Hạ Tuyết

Chương 38: Góc khuất 38: Từ bỏ cũng là yêu thương

169@-
Đang định cầm tờ báo lên xem tiếp thì cửa mở lần nữa, ông Trần quay qua thì thấy một cô gái xinh đẹp ăn mặc sang trọng thình lình bước vào.

"Cô đi lộn phòng à? Hay là phóng viên đến hỏi tôi về chuyện hôm qua?"

Chỉ chờ ông Trần nói xong câu đùa giỡn là cô gái nọ cười khẽ rồi cầm điện thoại lên, bấm nút. « Tôi chỉ muốn giả vờ ngã để thêm chút thương tích cho dễ kiện tụng thằng nhãi đó nào ngờ ngã thật, đầu đập xuống đường máu chảy như mưa. Xui xẻo! May mà không có vấn đề gì nghiêm trọng lắm... »

« Nhưng lúc ra toà, ông phải nhớ tỏ vẻ đau đớn, làm như kiểu thương tích rất trầm trọng, có vậy mới dễ tống cái thằng ranh ấy vào tù. OK? »

Ông Trần kinh ngạc sửng sốt khi nghe cuộc đối thoại ban nãy giữa mình và Trọng Lâm được phát lại qua máy ghi âm. Còn chưa biết phản ứng thế nào thì cô gái kia đã lên tiếng:

"Hoá ra, Trọng Lâm sai ông gài bẫy Trương Hải Long! Thật không ngờ!"

Bắt đầu sợ hãi, ông Trần nhìn đối phương hỏi, giọng run run nghe chẳng rõ:

"Cô... cô là ai? Muốn gì?"

"Nếu không muốn đi tù về tội đổ oan người khác thì hãy làm theo lời tôi."

"Nhưng... là làm gì?"

Cô gái xinh đẹp mau chóng tiến đến gần đồng thời nhẹ nhàng cúi mặt xuống, ghé miệng sát tai ông Trần thì thầm:

"Đừng sợ, việc này rất nhẹ nhàng không có gì khó khăn cả! Mà suýt quên, xin tự giới thiệu tôi tên Trang Trang, tiểu thư duy nhất của dòng họ Tô!"

***

Gần trưa, Hạ Tuyết và Hải Luân từ trong nhà nghỉ đi ra với dáng vẻ mệt mỏi lẫn thất vọng. Trông điệu bộ sầu não của cả hai cũng đủ hiểu, họ chằng tìm ra người nào có thể làm chứng giúp Hải Long. Chính xác thì không ai muốn dính đến rắc rối này cả nên đều từ chối hết thẩy.

"Hình như việc này không được thuận lợi." – Hạ Tuyết lắc đầu – "Họ cố tình tránh né chúng ta."

"Cũng khó trách, chẳng ai khi không lại để mình dính vào chuyện phiền toái. Xem như cả buổi sáng công cốc." – Hải Luân khoanh tay, trầm tư.

"Ừm, chắc có lẽ chúng ta đành chờ tin của Trang Trang. Hy vọng cô ấy thuyết phục được người đàn ông kia không kiện Hải Long."


"Tạm thời vậy thôi, chứ bây giờ cũng chẳng biết phải làm gì. Hết cách!"

Gật đầu rồi Hạ Tuyết nhìn xung quanh, xe cộ qua lại đông đúc.

"Trưa rồi, bọn mình kiếm cái gì ăn sau đó thì đón xe buýt về nhà nhé."

Vừa nói Hạ Tuyết vừa dìu Hải Luân băng qua đường, đi về phía quán cơm bình dân. Vì mãi nói chuyện mà cả hai không hề biết cách đó một quãng không xa, Trọng Lâm ngồi trong xe hơi màu đen, mắt nhìn theo từ nãy giờ.

"Họ vào đó từ lúc sáng à?" – Giọng Trọng Lâm vang khẽ, trầm đục.

"Vâng, cậu chủ yêu cầu theo dõi Trương Hải Luân nên chúng tôi tình cờ thấy anh ta cùng cô Hạ đi vào nhà nghỉ lúc sáng sớm và giờ họ mới ra." – Tên vệ sĩ ngồi ngay vô lăng, đáp rõ.

Lặng thinh mấy giây, Trọng Lâm nhếch mép cười rồi lẩm bẩm trong miệng:

"Gì chứ? Còn vào cả nhà nghỉ nữa sao? Đúng là chẳng ra gì!..."

Cái nhìn của Trọng Lâm trở nên đay nghiến đến đáng sợ. Hắn cố kiềm chế sự căm phẫn và lòng ghen tuông đang dâng trào trong cơ thể. Hai tay siết chặt, hắn muốn đập phá thứ gì đó ngay lúc này để giải phóng mớ cảm xúc hỗn loạn điên cuồng của chính mình. Vẻ như với tình hình này thì Hạ Tuyết và Hải Luân đã vô tình đổ thêm dầu vào lửa, khiến cơn thù tình của Trọng Lâm càng thêm phần dữ dội hơn.

***

Ở một quán cafe, Thuỵ Trinh đang ngồi nói chuyện với người phụ nữ trung niên có gương mặt nghiêm nghị khó chịu. Bà ấy từng là mẹ chồng hụt của cô chị đại. Ngồi đối diện nhau hơn nửa tiếng mà không ai nói gì với ai. Không gian im lặng nặng nề khiến họ cảm thấy mất tự nhiên, chẳng có chút thoải mái. Vốn, Thuỵ Trinh và người mẹ chồng hụt này không hoà thuận. Như cô từng kể cho Hạ Tuyết nghe, bà ấy không chấp nhận có nàng dâu làm PR.

"Tôi hẹn cô ra đây vì có việc muốn nói." – Người phụ nữ trung niên sau cùng cũng lên tiếng – "Hẳn cô cũng rõ là chuyện gì nhỉ?"

Kín đáo thở dài, Thuỵ Trinh ngước mặt lên, đối diện với bà ấy nói thật thẳng thắn: "Thật sự là tôi vẫn chưa rõ mục đích của cuộc hẹn gặp này."

"Cô đừng giả bộ. Tôi biết cô nghĩ gì! Chẳng phải tôi đã yêu cầu cô rời xa thằng Bí Ngô vào đúng lần sinh nhật thứ mười ư? Hình như cô bỏ ngoài tai những điều đó thì phải."

"Tôi vẫn nhớ! Nhưng đôi lần tôi tự hỏi: tại sao mình lại bị bắt rời xa con trai? Điều ấy thật không công bằng!"

RẦM!!! Chiếc bàn và hai tách cafe gần như bật tung lên bởi cái đấm tay mạnh bạo của người phụ nữ kia.



"Tôi mang đến cho con trai mình nỗi bất công?" – Thuỵ Trinh nhíu mày.

Người phụ nữ trung niên hạ bớt cơn giận dữ, khẽ khàng ngồi xuống ghế:

"Cô hãy tưởng tượng sau này Bí Ngô lớn lên hiểu chuyện, nó sẽ ra sao khi biết mẹ ruột làm cái nghề PR trong bar cho mọi đàn ông, ngoài bố nó, sờ soạng hả? Cô có nghĩ đến cảm xúc của thằng bé lúc trưởng thành không?"

"Nghề PR không hoàn toàn như bà và cái xã hội này nghĩ! Chúng tôi phục vụ khách nhưng không bán thân... Tôi kiếm tiền bằng chính sức lao động của mình thì có gì sai?"

"Đấy là suy nghĩ riêng của cô." – Người phụ nữ trung niên đanh giọng, nghe rõ ràng hơn – "Nên nhớ, Bí Ngô khi lớn lên nó sẽ phải đối mặt với cả xã hội chứ không phải mãi mãi chỉ nằm trong vòng tay của cô, của tôi hay của bố nó! Sẽ rất tồi tệ nếu như tất cả những con người ngoài kia đều miệt thị thằng bé! Cô tin nó có thể sống tốt và bỏ ngoài tai các câu nói khinh khi kia ư???"

Cố kiềm những xúc cảm mãnh liệt đang trỗi dậy, Thuỵ Trinh bình tĩnh đáp:

"Thế nếu Bí Ngô chấp nhận tôi thì sao? Đó vẫn còn là vấn đề của tương lai."

"Vậy còn lỡ như Bí Ngô không chấp nhận cô thì thế nào? Cô phải nghĩ đến tình huống đó chứ! Chính bản thân cô còn không thể khẳng định chắc chắn rằng thằng bé có thể đón nhận một người mẹ làm PR! Đúng là chuyện tương lai chẳng thể đoán trước được và bởi vậy, tôi với cô cần chuẩn bị cho Bí Ngô một tương lai đảm bảo sự tốt đẹp. Hãy nó chứ không phải vì cô!"

Đối diện, Thuỵ Trinh lặng thinh khi nghe từng câu từng lời của người phụ nữ trung niên dạn dày kinh nghiệm sống. Đúng là cô không thể đảm bảo cho con trai mình có cuộc sống tốt đẹp. Ngoài vấn đề tiền bạc, sự chăm sóc ra thì điều khó khăn nan giải nhất là ở chỗ: cô làm PR! Lúc này Bí Ngô còn nhỏ chưa hiểu gì cả nhưng nếu sau này lớn lên, nó sẽ thế nào khi biết rõ tất cả? Chấp nhận hay không chấp nhận cô là một chuyện, thằng bé còn phải đối mặt với cả xã hội. Và đúng như lời bà ấy nói, liệu nó có thể vượt qua miệng lưỡi người đời mà vững tin sống? Có lý nào chính cô đã hại con mình?... Nhưng nếu chấp nhận rời xa Bí Ngô mãi mãi thì cô sẽ không bao giờ gặp lại con nữa. Nỗi đau đớn này làm sao chịu nổi?

"Cô hãy nhìn đi!" – Người phụ nữ trung niên chợt bảo – "Bí Ngô đang sống trong một gia đình hạnh phúc. Nó có đầy đủ vật chất, sự quan tâm lẫn tình yêu thương. Có bà nội, có bố và dẫu không có mẹ ruột nhưng thằng bé vẫn có một người mẹ khác ở bên cạnh chăm sóc. Lan Tâm không thể có con vì thế rất yêu Bí Ngô. Dù biết thằng bé là con riêng của chồng nhưng Lan Tâm vẫn toàn tâm toàn ý thương yêu nó. Như vậy, cô còn bận tâm gì nữa?"

Trong lúc người phụ nữ nọ nói không ngừng thì Thuỵ Trinh đưa mắt nhìn ra ngoài tấm kính, ngay phía bên kia đường đối diện quán cafe, Bí Ngô đang chơi đùa với Lan Tâm – vợ chính thức của người đàn ông đó. Cô thấy con trai mình cười rất hạnh phúc với người phụ nữ khác không phải mẹ ruột nó! Sóng mũi bắt đầu cay cay, cô cố gắng kiềm nén cơn xúc động trong mình.

"Nếu như... tôi không làm PR nữa thì sao?" – Thuỵ Trinh đột ngột hỏi.

Nhìn chằm chằm cô gái trẻ, người phụ nữ trung niên thở ra lắc đầu và thật khó tin vì bà còn giữ nguyên chất giọng nhẹ nhàng:

"Tay lỡ nhúng chàm dù có gột rửa bao nhiêu cũng không hết! Quá khứ đã có vết nhơ thì khó lòng xoá được! Bí Ngô sẽ có một tương lai tốt đẹp nếu quá khứ của bố lẫn mẹ đều trong sạch! Cô hiểu không?"

Thuỵ Trinh hoàn toàn lặng người trên ghế. Đôi mắt cô đứng yên, hàng mi chẳng chớp lấy một cái dù rất khẽ... Và rồi Thuỵ Trinh giật mình khi bàn tay đang run của mình được ai đó nắm lấy ân cần hệt như xoa dịu nỗi mất mát lớn lao mà cô sắp phải gánh chịu.

"Xin hãy làm điều này vì tương lai của Bí Ngô! Đôi khi từ bỏ cũng là cách để yêu thương, đúng không?... Xem như tôi cầu xin cô buông tay để thằng bé trở về nơi nó phải thuộc về!"



Đang chơi vui vẻ thì Bí Ngô chợt thấy Thuỵ Trinh và bà nội xuất hiện. Tức thì nó chạy vụt đến bên mẹ, hớn hở như chú chim non:

"Mẹ nói chuyện với bà xong rồi ạ? Giờ mẹ chơi với Bí Ngô nha!"

Lòng xót xa vô vàn khi trông gương mặt trẻ thơ của con trai, Thuỵ Trinh cố không bật khóc mà từ từ cúi xuống, mỉm cười:

"Ừ, hôm nay mẹ sẽ chơi với Bí Ngô đến chiều tối luôn."

"Thật hả mẹ!" – Thấy Thuỵ Trinh gật đầu, Bí Ngô hét toáng – "Hura! Tuyệt vời! Yêu mẹ nhất! Thế có dì Tâm và bà nội chơi cùng mình không mẹ?"

Không để Thuỵ Trinh đáp là bà nội Bí Ngô đã lên tiếng trả lời cháu:

"Không, bà nội với dì Tâm sẽ về nhà để Bí Ngô đi chơi một mình cùng mẹ. Lâu lâu, hai mẹ con mới gặp nhau mà đúng không?"

Bí Ngô nhìn bà nội gật đầu, cười típ cả mắt. Đứng bên cạnh, Thuỵ Trinh bảo khẽ: "Khi nào chơi xong, tôi sẽ gọi điện..."

Cúi đầu chào hai người nọ, Thuỵ Trinh mau chóng nắm lấy tay Bí Ngô rồi hai mẹ con quay lưng bước đi. Dáng vẻ thằng bé hồn nhiên mừng rỡ bao nhiêu thì trông dáng vẻ Thuỵ Trinh lại buồn bã lặng lẽ bấy nhiêu. Ánh nắng nhạt màu buổi chiều đổ dài trên đôi vai đang run ấy.

"Thế có ổn không?" – Lan Tâm dõi theo bóng hai mẹ con đi xa dần, lo lắng.

"Không sao đâu." – Người phụ nữ trung niên lắc đầu – "Nhất định cô ấy sẽ mang thằng bé về như đã hứa."

***

Đúng với lời hẹn, Tri Đồng đưa Thục Nghi về ra mắt Hoàng phu nhân... Ngồi vào bàn gần một tiếng và cũng đã bắt đầu dùng bữa chiều nhưng không khí lại hoàn toàn im lặng và khá nặng nề khi cả ba không ai nói gì với ai. Ngay cả âm thanh va chạm của những chiếc đũa, chiếc muỗng cũng khiến mọi thứ trở nên căng thẳng, khó chịu. Hiển nhiên người hồi hộp nhất là Thục Nghi. Lần đầu tiên đến ngôi biệt thự họ Hoàng, gặp mặt Hoàng phu nhân – người nổi tiếng nghiêm nghị lẫn đáng sợ – nên hỏi sao cô không lo lắng hồi hộp được. Chưa kể, cái không gian lặng yên ngay lúc này càng làm tim cô đập mạnh hơn. Ban nãy khi gặp mặt Hoàng phu nhân, Thục Nghi lễ phép cúi chào nhưng bà không hề đáp gì hay đại loại có một cử chỉ nhỏ nào đó. Bà chỉ nhìn cô, từ đầu xuống chân rồi đi đến bên bàn đồng thời nói ngắn gọn:

"Hai đứa ngồi đi!"

Sau câu yêu cầu từ Hoàng phu nhân, Tri Đồng với Thục Nghi y lệnh bước đến bàn. Tiếp, mọi việc diễn ra chẳng có gì ngoài hành động cầm đũa lên rồi ăn! Rốt cuộc thì Thục Nghi vẫn không hiểu gì cả. Bữa ăn lặng thinh này là sao? Bà ấy đang nghĩ gì về mình? Mình có nên lên tiếng nói trước? Hàng tá những câu hỏi kiểu như thế không ngừng bủa vây đầu óc rối bời của cô. Vốn, Thục Nghi không được giỏi lắm về việc phải động não để tìm ra đáp án cho một điều nào đấy. Vì vậy, cô hoàn toàn mù tịt trước dáng vẻ thờ ơ lãng đạm mà chẳng rõ là cố tình hay vô tình của người phụ nữ quyền uy ấy.

Kịch! Âm thanh gác đũa của Hoàng phu nhân chỉ vang lên rất nhỏ nhưng lại khiến hai người kia hơi giật mình.



Thấy gương mặt Thục Nghi ngớ ra nên bên cạnh Tri Đồng liền cất tiếng trả lời thay: "Không đâu mẹ, chúng con dùng rất ngon miệng."

"Mẹ không hỏi con mà đang hỏi cô Lý Thục Nghi." – Rời mắt khỏi con trai, Hoàng phu nhân nhìn trở lại cô gái trẻ còn ngồi im – "Đúng không nào?"

Tri Đồng và Thục Nghi thoáng nhìn nhau và bắt đầu cảm nhận được cuộc nói chuyện này không diễn ra tốt đẹp cho lắm...

"Vâng, đúng thế thưa phu nhân."

"Ừm, nghe nói cô đang làm nhân viên tạp vụ trong ELLE?" – Hoàng phu nhân đột ngột chuyển chủ đề – "Tại sao cô không xin làm công việc khác?"

"Vì... cháu không có bằng cấp gì cả."

"Ồ, thời buổi bây giờ mà không bằng cấp, không học hành gì sao? Thế trước đó cô Lý Thục Nghi làm nghề gì?"

Lần này thì Thục Nghi thật sự thấy khó xử. Cô đảo mắt liên tục để nghĩ xem mình nên nói cái gì cho đúng. Còn về phía Tri Đồng, anh cũng vô cùng lo lắng khi trông dáng vẻ bối rối của cô. Anh biết mẹ mình nhất định sẽ hỏi câu này. Không muốn điều tồi tệ xảy ra, anh đành đánh liều nói dối với bà:

"Dạ, Thục Nghi từng phụ việc trong quán cafe."

Nghe vậy, Thục Nghi nhanh chóng quay qua nhìn chàng trai. Hiểu bạn gái định nói gì, Tri Đồng kín đáo chớp nhẹ đôi mắt như ra hiệu.

Đáng tiếc, Hoàng phu nhân biết rõ hành động không trung thực của con trai. Bà đợi mấy giây trôi qua rồi mới bảo, giờ thì giọng trở nên đanh sắc khi cố tình nhấn mạnh hai từ: "Nói dối!" Chẳng để hai đứa trẻ tỏ rõ sự kinh ngạc thì người phụ nữ này tiếp tục, nghe như giận dữ:

"Tri Đồng! Từ nhỏ đến lớn con chưa một lần nói dối mẹ vậy mà chỉ vì một đứa con gái không ra gì con lại dám làm thế sao?"

"Mẹ..."

Thục Nghi thình lình cắt ngang lời Tri Đồng, mắt nhìn Hoàng phu nhân và không giấu nổi vẻ ngạc nhiên khó hiểu:

"Thưa phu nhân, bà vừa nói một đứa con gái không ra gì ư?!"

Ánh mắt Hoàng phu nhân hướng trực diện vào Thục Nghi, chẳng còn điềm nhiên nữa mà bắt đầu phản chiếu sự khinh miệt lẫn chế giễu:

"Đừng tưởng tôi không biết gì! Phụ việc trong quán cafe sao? Ha, đâu có trong sáng vậy. Chính xác thì cô làm PR trong quán bar Gossi chứ gì?"
Hạ Tuyết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hạ Tuyết Truyện Hạ Tuyết Story Chương 38: Góc khuất 38: Từ bỏ cũng là yêu thương
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...