Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 241


Mạnh Đường bị vạch trần một cách phũ phàng, cô không thương tiếc mà đá Ngụy Xuyên một cái dưới lớp chăn.


Ngụy Xuyên giả vờ nhe răng trợn mắt đau đớn, tạo bậc thang cho cô bước xuống.


Anh ôm Mạnh Đường vào lòng, nâng mặt cô lên hỏi: “Đói không?”


Mạnh Đường gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Mấy giờ rồi?”


“Sắp 10 giờ rồi.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Bây giờ dậy chưa?”


“10 giờ rồi?” Mạnh Đường sửng sốt, “10 giờ rồi sao anh còn chưa đi?”


Cô đến xưởng điêu khắc gỗ thì đi lúc nào cũng được, bên phía Mạnh Ngộ Xuân chủ yếu nương theo thời gian của cô.


Nhưng Ngụy Xuyên phải đi huấn luyện, cái này là bắt buộc phải đi.


“Anh xin nghỉ rồi.” Ngón tay Ngụy Xuyên theo thói quen cọ cọ vào tóc mai của Mạnh Đường, “Cũng không thể để em vừa ngủ dậy đã không thấy người đâu chứ.”


Mạnh Đường nép vào, cọ cọ vào hõm cổ anh.


Mọi cô gái đều sẽ để ý đến điều này, và cô cũng không ngoại lệ.


Ngụy Xuyên vỗ vỗ lưng Mạnh Đường, nói: “Dậy ăn cơm đi, em còn chưa đưa quà cho anh đấy.”


Mạnh Đường ngẩng phắt đầu lên khỏi ngực Ngụy Xuyên: “Thảo nào em cứ cảm thấy mình quên mất cái gì.”


Hóa ra là chưa tặng quà sinh nhật.


Ngụy Xuyên chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Tối qua chỉ mải nghĩ cách làm sao để ‘hạ gục’ anh thôi phải không?”


Mạnh Đường có thể chấp nhận chuyện nước chảy thành sông giữa những người yêu nhau, nhưng đối mặt với lời trêu chọc cô vẫn thấy xấu hổ.


Cô đẩy mặt Ngụy Xuyên ra: “Xích ra, em muốn dậy.”


Ngụy Xuyên xốc chăn xuống giường, sau đó đưa tay về phía cô: “Em đi rửa mặt trước đi, anh đi gọi đồ ăn.”


“Trong tủ lạnh chẳng phải còn bánh kem thừa tối qua sao?” Đắt như vậy, Mạnh Đường không muốn lãng phí, “Ăn cái đó đi.”


Ngụy Xuyên hiểu ý cô, nói: “Cái đó để anh ăn, gọi món khác cho em.”


Chút bánh kem đó không đủ cho anh nhét kẽ răng.


Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n


Mạnh Đường bị vạch trần một cách phũ phàng, cô không thương tiếc mà đá Ngụy Xuyên một cái dưới lớp chăn.


Ngụy Xuyên giả vờ nhe răng trợn mắt đau đớn, tạo bậc thang cho cô bước xuống.



Anh ôm Mạnh Đường vào lòng, nâng mặt cô lên hỏi: “Đói không?”


 


Mạnh Đường gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Mấy giờ rồi?”


“Sắp 10 giờ rồi.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Bây giờ dậy chưa?”


“10 giờ rồi?” Mạnh Đường sửng sốt, “10 giờ rồi sao anh còn chưa đi?”


Cô đến xưởng điêu khắc gỗ thì đi lúc nào cũng được, bên phía Mạnh Ngộ Xuân chủ yếu nương theo thời gian của cô.


Nhưng Ngụy Xuyên phải đi huấn luyện, cái này là bắt buộc phải đi.


“Anh xin nghỉ rồi.” Ngón tay Ngụy Xuyên theo thói quen cọ cọ vào tóc mai của Mạnh Đường, “Cũng không thể để em vừa ngủ dậy đã không thấy người đâu chứ.”


Mạnh Đường nép vào, cọ cọ vào hõm cổ anh.


Mọi cô gái đều sẽ để ý đến điều này, và cô cũng không ngoại lệ.


Ngụy Xuyên vỗ vỗ lưng Mạnh Đường, nói: “Dậy ăn cơm đi, em còn chưa đưa quà cho anh đấy.”


Mạnh Đường ngẩng phắt đầu lên khỏi ngực Ngụy Xuyên: “Thảo nào em cứ cảm thấy mình quên mất cái gì.”


Hóa ra là chưa tặng quà sinh nhật.


Ngụy Xuyên chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Tối qua chỉ mải nghĩ cách làm sao để ‘hạ gục’ anh thôi phải không?”


Mạnh Đường có thể chấp nhận chuyện nước chảy thành sông giữa những người yêu nhau, nhưng đối mặt với lời trêu chọc cô vẫn thấy xấu hổ.


Cô đẩy mặt Ngụy Xuyên ra: “Xích ra, em muốn dậy.”


Ngụy Xuyên xốc chăn xuống giường, sau đó đưa tay về phía cô: “Em đi rửa mặt trước đi, anh đi gọi đồ ăn.”


“Trong tủ lạnh chẳng phải còn bánh kem thừa tối qua sao?” Đắt như vậy, Mạnh Đường không muốn lãng phí, “Ăn cái đó đi.”


Ngụy Xuyên hiểu ý cô, nói: “Cái đó để anh ăn, gọi món khác cho em.”


Chút bánh kem đó không đủ cho anh nhét kẽ răng.


Mạnh Đường bị vạch trần một cách phũ phàng, cô không thương tiếc mà đá Ngụy Xuyên một cái dưới lớp chăn.


Ngụy Xuyên giả vờ nhe răng trợn mắt đau đớn, tạo bậc thang cho cô bước xuống.


Anh ôm Mạnh Đường vào lòng, nâng mặt cô lên hỏi: “Đói không?”


Mạnh Đường gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Mấy giờ rồi?”


“Sắp 10 giờ rồi.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Bây giờ dậy chưa?”



Cô đến xưởng điêu khắc gỗ thì đi lúc nào cũng được, bên phía Mạnh Ngộ Xuân chủ yếu nương theo thời gian của cô.


Nhưng Ngụy Xuyên phải đi huấn luyện, cái này là bắt buộc phải đi.


“Anh xin nghỉ rồi.” Ngón tay Ngụy Xuyên theo thói quen cọ cọ vào tóc mai của Mạnh Đường, “Cũng không thể để em vừa ngủ dậy đã không thấy người đâu chứ.”


Mạnh Đường nép vào, cọ cọ vào hõm cổ anh.


Mọi cô gái đều sẽ để ý đến điều này, và cô cũng không ngoại lệ.


Ngụy Xuyên vỗ vỗ lưng Mạnh Đường, nói: “Dậy ăn cơm đi, em còn chưa đưa quà cho anh đấy.”


Mạnh Đường ngẩng phắt đầu lên khỏi ngực Ngụy Xuyên: “Thảo nào em cứ cảm thấy mình quên mất cái gì.”


Hóa ra là chưa tặng quà sinh nhật.


Ngụy Xuyên chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Tối qua chỉ mải nghĩ cách làm sao để ‘hạ gục’ anh thôi phải không?”


Mạnh Đường có thể chấp nhận chuyện nước chảy thành sông giữa những người yêu nhau, nhưng đối mặt với lời trêu chọc cô vẫn thấy xấu hổ.


Cô đẩy mặt Ngụy Xuyên ra: “Xích ra, em muốn dậy.”


Ngụy Xuyên xốc chăn xuống giường, sau đó đưa tay về phía cô: “Em đi rửa mặt trước đi, anh đi gọi đồ ăn.”


“Trong tủ lạnh chẳng phải còn bánh kem thừa tối qua sao?” Đắt như vậy, Mạnh Đường không muốn lãng phí, “Ăn cái đó đi.”


Ngụy Xuyên hiểu ý cô, nói: “Cái đó để anh ăn, gọi món khác cho em.”


Chút bánh kem đó không đủ cho anh nhét kẽ răng.


Mạnh Đường bị vạch trần một cách phũ phàng, cô không thương tiếc mà đá Ngụy Xuyên một cái dưới lớp chăn.


Ngụy Xuyên giả vờ nhe răng trợn mắt đau đớn, tạo bậc thang cho cô bước xuống.


Anh ôm Mạnh Đường vào lòng, nâng mặt cô lên hỏi: “Đói không?”


Mạnh Đường gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Mấy giờ rồi?”


“Sắp 10 giờ rồi.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Bây giờ dậy chưa?”


“10 giờ rồi?” Mạnh Đường sửng sốt, “10 giờ rồi sao anh còn chưa đi?”


Cô đến xưởng điêu khắc gỗ thì đi lúc nào cũng được, bên phía Mạnh Ngộ Xuân chủ yếu nương theo thời gian của cô.


Nhưng Ngụy Xuyên phải đi huấn luyện, cái này là bắt buộc phải đi.


“Anh xin nghỉ rồi.” Ngón tay Ngụy Xuyên theo thói quen cọ cọ vào tóc mai của Mạnh Đường, “Cũng không thể để em vừa ngủ dậy đã không thấy người đâu chứ.”


Mạnh Đường nép vào, cọ cọ vào hõm cổ anh.



Ngụy Xuyên vỗ vỗ lưng Mạnh Đường, nói: “Dậy ăn cơm đi, em còn chưa đưa quà cho anh đấy.”


Mạnh Đường ngẩng phắt đầu lên khỏi ngực Ngụy Xuyên: “Thảo nào em cứ cảm thấy mình quên mất cái gì.”


Hóa ra là chưa tặng quà sinh nhật.


Ngụy Xuyên chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Tối qua chỉ mải nghĩ cách làm sao để ‘hạ gục’ anh thôi phải không?”


Mạnh Đường có thể chấp nhận chuyện nước chảy thành sông giữa những người yêu nhau, nhưng đối mặt với lời trêu chọc cô vẫn thấy xấu hổ.


Cô đẩy mặt Ngụy Xuyên ra: “Xích ra, em muốn dậy.”


Ngụy Xuyên xốc chăn xuống giường, sau đó đưa tay về phía cô: “Em đi rửa mặt trước đi, anh đi gọi đồ ăn.”


“Trong tủ lạnh chẳng phải còn bánh kem thừa tối qua sao?” Đắt như vậy, Mạnh Đường không muốn lãng phí, “Ăn cái đó đi.”


Ngụy Xuyên hiểu ý cô, nói: “Cái đó để anh ăn, gọi món khác cho em.”


Chút bánh kem đó không đủ cho anh nhét kẽ răng.


Mạnh Đường bị vạch trần một cách phũ phàng, cô không thương tiếc mà đá Ngụy Xuyên một cái dưới lớp chăn.


Ngụy Xuyên giả vờ nhe răng trợn mắt đau đớn, tạo bậc thang cho cô bước xuống.


Anh ôm Mạnh Đường vào lòng, nâng mặt cô lên hỏi: “Đói không?”


Mạnh Đường gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Mấy giờ rồi?”


“Sắp 10 giờ rồi.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Bây giờ dậy chưa?”


“10 giờ rồi?” Mạnh Đường sửng sốt, “10 giờ rồi sao anh còn chưa đi?”


Cô đến xưởng điêu khắc gỗ thì đi lúc nào cũng được, bên phía Mạnh Ngộ Xuân chủ yếu nương theo thời gian của cô.


Nhưng Ngụy Xuyên phải đi huấn luyện, cái này là bắt buộc phải đi.


“Anh xin nghỉ rồi.” Ngón tay Ngụy Xuyên theo thói quen cọ cọ vào tóc mai của Mạnh Đường, “Cũng không thể để em vừa ngủ dậy đã không thấy người đâu chứ.”


Mạnh Đường nép vào, cọ cọ vào hõm cổ anh.


Mọi cô gái đều sẽ để ý đến điều này, và cô cũng không ngoại lệ.


Ngụy Xuyên vỗ vỗ lưng Mạnh Đường, nói: “Dậy ăn cơm đi, em còn chưa đưa quà cho anh đấy.”


Mạnh Đường ngẩng phắt đầu lên khỏi ngực Ngụy Xuyên: “Thảo nào em cứ cảm thấy mình quên mất cái gì.”


Hóa ra là chưa tặng quà sinh nhật.


Ngụy Xuyên chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Tối qua chỉ mải nghĩ cách làm sao để ‘hạ gục’ anh thôi phải không?”



Cô đẩy mặt Ngụy Xuyên ra: “Xích ra, em muốn dậy.”


Ngụy Xuyên xốc chăn xuống giường, sau đó đưa tay về phía cô: “Em đi rửa mặt trước đi, anh đi gọi đồ ăn.”


“Trong tủ lạnh chẳng phải còn bánh kem thừa tối qua sao?” Đắt như vậy, Mạnh Đường không muốn lãng phí, “Ăn cái đó đi.”


Ngụy Xuyên hiểu ý cô, nói: “Cái đó để anh ăn, gọi món khác cho em.”


Chút bánh kem đó không đủ cho anh nhét kẽ răng.


Mạnh Đường bị vạch trần một cách phũ phàng, cô không thương tiếc mà đá Ngụy Xuyên một cái dưới lớp chăn.


Ngụy Xuyên giả vờ nhe răng trợn mắt đau đớn, tạo bậc thang cho cô bước xuống.


Anh ôm Mạnh Đường vào lòng, nâng mặt cô lên hỏi: “Đói không?”


Mạnh Đường gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Mấy giờ rồi?”


“Sắp 10 giờ rồi.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Bây giờ dậy chưa?”


“10 giờ rồi?” Mạnh Đường sửng sốt, “10 giờ rồi sao anh còn chưa đi?”


Cô đến xưởng điêu khắc gỗ thì đi lúc nào cũng được, bên phía Mạnh Ngộ Xuân chủ yếu nương theo thời gian của cô.


Nhưng Ngụy Xuyên phải đi huấn luyện, cái này là bắt buộc phải đi.


“Anh xin nghỉ rồi.” Ngón tay Ngụy Xuyên theo thói quen cọ cọ vào tóc mai của Mạnh Đường, “Cũng không thể để em vừa ngủ dậy đã không thấy người đâu chứ.”


Mạnh Đường nép vào, cọ cọ vào hõm cổ anh.


Mọi cô gái đều sẽ để ý đến điều này, và cô cũng không ngoại lệ.


Ngụy Xuyên vỗ vỗ lưng Mạnh Đường, nói: “Dậy ăn cơm đi, em còn chưa đưa quà cho anh đấy.”


Mạnh Đường ngẩng phắt đầu lên khỏi ngực Ngụy Xuyên: “Thảo nào em cứ cảm thấy mình quên mất cái gì.”


Hóa ra là chưa tặng quà sinh nhật.


Ngụy Xuyên chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Tối qua chỉ mải nghĩ cách làm sao để ‘hạ gục’ anh thôi phải không?”


Mạnh Đường có thể chấp nhận chuyện nước chảy thành sông giữa những người yêu nhau, nhưng đối mặt với lời trêu chọc cô vẫn thấy xấu hổ.


Cô đẩy mặt Ngụy Xuyên ra: “Xích ra, em muốn dậy.”


Ngụy Xuyên xốc chăn xuống giường, sau đó đưa tay về phía cô: “Em đi rửa mặt trước đi, anh đi gọi đồ ăn.”


“Trong tủ lạnh chẳng phải còn bánh kem thừa tối qua sao?” Đắt như vậy, Mạnh Đường không muốn lãng phí, “Ăn cái đó đi.”


Ngụy Xuyên hiểu ý cô, nói: “Cái đó để anh ăn, gọi món khác cho em.”


Chút bánh kem đó không đủ cho anh nhét kẽ răng.


Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát Story Chương 241
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...