Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 26: Khó chối bỏ trách nhiệm
Lần này đến lượt sắc mặt Tào Tuấn Nghiêm trở nên khó coi. Hắn biết Bạch Ly vì sao lại quay về bên Văn Quân Hà, cũng đoán được Bạch Ly chẳng hề tình nguyện mới vội vàng chạy tới vốn là muốn cho Văn Quân Hà mất mặt, kết quả lại thành ra tự vả vào mặt mình. Giờ trong lồng ngực hắn nghẹn một luồng khí cuồn cuộn, thậm chí còn có ý định muốn giành người ngay tại chỗ.
An Vũ Vi lại vài lần tìm cách hòa giải, sắp không đè nổi tình thế, đang rối như tơ vò thì một bóng người từ phía sau bước đến, đứng trước chiếc sofa nhỏ bốn người đang vây quanh, gọi tên Bạch Ly.
"Có một người bạn của tôi nghe nói cậu từng đi bộ đường dài ở Tây Bắc, cảm thấy rất hứng thú, để tôi giới thiệu cho hai người quen nhau nhé!" Tống Hân mỉm cười nhìn Bạch Ly, đưa tay chỉ về phía một người đàn ông đang ngồi uống rượu ở quầy bar xa xa, sau đó nghiêng đầu ra hiệu với Bạch Ly.
Tống Hân làm những việc này hết sức tự nhiên, dường như không phải vì giải vây cho Bạch Ly, mà thật sự là có việc muốn nhờ.
Dù vậy, Bạch Ly vẫn chỉ đứng dậy sau khi thấy Văn Quân Hà gật đầu, rồi mới đi theo Tống Hân rời đi.
"Ngay cả trong tình huống thế này, cậu vẫn chọn đứng về phía Quân Hà, xem ra cậu vẫn khá để tâm đến cậu ấy." Tống Hân vừa đi vừa nói. Lời y nói rất thẳng, chẳng mang chút dò xét nào, vốn chỉ là thuận miệng để xua bớt gượng gạo.
"Anh ta trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng sẽ không bao giờ đứng về phía tôi, vậy thì tại sao tôi phải đứng về phía anh ta," Bạch Ly thản nhiên đáp, trong mắt lướt qua một tia giễu cợt, "Chỉ là chọn cái thiệt ít hơn trong hai cái thiệt mà thôi."
Bước chân Tống Hân khựng lại, nhớ đến những chuyện trước kia, khô khốc cười một tiếng, "Cậu thẳng như ruột ngựa vậy, chẳng coi tôi là bạn của Quân Hà chút nào."
"Anh có thể nói lại với anh ta," Bạch Ly bình thản nói, "cùng lắm thì tôi lại bị anh ta hành hạ thêm vài lần."
Mấy câu đối thoại này của bọn họ chẳng khác nào những lời trò chuyện thường ngày, không hề qua suy nghĩ hay mài giũa. Nhưng ngay khi còn cách quầy bar vài mét, Tống Hân đột nhiên dừng bước, nhìn chằm chằm Bạch Ly thật sâu.
Bạch Ly lúc này đã khác hẳn dáng vẻ khi y lần đầu gặp ở quán bar. Trên người tràn ra sự lạnh nhạt, mỏi mệt và tê liệt; nét kiêu hãnh và cứng cỏi ngày nào đã biến mất, ánh mắt ngày càng lạnh lẽo, như chẳng còn quan tâm đến bất cứ điều gì. Một người như vậy, nếu không phải vì "chọn cái thiệt ít hơn trong hai cái thiệt", thì nào có tâm tư rảnh rỗi để đi "bênh vực" kẻ khác.
Lòng đã chết lặng, hẳn là như thế.
Tống Hân vừa kéo Bạch Ly đi, An Vũ Vi cũng bỏ lại một câu "có gì thì nói cho đàng hoàng nhé", rồi đứng dậy rời đi.
Văn Quân Hà mặc nguyên một bộ âu phục đen, môi mỏng mím chặt, cả người toát ra một luồng sát khí lạnh lẽo. Hắn và Tào Tuấn Nghiêm ngồi ở hai đầu sofa tròn, lời nói bật ra cứng rắn, sắc lạnh.
"Những chuyện trước kia cho qua thì thôi, tôi không muốn sau này còn thấy cậu lại giở thủ đoạn." Văn Quân Hà nói, "Tôi sẽ không bao giờ buông tay Bạch Ly đâu, cũng sẽ không để bất kỳ ai có cơ hội chen vào."
Đôi mắt hẹp dài của Tào Tuấn Nghiêm khẽ nhướng, tựa hồ nghe thấy một điều hết sức chẳng đáng cười.
"Đừng nói cứ như ông yêu cậu ấy lắm ấy, ông với tôi chẳng khác gì nhau." Tào Tuấn Nghiêm cười khẩy, "Đã để tâm đến thế, sao trước đó không làm?"
Hắn rốt cuộc đã nhìn thấu, cho dù Bạch Ly có tuyệt giao với Văn Quân Hà, cũng sẽ chẳng thèm liếc hắn thêm một cái. Hôm nay hắn mang chút hy vọng cuối cùng muốn thử thêm lần nữa, kết quả đúng như dự liệu. Bạch Ly chính là tảng đá, cứng mềm đều không ăn. Nếu không có Văn Quân Hà, hắn có lẽ còn có thể chậm rãi mà tiến tới, nhưng Văn Quân Hà nay lại bất ngờ quay lại, mang theo sự quyết tuyệt không nhường một bước.
Giữa hắn và Bạch Ly, trước kia không có cơ hội, sau này cũng sẽ không.
Nhưng hắn lại không muốn để Văn Quân Hà thoải mái.
"Trước đây mọi người đối xử với cậu ấy thế nào, cũng chẳng thấy cậu đứng ra bảo vệ. Không ngờ hôm nay cậu ấy vẫn chọn đứng về phía cậu." Tào Tuấn Nghiêm ngẫm nghĩ, lại bổ sung một câu, "Cũng có thể là vì sợ cậu, nên mới cố ý làm thế."
Văn Quân Hà không muốn nghe thêm, quay đầu tìm Bạch Ly, thấy cậu đang ngồi trước quầy bar nói chuyện với Tống Hân, nét mặt dịu đi một chút, đứng dậy chuẩn bị bước đến.
Nhưng lại bị câu nói tiếp theo của Tào Tuấn Nghiêm ghim chặt bước chân.
"Cậu biết chuyện Bạch Ly từng bị quấy rối chứ?" Tào Tuấn Nghiêm chậm rãi nhắc đến một cái tên, rồi nhìn Văn Quân Hà ngẩn ra, lại nói tiếp, "Quả nhiên nhỉ, đối diện với một người bạn trai chưa từng đứng ra bảo vệ mình, cho dù chịu ấm ức lớn như vậy thì sao mà không hé răng nổi."
Cái tên kia trong trí nhớ của Văn Quân Hà rất nhanh được lục ra, là một người trong vòng bạn bè không quá thân, thời đại học từng được An Vũ Vi gọi ra chơi vài lần, nhưng sau khi tốt nghiệp thì ra nước ngoài, mấy năm nay chưa từng gặp lại.
Văn Quân Hà ngồi trở lại, gương mặt bình tĩnh nhìn Tào Tuấn Nghiêm, bộ dạng như đang "rửa tai lắng nghe".
Chuyện này vốn không phức tạp, chỉ vài câu đã có thể nói rõ.
Ký ức như tua ngược, dừng lại ở một buổi tụ tập trước khi tốt nghiệp năm cuối.
Hôm đó Văn Quân Hà dẫn Bạch Ly đi cùng, nửa sau mọi người uống say, chơi bời có chút lộn xộn. Văn Quân Hà bị kéo đi chơi bài, Bạch Ly thấy nhàm chán, liền ngồi ở một góc chơi điện thoại.
Địa điểm hôm ấy là của nhà họ Tạ, mà Tạ Dương sớm đã để mắt tới Bạch Ly đang ở một mình, cầm ly rượu lảo đảo đi tới.
Màn hình điện thoại bị một mảng bóng che, Bạch Ly ngẩng đầu lên liền thấy người đàn ông say khướt cười đầy nham hiểm. Khi ấy Bạch Ly còn rất non nớt, hoàn toàn không có kinh nghiệm ứng phó loại tình huống này, nhưng vẫn hiểu được ý đồ sau nụ cười đó, liền lập tức đứng dậy.
"Đừng đi mà," Tạ Dương chắn ngay trước mặt Bạch Ly, dùng giọng điệu thường nói với những người trong chốn phong nguyệt, "Tôi thích kiểu như cậu, bao nhiêu một lần? Yên tâm, tôi đảm bảo sẽ không để ai biết."
Bạch Ly còn giữ được bình tĩnh, đẩy Tạ Dương ra, mắng một câu, "Cút!" rồi xoay người đi ra ngoài.
Bọn họ ở gần một khúc ngoặt dẫn ra ban công, muốn quay lại đại sảnh thì phải đi ngang qua nhà vệ sinh. Thái độ của Bạch Ly chọc giận Tạ Dương, mới đi được mấy bước đã bị hắn từ phía sau xông tới kéo vào trong nhà vệ sinh.
Tạ Dương "ầm" một tiếng đóng sập cửa, đẩy Bạch Ly loạng choạng, chỉ tay vào mặt cậu mắng, "Mày tưởng mày là cái thá gì, chẳng qua chỉ là một món đồ chơi của người khác, đừng có mẹ nó mà không biết điều."
Bạch Ly có lẽ là lần đầu tiên nghe được những lời bẩn thỉu đến vậy, tức đến mức mặt đỏ bừng, "Tao là bạn trai của Văn Quân Hà, mày còn dám nói mấy câu rác rưởi này, tao sẽ để hắn bẻ gãy tay mày!"
Nhà họ Tạ tuy không bằng những gia tộc đứng trên đỉnh tháp, nhưng ở Bình Châu cũng hống hách mấy chục năm, Tạ Dương vừa ra cửa liền có người vây quanh, nào từng phải chịu sự khinh ghét đến mức này, lập tức nổi điên, trực tiếp ra tay xô xát với Bạch Ly.
Không gian trong nhà vệ sinh chật hẹp, kẻ say lại ra tay nặng, Bạch Ly bị Tạ Dương cao hơn cả một cái đầu ép ngã lên bồn rửa, trán va vào gạch men trắng "bốp" một tiếng đau điếng.
Một tay Tạ Dương ghì chặt Bạch Ly, tay kia thò xuống sờ loạn rồi kéo quần cậu. Trong thoáng chốc choáng váng, Bạch Ly bất chấp tất cả, với lấy chai nước rửa tay trên kệ, vung ngược lại đập vào khóe mắt Tạ Dương. Nhân lúc hắn đau, Bạch Ly vùng thoát, xoay người đá mạnh một cú vào bụng hắn.
Tạ Dương loạng choạng lùi lại, định lao tới nữa thì một cánh cửa phòng bên cạnh "rầm" một tiếng mở ra.
Người chứng kiến toàn bộ vừa nãy là Tào Tuấn Nghiêm bước ra, liếc mắt nhìn Tạ Dương đang khựng lại, nhàn nhạt nói một câu, "Quá rồi đấy."
Bị câu nói ấy làm cho tỉnh táo hơn vài phần, Tạ Dương nhanh chóng bỏ đi. Gã không muốn ầm ĩ, cũng biết mình chẳng còn mặt mũi, vội vàng chuồn mất.
Bạch Ly rửa mặt bằng nước lạnh, cúi đầu không nhìn Tào Tuấn Nghiêm.
Tào Tuấn Nghiêm rút một tờ giấy ăn đưa cho Bạch Ly đang ướt đẫm mặt, nhìn cậu chậm rãi lau đi từng giọt. Tờ giấy thoang thoảng mùi hoa hồng lướt qua mày mắt cậu, lướt qua chỗ trán đã sưng đỏ. Tào Tuấn Nghiêm như bị ma xui quỷ khiến, đưa tay ra, trước khi Bạch Ly kịp phản ứng thì đã gỡ mảnh giấy vụn dính trên lông mi cậu xuống.
Bạch Ly theo bản năng né tránh, rồi ý thức được điều gì đó, khẽ nói một tiếng cảm ơn.
Tào Tuấn Nghiêm giống như tên trộm, giấu bàn tay ra sau, chậm rãi mân mê ngón tay. Lông mi run rẩy của Bạch Ly vừa rồi dường như vẫn còn đọng lại nơi đầu ngón, mang theo một cơn tim đập dồn dập bất ngờ, quét sạch các giác quan của hắn.
Tào Tuấn Nghiêm không biết Bạch Ly có kể chuyện này cho Văn Quân Hà hay không, cũng chẳng biết sau đó Tạ Dương có còn tìm Bạch Ly gây phiền toái hay không. Hắn chỉ biết, đó là lần đầu tiên hắn động lòng với Bạch Ly.
**
Văn Quân Hà rơi vào một khoảng trống lặng. Khuôn mặt cứng đờ, ánh mắt trống rỗng, Tào Tuấn Nghiêm lại nói gì, khi nào rời đi, hắn hoàn toàn không để tâm.
Hắn chỉ cố gắng nhớ lại buổi tụ tập thoạt nhìn rất bình thường ấy, nhưng rốt cuộc chẳng nhớ ra nổi chút gì.
Sau đó, hắn bị cảm giác bất lực cùng cơn giận dữ siết chặt. Quay đầu đã thấy người trong cuộc là Bạch Ly đang ngồi cách đó mấy chục mét, hắn muốn bước đến hỏi cho rõ, nhưng hai chân như bị ghì đá, chẳng nhấc lên nổi nửa bước.
Văn Quân Hà không hiểu vì sao Bạch Ly chưa từng nhắc tới chuyện này, nhưng đại khái không ngoài hai lý do, một là nói ra cũng vô ích, hai là sợ gây phiền phức cho hắn. Lý do thứ nhất, hắn không dám nghĩ, không thể nghĩ, mỗi lần nghĩ tới như có cây kim đâm thẳng vào ngực, đau đến nghẹt thở. Lý do thứ hai, Bạch Ly mang thứ bảo hộ ngây thơ tự cho là đúng, muốn giữ nguyên môi trường và sự an toàn xung quanh hắn.
Bất kể Bạch Ly nghĩ thế nào, Văn Quân Hà đều khó chối bỏ trách nhiệm.
Nhưng chuyện khiến hắn thêm bất lực vẫn còn phía sau. Nhìn thấy bên cạnh Bạch Ly là Tống Hân, hắn chợt nhớ đến một việc khác.
Ngày Tống Hân xảy ra chuyện, Bạch Ly từng chất vấn hắn, nếu mục tiêu là cậu, nếu cậu cũng rơi vào tình cảnh tương tự, Văn Quân Hà liệu có phát hiện cậu mất tích, có đi tìm cậu không?
Ngày đó Bạch Ly không có câu trả lời. Và cũng chẳng muốn nghe câu trả lời.
Bởi vì chuyện tương tự từng xảy ra rồi, Văn Quân Hà không những không cho cậu lấy một sự quan tâm tối thiểu ngay đến bạn bè cũng có được, ngược lại còn gán cậu vào vị trí kẻ gây hại, đem ra trăm bề sỉ nhục.
Cho đến giờ phút này, Văn Quân Hà mới muộn màng hiểu, thật sự nhận ra bản thân đã tàn nhẫn với Bạch Ly đến nhường nào.
Sát thương không nằm ở dao kiếm, mà ở tận đáy lòng, là sự thờ ơ vô tâm đến mức này.
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 26: Khó chối bỏ trách nhiệm
10.0/10 từ 33 lượt.
