Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Chương 87: Một tay nắm chặt vạt áo của hắn!
Trên đường từ Khương gia trở về, Khương Ức An tựa vào vách xe thẫn thờ.
Thấy nàng mãi không lên tiếng, Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc, đôi mày khẽ nhíu lại, ngón tay dài véo vành tai nàng, "Nương tử đang suy nghĩ gì vậy?"
Khương Ức An lấy lại tinh thần, nhíu mày nói: "Ta đang nghĩ về việc đệ đệ ngu ngốc kia ném rắn vào viện của ta."
Tổ mẫu luôn bảo bọc Khương Hữu Trình là chuyện nàng không lạ gì, chỉ là điều kỳ lạ ở chỗ, liên tiếp hai lần, Khương Hữu Trình đều lấy rắn từ chỗ Trần quản gia để dọa người.
Lúc trước nàng không mấy để ý đến Trần quản gia, nhưng từ lần trước gặp mặt ở xưởng rượu, nàng thầm cảm thấy vị Trần thúc đã ở Khương gia nhiều năm, được lão phu nhân hết mực tin cậy này, vốn chẳng hề hiền lành thành thật như vẻ bề ngoài.
Hạ Tấn Viễn suy nghĩ một lúc rồi nói: "Nương tử cảm thấy trong đó có điều gì mờ ám sao?"
Khương Ức An nghĩ ngợi một hồi, vô thức lắc đầu: "Ta cũng không biết có mờ ám hay không, nhưng sau này ta sẽ chú ý nhiều hơn."
Nói xong, nàng ngước mắt nhìn hắn, cười tủm tỉm tựa vào đầu vai hắn.
Dạo gần đây Trung Dũng Doanh bận rộn việc quân, hắn phải đi kiểm tra theo lệ thường, mỗi ngày đều dầm mưa dãi nắng đi sớm về khuya, nàng thực sự không ngờ hắn lại đến đón mình.
Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc, hai chữ Đường Đường lại lướt qua nơi kẽ răng mấy lần.
Hắn khẽ cất tiếng, như tùy ý hỏi: "Đường Đường là khuê danh của nương tử sao?"
Khương Ức An cười nhìn hắn, đôi mắt chớp chớp, đáp: "Không phải khuê danh đâu."
Hạ Tấn Viễn khẽ thở phào nhẹ nhõm một cách kín đáo.
Họ đã thành thân lâu như vậy, nàng không thể nào không nói cho hắn biết khuê danh của mình.
"Vậy vì sao ta lại nghe thấy Chu công tử gọi nàng là 'Đường Đường'?"
Khương Ức An cười nói: "Đó là lúc ta mới về quê, thấy một cô bé ở làng bên bị tên thiếu gia ngang ngược Thường gia bắt nạt, ta đã đánh cho tên thiếu gia đó một trận tơi bời. Nhưng vì lo lắng sẽ gây phiền phức cho gia đình đường thúc, nên ta đã lấy tên giả là Khương Đường Đường!"
Lúc trước khi nàng mới đến trấn Thanh Thủy, nàng đã dùng cái tên Khương Đường Đường này để đi lại trên trấn, giúp đỡ mọi người và bênh vực kẻ yếu!
Hạ Tấn Viễn rủ mắt nhìn nàng, khóe môi vốn đang mím chặt khẽ cong lên một đường nét dịu dàng.
Mặc dù chưa từng được chứng kiến nương tử của mình lúc đó hành hiệp trượng nghĩa như thế nào, nhưng hắn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của nàng khi ấy.
Chắc chắn là nàng sẽ ngẩng khuôn mặt đáng yêu lên, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, hễ thấy kẻ xấu bắt nạt người khác là sẽ xắn tay áo, một đấm đánh ngã đối phương xuống đất!
Nghĩ đến đây, Hạ Tấn Viễn nhìn sâu Khương Ức An một cái, đột ngột ôm chặt lấy eo nàng, dùng sức kéo nàng vào lòng.
Cằm hắn tì l*n đ*nh đầu đen nhánh của nàng, không kìm được mà gọi: "Nương tử."
Cái tên Đường Đường là tên gọi nàng tự đặt thuở nhỏ, Chu Văn Khiêm chẳng qua là quen biết nàng sớm hơn nên mới có thể gọi nàng bằng cái tên này.
Nhưng hai tiếng nương tử mà hắn gọi, lại là xưng hô duy nhất trên đời này, chỉ mình hắn được phép gọi mà thôi.
~~~~
Sáng sớm hôm sau, Khương Ức An xoa cái eo mỏi nhừ bước xuống giường, vừa định dùng xong điểm tâm sẽ đi một chuyến đến xưởng rượu, thì Giang thị đột nhiên tới Tĩnh Tư viện.
Còn chưa bước vào cửa phòng, bà đã cười tươi roi rói, nói: "Tấn Viễn, Ức An, hai con mau ra đây, Tần gia đã sai bà mối đến cầu thân với Gia Nguyệt rồi!"
Hai người ra giữa phòng gặp Giang thị, nghe thấy tin này đều có chút ngỡ ngàng.
Hạ Tấn Viễn nhíu mày: "Mẫu thân, là Tần gia nào vậy?"
Giang thị liếc nhìn hắn, cười nói: "Còn có thể là Tần gia nào nữa, chính là vị Tần đại nhân đồng môn thân thiết của con đấy!"
Đôi mắt Hạ Tấn Viễn đầy vẻ kinh ngạc, lông mày gần như xoắn lại một đoàn.
Tên đó vốn chỉ biết vùi đầu vào việc quan, sao đột nhiên lại có ý định thành thân? Mà lại còn cầu thân với Gia Nguyệt nữa? Chẳng lẽ là để đối phó với những lời cằn nhằn của trưởng bối và đồng liêu, nên tùy tiện tìm người để sống qua ngày sao?
Nhưng nghĩ lại, hắn và Tần Bỉnh Chính là đồng môn nhiều năm, biết rõ Tần Bỉnh Chính là người nói được làm được, tính tình ngay thẳng chính trực, nếu đã đến Quốc Công phủ cầu thân thì không thể nào là chuyện đùa được.
Chỉ là, không biết từ lúc nào mà Tần Bỉnh Chính lại nảy sinh tình cảm khác lạ với muội muội mình?
Khương Ức An đã lấy lại tinh thần trước một bước.
Nghĩ đến lần tình cờ gặp gỡ giữa Hạ Gia Nguyệt và Tần đại nhân ở chùa Tương Quốc ngày hôm đó, chắc chắn là có người sắp đặt chứ không phải ngẫu nhiên.
Nàng cười nói: "Mẫu thân, Gia Nguyệt nói sao?"
Giang thị cười đáp: "Con bé cũng không nói gì, ta cũng chẳng nhìn ra là nó đang vui hay buồn, chỉ nói là mọi chuyện đều nhờ chúng ta làm chủ, hai con thấy thế nào?"
Khương Ức An nhẹ gật đầu, nếu Gia Nguyệt đã nói vậy thì ít nhất trong lòng muội ấy cũng không bài xích Tần đại nhân.
Làm chị dâu, nàng cũng vui lây với bà mẫu, cảm thấy đây là một mối hôn sự tốt.
Thấy sắc mặt Hạ Tấn Viễn vẫn còn chút đăm chiêu, nàng liền cười tủm tỉm vỗ vỗ cánh tay hắn, nói: "Phu quân, ta cảm thấy Tần đại nhân đối với Gia Nguyệt là chân tình, nếu huynh ấy đã nhờ bà mối đến cầu thân, Gia Nguyệt cũng không phản đối, thì hôn sự này cứ đồng ý đi."
Lông mày Hạ Tấn Viễn vẫn chưa giãn ra, nhưng hắn cũng khẽ gật đầu đồng ý.
Trưởng tử và con dâu đều đồng ý mối hôn sự này, Giang thị trong lòng càng thêm vui mừng.
Bà mối nhận lời ủy thác của Tần đại nhân đến cầu thân, đây là lễ dạm ngõ trong sáu lễ, vốn dĩ chỉ cần chuẩn bị lễ vật cầu hôn như rượu ngỗng là đủ, nhưng lễ vật mà hắn sai người mang đến lại chất đầy mấy xe.
Những lễ vật này đủ để chứng minh Tần gia rất coi trọng mối hôn sự này, Giang thị cười không ngớt miệng.
Khương Ức An đi cùng Giang thị về viện, ghi chép lại danh sách lễ vật mà Tần gia gửi tới, rồi bảo bà mối về báo lại cho Tần gia rằng Hạ gia đồng ý mối hôn sự này.
Thôi thị, Tạ thị và Tần thị nghe tin Tần gia cầu thân với Hạ Gia Nguyệt cũng đều đến Nguyệt Hoa viện để chúc mừng.
Thôi thị cười nói: "Đại tẩu, chuyện này thật tốt quá, Gia Thư đã định ước với Quách Tướng quân, Gia Nguyệt lại định ước với Tần đại nhân này, cả hai nữ tế (*) của tẩu đều là thanh niên tài tuấn, tiền đồ rộng mở, sau này tẩu chỉ việc chờ hưởng phúc thôi!"
(*) nữ tế – một cách gọi khác của con rể
Tạ thị trong lòng có chút lo lắng.
Hai cháu gái đều đã định xong hôn sự, chỉ có chuyện trăm năm của Gia Vân nhà bà ta vẫn chưa đâu vào đâu, thấy con gái đã mười sáu tuổi, Tạ thị cũng âm thầm lo lắng.
Tuy nhiên, mặc dù lo lắng cho hôn sự của con gái mình, nhưng hôm nay là ngày vui Tần gia đến cầu thân với cháu gái, người làm thím như bà ta cũng thực lòng mừng cho Gia Nguyệt, cũng thực lòng mừng cho chị dâu!
"Đại tẩu có được hai nữ tế tốt, lại có thêm một nhi tức tốt, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ càng thêm viên mãn!"
Nghe thấy hai em dâu nói vậy, Tần thị cười gượng gạo một chút rồi nói: "Đúng là chuyện tốt, vận may của Gia Nguyệt và Gia Thư thật tốt, các cô nương trong phủ chúng ta có thể gả vào nhà tử tế, những người làm trưởng bối như chúng ta cũng nên mừng cho các cháu! Chỉ tiếc là ta không sinh được cô nương nào, chỉ có mỗi nhi tử. Nhi tức nhà ta vốn dĩ ta coi như nhi nữ mà đối đãi, vậy mà cô ta lại quá không biết vươn lên, thua xa người khác, tính tình thì lầm lì, suốt ngày quanh quẩn trong viện chẳng bước chân ra ngoài, gả vào đây ba năm rồi mà vẫn chưa mang thai, làm ta nhìn mà phát bực!"
Nghe Tần thị nói về con dâu Ôn thị của mình như vậy, Thôi thị và Tạ thị đều có chút kinh ngạc.
Trong ấn tượng của hai người, Ôn thị tuy ít nói nhưng không có chỗ nào thất lễ, trông có vẻ là một nàng dâu biết giữ lễ nghĩa phép tắc, không biết nhị tẩu làm sao đột nhiên lại bất mãn với cô ấy như thế.
Giang thị cũng nhất thời không biết nên nói gì.
Con dâu của bà là nàng dâu tốt số một trong Quốc Công phủ, bà hài lòng vô cùng, nên cũng không thể thấu hiểu được cảm giác nhìn con dâu không vừa mắt của Tần thị.
Bà nghĩ ngợi rồi nói: "Nhị đệ muội, mỗi người một tính cách, ai bảo người thích nói cười thì sẽ tốt hơn người có tính tình lầm lì chứ? Tính tình lầm lì cũng có cái tốt của nó. Ta thấy Ôn thị dịu dàng im lặng, lại khéo tay vô cùng, nữ công làm còn đẹp hơn bất cứ ai. Ôn thị ru rú trong phòng phần lớn là để làm nữ công, lại không tiêu xài hoang phí, không lười biếng ham ăn, muội làm bà mẫu cũng không thể vì người ta không thích đi ra ngoài mà bắt bẻ người ta được."
Nghe Giang thị nói thế, Tần thị khinh thường bĩu môi: "Biết làm nữ công thì có ích gì chứ? Ta cũng chẳng phải hạng bà mẫu khắc nghiệt, nhiều chuyện, nhưng cô ta đến tận bây giờ vẫn chưa sinh được mụn con nào. Nếu đặt vào những nhà nghèo hèn, e là bà mẫu không đánh thì cũng mắng, thậm chí đã sớm đuổi cô ta ra khỏi cửa rồi!"
Nói xong, bà ta cười lạnh vài tiếng rồi đứng dậy rời đi.
Ba người chị em dâu còn lại lẳng lặng nhìn nhau, không biết phải nói gì.
Trong phòng im lặng hồi lâu, Thôi thị cười phá tan bầu không khí: "Thôi, nhị tẩu chắc là tâm tình không tốt nên mới cằn nhằn như vậy. Những phu thê trẻ lấy nhau ba năm chưa có con cũng thiếu gì, biết đâu qua một năm hay nửa năm nữa lại mang thai thì sao! Hôm nay là ngày lành của Gia Nguyệt, chúng ta đều nên vui vẻ mới phải."
Tạ thị cũng nói thêm: "Đúng là đạo lý đó, đại tẩu, Tần gia gửi bánh hỷ tới, tẩu nên sai người đem chia cho các viện, để mọi người trong phủ cùng chung vui một chút......"
Giang thị khẽ gật đầu.
Nghĩ đến việc Ôn thị luôn ở trong viện không mấy khi ra ngoài chơi, mà Tần Thị lại có thái độ như thế đối với cô ấy, chắc hẳn trong lòng cô ấy cũng chẳng dễ chịu gì.
Con dâu và cô ấy tuổi tác cũng xấp xỉ nhau, chị em dâu trẻ tuổi chắc sẽ có nhiều chuyện để nói, nên bà để con dâu đích thân mang bánh hỷ đến Như Ý viện, sẵn tiện trò chuyện giải khuây cho Ôn thị.
~~~~
Nhị lão gia Hạ Tri Lâm và Tần thị ở tại Thanh Vân viện, chỉ cách nhau một bức tường chính là Như Ý viện của Hạ Tấn Duệ và Ôn thị.
Ôn thị đang ngồi trong phòng thêu mặt giày, bỗng nghe tiếng bước chân nặng nề, Hạ Tấn Duệ vén rèm bước vào.
Thấy hắn trở về, cô giật nảy mình, vội vàng đặt mặt giày xuống, đứng dậy hành lễ: "Nhị gia, chàng đã về."
Ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trên người hắn, Ôn thị nói: "Nhị gia, để ta đi nấu bát canh giải rượu cho chàng."
Hạ Tấn Duệ liếc nhìn cô, nói: "Nấu canh giải rượu làm gì, ta có say đâu, rót cho ta chén trà."
Ôn thị liền nhanh chân đi ra ngoài, một lúc sau bưng chén trà ấm vào, đi đến bên giường hầu hạ hắn uống.
Uống trà xong, Hạ Tấn Duệ liếc nhìn cô, hỏi: "Mấy ngày nay ta không có nhà, nàng ở nhà làm gì?"
Ôn thị khẽ mím môi, cúi đầu đáp: "Nhị gia, ta đang làm cho chàng một đôi giày, đế giày đã khâu xong, mặt giày mới làm được một nửa, mấy ngày nữa làm xong Nhị gia đi thử xem có vừa chân không."
Hạ Tấn Duệ liếc nhìn cô, thấy trong giỏ thêu của cô có miếng mặt giày bằng lụa sa tanh, liền hờ hững thu hồi ánh mắt.
Hắn cười lạnh: "Ta còn tưởng nàng lại có ý định hòa ly để quay về Tô Châu chứ!"
Ôn thị mím chặt môi không nói lời nào. Hạ Tấn Duệ đột nhiên bóp chặt cằm cô, nói: "Ôn thị, ta đã nói với nàng từ trước rồi, quy tắc của ta là chỉ có hưu thê chứ không có hòa ly. Nàng muốn đi thì ta sẽ đưa cho nàng một tờ hưu thư, còn nếu không muốn đi thì hãy tử tế mà hầu hạ ta, làm tròn bổn phận của mình."
Trong hốc mắt Ôn Thị lấp loáng ánh lệ, cô nói: "Nhị gia, ta sẽ hầu hạ chàng thật tốt."
Hạ Tấn Duệ cười lạnh: "Coi như ngươi biết điều! Phụ thân ta bây giờ là Thế tử, sau này sẽ kế vị tước vị, toàn bộ Quốc Công phủ này đều sẽ thuộc về nhị phòng! Nữ tử muốn gả cho bản thiếu gia này không biết bao nhiêu mà kể! Nương gia của nàng chẳng qua cũng chỉ là quan nhỏ sa cơ, chẳng giúp ích gì được cho bản thiếu gia này cả. Nàng gả vào đây ba năm ngay cả một mụn con cũng không sinh nổi cho ta, ta không đuổi nàng ra khỏi cửa đã là nể mặt nàng lắm rồi!"
Nói xong, hắn thiếu kiên nhẫn vỗ vỗ vai mình, Ôn thị liền vội vàng ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho hắn.
Cô luôn cúi gầm đầu, không nói thêm lấy một lời. Hạ Tấn Duệ hỏi: "Nàng không hỏi xem ta đi đâu làm gì sao?"
Ôn thị mím môi nói: "Ta nghĩ nhị gia tâm tình không tốt, chắc là đi giải khuây cùng bằng hữu."
Hạ Tấn Duệ nghiến răng cười lạnh một tiếng.
Lần khoa cử này lại trượt bảng, hắn đúng là tâm tình không tốt, nhưng nghĩ đến việc sau này Quốc Công phủ này đều thuộc về nhị phòng, hắn cũng bớt giận phần nào.
Thấy sắc mặt hắn âm u thất thường, lòng Ôn thị thắt lại, vội vàng nói: "Nhị gia, chuyện thi trượt khoa cử chàng đừng để tâm, với tài trí của Nhị gia, lần sau chắc chắn sẽ đỗ thôi."
Hạ Tấn Duệ cười lạnh.
Lần khoa cử tới phải chờ đến ba năm sau, mà huynh trưởng kia của hắn không những đỗ Trạng nguyên mà giờ còn vào triều làm quan, đã lên đến hàng tam phẩm, sau này chắc chắn sẽ thăng quan tiến chức vù vù, vào triều làm tướng, hắn có đuổi theo cũng không kịp!
Hắn suy nghĩ giây lát rồi lạnh lùng nhìn Ôn thị, hỏi: "Nàng thấy ta so với Hạ Tấn Viễn, ai giỏi hơn?"
Ôn thị cắn môi, thấp giọng đáp: "Nhị gia vì sao lại cứ phải so sánh với đại huynh bên đại phòng làm gì?"
Vừa dứt lời, mặt Hạ Tấn Duệ sa sầm xuống, hắn đùng đùng nổi giận ngồi bật dậy khỏi giường.
"Bộp" một tiếng, trong phòng vang lên tiếng tát nảy lửa, trên khuôn mặt Ôn thị tức khắc hiện lên dấu năm ngón tay đỏ tươi.
Hạ Tấn Duệ âm u chỉ vào cô, nghiến răng cười lạnh: "Sao nào, trong mắt nàng, hắn là mây trên trời, còn ta là bùn dưới chân, ngay cả so sánh ta cũng không xứng để đặt cạnh hắn sao?"
Ôn thị che mặt, cắn chặt môi, nước mắt lã chã rơi, nức nở nói: "Nhị gia bớt giận, ta không có ý đó."
Hạ Tấn Duệ cười lạnh: "Vậy nàng có ý gì?"
Ôn Thị nói: "Nhị gia vì sao cứ phải so sánh với đại huynh? Mỗi người đều có tương lai riêng, chỉ cần Nhị gia đi đường chính đạo, đừng nảy sinh tâm tư khác, sau này ắt cũng sẽ có tiền đồ......"
Sắc mặt Hạ Tấn Duệ vô cùng âm trầm, hung hăng nhìn chằm chằm Ôn thị, ánh mắt lộ rõ vẻ hung ác.
"Nàng nói xem, ta có tâm tư gì, nàng còn biết thêm những gì nữa?"
Ôn thị vội vàng bịt miệng lại, vì sợ bị đánh tiếp nên vội vã quay người chạy ra gian ngoài: "Nhị gia hiểu lầm rồi, ta không biết gì cả!"
Cô vừa chạy ra được mấy bước, Hạ Tấn Duệ đã sải bước đuổi kịp.
Hắn một tay túm lấy cổ tay Ôn thị, vung tay lên định tát thêm một cái nữa vào mặt cô, thì một bóng người nhanh như chớp bước qua ngưỡng cửa đi vào.
Khương Ức An một tay nắm chặt vạt áo của hắn, hơi dùng sức đẩy hắn lùi lại mấy bước, ấn hắn ngồi xuống ghế.
Nàng nhíu mày nhìn Ôn thị một cái, rồi lại nhìn sâu vào vị đường đệ này, nói: "Nhị đệ, nếu ta không nhìn lầm thì vừa rồi đệ định ra tay đánh đệ muội?"
Sự xuất hiện đột ngột của nàng khiến Hạ Tấn Duệ thoáng hiện vẻ bối rối, nhưng hắn lập tức trấn tĩnh lại ngay, cười nói: "Đại tẩu, tẩu nhìn nhầm rồi, ta và Ôn thị đang đùa giỡn với nhau thôi."
Nói xong, hắn lạnh lùng nhìn Ôn thị, lớn giọng nói: "Nàng nói cho đại tẩu biết đi, vừa rồi chúng ta đang làm gì?"
Ôn thị buông bàn tay đang che mặt xuống, thấp giọng đáp: "Đại tẩu, vừa rồi nhị gia đúng là đang đùa giỡn với ta thôi."
Khương Ức An nghi ngờ nhìn dấu năm ngón tay trên mặt nàng, không nói gì thêm mà buông vạt áo Hạ Tấn Duệ ra.
Có vẻ như hài lòng với câu trả lời này của Ôn thị, Hạ Tấn Duệ kín đáo liếc nhìn Khương Ức An một cái rồi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hắn chỉnh lại vạt áo, cười nói: "Đại tẩu, đây là cách trêu đùa thường thấy giữa phu thê ta thôi mà. Đúng rồi, bình thường đại tẩu rất ít khi sang viện của bọn ta chơi, sao hôm nay lại đột nhiên tới vậy?"
Khương Ức An nhíu mày đánh giá Hạ Tấn Viễn.
Hắn vận bộ trường bào màu xanh lam, diện mạo tuấn tú, khí chất cao ngạo, trên mặt vẫn mang nụ cười, mỗi cử chỉ hành động đều toát lên dáng vẻ của một công tử thế gia.
Nếu không phải vừa rồi tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó, nàng thật khó có thể liên hệ dấu bàn tay trên mặt Ôn thị với hắn.
Nàng suy nghĩ rồi nói: "Hôm nay Gia Nguyệt đính hôn, Tần gia có gửi bánh hỷ tới, ta mang sang cho hai người nếm thử một chút......"
Nói đến đây, nàng xoay chuyển lời nói, mỉm cười nói tiếp: "Ta tới đây không chỉ để đưa bánh hỷ, hôm nay trời đẹp, gió nhẹ nắng trong, ru rú trong nhà làm gì cho bức bối, ta muốn cùng đệ muội ra Cẩm Thúy viên ngắm hoa một lúc."
Ôn thị không dám nói gì, sợ hãi nhìn Hạ Tấn Duệ như đang chờ đợi sự đồng ý của hắn.
Hạ Tấn Duệ im lặng một lúc rồi cười như không cười nói với cô: "Nếu đại tẩu đã đích thân tới mời, nàng cũng đừng làm trái ý tốt của đại tẩu."
Ôn thị mím môi, thấp giọng nói: "Nhị gia, vậy ta đi với đại tẩu một lúc, sẽ không đi lâu đâu, ta sẽ về ngay."
Nghe cô nói thế, nơi đáy mắt lạnh lẽo của Hạ Tấn Duệ mới thoáng hiện một tia hài lòng.
Sau đó hắn gật đầu với nha hoàn đang đứng canh bên ngoài, ra hiệu cho cô ta phải theo sát Ôn thị không rời nửa bước.
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Đánh giá:
Truyện Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Story
Chương 87: Một tay nắm chặt vạt áo của hắn!
10.0/10 từ 27 lượt.
