Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu

Chương 88: Nàng hôn mạnh lên môi hắn.


Tiết trời đầu hạ, trong Cẩm Thúy viện trăm hoa đua nở, sắc xuân tươi thắm, cách đó không xa trên mặt hồ, mấy con vịt trời lông đen đang bơi qua bơi lại.


Thưởng hoa một hồi, Khương Ức An thu ánh nhìn lại, liếc mắt nhìn Ôn thị bên cạnh.


"Đi đường lâu như vậy, lúc này cảm thấy hơi mệt, đệ muội, chúng ta qua đình bên kia nghỉ ngơi một lát đi?"


Ôn thị nhìn thoáng qua nha hoàn đang theo sát không rời bên người mình, nhẹ nhàng mím môi gật đầu, thấp giọng đáp: "Vâng, đều nghe theo đại tẩu."


Suốt quãng đường cô đều lặng lẽ không nói lời nào, gần như chẳng hé môi mấy câu, Khương Ức An nhìn lướt qua dấu năm ngón tay vẫn còn hằn rõ trên má phải của Ôn thị, đôi mày khẽ nhíu lại một cách kín đáo.


Hai người đến trong đình, Ôn thị ngồi xuống trên ghế dài, nha hoàn kia liền đứng ngay sau lưng cô, không rời nửa bước.


Khương Ức An liếc cô ta một cái, lấy tay làm quạt phẩy phẩy gió, cười nói: "Mới vừa vào hạ mà trời đã nóng lên rồi, đi loanh quanh một vòng, ta bỗng nhiên muốn ăn sữa đông, đệ muội có muốn ăn không?"


Ôn thị định nói gì đó, nhưng nhận thấy ánh mắt đang chằm chằm phía sau lưng mình, liền nuốt lời vào trong, lắc đầu nói: "Đại tẩu, ta không ăn đâu, đi dạo đã lâu rồi, ta phải về thôi."


Nha hoàn kia nghe cô nói vậy, trên mặt lộ rõ vẻ tươi cười, cũng nhắc nhở: "Nhị thiếu phu nhân nên về rồi."


Ôn thị im lặng một hồi, nhìn về phía chị dâu, thấy nàng đang sai Hương Thảo về lấy sữa đông, không có ý định giữ mình lại, liền cúi đầu đứng dậy, nhỏ giọng nói: "Đại tẩu, ngại quá, tẩu cứ chơi tiếp đi, ta xin phép đi trước."


Khương Ức An quay đầu lại nhìn cô, sắc mặt bỗng trở nên không vui, còn đưa tay vỗ mạnh xuống mặt bàn.


"Đệ muội ngồi xuống, Tấn Duệ đã đồng ý cho muội ra ngoài chơi, muội mới ra một lát đã đòi về, chẳng phải là phụ lòng tốt của đệ ấy sao? Lúc trước đệ ấy còn bảo muội nhát gan không thích ra ngoài, dặn ta phải cùng muội đi chơi nhiều hơn, ta vẫn nhớ rõ lời nhị đệ nói, cho nên dù bây giờ muội có nhất quyết muốn về, ta cũng không đồng ý!"


Ôn thị giật mình, sắc mặt cũng hơi tái đi, liền lo sợ ngồi xuống lại, nói: "Đại tẩu, vậy... vậy ta lại ngồi cùng tẩu một lát."


Khương Ức An không mấy hài lòng gật đầu, khẽ nói: "Thế mới đúng chứ, ngồi xuống đi, ta bảo khi nào đi thì mới được đi."


Nha hoàn kia tuy mặt mày có chút khó coi, nhưng nhìn thấy cái khí thế trừng mắt vỗ bàn của đại thiếu phu nhân, ngay cả cô ta cũng thấy hơi sợ, huống chi là nhị thiếu phu nhân nhát gan, nên cũng không dám nói gì thêm.


Lúc hai người cùng đi tới, có tiện tay bẻ mấy cành liễu, Hương Thảo đi lấy sữa đông chắc phải đợi một lúc mới về được, Khương Ức An bèn nói: "Đệ muội, nghe nói muội khéo tay lắm, có biết dùng cành liễu đan rổ không?"


Ôn thị mím môi khẽ gật đầu.


Nương gia của Ôn thị ở Tô Châu, hàng năm cứ đến mùa này, bên bờ sông liễu rủ thướt tha, cô thường cùng các chị em hái cành liễu đan rổ chơi.


Cô cúi đầu cầm hai cành liễu, không nói lời nào bắt đầu đan rổ, đôi tay thon dài rất mực khéo léo, chỉ một loáng sau, một cái lẵng hoa nhỏ bằng hai nắm tay đã đan xong.


Khương Ức An nhấc cái rổ lên nhìn một chút, trong mắt lại hiện lên vài phần chê bai, cười lạnh nói: "Cũng gọi là khéo tay sao, ta thấy cái này cũng thường thôi, còn chẳng bằng ta đan ấy chứ!"


Nghe nàng nói vậy, mặt Ôn thị hiện lên vẻ hổ thẹn, hai bàn tay lúng túng nắm chặt vào nhau, có chút bất an nói: "Tay nghề ta còn kém, để đại tẩu chê cười rồi."


Khương Ức An phẩy tay nói: "Thôi, muội cũng không cần thấy ngại, để ta cho muội mở mang tầm mắt, sau này hãy nhìn mà học tập một chút."


Nói xong, nàng cũng cầm lấy cành liễu, trong tay xoay vặn lung tung mấy hồi, chưa đầy nửa tuần hương, một thứ gì đó đại khái nhìn ra hình cái rổ đã xuất hiện trước mặt Ôn thị.


Khương Ức An đắc ý cười vài tiếng, tựa lưng vào ghế, ngón tay khẽ gõ gõ lên lan can, nói: "Đệ muội, muội thấy cái rổ ta đan thế nào?"


Nhìn thấy cái lẵng hoa đó, nha hoàn đứng phía sau lộ ra vẻ mặt không biết nói gì cho phải.


Ôn thị hơi trợn mắt nhìn cái lẵng hoa xấu xí kia, không thể nói ra lời khen ngợi trái lương tâm, bèn nói thật lòng: "Ta thấy, đại tẩu làm không đẹp bằng ta."


Nghe cô nói thế, Khương Ức An rất mực không vui hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi không thèm để ý đến cô nữa.



Không lâu sau, Hương Thảo xách hộp cơm đi tới.


Trong hộp cơm đặt hai bát sữa đông, rõ ràng là chuẩn bị cho hai vị chủ tử, tuy nhiên, Khương Ức An chỉ nhìn thoáng qua bát sữa đông vun cao như núi nhỏ kia, trong mắt lại lộ ra vài phần bực bội.


"Sữa ĐSo lại không rưới nước đường? Không biết ta thích ăn ngọt sao?"


Hương Thảo hiểu ý, vội cười nói: "Đại thiếu phu nhân đừng giận, chắc là người ở bếp nhỏ quên bỏ vào, để nô tỳ mang về bảo họ làm lại."


Khương Ức An khó chịu liếc mắt: "Đi đi lại lại thế này, sữa đông sớm đã tan hết rồi, đừng mang về nữa, ta cũng không muốn ăn, thưởng cho các ngươi đấy."


Hương Thảo liền bưng một bát sữa đông, đưa tới trước mặt nha hoàn đứng sau lưng Ôn thị.


"Đại thiếu phu nhân thưởng sữa đông cho chúng ta, bát này ta ăn, bát kia ngươi ăn."


Món sữa đông đó là đá bào mịn rưới sữa bò, dù không có nước đường thì cũng cực kỳ hấp dẫn, nha hoàn kia thầm nuốt nước miếng, thực sự không thể chối từ mỹ vị trong bát.


Thế là cô ta liền cười cảm ơn, đứng ngay sau lưng Ôn thị mà ăn sạch bát sữa đông.


Một lúc sau, sắc mặt cô ta đột nhiên thay đổi, thỉnh thoảng còn đưa tay xoa bụng.


Có lẽ do sữa đông quá lạnh, mà cô ta lại ăn quá nhanh, nên bụng bắt đầu đau âm ỉ.


Cô ta nói nhỏ với Ôn thị: "Nhị thiếu phu nhân, nô tỳ muốn đi nhà xí."


Ôn thị thấy cô ta nhíu chặt mày, đầu mũi rịn mồ hôi lạnh, liền nói: "Ngươi mau đi đi."


Đợi đến khi nha hoàn kia gần như chạy biến về hướng nhà xí, bóng lưng cũng khuất hẳn phía xa, Khương Ức An bật cười, quay sang nhìn Ôn thị, chỉ vào cái rổ bằng cành liễu trên bàn, nói: "Đệ muội, vừa rồi ta nói hơi quá lời, ngại quá, muội không để bụng chứ?"


Ôn thị ngẩn người.


Dường như không hiểu vì sao thái độ của chị dâu lại thay đổi đột ngột như vậy, cô mấp máy môi nhưng không biết nên nói gì.


Thấy ánh mắt đầy kinh ngạc của cô, Khương Ức An nói: "Đệ muội, nếu ta nhìn không lầm, nha hoàn kia đang canh chừng mỗi hành động lời nói của muội, có phải không?"


Ánh mắt Ôn thị chấn động, vành mắt bỗng chốc ửng đỏ, thấp giọng hỏi: "Đại tẩu, sao tẩu lại nhìn ra được?"


Khương Ức An chỉ chỉ vào gò má vẫn còn hơi sưng đỏ của cô.


Ôn thị hiểu ra, cúi đầu che mặt, nước mắt suýt chút nữa rơi xuống.


Khương Ức An nói: "Đệ muội, nếu muội có khó khăn gì, cứ việc nói với ta, nếu giúp được, ta sẽ dốc sức giúp muội."


Ôn thị đôi mắt đỏ hoe nhìn nàng, định nói điều gì đó nhưng lại cảnh giác liếc nhìn về hướng nha hoàn kia vừa đi, như sợ cô ta đột ngột xuất hiện lại.


Khương Ức An mỉm cười, chỉ vào cái bát trống trên bàn, nói: "Trong bát sữa đông có thêm chút bột ba đậu, cô ta phải mất một lúc lâu mới quay lại được, nếu muội có điều gì muốn nói với ta, thì hãy nhân lúc này mà nói đi."


Ôn thị hít hà một cái, vành mắt đỏ ửng hiện lên vẻ mừng rỡ, nhưng rồi lại do dự một lúc, có chút không dám tin mà hỏi: "Đại tẩu, vì sao tẩu lại muốn giúp ta?"


Họ tuy là chị em dâu nhưng bình thường chẳng mấy khi qua lại, nếu nói đến tình cảm thì cũng chỉ dừng lại ở mức xã giao, không có tình nghĩa gì sâu đậm.


Mà cô chẳng qua chỉ vì nói sai một câu mà chịu một cái tát của Hạ Tấn Duệ, chính cô cũng đã sớm quen rồi, chỉ muốn cả đời này cứ thế mà chịu đựng sống qua ngày, không muốn làm những chuyện vùng vẫy vô ích nữa.


Khương Ức An nhướng mày nói: "Đệ muội, chuyện này còn cần lý do sao? Hôm nay vừa vặn là ta bắt gặp, nếu là người khác thấy cảnh đó, bà mẫu ta, hai tiểu cô của ta, hay thậm chí là Gia Vân muội muội, họ cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu."


Nghe nàng nói vậy, Ôn thị sững sờ nhìn nàng, nước mắt chực trào ra.



Nương gia của cô ở tận Tô Châu, gả xa đến Quốc Công phủ, bao nỗi đắng cay trong lòng chẳng biết ngỏ cùng ai, chỉ có thể lặng lẽ nhẫn nhịn.


Nhưng giờ đây nghe chị dâu nói thế, nghĩ đến việc quãng đời còn lại phải tiếp tục chung sống với hạng người như hắn, phải chịu đựng sự khinh miệt và lạnh lùng vô lối, bỗng nhiên Ôn thị không muốn nhẫn nhịn thêm nữa.


Cô đột nhiên đứng dậy, định quỳ xuống trước mặt Khương Ức An, nói: "Đại tẩu, ta muốn hòa ly với Hạ Tấn Duệ, tẩu có thể giúp ta không?"


Cô còn chưa kịp quỳ xuống, Khương Ức An đã nhanh tay đỡ lấy, kéo cô đứng lên.


"Đệ muội, muội muốn hòa ly với đệ ấy, đã từng trực tiếp nói với đệ ấy chưa?"


Ôn thị mím chặt môi, nước mắt lấp lánh, không kìm được mà sụt sịt khóc: "Ta đã nói với chàng mấy lần rồi, chàng bảo chỉ đưa cho ta một bức hưu thư chứ không đời nào chịu hòa ly."


Cô không phạm phải tội lỗi gì trong bảy điều bị hưu, cái sai lớn nhất chỉ là gả vào ba năm mà chưa mang thai sinh con nối dõi.


Nhưng cô không muốn bị Hạ Tấn Duệ xua đuổi, nếu bị hắn hưu thê, chẳng những ảnh hưởng đến danh tiếng của các muội muội ở nương gia, mà còn làm cho Ôn gia bị sỉ nhục. Nếu như vậy, cô thà ở lại Như Ý viện sống nơm nớp lo sợ cả đời, chịu đựng đau khổ mà ở bên hạng người như hắn, chứ không thể về lại nương gia được!


Khương Ức An an ủi vỗ vỗ vai Ôn thị, bảo cô lau khô nước mắt rồi ngồi xuống nói chuyện.


Chưa đầy nửa khắc sau, nha hoàn kia đi nhà xí đã vội vã quay trở lại.


Cô ta vốn lo lắng rời đi một lúc như vậy, nhị thiếu phu nhân sẽ nói năng lung tung trước mặt đại thiếu phu nhân, nhưng không ngờ rằng, lúc cô ta đi, hai chị em dâu vốn đang khách sáo với nhau, lúc này một người thì khoanh tay đứng đó, mặt mày hằm hằm đầy vẻ giận dữ, người kia thì ngồi lo lắng không yên trên ghế, môi mím chặt, như sắp khóc đến nơi.


Nha hoàn vội bước tới, đứng bên cạnh Ôn thị như lúc trước.


Khương Ức An thản nhiên liếc nhìn cô ta một cái, đột nhiên đập bàn một cái rầm, đùng đùng nổi giận nói: "Ôn thị, ta nể mặt muội là thê tử của nhị đệ nên mới mời muội ra ngoài chơi, vậy mà hay thật, ta bảo muội dạy ta thêu khăn tay mà muội cũng không chịu, rõ ràng là muội không coi đại tẩu này ra gì phải không?"


Ôn thị mắt rưng rưng, nghẹn ngào đáp: "Đại tẩu, hiện giờ ta thực sự không có thời gian dạy tẩu thêu thùa, ta còn phải làm giày cho nhị gia nữa!"


Khương Ức An cười lạnh: "Muội lừa ai thế? Nửa ngày trời mà cũng không rút ra được chút thời gian, rõ ràng là không muốn dạy ta thôi! Thật uổng công ta có lòng tốt đối xử với muội!"


Nói xong, dường như nhìn cái lẵng hoa nhỏ nhắn trên bàn không vừa mắt, nàng nắm chặt tay thành nắm đấm, một đấm đập bẹp cái lẵng hoa, gằn giọng nói: "Ôn thị, hôm nay ta mới biết muội là hạng người gì, muội nhớ kỹ cho ta, lần này ta không chấp nhặt, nhưng nếu còn chọc giận ta lần nữa, kết cục của muội cũng giống hệt cái rổ này đấy!"


Dứt lời, nàng cười lạnh vài tiếng đầy vẻ hống hách, dẫn theo Hương Thảo hiên ngang rời đi.


Ôn thị nhặt lẵng hoa bị đập hỏng lên, vành mắt đỏ hoe, che miệng khóc nức nở.


Nha hoàn kia giật mình kinh ngạc, há hốc mồm không dám tin.


Nhưng ngẫm lại, đại thiếu phu nhân kia vốn mang theo dao mổ lợn rầm rộ gả vào Quốc Công phủ, vốn là người có tính tình hung dữ, giờ đây lại làm càn trước mặt nhị thiếu phu nhân thì cũng chẳng có gì lạ.


Hơn nữa, nhị thiếu gia vốn không thích người của nhị phòng qua lại quá thân thiết với đại phòng, giờ đây đại thiếu phu nhân và nhị thiếu phu nhân cãi vã trở mặt, ngược lại lại là chuyện tốt.


Cô ta lộ vẻ mừng rỡ, đỡ Ôn thị đứng dậy nói: "Nhị thiếu phu nhân, nhị thiếu gia đã sớm bảo nên tránh xa người đại phòng ra rồi, đại thiếu phu nhân đã như vậy, sau này người cũng đừng để ý đến nữa..."


Ôn thị lấy khăn tay lau khóe mắt, gật mạnh đầu: "Không ngờ đại tẩu lại hung dữ đáng sợ như vậy, ta chỉ vì không có thời gian dạy tẩu ấy thêu thùa mà tẩu ấy đã dọa dẫm ta thế này, sau này ta không thèm qua lại với tẩu ấy nữa."


Nói xong, cô ôm cái lẵng hoa đã nát, mắt đỏ hoe trở về Như Ý viện.


~~~~~


Chuyện nhị thiếu phu nhân và đại thiếu phu nhân cãi vã lúc đi chơi trong vườn, thậm chí đại thiếu phu nhân còn một đấm đập nát lẵng hoa của Ôn thị, chẳng mấy chốc đã âm thầm truyền khắp Quốc Công phủ.


Tuy nhiên, các nha hoàn trong phủ khi bàn tán riêng với nhau đều cảm thấy khó tin, bởi đại thiếu phu nhân xưa nay vốn hiền lành trượng nghĩa, hay giúp đỡ kẻ yếu, sao đột nhiên lại bắt nạt nhị thiếu phu nhân như vậy?


Nhưng nhị thiếu phu nhân cũng là một người dịu dàng ít nói, cô còn ôm cái lẵng hoa bị đập nát đi ngang qua phủ, rất nhiều người đã tận mắt chứng kiến, khiến người ta không thể không tin.



Đám nha hoàn không tin đại thiếu phu nhân sẽ thẹn quá hóa giận mà bắt nạt nhị thiếu phu nhân, mà đều nhao nhao đoán rằng chắc chắn có hiểu lầm gì đó!


Giang thị cũng sớm nghe thấy chuyện này.


Tuy rằng Ôn thị để lại cho bà ấn tượng là một nàng dâu tốt, dịu dàng im lặng, nhưng nếu bảo chỉ vì hiểu lầm mà con dâu bà lại đập nát rổ của người ta, bà lại không tin.


Con dâu làm vậy, chắc chắn có lý do của mình!


Thế nên khi Khương Ức An đến Nguyệt Hoa viện thỉnh an, Giang thị liền nắm tay nàng ngồi xuống, trước tiên hỏi han vài câu về việc ở xường rượu, biết nàng đã dặn dò các thợ nữ ở đó làm men rượu, sau đó mới nhắc đến chuyện này.


"Con nói thật cho mẫu thân nghe, rốt cuộc vì sao lại xảy ra cãi vã với Ôn thị?"


Khương Ức An mỉm cười.


Chỉ mới hai ba ngày mà chuyện đã truyền đến tai bà mẫu, vậy là sự việc đã thành công được tám chín phần rồi.


"Mẫu thân, chuyện này nói một hai câu không hết được, nhưng hôm nay con đến tìm mẫu thân là muốn nhờ mẫu thân giúp một việc."


Giang thị vội hỏi: "Con nói đi, muốn ta làm gì?"


Khương Ức An ghé tai nói với bà: "Lúc mẫu thân trò chuyện với nhị thẩm, hãy nhắc nhiều đến việc nhi tử nhà khác thành thân, chẳng hạn như những thê tử có gia thế tốt, hành sự ổn định, lại sinh được hài tử, cố gắng kể thật nhiều nhà vào, càng nhiều càng tốt."


Giang thị tuy ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi nhiều, mỉm cười nhìn nàng vài lần rồi gật đầu đồng ý.


"Việc này có gì khó đâu, con yên tâm, ta biết phải làm thế nào rồi."


~~~~~


Chạng vạng tối, từ nha môn trở về phủ, khi Hạ Tấn Viễn sải bước vào Tĩnh Tư viện, trong phòng lấp loáng ánh đèn dầu, còn vang lên tiếng mài đao mạnh mẽ dứt khoát.


Nghe thấy tiếng mài dao quen thuộc, bước chân của hắn vô thức nhanh hơn vài phần.


Trong chính phòng, Khương Ức An đang ngồi xổm trên mặt đất, lần lượt lấy những con dao mổ lợn trong rương ra mài.


Mài xong một con dao, nàng búng tay vào lưỡi dao, một tiếng kêu thanh thúy vang lên, nàng lại trầm ngâm nhíu mày.


Hạ Tấn Viễn chăm chú nhìn bóng dáng nàng mài dao, khóe môi không tự chủ được mà cong lên.


Thoáng thấy hắn đã về, Khương Ức An đặt dao mổ lợn và đá mài vào lại trong rương, gọi: "Phu quân."


Trong khoảnh khắc trước khi nắp rương đóng lại, Hạ Tấn Viễn nhìn thấy quyển xuân cung đồ kia lại bị ép xuống đáy rương.


Hắn lặng im một lúc, lặng lẽ thu hồi ánh mắt, ôn tồn hỏi: "Nương tử vừa rồi đang suy nghĩ gì vậy?"


Ở Quốc Công phủ không cần đến việc giết lợn, những con dao này khó có đất dụng võ, cứ cách một thời gian nàng lại mang ra mài để tìm lại cảm giác, lúc mài đao nàng thường rất vui vẻ, miệng còn ngâm nga hát nhỏ.


Nhưng lần này trông nàng như đang suy tính điều gì đó.


Khương Ức An nói: "Phu quân, chàng ngồi xuống đi, ta có chuyện muốn hỏi chàng."


Hạ Tấn Viễn nghe vậy bèn vén vạt áo ngồi xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng đầy vẻ thắc mắc.


Khương Ức An quen chân quen tay ngồi lên đùi hắn.


Nghĩ đến dấu năm ngón tay trên mặt Ôn thị, nàng nghiêm túc hỏi: "Phu quân, ta hỏi chàng, chàng thấy nhị đệ là người như thế nào?"



Hạ Tấn Viễn hơi ngẩn ra: "Nương tử sao lại hỏi chuyện này?"


Chuyện Ôn thị muốn hòa ly với Hạ Tấn Duệ, Khương Ức An cũng không giấu giếm hắn.


Sau khi kể lại mọi chuyện với hắn bằng giọng thấp, nàng nhíu mày nói: "Ta vốn tưởng nhị đệ trông cũng ra dáng con nhà tử tế, hẳn là một quân tử phong thái nhã nhặn, sao lại có thể làm ra chuyện như vậy?"


Cũng tại Ôn thị tính tình nhát gan yếu đuối, lại là người gả từ xa tới nên mới phải cắn răng chịu đựng mà sống với hắn, chứ nếu đổi lại là nàng, nàng đã sớm đấm trả lại một cú, đánh cho hắn phải khóc lóc van xin rồi!


Hạ Tấn Viễn cũng có chút bất ngờ.


Trong ấn tượng của Hạ Tấn Viễn, Hạ Tấn Duệ vốn được coi là tấm gương của con cháu thế gia.


Hắn luôn chăm chỉ hiếu học, dù lần khoa cử này không đỗ nhưng hắn vốn là người thông minh, sau này chắc chắn sẽ thành công, cho dù không muốn theo con đường khoa cử mà nhờ ân phong để làm võ quan thì cũng sẽ có tiền đồ rộng mở.


Ngẫm lại, lúc nhỏ họ từng cùng học ở trường tư, sau này hắn vào Quốc Tử Giám, còn đường đệ thì vào thư viện Kính Xuyên cũng danh tiếng không kém.


Trong những năm hắn bị mù, nhiều việc cần hắn ra mặt đều do Hạ Tấn Duệ làm thay.


Nếu nói Hạ Tấn Duệ có điểm gì không ổn, thì có lẽ là lúc cùng học ở trường tư, hắn rất hiếu thắng, mỗi lần thi thố nếu không giành được hạng nhất, hắn sẽ ném bút mực giấy nghiên xuống đất để trút giận.


Hạ Tấn Viễn nhíu mày suy nghĩ mà không lên tiếng, Khương Ức An gật đầu đồng ý.


Xem ra phu quân nàng cũng giống nàng, đều không nhận ra Hạ Tấn Duệ lại có một mặt không muốn ai biết như vậy, Ôn thị lặng lẽ gả cho hắn ba năm, không biết đã phải chịu bao nhiêu uất ức.


Giờ đây Ôn thị tìm đến nàng nhờ giúp đỡ, nàng chắc chắn phải ra tay giúp một phen.


Nàng nghĩ ngợi rồi ghé sát tai Hạ Tấn Viễn, thần bí nói: "Phu quân, ta muốn chàng giúp ta một việc."


Hơi thở ấm áp phả qua tai, bàn tay Hạ Tấn Viễn ôm lấy eo nàng, vành tai bỗng hơi nóng lên.


"Nương tử muốn ta giúp việc gì?"


Khương Ức An mỉm cười, thì thầm vào tai hắn một hồi lâu.


Nghe xong lời nàng, đôi mày dài của Hạ Tấn Viễn nhíu lại, gương mặt vốn luôn điềm tĩnh bỗng hiện lên vẻ lưỡng lự.


Hắn nhìn nàng, im lặng hít một hơi thật sâu, nói: "Nương tử... không phải ta không muốn giúp, mà thực sự là ta chưa từng làm chuyện như vậy bao giờ, sợ rằng sẽ làm không tốt."


Khương Ức An nháy mắt, nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt, tỏ vẻ rất hài lòng gật đầu.


"Phu quân cứ thử xem, ta thấy chàng chắc chắn sẽ làm tốt mà. Hơn nữa, ngoài chàng ra ta cũng chẳng nghĩ được ai khác, chỉ có chàng mới giúp được ta thôi."


Nghe thấy nàng nhấn mạnh câu cuối, nơi đáy mắt Hạ Tấn Viễn hiện lên một tia cười.


Nhưng ngẫm nghĩ một lúc, hắn vẫn còn chút ngần ngại.


Thê tử của hắn đầy rẫy mưu kế, làm những chuyện này đã thành thục, còn đối với hắn, đây chắc chắn là một thử thách.


Thấy hắn vẫn chưa chịu đồng ý, Khương Ức An vòng hai tay ôm cổ hắn, hôn mạnh lên môi hắn.


"Phu quân mau đồng ý đi mà!"


Sự mềm mại thơm ngọt vẫn còn vương trên bờ môi.


Khóe môi Hạ Tấn Viễn tức khắc nở một nụ cười khó kìm nén, hắn gật đầu nói: "Được, ta đồng ý với nàng."


Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu Truyện Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu Story Chương 88: Nàng hôn mạnh lên môi hắn.
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...