Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 197
Mạnh Đường mỉm cười, đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Năm mới vui vẻ.”
Ngụy Xuyên cúi người ôm cô lên, vỗ vỗ vào lưng cô trong lòng mình: “Năm mới vui vẻ, dậy ăn sáng thôi.”
“Em cũng đang định dậy rồi.” Mạnh Đường dụi đầu vào hõm cổ anh, “Em nghe thấy dì Phương và ông nội đang nói chuyện bên ngoài.”
Ngụy Xuyên cười: “Hai người họ đang chúc nhau buổi sáng năm mới đấy, quần áo em để đâu rồi, anh đi lấy cho.”
“Đang treo trong tủ ấy.”
Ngụy Xuyên buông cô ra, mở tủ quần áo của cô.
Một dãy trang phục kiểu Trung Quốc do thợ may già làm, khác hẳn với những bộ cô thường mặc ở trường.
Mạnh Đường chỉ tay: “Cái màu đỏ có viền lông trắng ấy, mới may lúc nghỉ lễ về đấy.”
Ngụy Xuyên chưa thấy Mạnh Đường mặc màu đỏ bao giờ, đưa bộ đồ cho cô: “Em thay trong này luôn đi, anh thả rèm xuống.”
Mạnh Đường vô thức cắn môi, anh không ra ngoài à?
Thấy cô không động đậy, Ngụy Xuyên giục: “Mặc đi chứ, cái gì anh chưa nhìn thấy đâu? Đã thả rèm cho em rồi mà.”
Mạnh Đường kéo rèm lại: “Anh đừng có vào đấy nhé.”
“Không vào.” Ngụy Xuyên bất lực nói, “Anh lại có thể làm bậy với em trên giường vào sáng mùng 1 Tết sao?”
“Anh im đi.” Mạnh Đường không muốn mắng anh vào ngày đầu năm, lặng lẽ c** đ* ngủ, thay quần áo.
Thay xong, Mạnh Đường vén rèm định xuống giường.
Mắt Ngụy Xuyên sáng lên, nói: “Em đứng lên xem nào.”
Mạnh Đường đứng dậy khỏi giường, Ngụy Xuyên ôm eo cô, nói: “Mặc màu đỏ đẹp thật đấy.”
Quan trọng là không hề cảm thấy lòe loẹt, chỉ thấy khí chất thanh tao thoát tục, đúng là kỳ lạ.
Mạnh Đường cúi đầu xoa mái tóc ngắn của anh: “Đã rửa mặt chưa?”
“Anh rửa từ sớm rồi.” Ngụy Xuyên buông cô ra để cô đi giày, “Anh ra ngoài trước đây, em nhanh ra ăn sáng nhé.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mạnh Đường mỉm cười, đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Năm mới vui vẻ.”
Ngụy Xuyên cúi người ôm cô lên, vỗ vỗ vào lưng cô trong lòng mình: “Năm mới vui vẻ, dậy ăn sáng thôi.”
“Em cũng đang định dậy rồi.” Mạnh Đường dụi đầu vào hõm cổ anh, “Em nghe thấy dì Phương và ông nội đang nói chuyện bên ngoài.”
Ngụy Xuyên cười: “Hai người họ đang chúc nhau buổi sáng năm mới đấy, quần áo em để đâu rồi, anh đi lấy cho.”
“Đang treo trong tủ ấy.”
Ngụy Xuyên buông cô ra, mở tủ quần áo của cô.
Một dãy trang phục kiểu Trung Quốc do thợ may già làm, khác hẳn với những bộ cô thường mặc ở trường.
Mạnh Đường chỉ tay: “Cái màu đỏ có viền lông trắng ấy, mới may lúc nghỉ lễ về đấy.”
Ngụy Xuyên chưa thấy Mạnh Đường mặc màu đỏ bao giờ, đưa bộ đồ cho cô: “Em thay trong này luôn đi, anh thả rèm xuống.”
Mạnh Đường vô thức cắn môi, anh không ra ngoài à?
Thấy cô không động đậy, Ngụy Xuyên giục: “Mặc đi chứ, cái gì anh chưa nhìn thấy đâu? Đã thả rèm cho em rồi mà.”
Mạnh Đường kéo rèm lại: “Anh đừng có vào đấy nhé.”
“Không vào.” Ngụy Xuyên bất lực nói, “Anh lại có thể làm bậy với em trên giường vào sáng mùng 1 Tết sao?”
“Anh im đi.” Mạnh Đường không muốn mắng anh vào ngày đầu năm, lặng lẽ c** đ* ngủ, thay quần áo.
Thay xong, Mạnh Đường vén rèm định xuống giường.
Mắt Ngụy Xuyên sáng lên, nói: “Em đứng lên xem nào.”
Mạnh Đường đứng dậy khỏi giường, Ngụy Xuyên ôm eo cô, nói: “Mặc màu đỏ đẹp thật đấy.”
Quan trọng là không hề cảm thấy lòe loẹt, chỉ thấy khí chất thanh tao thoát tục, đúng là kỳ lạ.
Mạnh Đường cúi đầu xoa mái tóc ngắn của anh: “Đã rửa mặt chưa?”
“Anh rửa từ sớm rồi.” Ngụy Xuyên buông cô ra để cô đi giày, “Anh ra ngoài trước đây, em nhanh ra ăn sáng nhé.”
Mạnh Đường mỉm cười, đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Năm mới vui vẻ.”
Ngụy Xuyên cúi người ôm cô lên, vỗ vỗ vào lưng cô trong lòng mình: “Năm mới vui vẻ, dậy ăn sáng thôi.”
“Em cũng đang định dậy rồi.” Mạnh Đường dụi đầu vào hõm cổ anh, “Em nghe thấy dì Phương và ông nội đang nói chuyện bên ngoài.”
Ngụy Xuyên cười: “Hai người họ đang chúc nhau buổi sáng năm mới đấy, quần áo em để đâu rồi, anh đi lấy cho.”
“Đang treo trong tủ ấy.”
Một dãy trang phục kiểu Trung Quốc do thợ may già làm, khác hẳn với những bộ cô thường mặc ở trường.
Mạnh Đường chỉ tay: “Cái màu đỏ có viền lông trắng ấy, mới may lúc nghỉ lễ về đấy.”
Ngụy Xuyên chưa thấy Mạnh Đường mặc màu đỏ bao giờ, đưa bộ đồ cho cô: “Em thay trong này luôn đi, anh thả rèm xuống.”
Mạnh Đường vô thức cắn môi, anh không ra ngoài à?
Thấy cô không động đậy, Ngụy Xuyên giục: “Mặc đi chứ, cái gì anh chưa nhìn thấy đâu? Đã thả rèm cho em rồi mà.”
Mạnh Đường kéo rèm lại: “Anh đừng có vào đấy nhé.”
“Không vào.” Ngụy Xuyên bất lực nói, “Anh lại có thể làm bậy với em trên giường vào sáng mùng 1 Tết sao?”
“Anh im đi.” Mạnh Đường không muốn mắng anh vào ngày đầu năm, lặng lẽ c** đ* ngủ, thay quần áo.
Thay xong, Mạnh Đường vén rèm định xuống giường.
Mắt Ngụy Xuyên sáng lên, nói: “Em đứng lên xem nào.”
Mạnh Đường đứng dậy khỏi giường, Ngụy Xuyên ôm eo cô, nói: “Mặc màu đỏ đẹp thật đấy.”
Quan trọng là không hề cảm thấy lòe loẹt, chỉ thấy khí chất thanh tao thoát tục, đúng là kỳ lạ.
Mạnh Đường cúi đầu xoa mái tóc ngắn của anh: “Đã rửa mặt chưa?”
“Anh rửa từ sớm rồi.” Ngụy Xuyên buông cô ra để cô đi giày, “Anh ra ngoài trước đây, em nhanh ra ăn sáng nhé.”
Mạnh Đường mỉm cười, đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Năm mới vui vẻ.”
Ngụy Xuyên cúi người ôm cô lên, vỗ vỗ vào lưng cô trong lòng mình: “Năm mới vui vẻ, dậy ăn sáng thôi.”
“Em cũng đang định dậy rồi.” Mạnh Đường dụi đầu vào hõm cổ anh, “Em nghe thấy dì Phương và ông nội đang nói chuyện bên ngoài.”
Ngụy Xuyên cười: “Hai người họ đang chúc nhau buổi sáng năm mới đấy, quần áo em để đâu rồi, anh đi lấy cho.”
“Đang treo trong tủ ấy.”
Ngụy Xuyên buông cô ra, mở tủ quần áo của cô.
Một dãy trang phục kiểu Trung Quốc do thợ may già làm, khác hẳn với những bộ cô thường mặc ở trường.
Mạnh Đường chỉ tay: “Cái màu đỏ có viền lông trắng ấy, mới may lúc nghỉ lễ về đấy.”
Ngụy Xuyên chưa thấy Mạnh Đường mặc màu đỏ bao giờ, đưa bộ đồ cho cô: “Em thay trong này luôn đi, anh thả rèm xuống.”
Mạnh Đường vô thức cắn môi, anh không ra ngoài à?
Thấy cô không động đậy, Ngụy Xuyên giục: “Mặc đi chứ, cái gì anh chưa nhìn thấy đâu? Đã thả rèm cho em rồi mà.”
Mạnh Đường kéo rèm lại: “Anh đừng có vào đấy nhé.”
“Không vào.” Ngụy Xuyên bất lực nói, “Anh lại có thể làm bậy với em trên giường vào sáng mùng 1 Tết sao?”
“Anh im đi.” Mạnh Đường không muốn mắng anh vào ngày đầu năm, lặng lẽ c** đ* ngủ, thay quần áo.
Thay xong, Mạnh Đường vén rèm định xuống giường.
Mắt Ngụy Xuyên sáng lên, nói: “Em đứng lên xem nào.”
Mạnh Đường đứng dậy khỏi giường, Ngụy Xuyên ôm eo cô, nói: “Mặc màu đỏ đẹp thật đấy.”
Quan trọng là không hề cảm thấy lòe loẹt, chỉ thấy khí chất thanh tao thoát tục, đúng là kỳ lạ.
Mạnh Đường cúi đầu xoa mái tóc ngắn của anh: “Đã rửa mặt chưa?”
“Anh rửa từ sớm rồi.” Ngụy Xuyên buông cô ra để cô đi giày, “Anh ra ngoài trước đây, em nhanh ra ăn sáng nhé.”
Mạnh Đường mỉm cười, đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Năm mới vui vẻ.”
Ngụy Xuyên cúi người ôm cô lên, vỗ vỗ vào lưng cô trong lòng mình: “Năm mới vui vẻ, dậy ăn sáng thôi.”
“Em cũng đang định dậy rồi.” Mạnh Đường dụi đầu vào hõm cổ anh, “Em nghe thấy dì Phương và ông nội đang nói chuyện bên ngoài.”
Ngụy Xuyên cười: “Hai người họ đang chúc nhau buổi sáng năm mới đấy, quần áo em để đâu rồi, anh đi lấy cho.”
“Đang treo trong tủ ấy.”
Ngụy Xuyên buông cô ra, mở tủ quần áo của cô.
Một dãy trang phục kiểu Trung Quốc do thợ may già làm, khác hẳn với những bộ cô thường mặc ở trường.
Mạnh Đường chỉ tay: “Cái màu đỏ có viền lông trắng ấy, mới may lúc nghỉ lễ về đấy.”
Ngụy Xuyên chưa thấy Mạnh Đường mặc màu đỏ bao giờ, đưa bộ đồ cho cô: “Em thay trong này luôn đi, anh thả rèm xuống.”
Mạnh Đường vô thức cắn môi, anh không ra ngoài à?
Thấy cô không động đậy, Ngụy Xuyên giục: “Mặc đi chứ, cái gì anh chưa nhìn thấy đâu? Đã thả rèm cho em rồi mà.”
Mạnh Đường kéo rèm lại: “Anh đừng có vào đấy nhé.”
“Không vào.” Ngụy Xuyên bất lực nói, “Anh lại có thể làm bậy với em trên giường vào sáng mùng 1 Tết sao?”
“Anh im đi.” Mạnh Đường không muốn mắng anh vào ngày đầu năm, lặng lẽ c** đ* ngủ, thay quần áo.
Mắt Ngụy Xuyên sáng lên, nói: “Em đứng lên xem nào.”
Mạnh Đường đứng dậy khỏi giường, Ngụy Xuyên ôm eo cô, nói: “Mặc màu đỏ đẹp thật đấy.”
Quan trọng là không hề cảm thấy lòe loẹt, chỉ thấy khí chất thanh tao thoát tục, đúng là kỳ lạ.
Mạnh Đường cúi đầu xoa mái tóc ngắn của anh: “Đã rửa mặt chưa?”
“Anh rửa từ sớm rồi.” Ngụy Xuyên buông cô ra để cô đi giày, “Anh ra ngoài trước đây, em nhanh ra ăn sáng nhé.”
Mạnh Đường mỉm cười, đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Năm mới vui vẻ.”
Ngụy Xuyên cúi người ôm cô lên, vỗ vỗ vào lưng cô trong lòng mình: “Năm mới vui vẻ, dậy ăn sáng thôi.”
“Em cũng đang định dậy rồi.” Mạnh Đường dụi đầu vào hõm cổ anh, “Em nghe thấy dì Phương và ông nội đang nói chuyện bên ngoài.”
Ngụy Xuyên cười: “Hai người họ đang chúc nhau buổi sáng năm mới đấy, quần áo em để đâu rồi, anh đi lấy cho.”
“Đang treo trong tủ ấy.”
Ngụy Xuyên buông cô ra, mở tủ quần áo của cô.
Một dãy trang phục kiểu Trung Quốc do thợ may già làm, khác hẳn với những bộ cô thường mặc ở trường.
Mạnh Đường chỉ tay: “Cái màu đỏ có viền lông trắng ấy, mới may lúc nghỉ lễ về đấy.”
Ngụy Xuyên chưa thấy Mạnh Đường mặc màu đỏ bao giờ, đưa bộ đồ cho cô: “Em thay trong này luôn đi, anh thả rèm xuống.”
Mạnh Đường vô thức cắn môi, anh không ra ngoài à?
Thấy cô không động đậy, Ngụy Xuyên giục: “Mặc đi chứ, cái gì anh chưa nhìn thấy đâu? Đã thả rèm cho em rồi mà.”
Mạnh Đường kéo rèm lại: “Anh đừng có vào đấy nhé.”
“Không vào.” Ngụy Xuyên bất lực nói, “Anh lại có thể làm bậy với em trên giường vào sáng mùng 1 Tết sao?”
“Anh im đi.” Mạnh Đường không muốn mắng anh vào ngày đầu năm, lặng lẽ c** đ* ngủ, thay quần áo.
Thay xong, Mạnh Đường vén rèm định xuống giường.
Mắt Ngụy Xuyên sáng lên, nói: “Em đứng lên xem nào.”
Mạnh Đường đứng dậy khỏi giường, Ngụy Xuyên ôm eo cô, nói: “Mặc màu đỏ đẹp thật đấy.”
Quan trọng là không hề cảm thấy lòe loẹt, chỉ thấy khí chất thanh tao thoát tục, đúng là kỳ lạ.
Mạnh Đường cúi đầu xoa mái tóc ngắn của anh: “Đã rửa mặt chưa?”
“Anh rửa từ sớm rồi.” Ngụy Xuyên buông cô ra để cô đi giày, “Anh ra ngoài trước đây, em nhanh ra ăn sáng nhé.”
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Đánh giá:
Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Story
Chương 197
10.0/10 từ 14 lượt.
