Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 57: Hồng hạnh


Thấy Văn Quân Hà không trả lời, Bạch Ly lại hỏi, "Đêm hôm không ngủ, anh đào mương làm gì thế?"


Văn Quân Hà quẳng cái cuốc xuống đất, khom lưng nhấc thùng nước bên cạnh, giọng nghẹn nghẹn, "Không có gì... trồng cây."


"Trồng cây?" Bạch Ly đảo mắt nhìn quanh, kinh ngạc hỏi, "Anh biết trồng cây à?"


"Lên mạng tra."


Không hiểu vì sao Văn Quân Hà lại nổi hứng vô cớ đi trồng cây, nhưng lúc này Bạch Ly chưa nghĩ nhiều, thuận miệng hỏi tiếp, "Trồng cây gì đó?"


Bạch Ly chưa từng trồng cây, rõ ràng bị khơi hứng thú, mong ngóng chờ câu trả lời.


"Cây ăn quả."


Câu trả lời như vắt chanh, làm Bạch Ly càng bực, hắn cứ nhạt nhẽo, lạnh lùng. Bạch Ly cố chọc tiếp, "Cụ thể là cây gì?"


"Hồng Hạnh."


Văn Quân Hà cắm một cây non xuống đất, lấp đất, giẫm chặt, rồi xách thùng nước tưới. Xong lại tiếp tục cắm cây khác.


Bận bịu một hồi, hắn ngẩng đầu nhìn, thấy Bạch Ly im lặng không hỏi nữa, vẻ mặt khó chịu. Rõ ràng trong bụng còn biết bao lời, nhưng nếu Bạch Ly không hỏi, hắn lại không mở miệng nổi.


Hắn cố nuốt cơn bực, lạnh giọng, "Sao không hỏi nữa?"


Bạch Ly nhíu mày, không muốn đáp. Trực giác nói cho cậu biết, từ miệng Văn Quân Hà chẳng lọt ra được lời nào dễ nghe.


Quả nhiên, Văn Quân Hà dường như không chịu nổi chờ bị hỏi, tự nói luôn, "Cây hồng hạnh này tôi cực khổ trồng, mai sau lớn lên, nở hoa, tôi chỉ sợ nó vươn sang sân người khác."


Hắn hừ một tiếng, lại nói, "Nên tôi phải luôn trông chừng, luôn tự nhắc mình, không được buông tay dâng cho người ta. Dù sao, cây có muốn chạy cũng không thoát được, gốc còn cắm trong đất, chạy đi đâu được chứ!"



"Văn Quân Hà!" Mặt Bạch Ly đỏ bừng vì tức, nghẹn mãi mới phun ra được hai chữ, "Anh, anh..."


Nói rồi quay lưng bỏ đi.


Thấy vậy, Văn Quân Hà quẳng cuốc, bước nhanh hai bước bắt kịp, chụp lấy tay Bạch Ly. Hắn không dám bóp mạnh, chờ Bạch Ly khựng lại liền buông tay, "Em giận gì chứ? Người đáng giận phải là tôi mới đúng!"


"Anh dựa vào đâu mà bảo tôi 'hồng hạnh xuất tường'!" Bạch Ly thẹn quá hóa giận, giọng bỗng cao vút, "Tôi có vượt tường chưa? Tôi với thầy Diệp có gì sao?"


Nghĩ lại thấy logic sai sai, Bạch Ly chợt bừng tỉnh, vạch ra kẽ hở trong lời hắn, phản công, "Hơn nữa, tôi với anh có gì đâu? Tôi chẳng lẽ không được yêu đương, không được kết hôn? Anh quản được chắc?"


Bạch Ly định đi tiếp, Văn Quân Hà bất chấp tất cả, vòng tay ôm chặt lấy eo cậu, kéo vào lòng mình.


"Em tha thứ cho anh không được sao? Anh đã thế này rồi, em không thể thương hại anh một chút được sao? Được thôi, cho dù em không thương anh, thì cũng đừng k*ch th*ch chọc giận anh nữa được không?" Văn Quân Hà nói như súng liên thanh, tuôn hết lời ra ngoài, vẫn chưa đủ, còn gào thêm.


"Cái tên đó đó ngày nào cũng đến, mẹ nó, ngày nào anh cũng nóng hết ruột gan, uống nước lê nấu mãi cũng chẳng đỡ. Cứ thế này, anh thật sự không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu!"


Bạch Ly bị hắn ghì chặt ngang hông, cảm giác xương sườn sắp gãy đến nơi. Càng giãy, Văn Quân Hà càng siết, cuối cùng dứt khoát bế cả người cậu lên.


Cảm giác chân không chạm đất chẳng an toàn chút nào. Bạch Ly vừa gỡ tay hắn vừa tức đến nghẹn, "Anh thả tôi xuống!"


Sợ làm cậu bị thương thật, Văn Quân Hà nhanh chóng nới lực, nhưng hai tay vẫn giam chặt ngang eo, không cho đi, nhất quyết phải nói cho rõ.


"Em đã sắp ở bên người khác rồi, nếu anh còn tiếp tục nhịn nữa, thì anh còn là đàn ông không?" Văn Quân Hà ôm chặt người trong ngực, cằm rũ xuống đỉnh đầu Bạch Ly, hít vào mùi dầu gội nhè nhẹ quen thuộc trên tóc, tim gan như bị xé vụn thành từng mảnh mềm oặt.


Hắn chỉ thấy bản thân sắp chết chìm trong đống mềm yếu đó, sao có thể dâng người mình yêu cho kẻ khác.


"Anh ta thì ôn hòa tri thức, cùng em ngắm trăng ngắm sao, nói thơ nói văn, bàn triết bàn đời. Còn anh thì sao? Anh chỉ xứng đào đất trồng cây cạnh nhà em thôi đúng không?!"


Càng nói càng ấm ức, đến mức hắn thấy cả thế giới chẳng còn gì thiết sống nữa.


Bạch Ly dứt khoát bỏ mặc, không giãy nữa, mà nghiêng người vặn mình bước về phía cổng sân nhà. Văn Quân Hà ngực dán sát lưng cậu, chân cũng theo từng bước, cả hai dính chặt như sam, bước đi gượng gạo lôi kéo nhau về phía cửa.



Cánh tay Văn Quân Hà cứng đờ, Bạch Ly thậm chí nghe thấy tiếng khớp xương hắn răng rắc, rồi lập tức vang lên giọng giận sữ cực độ, "Em mà còn ép anh như thế nữa, thì anh, anh..."


"Anh làm sao?"


Văn Quân Hà tức đến bật tung, thả cậu ra, quay phắt đi, nhặt cuốc lên, lại "choang choang" đào đất điên cuồng.


Một lúc lâu sau, Bạch Ly mới lững thững quay lại, cúi người nhìn hắn cắm đầu làm việc, giọng nửa cười nửa trêu, "Anh còn đào nữa hả? Định đào suốt cả đêm chắc?"


"Anh phải trồng một vòng cây quanh nhà em trước ngày mai. Lần sau tên đó mà đến, anh sẽ nói với anh ta, mấy cây này do anh trồng, muốn vào phải được anh cho phép!"


Bạch Ly nghẹn lời trước cái trò con nít thối này.


Cậu đứng thẳng, giẫm giẫm đất bùn dưới chân, bực bội gọi hắn, "Đi theo tôi."


Văn Quân Hà còn đang chìm trong lửa giận, mặt đỏ gay, tóc ướt sũng, môi mím chặt. Nhưng vừa nghe thế, hắn khựng lại mấy giây, rồi chạy theo trước khi cổng khép lại.


Vẫn còn tức giận, nhưng giọng đã mềm đi, "Gọi tôi làm gì?"


Bạch Ly liếc hắn, "Uống canh."


Một bát canh bí đao nấu xương vịt nóng hổi trôi xuống bụng, sắc mặt Văn Quân Hà mới dịu lại đôi chút.


Bạch Ly hơi nghịch ngợm, cầm cái bát rỗng của hắn, múc thêm một muôi đầy, đẩy tới, "Giải nhiệt tốt lắm, hợp với anh."


Văn Quân Hà không ngẩng đầu, chỉ tập trung uống canh.


Bạch Ly thấy buồn cười, cố ý châm chọc, "Là thầy Diệp mang đến đấy, ngon không?"


Cứ ngỡ Văn Quân Hà lại bùng nổ, ai ngờ hắn chẳng buồn ngẩng đầu, cũng không động đậy, ngược lại động tác húp canh chậm lại, từng ngụm một uống sạch.


Mùa xuân ở Vân Thành cũng hầm hập oi nồng, Văn Quân Hà uống liền hai bát, ngay cả miếng bí đao bên trong cũng gắp ra ăn hết. Trán lấm tấm mồ hôi, hắn hơi ngẩng cằm lên nhìn người đối diện.



Không biết là vì uống canh nóng, hay vì bản thân chuyện "ăn canh" này làm hắn vui, người mới nãy còn nổi trận lôi đình, giờ đã bình tĩnh hẳn xuống.


"Bí đao mới hầm," Khóe môi Văn Quân Hà cong lên, thẳng thừng vạch trần, "Cố tình để phần cho anh chứ gì?"


Nói rồi, hắn lại thò đũa gắp thêm mấy lát bí trong nồi. Có lẽ là nghĩ thông suốt rồi, tâm trạng nhìn thấy rõ rệt mà tốt lên, thậm chí còn từ thủ sang công, trêu ngược lại, "Thầy Diệp có biết em mang đồ anh ta mua cho bạch nguyệt quang của em ăn không?"


Bạch Ly không ngờ hắn lại trơ tráo đến thế, khẽ nhếch môi, "Anh tính là cái giống bạch nguyệt quang nào?"


"Tại sao không chứ!"


"Bạch nguyệt quang là nốt ruồi ở tim, là hoa trong gương trăng dưới nước, là thứ cầu mà chẳng được." Bạch Ly gò chữ thành lời, xong lại nhếch khóe miệng đầy khinh thường.


Câu này vốn là nói đùa.


Những năm gần đây, quan hệ của hai người như một tấm lưới mảnh vô hình giăng buộc, dẫu gió mưa dập dồn vẫn chưa đứt đoạn, hoàn toàn dựa vào Văn Quân Hà kiên nhẫn bám theo, mới miễn cưỡng duy trì được. Còn Bạch Ly, từ đoạn tuyệt dứt khoát ban đầu, biến thành mắt nhắm mắt mở, cho đến bây giờ đã có thể thản nhiên coi hắn như bạn bè, như thể thật sự chẳng còn vướng bận.


Cho nên cậu mới nói thế, cũng không thấy có gì không ổn.


Mãi đến khi nhận ra Văn Quân Hà im lặng bất thường, muốn rút lời lại đã muộn. Bạch Ly vốn không có ý làm tổn thương ai, trong mắt cậu đó chỉ là một câu bâng quơ đùa giỡn.


Nhưng với Văn Quân Hà, nó lại một lần nữa nhấn chìm hắn vào hối hận tột cùng.


Bóng mũi đổ xuống, cắt gọn từng đường nét trên mặt. Người đàn ông ngoài ba mươi sớm đã rời xa tuổi trẻ bồng bột ngạo mạn, vậy mà chưa bao giờ thật sự thoát khỏi sai lầm năm xưa.


Hắn nhìn Bạch Ly, hai bàn tay siết chặt đan vào nhau, đặt giữa hai đầu gối, trong mắt tràn ngập nỗi buồn mênh mang.


"Nhưng em chính là thế." Văn Quân Hà khàn giọng, "Em chính là nốt ruồi ở tim, là hoa trong gương trăng dưới nước, là điều anh vĩnh viễn chẳng cầu được."


**


Xuân đi thu đến, chớp mắt đã qua.



Thầy Diệp từ đó chẳng còn xuất hiện nữa.


**


Cuối năm, tiết trời thay đổi thất thường, khí lạnh tràn về, đến cả người Vân Thành vốn ít chịu mặc dày cũng lần lượt khoác thêm áo ấm.


Văn Quân Hà ở châu Âu hơn hai mươi ngày, xong việc vừa về nước liền xử lý cấp tốc mấy chuyện gấp trong tay, rồi tức tốc chạy tới Vân Thành. Vừa bước xuống máy bay đã hắt xì mấy cái. Ai ngờ về đến nhà thì phát hiện Bạch Ly đã cảm mạo mấy hôm nay rồi.


Ho khan, toát mồ hôi trộm, người mệt rã rời. Bạch Ly chẳng coi ra gì, tự uống vài viên kháng sinh, nghĩ cố chịu một chút rồi sẽ khỏi. Kết quả đúng ngày Văn Quân Hà trở về, cậu lại ho ra máu. Văn Quân Hà chẳng kịp nói nhiều, lập tức kéo người thẳng vào bệnh viện.


"Ốm thì phải đi viện, em lớn từng này rồi mà không biết bệnh nghiêm trọng sao? Nhỡ thành viêm phổi thì làm thế nào?" Văn Quân Hà lái xe, gương mặt âm trầm, dọc đường đều là lời trách cứ.


Bạch Ly bị hắn lải nhải đến bực, chỉ ậm ừ, "Tôi biết rồi, đừng nói nữa. Lần sau nhất định đi viện ngay." Nói xong lại thở dài, lí nhí giải thích, "Cuối năm bận quá..."


"Em đã ho ra máu rồi! Có bận mấy thì mạng cũng quan trọng hơn chứ?" Văn Quân Hà nhìn bộ dạng hờ hững của cậu, thật chẳng nỡ mắng nặng lời, nhưng trong lòng nghẹn một bụng tức, giận cậu không biết thương lấy thân mình, "Em không biết xót thì thôi, anh còn xót đấy!"


Bạch Ly nghĩ tới chút máu lẫn trong đờm, cảm thấy hắn đúng là làm quá. Nhưng chữ "xót" ấy, cậu lại không dám đáp lại.


Bệnh viện này là tốt nhất ở Vân Thành, nhưng dù sao cũng chỉ là thành phố nhỏ, chẳng có nhiều lựa chọn. Văn Quân Hà ôm nỗi lo nặng trĩu, hận không thể đăng ký hết các khoa cho Bạch Ly khám một lượt.


Ban đầu hắn còn chưa nghĩ theo hướng xấu.


Cả buổi sáng bận rộn, đợi kết quả xét nghiệm vừa ra, hai người đồng loạt sững người.


Phim chụp lồng ngực hiển thị, trong phổi xuất hiện nhiều mảng mờ dạng đám. Vị bác sĩ già cầm phim soi thật lâu, rồi ngẩng lên nhìn Bạch Ly đang chết lặng tại chỗ, khẽ an ủi, "Chưa thể khẳng định là bệnh ác tính, vẫn cần làm sinh thiết xuyên phổi mới có kết luận cuối cùng."


Nhưng câu ấy, nói cũng như không.


Sắc mặt Văn Quân Hà lập tức tái nhợt.


**


Tác giả: HE


Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 57: Hồng hạnh
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...