Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 198
Dịp Tết, phòng chiếu phim nào cũng chật kín người.
Ngụy Xuyên mua vé ở hàng thứ bảy, hai người ngồi giữa, lúc chiếu phim chắc chắn hai bên đều có người ngồi.
Ngụy Xuyên gạt tay vịn ở giữa lên, đưa bỏng ngô cho Mạnh Đường: “Ăn đi, anh nếm thử một cái rồi, cũng được đấy.”
Mạnh Đường tranh thủ lúc phim chưa chiếu, ăn rau ráu.
Cô không thích uống coca nên Ngụy Xuyên mua trà sữa cho cô.
Họ vào khá sớm, người mới đến một nửa, Mạnh Đường ăn một lúc rồi đẩy bỏng ngô sang cho Ngụy Xuyên.
Ngụy Xuyên biết cô không ăn nữa, một mình lặng lẽ ăn hết trước khi phim bắt đầu.
Mạnh Đường đưa cho anh một tờ khăn ướt: “Lau tay đi.”
Ngụy Xuyên nhận lấy, hất cằm: “Cho anh uống một ngụm.”
Mạnh Đường đưa trà sữa đến bên môi anh, Ngụy Xuyên né tránh: “Không uống cái này, đưa coca cho anh.”
Mạnh Đường mới nhận ra mình theo thói quen đưa trà sữa qua, cái này cũng thuận tay quá rồi.
Cô lấy lại coca đưa lên môi anh, Ngụy Xuyên cụp mắt ngậm ống hút, uống nửa cốc, cuối cùng cũng nén được vị ngọt ngấy của bỏng ngô xuống.
Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau xem phim, đánh chết anh cũng không mua bỏng ngô nữa, lần nào em cũng không ăn hết, chỉ ăn lớp trên cùng.”
“Biết sao được, có người cứ đòi mua, bảo là không khí rạp phim mà.” Mạnh Đường cà khịa một câu.
Ngụy Xuyên cười: “Ăn ô mai không?”
Mạnh Đường gật đầu, bóc một viên ra, trong phòng chiếu bắt đầu lục tục có người vào.
Hai bên trái phải của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều có người ngồi xuống, bên trái Ngụy Xuyên là con gái, bên phải Mạnh Đường là con trai.
Ngụy Xuyên vẫy tay với Mạnh Đường: “Đổi chỗ đi.”
Mạnh Đường đổi chỗ với anh, tay vịn giữa hai người được gạt lên, tự nhiên dựa vào nhau.
Cánh tay dài của Ngụy Xuyên vòng qua sau gáy Mạnh Đường, nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, thuần túy là biểu hiện của sự buồn chán.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Dịp Tết, phòng chiếu phim nào cũng chật kín người.
Ngụy Xuyên mua vé ở hàng thứ bảy, hai người ngồi giữa, lúc chiếu phim chắc chắn hai bên đều có người ngồi.
Ngụy Xuyên gạt tay vịn ở giữa lên, đưa bỏng ngô cho Mạnh Đường: “Ăn đi, anh nếm thử một cái rồi, cũng được đấy.”
Mạnh Đường tranh thủ lúc phim chưa chiếu, ăn rau ráu.
Cô không thích uống coca nên Ngụy Xuyên mua trà sữa cho cô.
Họ vào khá sớm, người mới đến một nửa, Mạnh Đường ăn một lúc rồi đẩy bỏng ngô sang cho Ngụy Xuyên.
Ngụy Xuyên biết cô không ăn nữa, một mình lặng lẽ ăn hết trước khi phim bắt đầu.
Mạnh Đường đưa cho anh một tờ khăn ướt: “Lau tay đi.”
Ngụy Xuyên nhận lấy, hất cằm: “Cho anh uống một ngụm.”
Mạnh Đường đưa trà sữa đến bên môi anh, Ngụy Xuyên né tránh: “Không uống cái này, đưa coca cho anh.”
Mạnh Đường mới nhận ra mình theo thói quen đưa trà sữa qua, cái này cũng thuận tay quá rồi.
Cô lấy lại coca đưa lên môi anh, Ngụy Xuyên cụp mắt ngậm ống hút, uống nửa cốc, cuối cùng cũng nén được vị ngọt ngấy của bỏng ngô xuống.
Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau xem phim, đánh chết anh cũng không mua bỏng ngô nữa, lần nào em cũng không ăn hết, chỉ ăn lớp trên cùng.”
“Biết sao được, có người cứ đòi mua, bảo là không khí rạp phim mà.” Mạnh Đường cà khịa một câu.
Ngụy Xuyên cười: “Ăn ô mai không?”
Mạnh Đường gật đầu, bóc một viên ra, trong phòng chiếu bắt đầu lục tục có người vào.
Hai bên trái phải của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều có người ngồi xuống, bên trái Ngụy Xuyên là con gái, bên phải Mạnh Đường là con trai.
Ngụy Xuyên vẫy tay với Mạnh Đường: “Đổi chỗ đi.”
Mạnh Đường đổi chỗ với anh, tay vịn giữa hai người được gạt lên, tự nhiên dựa vào nhau.
Cánh tay dài của Ngụy Xuyên vòng qua sau gáy Mạnh Đường, nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, thuần túy là biểu hiện của sự buồn chán.
Dịp Tết, phòng chiếu phim nào cũng chật kín người.
Ngụy Xuyên mua vé ở hàng thứ bảy, hai người ngồi giữa, lúc chiếu phim chắc chắn hai bên đều có người ngồi.
Ngụy Xuyên gạt tay vịn ở giữa lên, đưa bỏng ngô cho Mạnh Đường: “Ăn đi, anh nếm thử một cái rồi, cũng được đấy.”
Mạnh Đường tranh thủ lúc phim chưa chiếu, ăn rau ráu.
Cô không thích uống coca nên Ngụy Xuyên mua trà sữa cho cô.
Ngụy Xuyên biết cô không ăn nữa, một mình lặng lẽ ăn hết trước khi phim bắt đầu.
Mạnh Đường đưa cho anh một tờ khăn ướt: “Lau tay đi.”
Ngụy Xuyên nhận lấy, hất cằm: “Cho anh uống một ngụm.”
Mạnh Đường đưa trà sữa đến bên môi anh, Ngụy Xuyên né tránh: “Không uống cái này, đưa coca cho anh.”
Mạnh Đường mới nhận ra mình theo thói quen đưa trà sữa qua, cái này cũng thuận tay quá rồi.
Cô lấy lại coca đưa lên môi anh, Ngụy Xuyên cụp mắt ngậm ống hút, uống nửa cốc, cuối cùng cũng nén được vị ngọt ngấy của bỏng ngô xuống.
Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau xem phim, đánh chết anh cũng không mua bỏng ngô nữa, lần nào em cũng không ăn hết, chỉ ăn lớp trên cùng.”
“Biết sao được, có người cứ đòi mua, bảo là không khí rạp phim mà.” Mạnh Đường cà khịa một câu.
Ngụy Xuyên cười: “Ăn ô mai không?”
Mạnh Đường gật đầu, bóc một viên ra, trong phòng chiếu bắt đầu lục tục có người vào.
Hai bên trái phải của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều có người ngồi xuống, bên trái Ngụy Xuyên là con gái, bên phải Mạnh Đường là con trai.
Ngụy Xuyên vẫy tay với Mạnh Đường: “Đổi chỗ đi.”
Mạnh Đường đổi chỗ với anh, tay vịn giữa hai người được gạt lên, tự nhiên dựa vào nhau.
Cánh tay dài của Ngụy Xuyên vòng qua sau gáy Mạnh Đường, nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, thuần túy là biểu hiện của sự buồn chán.
Dịp Tết, phòng chiếu phim nào cũng chật kín người.
Ngụy Xuyên mua vé ở hàng thứ bảy, hai người ngồi giữa, lúc chiếu phim chắc chắn hai bên đều có người ngồi.
Ngụy Xuyên gạt tay vịn ở giữa lên, đưa bỏng ngô cho Mạnh Đường: “Ăn đi, anh nếm thử một cái rồi, cũng được đấy.”
Mạnh Đường tranh thủ lúc phim chưa chiếu, ăn rau ráu.
Cô không thích uống coca nên Ngụy Xuyên mua trà sữa cho cô.
Họ vào khá sớm, người mới đến một nửa, Mạnh Đường ăn một lúc rồi đẩy bỏng ngô sang cho Ngụy Xuyên.
Ngụy Xuyên biết cô không ăn nữa, một mình lặng lẽ ăn hết trước khi phim bắt đầu.
Mạnh Đường đưa cho anh một tờ khăn ướt: “Lau tay đi.”
Ngụy Xuyên nhận lấy, hất cằm: “Cho anh uống một ngụm.”
Mạnh Đường đưa trà sữa đến bên môi anh, Ngụy Xuyên né tránh: “Không uống cái này, đưa coca cho anh.”
Mạnh Đường mới nhận ra mình theo thói quen đưa trà sữa qua, cái này cũng thuận tay quá rồi.
Cô lấy lại coca đưa lên môi anh, Ngụy Xuyên cụp mắt ngậm ống hút, uống nửa cốc, cuối cùng cũng nén được vị ngọt ngấy của bỏng ngô xuống.
Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau xem phim, đánh chết anh cũng không mua bỏng ngô nữa, lần nào em cũng không ăn hết, chỉ ăn lớp trên cùng.”
“Biết sao được, có người cứ đòi mua, bảo là không khí rạp phim mà.” Mạnh Đường cà khịa một câu.
Ngụy Xuyên cười: “Ăn ô mai không?”
Mạnh Đường gật đầu, bóc một viên ra, trong phòng chiếu bắt đầu lục tục có người vào.
Hai bên trái phải của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều có người ngồi xuống, bên trái Ngụy Xuyên là con gái, bên phải Mạnh Đường là con trai.
Ngụy Xuyên vẫy tay với Mạnh Đường: “Đổi chỗ đi.”
Mạnh Đường đổi chỗ với anh, tay vịn giữa hai người được gạt lên, tự nhiên dựa vào nhau.
Cánh tay dài của Ngụy Xuyên vòng qua sau gáy Mạnh Đường, nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, thuần túy là biểu hiện của sự buồn chán.
Dịp Tết, phòng chiếu phim nào cũng chật kín người.
Ngụy Xuyên mua vé ở hàng thứ bảy, hai người ngồi giữa, lúc chiếu phim chắc chắn hai bên đều có người ngồi.
Ngụy Xuyên gạt tay vịn ở giữa lên, đưa bỏng ngô cho Mạnh Đường: “Ăn đi, anh nếm thử một cái rồi, cũng được đấy.”
Mạnh Đường tranh thủ lúc phim chưa chiếu, ăn rau ráu.
Cô không thích uống coca nên Ngụy Xuyên mua trà sữa cho cô.
Họ vào khá sớm, người mới đến một nửa, Mạnh Đường ăn một lúc rồi đẩy bỏng ngô sang cho Ngụy Xuyên.
Ngụy Xuyên biết cô không ăn nữa, một mình lặng lẽ ăn hết trước khi phim bắt đầu.
Mạnh Đường đưa cho anh một tờ khăn ướt: “Lau tay đi.”
Ngụy Xuyên nhận lấy, hất cằm: “Cho anh uống một ngụm.”
Mạnh Đường đưa trà sữa đến bên môi anh, Ngụy Xuyên né tránh: “Không uống cái này, đưa coca cho anh.”
Mạnh Đường mới nhận ra mình theo thói quen đưa trà sữa qua, cái này cũng thuận tay quá rồi.
Cô lấy lại coca đưa lên môi anh, Ngụy Xuyên cụp mắt ngậm ống hút, uống nửa cốc, cuối cùng cũng nén được vị ngọt ngấy của bỏng ngô xuống.
Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau xem phim, đánh chết anh cũng không mua bỏng ngô nữa, lần nào em cũng không ăn hết, chỉ ăn lớp trên cùng.”
“Biết sao được, có người cứ đòi mua, bảo là không khí rạp phim mà.” Mạnh Đường cà khịa một câu.
Mạnh Đường gật đầu, bóc một viên ra, trong phòng chiếu bắt đầu lục tục có người vào.
Hai bên trái phải của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều có người ngồi xuống, bên trái Ngụy Xuyên là con gái, bên phải Mạnh Đường là con trai.
Ngụy Xuyên vẫy tay với Mạnh Đường: “Đổi chỗ đi.”
Mạnh Đường đổi chỗ với anh, tay vịn giữa hai người được gạt lên, tự nhiên dựa vào nhau.
Cánh tay dài của Ngụy Xuyên vòng qua sau gáy Mạnh Đường, nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, thuần túy là biểu hiện của sự buồn chán.
Dịp Tết, phòng chiếu phim nào cũng chật kín người.
Ngụy Xuyên mua vé ở hàng thứ bảy, hai người ngồi giữa, lúc chiếu phim chắc chắn hai bên đều có người ngồi.
Ngụy Xuyên gạt tay vịn ở giữa lên, đưa bỏng ngô cho Mạnh Đường: “Ăn đi, anh nếm thử một cái rồi, cũng được đấy.”
Mạnh Đường tranh thủ lúc phim chưa chiếu, ăn rau ráu.
Cô không thích uống coca nên Ngụy Xuyên mua trà sữa cho cô.
Họ vào khá sớm, người mới đến một nửa, Mạnh Đường ăn một lúc rồi đẩy bỏng ngô sang cho Ngụy Xuyên.
Ngụy Xuyên biết cô không ăn nữa, một mình lặng lẽ ăn hết trước khi phim bắt đầu.
Mạnh Đường đưa cho anh một tờ khăn ướt: “Lau tay đi.”
Ngụy Xuyên nhận lấy, hất cằm: “Cho anh uống một ngụm.”
Mạnh Đường đưa trà sữa đến bên môi anh, Ngụy Xuyên né tránh: “Không uống cái này, đưa coca cho anh.”
Mạnh Đường mới nhận ra mình theo thói quen đưa trà sữa qua, cái này cũng thuận tay quá rồi.
Cô lấy lại coca đưa lên môi anh, Ngụy Xuyên cụp mắt ngậm ống hút, uống nửa cốc, cuối cùng cũng nén được vị ngọt ngấy của bỏng ngô xuống.
Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau xem phim, đánh chết anh cũng không mua bỏng ngô nữa, lần nào em cũng không ăn hết, chỉ ăn lớp trên cùng.”
“Biết sao được, có người cứ đòi mua, bảo là không khí rạp phim mà.” Mạnh Đường cà khịa một câu.
Ngụy Xuyên cười: “Ăn ô mai không?”
Mạnh Đường gật đầu, bóc một viên ra, trong phòng chiếu bắt đầu lục tục có người vào.
Hai bên trái phải của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều có người ngồi xuống, bên trái Ngụy Xuyên là con gái, bên phải Mạnh Đường là con trai.
Ngụy Xuyên vẫy tay với Mạnh Đường: “Đổi chỗ đi.”
Mạnh Đường đổi chỗ với anh, tay vịn giữa hai người được gạt lên, tự nhiên dựa vào nhau.
Cánh tay dài của Ngụy Xuyên vòng qua sau gáy Mạnh Đường, nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, thuần túy là biểu hiện của sự buồn chán.
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Đánh giá:
Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Story
Chương 198
10.0/10 từ 14 lượt.
