Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 242


Sở Nhân vẫy tay với Mạnh Đường: “Lại đây ngồi đi, bác trai còn phải một lúc nữa mới về, con với Ngụy Xuyên ăn chút gì trước đi.”


“Cảm ơn bác gái ạ.” Mạnh Đường ngồi xuống, đưa cho Ngụy Xuyên một phần bánh khoai mỡ tím.


Sở Nhân nhìn thấy, cười khẽ rồi lui ra khỏi phòng ăn.


Một lát sau Ngụy Tư Gia từ bên ngoài trở về, phía sau còn có Ngụy Tư Nguyên ăn mặc lòe loẹt đi theo.


“Chị, thật sự không thể mượn văn phòng chị quay phim chút sao?”


Mạnh Đường ăn xong, bước ra, vừa vặn nghe thấy câu này của Ngụy Tư Nguyên.


Sau khi chạm mắt cô chào hỏi hai người.


“Đường Đường, em đến rồi.” Ngụy Tư Nguyên đi tới, ôm lấy cánh tay cô, “Phân xử cho chị với, bộ phim nữ chính đầu tiên của chị, tuy nói là phim chiếu mạng nhưng cũng là nữ chính mà, chị mượn văn phòng của chị cả quay hai cảnh, chị ấy cũng không cho mượn, em nói xem có phải chị ấy không ủng hộ chị không?”


“Ơ…”


“Đường Đường sẽ rất khó xử.” Ngụy Xuyên từ phía sau tách hai người ra, “Đừng có chia rẽ quan hệ giữa bạn gái em và chị cả.”


“Ngụy Xuyên!” Ngụy Tư Nguyên túm lấy mũ áo hoodie của Ngụy Xuyên, “Chị đang nói chuyện với Mạnh Đường, em chen mồm vào làm gì?”


“Trời ạ.” Cổ Ngụy Xuyên bị siết lại, cả người ngửa ra sau, “Ngụy Tư Nguyên, mau buông ra cho em.”


Ngụy Tư Nguyên buông anh ra, lườm anh một cái.


“Em nói sai chỗ nào.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, “Chị cả cả ngày bận tối mắt tối mũi như thế, chị còn đòi mượn văn phòng quay phim? Không biết bên trong có rất nhiều tài liệu mật à.”


Ngụy Tư Nguyên “xì” một tiếng: “Em thì hiểu cái gì, tài liệu mật đều có tủ bảo mật chuyên dụng.”


Ngụy Tư Gia bất lực lắc đầu: “Hai đứa đừng cãi nhau nữa, lên ba à?”


Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thời quay đầu, lại cùng lúc khoác tay Mạnh Đường.


“Ra phòng khách.”


Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thanh, cùng dùng sức kéo Mạnh Đường.


Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n


Sở Nhân vẫy tay với Mạnh Đường: “Lại đây ngồi đi, bác trai còn phải một lúc nữa mới về, con với Ngụy Xuyên ăn chút gì trước đi.”


“Cảm ơn bác gái ạ.” Mạnh Đường ngồi xuống, đưa cho Ngụy Xuyên một phần bánh khoai mỡ tím.



Sở Nhân nhìn thấy, cười khẽ rồi lui ra khỏi phòng ăn.


Một lát sau Ngụy Tư Gia từ bên ngoài trở về, phía sau còn có Ngụy Tư Nguyên ăn mặc lòe loẹt đi theo.


“Chị, thật sự không thể mượn văn phòng chị quay phim chút sao?”


 


Mạnh Đường ăn xong, bước ra, vừa vặn nghe thấy câu này của Ngụy Tư Nguyên.


Sau khi chạm mắt cô chào hỏi hai người.


“Đường Đường, em đến rồi.” Ngụy Tư Nguyên đi tới, ôm lấy cánh tay cô, “Phân xử cho chị với, bộ phim nữ chính đầu tiên của chị, tuy nói là phim chiếu mạng nhưng cũng là nữ chính mà, chị mượn văn phòng của chị cả quay hai cảnh, chị ấy cũng không cho mượn, em nói xem có phải chị ấy không ủng hộ chị không?”


“Ơ…”


“Đường Đường sẽ rất khó xử.” Ngụy Xuyên từ phía sau tách hai người ra, “Đừng có chia rẽ quan hệ giữa bạn gái em và chị cả.”


“Ngụy Xuyên!” Ngụy Tư Nguyên túm lấy mũ áo hoodie của Ngụy Xuyên, “Chị đang nói chuyện với Mạnh Đường, em chen mồm vào làm gì?”


“Trời ạ.” Cổ Ngụy Xuyên bị siết lại, cả người ngửa ra sau, “Ngụy Tư Nguyên, mau buông ra cho em.”


Ngụy Tư Nguyên buông anh ra, lườm anh một cái.


“Em nói sai chỗ nào.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, “Chị cả cả ngày bận tối mắt tối mũi như thế, chị còn đòi mượn văn phòng quay phim? Không biết bên trong có rất nhiều tài liệu mật à.”


Ngụy Tư Nguyên “xì” một tiếng: “Em thì hiểu cái gì, tài liệu mật đều có tủ bảo mật chuyên dụng.”


Ngụy Tư Gia bất lực lắc đầu: “Hai đứa đừng cãi nhau nữa, lên ba à?”


Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thời quay đầu, lại cùng lúc khoác tay Mạnh Đường.


“Ra phòng khách.”


Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thanh, cùng dùng sức kéo Mạnh Đường.


Sở Nhân vẫy tay với Mạnh Đường: “Lại đây ngồi đi, bác trai còn phải một lúc nữa mới về, con với Ngụy Xuyên ăn chút gì trước đi.”


“Cảm ơn bác gái ạ.” Mạnh Đường ngồi xuống, đưa cho Ngụy Xuyên một phần bánh khoai mỡ tím.


Sở Nhân nhìn thấy, cười khẽ rồi lui ra khỏi phòng ăn.


Một lát sau Ngụy Tư Gia từ bên ngoài trở về, phía sau còn có Ngụy Tư Nguyên ăn mặc lòe loẹt đi theo.


“Chị, thật sự không thể mượn văn phòng chị quay phim chút sao?”



Mạnh Đường ăn xong, bước ra, vừa vặn nghe thấy câu này của Ngụy Tư Nguyên.


Sau khi chạm mắt cô chào hỏi hai người.


“Đường Đường, em đến rồi.” Ngụy Tư Nguyên đi tới, ôm lấy cánh tay cô, “Phân xử cho chị với, bộ phim nữ chính đầu tiên của chị, tuy nói là phim chiếu mạng nhưng cũng là nữ chính mà, chị mượn văn phòng của chị cả quay hai cảnh, chị ấy cũng không cho mượn, em nói xem có phải chị ấy không ủng hộ chị không?”


“Ơ…”


“Đường Đường sẽ rất khó xử.” Ngụy Xuyên từ phía sau tách hai người ra, “Đừng có chia rẽ quan hệ giữa bạn gái em và chị cả.”


“Ngụy Xuyên!” Ngụy Tư Nguyên túm lấy mũ áo hoodie của Ngụy Xuyên, “Chị đang nói chuyện với Mạnh Đường, em chen mồm vào làm gì?”


“Trời ạ.” Cổ Ngụy Xuyên bị siết lại, cả người ngửa ra sau, “Ngụy Tư Nguyên, mau buông ra cho em.”


Ngụy Tư Nguyên buông anh ra, lườm anh một cái.


“Em nói sai chỗ nào.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, “Chị cả cả ngày bận tối mắt tối mũi như thế, chị còn đòi mượn văn phòng quay phim? Không biết bên trong có rất nhiều tài liệu mật à.”


Ngụy Tư Nguyên “xì” một tiếng: “Em thì hiểu cái gì, tài liệu mật đều có tủ bảo mật chuyên dụng.”


Ngụy Tư Gia bất lực lắc đầu: “Hai đứa đừng cãi nhau nữa, lên ba à?”


Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thời quay đầu, lại cùng lúc khoác tay Mạnh Đường.


“Ra phòng khách.”


Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thanh, cùng dùng sức kéo Mạnh Đường.


Sở Nhân vẫy tay với Mạnh Đường: “Lại đây ngồi đi, bác trai còn phải một lúc nữa mới về, con với Ngụy Xuyên ăn chút gì trước đi.”


“Cảm ơn bác gái ạ.” Mạnh Đường ngồi xuống, đưa cho Ngụy Xuyên một phần bánh khoai mỡ tím.


Sở Nhân nhìn thấy, cười khẽ rồi lui ra khỏi phòng ăn.


Một lát sau Ngụy Tư Gia từ bên ngoài trở về, phía sau còn có Ngụy Tư Nguyên ăn mặc lòe loẹt đi theo.


“Chị, thật sự không thể mượn văn phòng chị quay phim chút sao?”


Mạnh Đường ăn xong, bước ra, vừa vặn nghe thấy câu này của Ngụy Tư Nguyên.


Sau khi chạm mắt cô chào hỏi hai người.


“Đường Đường, em đến rồi.” Ngụy Tư Nguyên đi tới, ôm lấy cánh tay cô, “Phân xử cho chị với, bộ phim nữ chính đầu tiên của chị, tuy nói là phim chiếu mạng nhưng cũng là nữ chính mà, chị mượn văn phòng của chị cả quay hai cảnh, chị ấy cũng không cho mượn, em nói xem có phải chị ấy không ủng hộ chị không?”


“Ơ…”



“Ngụy Xuyên!” Ngụy Tư Nguyên túm lấy mũ áo hoodie của Ngụy Xuyên, “Chị đang nói chuyện với Mạnh Đường, em chen mồm vào làm gì?”


“Trời ạ.” Cổ Ngụy Xuyên bị siết lại, cả người ngửa ra sau, “Ngụy Tư Nguyên, mau buông ra cho em.”


Ngụy Tư Nguyên buông anh ra, lườm anh một cái.


“Em nói sai chỗ nào.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, “Chị cả cả ngày bận tối mắt tối mũi như thế, chị còn đòi mượn văn phòng quay phim? Không biết bên trong có rất nhiều tài liệu mật à.”


Ngụy Tư Nguyên “xì” một tiếng: “Em thì hiểu cái gì, tài liệu mật đều có tủ bảo mật chuyên dụng.”


Ngụy Tư Gia bất lực lắc đầu: “Hai đứa đừng cãi nhau nữa, lên ba à?”


Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thời quay đầu, lại cùng lúc khoác tay Mạnh Đường.


“Ra phòng khách.”


Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thanh, cùng dùng sức kéo Mạnh Đường.


Sở Nhân vẫy tay với Mạnh Đường: “Lại đây ngồi đi, bác trai còn phải một lúc nữa mới về, con với Ngụy Xuyên ăn chút gì trước đi.”


“Cảm ơn bác gái ạ.” Mạnh Đường ngồi xuống, đưa cho Ngụy Xuyên một phần bánh khoai mỡ tím.


Sở Nhân nhìn thấy, cười khẽ rồi lui ra khỏi phòng ăn.


Một lát sau Ngụy Tư Gia từ bên ngoài trở về, phía sau còn có Ngụy Tư Nguyên ăn mặc lòe loẹt đi theo.


“Chị, thật sự không thể mượn văn phòng chị quay phim chút sao?”


Mạnh Đường ăn xong, bước ra, vừa vặn nghe thấy câu này của Ngụy Tư Nguyên.


Sau khi chạm mắt cô chào hỏi hai người.


“Đường Đường, em đến rồi.” Ngụy Tư Nguyên đi tới, ôm lấy cánh tay cô, “Phân xử cho chị với, bộ phim nữ chính đầu tiên của chị, tuy nói là phim chiếu mạng nhưng cũng là nữ chính mà, chị mượn văn phòng của chị cả quay hai cảnh, chị ấy cũng không cho mượn, em nói xem có phải chị ấy không ủng hộ chị không?”


“Ơ…”


“Đường Đường sẽ rất khó xử.” Ngụy Xuyên từ phía sau tách hai người ra, “Đừng có chia rẽ quan hệ giữa bạn gái em và chị cả.”


“Ngụy Xuyên!” Ngụy Tư Nguyên túm lấy mũ áo hoodie của Ngụy Xuyên, “Chị đang nói chuyện với Mạnh Đường, em chen mồm vào làm gì?”


“Trời ạ.” Cổ Ngụy Xuyên bị siết lại, cả người ngửa ra sau, “Ngụy Tư Nguyên, mau buông ra cho em.”


Ngụy Tư Nguyên buông anh ra, lườm anh một cái.


“Em nói sai chỗ nào.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, “Chị cả cả ngày bận tối mắt tối mũi như thế, chị còn đòi mượn văn phòng quay phim? Không biết bên trong có rất nhiều tài liệu mật à.”



Ngụy Tư Nguyên “xì” một tiếng: “Em thì hiểu cái gì, tài liệu mật đều có tủ bảo mật chuyên dụng.”


Ngụy Tư Gia bất lực lắc đầu: “Hai đứa đừng cãi nhau nữa, lên ba à?”


Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thời quay đầu, lại cùng lúc khoác tay Mạnh Đường.


“Ra phòng khách.”


Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thanh, cùng dùng sức kéo Mạnh Đường.


Sở Nhân vẫy tay với Mạnh Đường: “Lại đây ngồi đi, bác trai còn phải một lúc nữa mới về, con với Ngụy Xuyên ăn chút gì trước đi.”


“Cảm ơn bác gái ạ.” Mạnh Đường ngồi xuống, đưa cho Ngụy Xuyên một phần bánh khoai mỡ tím.


Sở Nhân nhìn thấy, cười khẽ rồi lui ra khỏi phòng ăn.


Một lát sau Ngụy Tư Gia từ bên ngoài trở về, phía sau còn có Ngụy Tư Nguyên ăn mặc lòe loẹt đi theo.


“Chị, thật sự không thể mượn văn phòng chị quay phim chút sao?”


Mạnh Đường ăn xong, bước ra, vừa vặn nghe thấy câu này của Ngụy Tư Nguyên.


Sau khi chạm mắt cô chào hỏi hai người.


“Đường Đường, em đến rồi.” Ngụy Tư Nguyên đi tới, ôm lấy cánh tay cô, “Phân xử cho chị với, bộ phim nữ chính đầu tiên của chị, tuy nói là phim chiếu mạng nhưng cũng là nữ chính mà, chị mượn văn phòng của chị cả quay hai cảnh, chị ấy cũng không cho mượn, em nói xem có phải chị ấy không ủng hộ chị không?”


“Ơ…”


“Đường Đường sẽ rất khó xử.” Ngụy Xuyên từ phía sau tách hai người ra, “Đừng có chia rẽ quan hệ giữa bạn gái em và chị cả.”


“Ngụy Xuyên!” Ngụy Tư Nguyên túm lấy mũ áo hoodie của Ngụy Xuyên, “Chị đang nói chuyện với Mạnh Đường, em chen mồm vào làm gì?”


“Trời ạ.” Cổ Ngụy Xuyên bị siết lại, cả người ngửa ra sau, “Ngụy Tư Nguyên, mau buông ra cho em.”


Ngụy Tư Nguyên buông anh ra, lườm anh một cái.


“Em nói sai chỗ nào.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, “Chị cả cả ngày bận tối mắt tối mũi như thế, chị còn đòi mượn văn phòng quay phim? Không biết bên trong có rất nhiều tài liệu mật à.”


Ngụy Tư Nguyên “xì” một tiếng: “Em thì hiểu cái gì, tài liệu mật đều có tủ bảo mật chuyên dụng.”


Ngụy Tư Gia bất lực lắc đầu: “Hai đứa đừng cãi nhau nữa, lên ba à?”


Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thời quay đầu, lại cùng lúc khoác tay Mạnh Đường.


“Ra phòng khách.”


Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thanh, cùng dùng sức kéo Mạnh Đường.


Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát Story Chương 242
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...