Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 27: Hai chuyện lớn
Năm nay Tết Nguyên Đán đến sớm, vừa qua Giáng Sinh là khắp phố phường đã tràn ngập hương vị năm mới.
Cuối năm, nhà họ Văn xảy ra hai chuyện lớn, trong đó có một việc là Văn Quân Hà đưa Bạch Ly ra "ánh sáng". Nói là ra "ánh sáng", thực tế Bạch Ly hoàn toàn không xuất hiện, tất cả đều do một mình Văn Quân Hà lo liệu.
Nghe người nào đó kể thì trong một bữa tiệc gia đình đầu tháng Chạp, nhân lúc cha mẹ cùng các chú bác đều có mặt, hắn đã công khai tuyên bố sau Tết sẽ đi đăng ký kết hôn, đối tượng chính là bạn trai nhiều năm của mình, Bạch Ly.
Lời này vừa thốt ra, nhà họ Văn lập tức nổ tung. Văn Quân Hà thì vẫn một bộ dạng như đã sớm dự liệu, mặc kệ ai nói gì cũng không nghe, để lại một mớ rối ren, xoay người trở về căn hộ của mình.
Hóa ra hắn chỉ là thông báo một tiếng mà thôi.
Người phản ứng dữ dội nhất chính là Giang Tâm, bà tuyệt đối không thể chấp nhận. Con trai mình đi không thông suốt được thì thôi, bà lại giở trò cũ tìm đến Bạch Ly. Nhưng chưa kịp gặp Bạch Ly, thì trước tiên đã bị Văn Phổ ngăn cản.
Văn Phổ nói gì đó với vợ, người ngoài không biết, ngay cả Văn Quân Hà cũng không rõ. Hắn chỉ biết cách mình thuyết phục cha như thế nào là đủ.
Văn Phổ có tình nhân bên ngoài, còn có một cô con gái riêng mười tuổi. Chuyện này vốn cực kỳ bí mật, nhưng Văn Quân Hà không chỉ biết mà còn nắm rõ toàn bộ thông tin về tình nhân và đứa con riêng ấy.
Văn Quân Hà cùng cha nói chuyện suốt một giờ, đại ý là, ông đừng can thiệp chuyện của tôi, tôi cũng tuyệt đối sẽ không vạch trần ông; bằng không, bên nhà họ Giang sẽ không dễ kết thúc. Về sau vẫn cha hiền con hiếu, lợi ích chia đều, như cũ mà sống.
Văn Phổ khôn khéo cả đời, rốt cuộc lại bị chính con trai mình cắn ngược một miếng, nhưng cũng chẳng còn cách nào, đành gật đầu đồng ý.
Thật ra việc công khai người ra "ánh sáng" không khó, khó ở chỗ làm sao bảo vệ được Bạch Ly chu toàn. Văn Quân Hà làm như vậy, ngay cả Văn Phổ cũng không quản nữa, thì những người khác trong nhà họ Văn càng không có lý do đến tìm Bạch Ly gây phiền phức. Cửa ải này xem như lảo đảo mà vượt qua được.
Chuyện Văn Quân Hà muốn kết hôn với một người đàn ông không có bất kỳ bối cảnh nào, cho dù lời ra tiếng vào ra sao, thì cũng vẫn là chuyện trong nhà họ Văn. Nhưng chuyện còn lại thì thật sự gây chấn động.
Trong một buổi tiệc thương mại cuối năm, Văn Quân Hà bất ngờ ra tay ngay trước mặt bao người, bẻ gãy cánh tay Nhị công tử nhà họ Tạ, Tạ Dương.
Nghe nói thương thế rất nặng, cả cánh tay suýt phế, cho dù sau này hồi phục thế nào cũng không thể linh hoạt như người bình thường.
An Vũ Vi, người tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình, đã kể lại đến lần thứ ba, còn bị kéo hỏi chi tiết.
"Tuấn Nghiêm cũng nhìn thấy, sao không hỏi cậu ta đi?" An Vũ Vi bực bội. Bên cạnh, Tào Tuấn Nghiêm sắc mặt âm trầm, hừ lạnh một tiếng, đứng dậy bỏ đi.
Tạ Dương bình thường ở nước ngoài, mỗi năm chỉ về quê ăn Tết một lần. Nhà họ Tạ ở Bình Châu coi như đại gia tộc, tuy không bằng nhà họ Văn, nhưng Văn Quân Hà lại ngay trước mặt cha hắn, đánh phế đứa con cưng được nâng niu trong lòng bàn tay, chuyện này nhà ai mà nuốt trôi cho nổi!
Huống hồ, cảnh tượng lúc ấy còn vô cùng tàn nhẫn.
Văn Quân Hà chẳng hề che giấu sự bạo ngược tàn nhẫn của mình, cởi áo vest ném cho An Vũ Vi, trực tiếp đi về phía Tạ Dương đang đứng trong đám người. Tạ Dương thấy hắn đến, mặt còn treo nụ cười, vừa định mở miệng thì đã bị Văn Quân Hà tung một cú đấm ngã xuống đất.
Mọi người chưa kịp phản ứng, chỉ nghe tiếng gào thét thảm thiết của Tạ Dương vang vọng trong sảnh, đan xen với tiếng violin du dương, chói tai đến cực điểm. Rồi thấy Văn Quân Hà quỳ gối đè chặt lưng hắn, túm lấy một cánh tay vặn ngược, "rắc" một tiếng xương gãy giòn tan, Tạ Dương lập tức bất tỉnh nhân sự.
Sau phút hỗn loạn ban đầu, đội luật sư của Văn Quân Hà bắt đầu xử lý hậu quả, anh kiện tôi tội cố ý gây thương tích, thì tôi kiện anh quấy rối t*nh d*c.
Đôi bên đều chẳng được lợi gì.
Sau khi nắm rõ sự thật, nhà họ Tạ tự biết đuối lý, cuối cùng phải nhờ người trung gian đến xin hòa giải. Thái độ của Văn Quân Hà hết sức rõ ràng, chuyện nhà họ Tạ với Văn Phổ sau này muốn qua lại thế nào thì tùy, nhưng các công ty và mối làm ăn do hắn nắm giữ, sẽ tuyệt đối không hợp tác với nhà họ Tạ nữa.
Về sau, nguyên nhân thật sự của vụ việc dần lan truyền ra ngoài, mọi người mới biết Tạ Dương từng làm ra chuyện như thế với Bạch Ly.
**
Bạch Ly đại khái cũng biết đôi chút về hai việc này. Mỗi khi Văn Quân Hà làm xong một chuyện, chỉ báo lại cho cậu một tiếng, nói không nhiều, chỉ đưa ra kết quả.
Bạch Ly không có quá nhiều dao động cảm xúc, chỉ cảm thấy "đúng thời điểm thì làm đúng việc" mà thôi. Nhưng bây giờ, đã quá muộn rồi.
Ngày khai trương khách sạn W, trên đường về, Văn Quân Hà chẳng nói lấy một câu. Tối đến nằm trên giường, hắn không làm gì, chỉ siết chặt ôm Bạch Ly trong vòng tay. Bạch Ly biết, nhất định là Tào Tuấn Nghiêm đã nói gì đó với hắn, bằng không hắn sẽ không trằn trọc cả đêm không ngủ, thậm chí nửa đêm còn ra ban công hút nửa bao thuốc. Những điều này, Bạch Ly đều biết.
Nhưng Bạch Ly đã không còn để tâm nữa. Không để tâm đến ánh mắt đỏ ngầu cùng tiếng thở dài hối hận của Văn Quân Hà, không để tâm đến những lời sắp nói lại thôi và sự yếu mềm im lặng kia.
Giờ cậu chỉ cầu có thể sống yên tĩnh một chút, sớm ngày rời đi.
Đến 23 tháng Chạp, mẹ Bạch gọi điện tới, hỏi năm nay khi nào cậu được nghỉ, đã mua vé xe chưa.
Đối diện với giọng nói đầy mong đợi của mẹ, Bạch Ly vốn đã như mặt hồ phẳng lặng, hiếm hoi xuất hiện một khe nứt.
"Mẹ, năm nay công ty nhận dự án đột xuất, ai cũng phải tăng ca, con thật sự không về được." Bạch Ly cầm điện thoại bước ra ban công, Văn Quân Hà theo sau, đứng cách cậu không gần không xa. Thấy không thể cắt đuôi, Bạch Ly dứt khoát ngồi xuống, thản nhiên tiếp tục trò chuyện với mẹ.
Trước đó cậu từng nói rõ với cha mẹ là mình đã nghỉ việc, định về nhà sống lâu dài. Nhưng sau bị Văn Quân Hà ngăn cản, buộc phải quay lại, đành kiếm cớ qua loa. Cậu đã trao đổi trước với Triệu Lãm, nhờ anh nói rằng công ty đang rất bận, cần thêm nhân lực nên mong cậu làm thêm một thời gian. Cha mẹ Bạch quen Triệu Lãm, nên cũng không nghi ngờ.
Bạch Ly và mẹ nói chuyện khoảng nửa tiếng, bảo sau Tết sẽ về nhà, rồi lại trò chuyện thêm vài đề tài khác. Cuối cùng trước khi cúp máy, mẹ Bạch có chút ngập ngừng hỏi con trai đã có đối tượng nào chưa, trước đó Bạch Ly từng khẳng định với mẹ rằng mình và Văn Quân Hà đã chia tay.
Câu hỏi ấy vừa cất lên, cả Bạch Ly và Văn Quân Hà đều khựng lại.
Mẹ Bạch tiếp tục nói, giọng tha thiết, "Tiểu Bạch, mẹ biết chuyện tình cảm trước đây khiến con quá đau lòng, nhưng con người phải biết nhìn về phía trước, đừng vì sợ hãi mà bỏ lỡ. Bố con, nguyên là hiệu trưởng trường cũ, có một người bạn, con trai vừa từ nước ngoài về, tính hướng thằng bé cũng giống như con. Mẹ và bố đã gặp qua rồi, thấy đứa nhỏ ấy không tệ đâu, đợi con về thì hai đứa gặp thử đi, biết đâu có thể nói chuyện hợp nhau."
Trong phòng khách im phăng phắc, Văn Quân Hà lại đứng gần, giọng của mẹ Bạch từ loa nghe lọt ra rõ ràng.
Cánh tay cầm điện thoại của Bạch Ly có chút cứng ngắc, liếc nhanh Văn Quân Hà, thoáng hiện nét hoảng loạn. Cậu còn nhớ rõ từ rất lâu trước đây, chỉ vì về quê đi xem mắt, Văn Quân Hà đã hành hạ dày vò cậu đến ba bốn ngày không xuống nổi giường, chưa kể còn tra xét gốc gác của người em họ xa kia đến tận cùng, suýt nữa thì trực tiếp tìm đến cửa cảnh cáo.
Lần trước Bạch Ly còn mù mờ nên không rõ, có thể được tha thứ; nhưng lần này mẹ Bạch trực tiếp nhắc đến chuyện xem mắt, cậu hoàn toàn không biết Văn Quân Hà sẽ phát điên thế nào.
Cúp máy xong, hai người im lặng thật lâu.
"Tết này tôi về nhà cùng cậu nhé." Những lời còn lại hắn nói không ra, nhưng cả hai đều hiểu rõ ý tứ.
Văn Quân Hà vốn không giỏi nói lời dịu dàng, cũng chưa từng biết dỗ dành ai. Từ nhỏ sống trong môi trường tốt nhất, khổ đau của người khác chẳng hề liên quan đến hắn.
Hắn ngồi xuống cạnh Bạch Ly, đưa tay xoa mái tóc cậu, động tác thân mật thế này với hắn còn lạ lẫm, có chút gượng gạo, nhưng những sợi tóc vừa mảnh vừa mềm, dưới ánh sáng lấp lánh màu vàng nhạt. Văn Quân Hà vuốt vài lần, lòng chợt mềm đi, ngay cả sự bực bội khi nghe thấy Bạch Ly lại sắp đi xem mắt cũng tan biến.
Nhưng câu trả lời của Bạch Ly lại chẳng hề mềm mại như mái tóc ấy.
"Tôi không về đâu," Bạch Ly nói, "Anh cứ bận việc của anh, tôi ở đây một mình cũng được."
Văn Quân Hà bảo, "Vậy chờ đến lúc cậu thấy thích hợp, tôi lại cùng cậu về."
"Sau này..." Bạch Ly không nhìn hắn, ngừng một lát rồi nói, "Tôi sẽ tự về."
Ban đầu Bạch Ly nghĩ, nói đến nước này, với tính tình của Văn Quân Hà, chắc chắn sẽ lại bắt đầu chiến tranh lạnh, ít nhất cũng phải bực bội một thời gian. Nhưng ngoài dự liệu, Văn Quân Hà chẳng nói gì, như thể chưa có chuyện gì xảy ra, làm gì thì làm nấy.
Chỉ cần Văn Quân Hà không nổi điên dày vò mình, Bạch Ly liền có thể thở phào, cũng chẳng muốn nghĩ thêm.
Dạo này cậu ăn ngon ngủ yên, ngoại trừ chuyện không được về nhà dịp Tết, chẳng còn gì đáng bận tâm.
**
Thoáng chốc đã đến ba mươi Tết, người giúp việc và dì làm thuê đều nghỉ hết, Bạch Ly đã chuẩn bị tâm lý ăn Tết một mình. Không ngờ Văn Quân Hà ăn dở bữa tất niên ở nhà, chưa đến tám giờ đã quay về.
Bạch Ly đang ngồi trước TV xem Gala mừng xuân, trên bàn ăn trống trơn chẳng có gì.
Văn Quân Hà vội vã trở về, mang theo một luồng khí lạnh, thấy Bạch Ly chẳng hề có ý định ăn tất niên đàng hoàng, hắn cũng không nổi nóng, chỉ gọi điện đặt một suất tiệc trọn gói từ khách sạn W mang đến.
Đây là lần đầu tiên họ ở bên nhau dịp Tết, Văn Quân Hà có chút phấn khích lộ rõ.
Thức ăn nhanh chóng được đưa đến, hơn mười món, đủ phong phú, hai người ăn ba ngày cũng không hết.
Trước bữa ăn, Văn Quân Hà từ phòng để đồ lấy ra hai chiếc áo len đỏ, tự mình mặc một cái, còn cái kia mặc lên người Bạch Ly.
Đây là món đồ Bạch Ly mua từ Tết năm ngoái. Khi ấy cậu hớn hở sắm về, bụng nghĩ "năm mới đổi vận", mặc màu đỏ mới có ý nghĩa. Nhưng suốt kỳ nghỉ năm ấy, Văn Quân Hà hoặc là ở nhà cũ, hoặc là xã giao, đến khi gặp được nhau, chỉ liếc qua với vẻ khó chịu, nói đúng một câu, "Xấu quá."
Giờ lại được lấy ra, Bạch Ly nhìn chiếc áo len cũ trên người, bỗng cảm thấy quả thật rất xấu.
Nhưng cậu không nói gì. Những chuyện không đáng phí tâm trí, cậu tuyệt không tranh cãi, Văn Quân Hà muốn thế nào thì cậu thuận theo như vậy.
Ngược lại là Văn Quân Hà, nhìn Bạch Ly mặc áo đỏ, lại ngây người. Áo năm ngoái mặc vừa khít, năm nay trên người cậu đã rộng hơn một vòng, cổ áo len che nửa cằm, khuôn mặt gầy gò chẳng còn chút thịt.
"Sao lại gầy thế này?" Văn Quân Hà ôm cậu vào lòng, bàn tay v**t v* lên xuống, không dám dùng lực, ánh mắt đầy vẻ đau lòng.
Ngày trước, Bạch Ly không như vậy, cậu hoạt bát, sinh động, biết cười biết giận. Còn bây giờ, cậu giống như một rô bốt chỉ còn phản ứng cơ bản, nhìn thì mọi hồi đáp đều bình thường, nhưng thực chất chỉ là thờ ơ thực thi một vài mệnh lệnh, chẳng còn cảm xúc, cũng sẽ không vì Văn Quân Hà mà sinh ra vui buồn.
Bạch Ly mím môi, không đáp. Đâu phải hôm nay mới gầy. Có lẽ chiếc áo len cũ càng khiến mình trông thảm hơn thôi.
Suốt bữa cơm, Văn Quân Hà điên cuồng gắp thịt cho Bạch Ly, lại bắt cậu uống canh. Đến khi Bạch Ly chịu hết nổi, kiên nhẫn nói mấy lần, "Tôi no rồi, ăn nữa là nôn mất."
Văn Quân Hà mới chịu dừng.
Ăn xong, hắn im lặng ôm Bạch Ly trên sofa cùng xem TV. Tiểu phẩm làm khán giả cười vang, ca múa rộn ràng, nhưng cả hai vẫn chẳng cười.
Tiếng chuông giao thừa vang lên, năm mới đã đến.
Văn Quân Hà lấy ra một phong bao dày cộp, đặt vào tay Bạch Ly đang ngủ, cúi đầu hôn lên trán cậu, ngắm nhìn khuôn mặt cậu rất lâu, khẽ nói, "Cục cưng, chúc mừng năm mới."
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 27: Hai chuyện lớn
10.0/10 từ 33 lượt.
