Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 4: Cảnh cáo
Văn Quân Hà xoa thuốc trong lòng bàn tay cho nóng lên, để Bạch Ly nằm trên sofa, bắt đầu bôi thuốc cho cậu.
Bạch Ly lúc này trông như đã ngoan ngoãn rồi, không phản kháng, không phản ứng, cũng không còn lời lẽ sắc bén khiến Văn Quân Hà khó chịu nữa.
Chỉ là toàn thân cậu vẫn run rẩy. Theo từng lần ma sát của lòng bàn tay, từng tấc da thịt phơi bày trong không khí đều khẽ chấn động.
Động tác bôi thuốc nhẹ đi một chút, Văn Quân Hà nói, "Nhịn một chút, sẽ xong nhanh thôi."
Lưng, ngực trước, cổ tay và mắt cá chân đều chi chít vết bầm. Trên làn da trắng nõn in rõ những dấu vết gai mắt. Trong đầu Văn Quân Hà thoáng hiện lại những cảnh tượng không hề tốt đẹp mấy tiếng trước. Hắn chưa từng nhìn thấy trên gương mặt Bạch Ly biểu tình như vậy, kinh hoảng, phẫn nộ, mơ hồ, và cuối cùng đọng lại là sợ hãi.
Văn Quân Hà chỉ cảm thấy khó thở, đưa tay vỗ ngực, mùi dầu thuốc cay nồng dính trên áo.
"Đi ngủ đi."
Hắn cất thuốc, như đang trốn tránh, không nhìn Bạch Ly đang vùi mặt nằm úp trên sofa nữa, nói xong câu đó liền quay về phòng ngủ.
Bạch Ly vẫn nằm thêm một lúc, rồi từ từ bò dậy, loạng choạng gom mấy bộ quần áo vương vãi dưới đất, tìm hai cái có thể mặc rồi khoác lên, sau đó đi sang phòng khách.
Văn Quân Hà ngủ không yên, trong đầu hỗn loạn như đèn kéo quân. Hiếm khi nào hắn như vậy. Hắn tự nhủ là vì chuyện của Tống Hân khiến mình phiền não, nhưng lặp đi lặp lại trong đầu lại chỉ toàn gương mặt của Bạch Ly.
Hắn nằm nghiêng ở một bên giường, mấy lần tỉnh dậy từ giấc ngủ chập chờn, bên kia giường đều lạnh lẽo. Bạch Ly cả đêm không vào phòng ngủ, chắc ngủ ngoài kia rồi. Hắn mơ mơ màng màng nghĩ, rồi mở mắt ra thì trời đã sáng.
Bạch Ly không ở phòng khách, Văn Quân Hà tìm một vòng, cuối cùng thấy cậu trong phòng khách nhỏ.
Căn hộ này khoảng hai trăm mét vuông, ngoài thư phòng và phòng tập thì chỉ để lại hai phòng ngủ, cũng chỉ có phòng chính là có giường. Sau khi họ tốt nghiệp đại học dọn vào đây, ngày hôm sau Bạch Ly đã đem giường trong phòng nhỏ bỏ đi.
Văn Quân Hà còn nhớ rõ lúc đó Bạch Ly cười ranh mãnh, nói chắc như đinh đóng cột, "Như vậy thì chúng ta có cãi nhau cũng sẽ không giận quá một đêm."
Sau này chứng minh, bất kể cãi vã đến mức nào, chỉ cần ngủ chung một giường, sáng hôm sau là làm lành. Hoàn toàn ứng nghiệm câu nói xưa "đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa."
Nhưng rồi về sau, một chiếc giường cũng không còn tác dụng. Không biết từ khi nào, Bạch Ly không còn vô tư sáng sủa như trước, dường như lúc nào cũng mang tâm sự. Cũng không còn mềm mỏng dỗ dành như xưa, họ từ cãi nhau biến thành chiến tranh lạnh.
Từ khi nào vậy? Văn Quân Hà chợt không nhớ rõ. Là từ năm nay? Hay từ tháng trước? Hắn bận quá nhiều việc, chưa từng bỏ quá nhiều tâm tư vào tình cảm, vì bất kể hắn thế nào, chỉ cần quay đầu lại Bạch Ly sẽ luôn ở nơi hắn có thể nhìn thấy.
Hắn chắc chắn Bạch Ly sẽ không bao giờ rời bỏ mình, cũng chưa từng nghĩ đến cuộc sống không có Bạch Ly sẽ ra sao.
Cho nên khi Bạch Ly nói chia tay, chẳng khác nào một quả ngư lôi ném xuống mặt hồ yên ả.
Bạch Ly mặc bộ đồ ở nhà màu xám nhạt, dựa lưng vào tường ngủ trên sàn.
Văn Quân Hà chau mày, ánh mắt dừng trên gương mặt cậu. Bạch Ly ngủ không yên, theo tiếng mở cửa của hắn mà dần mở mắt.
"Tôi gọi bữa sáng rồi, dậy ăn chút đi." Văn Quân Hà nói xong cũng không để ý cậu nữa mà xoay người bước ra ngoài.
Sự tàn nhẫn quen thuộc thường thấy.
Mười mấy phút sau, cửa phòng nhỏ mở ra. Bạch Ly cúi đầu đi ra, vào phòng tắm rửa mặt.
Bàn ăn đối diện cửa phòng nhỏ, ánh mắt Văn Quân Hà từ lúc Bạch Ly bước ra đã bám theo, không biết đang nghĩ gì.
Rửa mặt xong, Bạch Ly chậm rãi đi đến bàn ăn ngồi xuống, bắt đầu ăn bữa sáng trước mặt.
Theo thói quen trước đây, Bạch Ly chắc hẳn sẽ phát cáu, không ăn. Nhưng lần này cậu không những không nổi giận, mà còn "rất biết điều" ngồi xuống, ăn từng ngụm nhỏ, ngoan ngoãn đến lạ.
Văn Quân Hà biết nguyên nhân, hôm qua hắn quá đáng, Bạch Ly đã sợ.
Hiệu quả răn đe đạt được, nhưng hắn lại chẳng hề thấy vui. Nhìn Bạch Ly như vậy, trong lòng hắn rất khó chịu.
Bữa sáng chưa xong, Văn Quân Hà nhận được một cuộc gọi. Hai gã trong bệnh viện đã tỉnh, hắn phải qua đó một chuyến. Chuyện này đã chứng minh không liên quan đến Bạch Ly, vậy phải đi nói rõ với Tống Hân.
Trước khi đi, hắn nhìn Bạch Ly vẫn ngồi ở bàn ăn, mặt gần như úp xuống bát cháo.
"Tôi qua bệnh viện một chút," hắn khoác áo, đi đến huyền quan thay giày, giọng không mang cảm xúc, "Cậu có việc thì đi làm, làm xong nhớ về sớm."
Như thể chưa có chuyện gì từng xảy ra, giống hệt bao buổi sáng khác trước khi ra cửa. Họ vẫn bình thường tạm biệt nhau, nói những câu thường nhật, vừa ra cửa vừa bàn tối nay ăn gì.
Nhưng Bạch Ly vẫn nghe ra được lời cảnh cáo ẩn trong đó.
Văn Quân Hà đến bệnh viện, Tào Tuấn Nghiêm và An Vũ Vi đã đợi. Ba người chia ra thẩm vấn hai gã kia, kết quả đúng như lời Bạch Ly nói.
Hai gã biết lần này đụng nhầm đối tượng cứng cựa. Vốn tưởng hết hy vọng, nghe nhắc đến Bạch Ly, một tên đeo kính lanh trí lập tức hướng ba người cầu xin, "Lần này đúng là bọn tôi có mắt không thấy Thái Sơn. Chúng tôi và Bạch Ly rất quen, đã là bạn bè thì nể mặt nhau một chút, cho chúng tôi cơ hội. Bao nhiêu tiền cũng được, xin các cậu thả chúng tôi ra được không?"
Không nói thì thôi, vừa nhắc đến cái tên đó, mặt Văn Quân Hà lập tức tối sầm, "Còn để tao nghe thấy cái tên ấy từ miệng mày nữa, thì tay kia của mày cũng đừng mong giữ được."
Hai gã từ lúc tỉnh trong viện đã bị hành không nhẹ. Bọn họ không thể toàn vẹn mà được giao cho cảnh sát, trước đó còn có nhiều thủ đoạn. Hiện tại họ chưa nghĩ ra, nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ hiểu rõ câu "tay kia cũng đừng mong giữ được" nghĩa là gì.
Chuyện này giao cho An Vũ Vi xử lý. Thủ đoạn nhà họ An vốn nhiều, phá hỏng một cánh tay cũng còn nhẹ cho bọn họ.
Ba người ra vườn hoa nhỏ dưới lầu hút điếu thuốc, tan bớt mùi rồi mới quay lại phòng bệnh Tống Hân.
Tống Hân nhăn mũi, "Các cậu đến mà không chịu yên tĩnh một lúc à, ba cậu nghiện thuốc tụ tập lại muốn hun chết tôi sao?"
"Được rồi, được rồi, lần sau đến nhất định tắm rửa thắp hương thay đồ, không dám làm ô uế cái mũi thần thánh của tiểu vương tử." Tào Tuấn Nghiêm cười hề hề, ghé lại định khoác vai Tống Hân.
Một luồng khói nồng nặc xộc đến, Tống Hân ho khan một tiếng, Tào Tuấn Nghiêm mới rụt lại, không trêu nữa.
Bọn họ nói chuyện một lúc, kể tình hình hai gã kia. Vì có dính đến Bạch Ly nên Văn Quân Hà ít nói, chỉ có Tào Tuấn Nghiêm và An Vũ Vi kể.
Tống Hân nghe xong cũng không nói nhiều, còn đùa để xua đi không khí, "Mới về nước đã gây phiền phức cho mọi người, thật không ngờ gặp phải chuyện thế này, quá xui xẻo. Xem ra mấy cậu đẹp trai ra ngoài cũng phải tự bảo vệ mình."
Y là đàn ông, cũng không làm quá lên. Tuy chuyện này đủ khiến y buồn nôn một thời gian, nhưng bạn bè đã giúp y giải quyết.
Mọi người cũng rất ăn ý, không nhắc đến Bạch Ly nữa.
Nhưng Tào Tuấn Nghiêm rõ ràng vẫn rất ghét Bạch Ly, hắn luôn là người khó chịu nhất với cậu trong nhóm. Vô duyên vô cớ, mỗi lần Bạch Ly xuất hiện, hắn đều châm chọc chua ngoa, mà mọi người cũng vui vẻ xem trò bởi ai cũng biết sớm muộn Văn Quân Hà cũng sẽ tìm một người môn đăng hộ đối để kết hôn. Cho dù không phải phụ nữ, cũng sẽ là một người ngang tầm, ví dụ như Tống Hân.
Nói khó nghe một chút, Bạch Ly hiện tại, trong mắt bọn họ, chẳng qua chỉ là một chút điều tiết tình cảm trước hôn nhân của loại người này mà thôi. Sau khi kết hôn, cho cậu chút lợi ích, thế là xong.
Đây không phải là ác ý suy đoán của bọn họ, mà là vô số ví dụ tương tự bày ngay trước mắt; thái độ thờ ơ của nhà họ Văn quá rõ ràng, không thể nào có ngoại lệ.
Văn Quân Hà chưa từng đưa Bạch Ly về nhà cũ của họ Văn, cũng chưa từng gặp cha mẹ cậu; trong vòng bạn bè thì ít khi nhắc đến cậu, càng đừng nói đến bảo vệ; tuy Văn Quân Hà không giống những người khác mà lăng nhăng, nhưng cũng chẳng thể chứng minh hắn thủy chung trong chuyện tình cảm này.
Trong mắt bọn họ, chỉ có Bạch Ly tự mình coi Văn Quân Hà là người bạn đời để nắm tay đi hết cuộc đời.
Thật là... không biết tự lượng sức, lại buồn cười đến đáng thương.
Tào Tuấn Nghiêm bất ngờ hừ lạnh một tiếng, "Quân Hà, tôi nói thật đấy, ông mau bỏ tên đó đi. Có gì tốt đẹp đâu chứ? Suốt ngày kiêu căng như thế, lại chẳng coi ai ra gì, còn bày đặt cao ngạo cho ai xem không biết?!"
Văn Quân Hà mặt trầm xuống, không đáp. Hắn lại tiếp tục đổ dầu vào lửa, "Tống Hân gặp phải chuyện nhơ nhớp này, ai biết là câu nào chọc hai gã đó nổi ý xấu. Tôi thấy là Bạch Ly cố tình nói ra thì đúng hơn. Nói Tống Hân mới từ nước ngoài về, chẳng phải ngầm ám chỉ cậu ấy không phải người bản địa, không có chỗ dựa sao!"
"Đủ rồi," Tống Hân cắt ngang Tào Tuấn Nghiêm, liếc Văn Quân Hà, "Cậu đừng suy diễn quá, đã nói là không liên quan đến cậu ấy."
Văn Quân Hà đứng dậy, cả người toát ra một luồng khí lạnh đè nén, là dấu hiệu trước khi nổi giận. Hắn nhìn chằm chằm Tào Tuấn Nghiêm, người bạn từ nhỏ mặc chung một chiếc quần, dùng giọng lạnh lẽo tột cùng nói, "Cậu ấy sẽ không làm thế."
Không khí bỗng căng thẳng. An Vũ Vi vội vàng đứng ra giảng hòa, vỗ vai Văn Quân Hà, chen vào giữa hai người pha trò, "Đừng nghe lão Tào nói linh tinh. Nhưng mà Quân Hà, đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu bênh vực cái người tên Bạch Ly đó đấy!"
Lần đầu tiên sao? Văn Quân Hà khẽ nhíu mày, khó mà nhận ra.
Hắn không nhớ rõ. Chỉ nhớ rằng Bạch Ly dường như chưa từng cần được bênh vực, người này rất độc lập, nhiều khó khăn mấy cũng đều có thể tự mình giải quyết, mang theo sự kiên cường và ý chí không chịu khuất phục. Đặc tính này từng khiến Văn Quân Hà có cảm giác khó nắm bắt, cũng dễ khiến người ta sinh ra d*c v*ng chinh phục.
Thế nhưng, Bạch Ly tối hôm qua, lại nằm trên sofa mà khóc.
Nếu không phải sofa ướt một mảng lớn, Văn Quân Hà thậm chí chẳng biết cậu đã khóc, bởi vì cậu khóc không có lấy một tiếng động.
Một cơn đau nhói xẹt qua tim. Văn Quân Hà đè xuống cảm xúc đang chao đảo, nói mình còn phải đến công ty, lại liếc nhìn Tào Tuấn Nghiêm một cái rồi quay người bỏ đi.
Ánh mắt chứa cảnh cáo và xa cách ấy chỉ thoáng hiện, nhưng Tào Tuấn Nghiêm đã nhìn thấy. Hắn cong khóe môi, lòng cũng chùng xuống theo.
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 4: Cảnh cáo
10.0/10 từ 33 lượt.
