấy dễ nghe, "Anh đừng theo tôi nữa."
Bãi xe đông đúc, còi inh ỏi, gió lạnh xám xịt, tất cả đều nặng nề.
Bàn tay buông thõng của Văn Quân Hà siết chặt lại, chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một bức tường dày nghẹt thở. Hắn kéo Bạch Ly đứng cạnh xe, chăm chăm nhìn vào hàng mi rủ xuống kia, gằn hỏi, "Em có ý gì?"
"Không có ý gì, chỉ là rất phiền, không muốn thấy anh." Bạch Ly nghiêng mặt né tránh, lại nói, "Anh đi đi, về Bình Châu đi."
Giờ Bạch Ly rất có bản lĩnh, dễ dàng khiến Văn Quân Hà tức đến chết, mà hắn lại không dám làm gì, nặng nhẹ đều không xong.
Văn Quân Hà xoay vòng tại chỗ, cố nhịn, cuối cùng tung chân đá mạnh vào cửa xe, một tiếng "rầm" vang dội, cả cánh cửa móp hẳn nửa bên.
Bạch Ly mí mắt cũng chẳng nâng, cứ cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.
"Được! Em có bản lĩnh lắm!" Văn Quân Hà nghiến răng, giọng khàn đi, "Em nói buông tay là buông sạch không vướng bận gì, thế còn anh thì sao? Em từng nghĩ cho anh chưa? Nghĩ cho bố mẹ em chưa? Anh có tội, anh muốn trả! Quãng đời còn lại, anh chỉ muốn chăm sóc cho em, không để em phải bận lòng chuyện gì!"
"Em không vướng bận, em muốn chết thì chết, anh không cản. Nhưng em chết rồi, anh cũng hết vướng bận. Lo hậu sự cho em xong, anh sẽ xuống theo! Anh mua cho em ngôi mộ đôi xa hoa nhất, rồi tự mình nằm cạnh, ngày ngày bám lấy em, để dưới đó em cũng đừng hòng có nổi một ngày yên tĩnh!"
Văn Quân Hà hung hăng dụi mắt, giọng lạnh cứng, "Kết quả chưa có thì thôi, cho dù có rồi, cũng không phải em muốn sao thì là vậy! Em muốn thử thì cứ việc!"
Cuối cùng, Bạch Ly ngoan ngoãn theo hắn lên xe.
Đường về, một tay Văn Quân Hà lái, tay kia nắm chặt tay Bạch Ly. Bạch Ly nghiêng đầu ngả vào ghế phụ, mệt mỏi nhắm mắt lại, khí thế ngang ngạnh ở bệnh viện đã hoàn toàn bị dập tắt, giờ chỉ thấy kiệt sức, mơ màng thiếp đi.
Về đến nhà, Bạch Ly chặn ý định hắn gọi sang bệnh viện Bình Châu. Lý do rất đơn giản, ở đâu cũng làm sinh thiết được, không muốn chạy tới chạy lui, cứ ở Vân Thành đợi kết quả.
Văn Quân Hà bỏ hết công việc, chuyên tâm ở bên cạnh cậu. Hai người không bàn thêm về bệnh tình, mỗi người im lặng làm việc mình, Bạch Ly tiếp tục vận hành trang web, Văn Quân Hà nấu cơm, quét dọn, trông chừng cậu nghỉ ngơi, chẳng quay về căn nhà của mình nữa.
Bạch Ly nghĩ thông rồi, cảm thấy trận cãi vã ban nãy quá trẻ con, quá cảm tính. Văn Quân Hà trông còn sợ hơn cả cậu, lúc rời phòng khám chân tay còn run, lại phải chịu đựng cơn nóng nảy vô cớ của cậu. Cả hai đã ngoài ba mươi, ầm ĩ bao năm, giờ thế này, tỉnh táo lại chỉ thấy xót xa.
Mối quan hệ tuy chưa rõ ràng, nhưng lạ là khi nghe bác sĩ nói kết quả, điều đầu tiên Bạch Ly nghĩ đến vẫn là Văn Quân Hà.
Nếu cậu thực sự chết, thì Văn Quân Hà phải làm sao?
Văn Quân Hà nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường, còn cố gắng kể chuyện cười, dù chẳng buồn cười.
Thình thoảng lúc Bạch Ly không để ý, hắn ngồi ngẩn ngơ, thần sắc không ổn, nhưng khi đối diện với cậu lại tỏ ra hết sức tự nhiên. Thuốc lá hút càng ngày càng nhiều, giấc ngủ rối loạn.
Một đêm, Bạch Ly tỉnh dậy đi vệ sinh, thấy Văn Quân Hà ngồi một mình ngoài sân, dưới đất vương vãi tàn thuốc. Ngày hôm sau, sân lại sạch bong, trên người Văn Quân Hà cũng chẳng còn vương mùi khói thuốc.
Chừng ba hôm sau, kết quả sinh thiết có rồi. Hai người từ sớm đã tới bệnh viện.
Kết quả khiến cả hai cùng thở phào, chỉ là nốt mờ ở phổi, tiêm thuốc uống thuốc một thời gian sẽ tiêu đi.
Bạch Ly lấy thuốc, nghe dặn dò thêm ít câu, đến lúc ra ngoài thì chẳng thấy Văn Quân Hà đâu.
Men theo hành lang đi tiếp, dựa vào trực giác, cậu tìm tới vườn hoa nhỏ phía sau khu bệnh phòng, quả nhiên, Văn Quân Hà ngồi xổm dưới gốc nguyệt quế, khóc đến mức cả khu bệnh đều nghe thấy.
Cuối cùng lại thành ra Bạch Ly phải dỗ dành hắn cả buổi.
Người qua kẻ lại, y tá bệnh nhân ai nấy đều liếc nhìn, tiếc thương thay, chắc đoán người này tuổi còn trẻ mà mắc bệnh nan y, nên mới khóc thảm thiết đến thế.
Bạch Ly thì xấu hổ chết đi được, dỗ mãi không xong, cuối cùng giậm chân nghiến răng, "Anh có đi không? Không đi thì tôi đi!"
Hai người quay lại xe. Văn Quân Hà leo lên ghế phụ, giọng nhỏ xíu, "Anh chẳng còn tý sức nào nữa, em lái đi."
Bạch Ly, "..."
Một cú đạp ga, chiếc SUV được cậu phi như xe điện phóng ga, uy mãnh vô cùng.
Hai người quyết định phải ăn mừng cho ra trò.
Đầu tiên ra chợ mua một đống hải sản với rau, rồi ghé quán tạp hóa vớ thêm hai chai nhị cẩu. Tối đến, Văn Quân Hà hồi lại chút tinh thần, bảo Bạch Ly ngồi nghỉ, một mình hắn xắn tay áo vào bếp.
Đêm dịu dàng, trăng mát trong.
Hai người trong sân nhỏ, quanh chiếc bàn thấp, vừa ăn vừa uống. Một chai nhị cẩu cạn veo, Bạch Ly lại khui thêm chai nữa. Vui quá, thấy uống mãi cũng chẳng say.
Mặt Văn Quân Hà đã ửng đỏ, so với mấy hôm trước biết tin bệnh tình mà thoạt nhìn già sọm hẳn, giờ đã khôi phục sắc khí không ít.
Ly cuối cùng, Bạch Ly chạm nhẹ ly với hắn, bỗng nhiên nói, "Nếu có kiếp sau, nếu chúng ta còn gặp lại, anh phải nhớ, đừng vì vài câu nói mà trút giận rồi trói tôi."
Cậu nói rất chậm, trong mắt đã ánh lên một vệt đỏ.
"Đừng để người khác ép tôi uống rượu, nếu không ngăn nổi, thì hãy dẫn tôi đi."
"Bất kể tôi có mâu thuẫn với ai, anh cũng phải đứng về phía tôi đầu tiên."
"Văn Quân Hà, tôi không muốn bị bỏ rơi nữa."
Văn Quân Hà dốc cạn chén rượu, rồi nghiêng người lại gần, chậm rãi quỳ xuống, cử động cứng ngắc mà ôm chặt lấy đôi chân của Bạch Ly.
Giọng hắn nghẹn ứ trong cổ, hắn cố gọi tên Bạch Ly nhưng đứt quãng như bị dao cắt thành nhiều mảnh.
Nhiều năm trước, Văn Quân Hà cứ liên tục phạm sai, dựa vào sự thiên vị và bao dung của Bạch Ly mà hiếm khi chịu xin lỗi. Nhưng chỉ cần hắn chịu nói một câu xin lỗi, Bạch Ly luôn dễ dàng tha thứ.
Cậu sẽ xoa mái tóc hắn, nhẹ nhàng mà bất đắc dĩ nói, "Được rồi được rồi! Thôi bỏ đi!"
Câu đó là tín hiệu của sự tha thứ, là cách cậu chuyên tâm yêu một người, là ám ngữ riêng dành cho Văn Quân Hà. Nhưng về sau, dù Văn Quân Hà có cầu xin thế nào, Bạch Ly cũng chẳng nói nữa.
Thì ra, muốn nghe lại một câu thôi cũng khó đến vậy.
Nước mắt ở bệnh viện dường như còn chưa chảy hết, rất nhanh đã thấm ướt quần Bạch Ly. Văn Quân Hà gục trên đùi cậu, không phát ra tiếng, vai thoáng cứng đờ rồi toàn thân run rẩy dữ dội.
Rất lâu sau, hắn cảm nhận được một bàn tay đặt l*n đ*nh đầu mình.
Giống hệt như rất nhiều năm về trước, lòng bàn tay mềm mại ấy khẽ xoa tóc hắn. Rồi bên tai vang lên giọng trong trẻo, sạch sẽ của Bạch Ly.
"Được rồi được rồi! Thôi bỏ đi!"
**
Một tháng sau tái khám, Bạch Ly đã hoàn toàn hồi phục.
Đến lúc này, Văn Quân Hà mới thực sự thấy vui sướng và thả lỏng, ngày nào cũng phấn khích đến không biết làm gì cho phải. Bao nhiêu vẻ chín chắn trưởng thành của một người lớn đều rơi rụng sạch sẽ trước mặt Bạch Ly, ngày nào cũng nghĩ trò ôm ôm hôn hôn, thậm chí bế bổng tung lên.
Sau đó, họ cùng về thăm bố mẹ Bạch Ly một chuyến. Bạch Ly chưa từng kể chuyện mình bị bệnh, giờ khỏi rồi, sợ cha mẹ lo lắng, cũng chẳng cần nhắc đến.
Chuyện họ quay lại bên nhau cũng không cố ý công bố, nên bố mẹ không biết.
Thế nhưng khi cả nhà ngồi quanh bàn ăn, mẹ Bạch là người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường, một bầu không khí rất vi diệu, như thể máu thịt vốn nên quấn quýt lấy nhau, sự thân mật tự nhiên lan tỏa thành một làn khí, chẳng cần giấu giếm cũng chẳng cần phô ra, ai cũng có thể nhận ra.
Mẹ Bạch không vạch trần, lòng bà phức tạp, nhưng thế nào đi nữa thì vẫn là vui mừng.
Cơm xong, bà rửa sạch một rổ dâu tây bưng ra. Mắt Bạch Ly sáng rực, cậu vốn mê hoa quả mọng, đặc biệt là dâu và cherry. Nhưng cắn vội một quả thì lập tức nhăn mặt.
"Mẹ, mẹ mua ở đâu thế, chua quá đi." Bạch Ly nheo mắt, kéo dài giọng.
"Siêu thị quảng trường chứ đâu!" Mẹ Bạch cũng cắn thử một quả, đúng là hơi chua, nhưng không đến mức cậu nói, "Ăn ngon mà!"
Siêu thị quảng trường là siêu thị lớn nhất ở Vân Thành, người dân tin tưởng đồ ở đó chất lượng nhất. Mẹ Bạch cũng không ngoại lệ, còn chép miệng mắng con trai kén chọn.
Bạch Ly tức mà không dám cãi, thèm thì thèm mà lại sợ chua. Đang lưỡng lự, người bên cạnh đưa một quả dâu tới sát môi, ánh mắt ra hiệu, cắn đi.
Bạch Ly chỉ cắn một miếng, Văn Quân Hà liền lấy lại, chỗ cậu vừa cắn hắn đưa thẳng vào miệng mình. Rồi lại cầm thêm một quả, đưa đến môi cậu.
Cứ thế, hai người tôi một miếng anh một miếng, ăn hết cả chục quả.
Cuối cùng ngay cả Bạch Cảnh Hành cũng chịu không nổi, quở trách con trai, "Tiểu Bạch, con làm sao vậy! Sao toàn để người ta ăn đồ con ăn dở?"
Bạch Ly khựng lại, cười gượng, không nói gì.
Ngược lại, Văn Quân Hà giúp cậu chống đỡ, "Không sao, sau này Tiểu Bạch ăn đầu dâu, cháu ăn phần cuống." Hắn còn thêm một câu, "Trẻ con nhà nào chẳng được nuông chiều lớn lên chứ!"
Trong bếp, Bạch Cảnh Hành lén đẩy mẹ Bạch một cái, rồi lại nhìn ra phòng khách, chớp mắt kinh ngạc, "Bà có thấy... hai đứa nó không giống bình thường không?"
"Chắc là làm hòa rồi!" Mẹ Bạch vừa rửa bát, vừa liếc nhìn hai bóng người trước tivi. Bạch Cảnh Hành trầm mặc một lúc lâu, trong lòng chẳng biết nghĩ gì. Nhưng ông và mẹ Bạch có cùng một nỗi lo. Gia thế nhà họ Văn như thế, quá khứ bao nhiêu mâu thuẫn, rồi mấy năm nay lại dây dưa không dứt, tất cả những điều đó, làm cha mẹ, bọn họ đều trông vào mắt cả.
Trước đây Bạch Ly cương quyết không chịu quay lại, bọn họ vốn tưởng hai người chẳng bao giờ có khả năng nữa. Không ngờ vòng vo bao nhiêu năm, cuối cùng lại hợp về với nhau.
"Cứ xem tình hình đã rồi nói," mẹ Bạch nghĩ thoáng hơn, "Tiểu Bạch nó có chủ kiến riêng, chuyện tình cảm chúng ta nói cũng chẳng tính. Nếu thật sự ở bên nhau, chưa chắc đã là chuyện xấu."
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 58: Được rồi được rồi
10.0/10 từ 33 lượt.
