Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Chương 69: Sáng sớm mai sẽ đến cửa cầu thân
Trong phòng nghị sự của Quốc Công phủ, Lâu quản gia nhận chỉ thị của Tạ thị, đang dặn dò vài vị nam quản sự.
Vì sắp đến Tết, Quốc Công phủ phải thu mua những thứ dùng để tế tổ đón năm mới, những việc ra ngoài thu mua này đều do mấy vị nam quản sự xử lý.
Dặn dò xong, các quản sự giải tán, có một quản sự ở lại, xin chỉ thị của Lâu quản gia.
"Quản gia, mấy cái cột gỗ trong đình hóng mát ở Cẩm Thúy viện đều đã mục rồi, có cần tranh thủ thay trước Tết không?"
Lâu quản gia suy xét một lúc, hài lòng nhìn hắn một cái.
Dịp Tết, lão phu nhân và các vị phu nhân đều thích đến Cẩm Thúy viên nghe kịch, nếu có thân hữu đến Quốc Công phủ chúc Tết, Cẩm Thúy viên này cũng là nơi nhất định phải tới, những đình đài lan can kia nếu đã mục nát thì nên kịp thời thay đổi.
Công trình này không nhỏ, hẳn là phải tốn không ít bạc.
Lâu quản gia vỗ vỗ vai quản sự, cười nói: "Ngươi nhắc ta mới nhớ, chốc nữa ta sẽ xin chỉ thị Tam phu nhân trước, rồi mới làm việc này."
Quản sự nhếch miệng cười.
Làm việc cho chủ tử, chủ tử ăn thịt thì nước canh thừa lại cũng đủ cho lũ hạ nhân bọn họ dùng rồi, hắn đương nhiên phải cân nhắc nhiều những việc này.
"Đều nhờ do quản gia và phu nhân dạy bảo, bọn tiểu nhân chúng ta có biết gì đâu, sau này còn phải nhờ quản gia và phu nhân chỉ điểm nhiều hơn, bọn ta mới có thể tiến bộ được."
Nói xong, mỉm cười chắp tay hành lễ lui xuống.
Tiết trời lạnh lẽo, Lâu quản gia thắt chặt chiếc áo lông chồn bạc trên người, đang định đến Cẩm Tú viện bẩm báo với Tạ thị, thì tiểu tư chuyên quản việc ghi chép trong phòng sổ sách vội vã chạy tới.
Tiểu tư đến trước mặt ông ta vái một cái: "Quản gia, đại thiếu gia cùng đại thiếu phu nhân đang ở phòng sổ sách, bảo ta mời ngài qua đó một chuyến."
Lâu quản gia sững người, sắc mặt có chút thay đổi, "Họ đến phòng sổ sách làm gì?"
Tiểu tư nói: "Tiểu nhân cũng không rõ, chỉ nghe thấy đại thiếu gia nói mấy câu về sổ sách đá Thái Hồ, còn bảo Lã trướng phòng đi tra sổ sách của bốn năm trước."
Lâu quản gia nhíu mày, vẻ mặt có vài phần hoảng hốt, nhanh chân đi tới phòng sổ sách.
Suốt dọc đường chạy nhanh tới phòng sổ sách, thấy Hạ Tấn Viễn cùng Khương Ức An đang ngồi trong sảnh phòng sổ sách, tim ông ta không nhịn được treo ngược lên.
"Đại thiếu gia, Đại thiếu phu nhân," Lâu quản gia chắp tay vái một vái, gương mặt treo nụ cười hỏi, "Vừa rồi tiểu tư nói bảo ta qua đây, không biết có việc gì phân phó?"
Hạ Tấn Viễn nhẹ nhàng nói rõ mục đích đến: "Lâu quản gia, hôm qua ra khỏi phủ, chúng ta gặp được một người đến Quốc Công phủ đòi nợ không thành. Hắn nói phủ chúng ta nợ hắn khoản tiền đá Thái Hồ chưa trả, ta đến hỏi một chút, liệu có thực sự có chuyện này chăng?"
Nghe vậy, huyệt thái dương của Lâu quản gia giật liên hồi, nhưng trên mặt không lộ ra điều gì, vẫn mỉm cười nói: "Thiếu gia, gần đến cuối năm, sự vụ trong phủ bận rộn, ta thực sự không nhớ liệu có chuyện như vậy hay không, xin hãy cho ta hỏi lại một chút, lát nữa sẽ báo lại thiếu gia."
Dường như đã liệu trước ông ta sẽ nói vậy, Hạ Tấn Viễn giơ tay ngăn lời ông ta, nói: "Không cần, ta đã bảo Lã trướng phòng đi tra sổ rồi."
Trong lúc nói chuyện, Lã trướng phòng ôm một xấp sổ sách cũ bước vào.
Hắn nhìn Lâu quản gia một cái, âm thầm đưa mắt xin chỉ thị.
Lâu quản gia nhìn hắn, kín đáo gật đầu với hắn, hắng giọng ho một tiếng, nói: "Thiếu gia bảo ngươi tra sổ, ngươi đã tra thấy chưa?"
Lã trướng phòng hiểu ý, vội nói: "Tiểu nhân tra thấy rồi."
Nói xong, hắn rút một quyển từ trong xấp sổ sách kia ra, lật mở xem vài cái, chỉ vào một dòng ghi chép nói: "Bốn năm trước, có thêm vào Cẩm Thúy viên một số đá Thái Hồ, mua từ Hứa gia ở Thái Hồ, khoản bạc thu mua này là... hai trăm sáu mươi lượng."
Khương Ức An đột nhiên ngước mắt nhìn hắn: "Ngươi chắc chắn là hai trăm sáu mươi lượng? Vì sao người kia lại nói là ba trăm lượng?"
Lã trướng phòng vội vàng sửa lại, "Là ba trăm lượng, là vừa rồi ta nhìn nhầm."
Nói xong, hắn bèn vội vàng đóng sổ sách lại, vô thức lau mồ hôi lạnh trên trán, không nói thêm lời nào nữa.
Lâu quản gia dường như chợt nhớ ra điều gì, đột nhiên vỗ tay một cái, cười nói: "Đại thiếu gia, Đại thiếu phu nhân, nói như vậy thì ta thực sự nhớ ra rồi, đúng là có khoản nợ này. Đều tại ta có trí nhớ kém, một tháng trước có người chặn đường ta, nói là đòi nợ cũ, đó chẳng qua là một khoản nợ nhỏ từ bốn năm trước, ta làm sao mà nhớ rõ cho được? Ta còn tưởng hắn là kẻ lừa gạt, bèn bảo người đuổi hắn đi rồi."
Hạ Tấn Viễn gật đầu, "Nếu đã có khoản nợ này thì không nên quên, quá giờ Ngọ hôm nay hắn sẽ lại đến Quốc Công phủ đòi nợ, nên nhanh chóng trả bạc cho hắn đi."
Lâu quản gia vội vàng gật đầu, "Thiếu gia nói đúng, đây là sự sơ suất của ta. Ta liền bảo người chuẩn bị bạc, đợi người đó đến sẽ trả đủ cho hắn."
Lão vừa dứt lời, Khương Ức An liền mỉm cười nói: "Quên thì quên thôi, cũng chẳng phải chuyện lớn gì, ai mà chẳng có lúc sơ suất?"
Trong lúc nói chuyện, tay nàng cầm một chiếc đũa đồng dài nửa thước, tùy ý gẩy gẩy than lửa trong lò sưởi tay, dường như đối với những sổ sách kia không hề có chút hứng thú nào.
Hạ Tấn Viễn chắp tay đứng dậy, cũng nhẹ nhàng nói: "Lâu quản gia bận rộn nhiều việc, vô ý quên mất cũng không cần tự trách."
Lời nói của phu thê họ không có ý trách cứ, truy cứu, Lâu quản gia không khỏi thở phào một hơi, nói: "Tiết trời lạnh lẽo, trong phòng này lại không có lò sưởi, hay là Đại thiếu gia cùng Đại thiếu phu nhân dời bước sang gian phòng ấm bên cạnh ngồi một lát?"
Hạ Tấn Viễn nói: "Không cần đâu. Ta cùng nương tử chẳng qua là tình cờ gặp được người đòi nợ kia, lại đang lúc nhàn rỗi bèn đến đây nói với ông một tiếng. Đã như vậy, chúng ta về thôi."
Khương Ức An đặt lò sưởi tay lên bàn, đứng dậy nắm lấy tay hắn, cười nói: "Phu quân, chúng ta đi thôi."
Lâu quản gia cùng Lã trướng phòng gần như là không đợi được mà khom người tiễn họ ra ngoài.
Vừa mới ra khỏi phòng, Khương Ức An đột nhiên dừng bước, "Ôi chao, ta quên lò sưởi trong phòng rồi, phu quân đợi ta một chút, ta quay lại lấy."
Hạ Tấn Viễn gật đầu, bảo: "Nương tử đi nhanh về nhanh, ta ở bên ngoài đợi nàng."
Hắn nói xong bèn tiếp tục chậm bước đi ra ngoài.
Bởi đôi mắt hắn vẫn phủ dải lụa đen, Lâu quản gia và Lã trướng phòng tưởng rằng mắt hắn vẫn chưa nhìn thấy gì, nên một trái một phải hộ tống hắn đi ra ngoài cổng viện.
Khương Ức An nhanh chân quay lại căn phòng vừa nãy.
Một lúc sau, nàng mỉm cười, bưng lò sưởi tay bước ra khỏi ngưỡng cửa, mấy bước đuổi kịp theo.
Sờ sờ quyển sổ sách nhét trong ngực áo, nàng tiến lên nắm lấy tay Hạ Tấn Viễn, ngón tay thon dài khẽ nhéo lòng bàn tay hắn, giọng nói nhẹ nhàng nói: "Phu quân, xong rồi, chúng ta về viện nghỉ ngơi thôi."
~~~~~
Trong Cẩm Tú viện, trước khi đi ngủ buổi tối, Tạ thị cùng Tam lão gia Hạ Tri Thừa lại nói về việc mời Quách tướng quân đến phủ hàn huyên.
"Ta nghe nói vị Quách tướng quân kia tuổi trẻ tài cao, chưa có hôn phối, năm đó lại là công đa tiến cử hắn đi biên giới đánh giặc. Nay hắn đại thắng trở về, còn được phong thưởng thăng chức, tương lai ắt có tiền đồ. Hiện giờ hắn đã là ứng viên hôn phu sáng giá trong kinh, phu quân còn không mau mời hắn đến phủ, để Vân nhi của chúng ta gặp mặt một chút, còn định đợi đến bao giờ?"
Hạ Tri Thừa biết thê tử vẫn luôn vì hôn sự của con gái mà sầu não, hơn nữa vị Quách tướng quân kia quả thật là một người trẻ tuổi có tài, ông ta cũng đã để ý từ lâu.
Ông ta mỉm cười, ôn hòa nói: "Phu nhân đã nói với ta mấy lần rồi, ta dám không để tâm sao? Ngày mai vừa hay hưu mộc (*), ta đã mời Quách tướng quân đến phủ rồi, phu nhân yên tâm đi."
(*) hưu mộc – ngày nghỉ phép hàng tháng của quan lại ngày xưa (cứ 10 ngày được nghỉ 1 lần) để về nhà tắm gội, vệ sinh cá nhân.
Nghe ông ta nói vậy, Tạ thị mới thở phào một hơi, day day thái dương ngồi bên mép sập, nói với ông ta: "Mấy ngày nay ta sốt ruột quá, bệnh đau đầu lại tái phát."
Hạ Tri Thừa bèn ngồi bên cạnh, đưa tay giúp bà ta nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái dương, nói: "Bà vừa phải lo chuyện hôn sự của con cái, vừa phải lo toan chuyện vụn vặt trong phủ, từ sáng đến tối bận rộn quá nhiều, sao có thể không mệt cho được? Bà cũng đã mệt mỏi bao nhiêu năm nay rồi. Theo ta thấy, đại chất tức kia tuy nói là không đọc nhiều sách nhưng lại là người có bản lĩnh. Hay là bà bẩm báo phụ mẫu, đem chuyện nhà giao cho nó quản lý. Như vậy mình vừa thảnh thơi, vừa là vì nghĩ cho tương lai Quốc Công phủ sau này, thế hệ trẻ cũng nên học cách quản gia, dần dần gánh vác trọng trách gia đình."
Tạ thị lại tức giận trừng mắt nhìn ông ta một cái.
"Ông lúc nào cũng không có tính toán, không hướng về người nhà mình, lại cứ thiên vị đại phòng, thật uổng công mẫu thân thương ông!"
Hạ Tri Thừa nhíu mày: "Thiên vị cái gì chứ, đều là người một nhà cả, ta cũng là vì bà, vì cả Quốc Công phủ chúng ta mà nghĩ thôi."
Tạ thị giơ ngón tay chỉ mạnh vào trán ông ta: "Ông có phải ngốc không? Dẫu cho có muốn truyền quyền quản gia này xuống thì cũng phải truyền cho thê tử của Tấn Hành, đem một món hời lớn như vậy truyền cho đại phòng, tam phòng chúng ta sau này còn được hưởng lợi lộc gì?"
Hạ Tri Thừa lại sững người, thần sắc có vài phần không vui.
"Hưởng lợi? Theo ý phu nhân, chẳng lẽ bà quản chuyện trong phủ còn từ trong đó mà vơ vét vào túi riêng sao?"
Tim Tạ thị thắt lại, ánh mắt né tránh liếc Tam lão gia một cái.
Phu quân của bà ta dẫu tính tình ôn hòa, lại đối với bà ta nhất mực nghe lời, nhưng gặp phải chuyện ông ta cảm thấy không đúng thì lại là kẻ cực kỳ bướng bỉnh không biết linh hoạt, cứ nhất quyết phải giữ lý lẽ.
Bà ta không muốn nói nhiều với ông ta, bèn lập lờ đáp: "Ông đừng ở đây mà suy nghĩ lung tung, nếu ta thực sự kiếm bạc thì có thể giấu được mắt ông sao? Trong viện chúng ta bình thường ăn dùng, ngoài những đồ công ra thì chính là từ sổ riêng của chúng ta, ta chưa từng có tâm tư lệch lạc nào khác."
Hạ Tri Thừa nghĩ ngợi một hồi, đôi mày nhíu chặt giãn ra đôi chút, từ trong hộp cao dán bên cạnh lấy ra hai miếng cao tròn nhỏ bằng móng tay, dán lên hai bên thái dương cho bà ta.
Loại cao dán này chuyên trị đau đầu, là do con trai cả Hạ Tấn Hành từ nơi nhậm chức đặc biệt sai người gửi về.
Nghĩ đến Hạ Tấn Hành từ nhỏ được nuông chiều khôn lớn, hình thành không ít thói hư tật xấu, Hạ Tri Thừa nghiêm nét mặt nói: "Cũng không biết Hành nhi ở bên ngoài làm quan ba năm nay có sửa được thói cũ hay không, có tiến bộ gì không."
"Hành nhi có điểm nào không tốt, chẳng qua là tiêu tiền hào phóng một chút thôi, nhà chúng ta lại không phải không có tiền cho nó tiêu! Nó ở bên ngoài vẫn còn nghĩ đến ông và ta, cách một thời gian lại sai người đến gửi đồ hiếu kính chúng ta, chỉ có cái người làm phụ thân như ông là cứ xét nét đủ điều!"
Thấy bà ta nổi giận, Hạ Tri Thừa mỉm cười nói: "Là ta nói sai rồi, phu nhân đừng giận, lát nữa lại đau đầu đấy. Ta đi rót cho bà chén trà, uống để bớt giận, được không?"
Tạ thị tức giận lườm ông ta một cái, trở người kéo chăn nằm xuống, không thèm để ý đến ông ta.
~~~~
Trong Nguyệt Hoa viện, Giang thị bảo Hạ Hà kiểm kê xong tiền tháng và tiền thưởng Tết, sau khi xác nhận không sai sót, liền bảo cô dẫn theo mấy nha hoàn trong viện đi phân phát các nơi.
Bận rộn xong việc đại sự trước Tết này, bà cuối cùng cũng nhẹ nhõm không ít.
Tuy nói là cầm cố trang sức được hai nghìn lượng bạc, nhưng nghĩ đến sang năm sổ sách chung của Quốc Công phủ dư dả, Tạ thị sẽ trả lại bạc cho mình nên bà cũng không mấy để tâm.
Qua ngày hai mươi tháng Chạp, còn mười ngày nữa là đến đêm giao thừa, trước cuối năm, Quốc Công gia, Tứ lão gia đều sẽ về phủ ăn Tết, nghĩ đến việc công đa trước đó từng dặn dò bà lo liệu tốt hôn sự cho con gái, bà không khỏi lo lắng.
Con gái lớn hòa ly trở về, hiện giờ vẫn chưa muốn tái giá, bà cũng không muốn miễn cưỡng con.
Ngược lại là con gái út suốt ngày đâm đầu vào mấy quyển sách trong viện, cứ nhắc đến chuyện định thân là cô lại từ chối, thật khiến bà đau đầu.
Hạ Gia Thư đã qua mười bảy tuổi, sang năm là mười tám, nếu còn không định thân, sau này thực sự quá lứa lỡ thì, còn có thể tìm được nhà chồng tốt sao?
Đang buồn phiền, Hạ Gia Thư dẫn theo Lan Hinh đến viện thỉnh an bà.
Giang thị bèn vội kéo cô ngồi xuống, buồn rầu thở dài: "Con rốt cuộc muốn gả cho lang quân như thế nào, mẫu thân nhờ bà mối tìm cho con, con cũng không còn nhỏ nữa, cứ trì hoãn mãi thế này, con không gấp chứ mẫu thân cũng sắp gấp chết rồi."
Hạ Gia Thư bất lực.
Cô biết mẫu thân là vì tốt cho mình, nhưng cô thực sự không muốn gả chồng, cứ tự do tự tại ở trong viện của mình, suốt ngày bầu bạn với sách vở thì có gì không tốt?
Nhưng nhìn thấy ánh mắt lo lắng và sốt ruột của mẫu thân, nàng lại không đành lòng nói lời từ chối, bèn đảo đôi mắt đen láy trong veo, tìm lời thoái thác: "Mẫu thân, nếu con muốn gả chồng, phu quân phải có tướng mạo thanh tú, ôn nhu như ngọc, không phải trạng nguyên thì cũng phải là thám hoa, gia cảnh cũng phải là hạng nhất, nhất định phải là nhà công hầu mới được, hơn nữa, bà mẫu cũng phải có tính tình ôn hòa, hiểu biết lễ nghĩa."
Giang thị nghe xong suýt chút nữa hít ngược một ngụm khí lạnh, hận không thể tát cho con gái út của mình một cái cho cô tỉnh ra.
"Là con đang nằm mơ, hay là mẫu thân đang nằm mơ đây? Lời này của con đâu phải là bảo mẫu thân tìm phu quân cho con, nhìn khắp kinh thành này mà xem, cầm đèn lồng cũng tìm không ra người như vậy đâu!"
Hạ Gia Thư chớp chớp mắt, cười nói: "Mẫu thân, người cứ nhờ bà mối hỏi thăm chút đi, biết đâu có thì sao?"
Giang thị trừng mắt nhìn cô nói: "Nếu bà mối hỏi không ra, con sẽ không gả chồng sao?"
Hạ Gia Thư tinh nghịch cong môi cười, "Mẫu thân, chuyện đó sau hãy nói, hôm nay trời đẹp, con muốn ra vườn thưởng ngoạn cảnh hồ."
Nói xong, không đợi mẫu thân càm ràm thêm, cô gọi Lan Hinh ôm lấy quyển sách hôm nọ cô mua được từ sạp hàng ở hội chùa, hai chủ tớ rời khỏi Nguyệt Hoa viện, rảo bước về phía Cẩm Thúy viên.
~~~~~
Nhận được thiếp mời, Quách Kế Sơn đến Quốc Công phủ thăm hỏi Tam lão gia Hạ Tri Thừa.
Hai người ở trong thư phòng trò chuyện, cách một tấm bình phong, Hạ Gia Vân không chớp mắt nhìn chằm chằm vị Quách tướng quân nước da ngăm đen, thân hình cao lớn kia một lúc, đột ngột lấy quạt tròn che mặt, ngượng ngùng quay người trở về chính phòng.
Đi vào chính phòng, cô lấy quạt tròn quạt quạt đôi gò má nóng bừng, sà vào lòng Tạ thị, nũng nịu gọi một tiếng: "Mẫu thân!"
Tạ thị nhìn bộ dạng này của cô liền biết cô có cảm tình với vị Quách tướng quân kia, trên mặt cũng mang theo ý cười, bèn dặn dò nha hoàn: "Ngươi đến thư phòng nói với Tam lão gia, nói rằng hoa mai ở Cẩm Thúy viên đã nở, mời Tam lão gia cùng Tướng quân đi thưởng hoa."
Đây là ám hiệu bà ta đã ước định với phu quân, hễ truyền lời này Tam lão gia sẽ hiểu là ý tứ gì.
Sau khi nha hoàn gõ cửa thư phòng truyền lời, Hạ Tri Thừa hiểu ý gật gật đầu, mỉm cười nói với Quách Kế Sơn: "Cảnh trí trong vườn nhà Hạ mỗ cũng khá được, hoa mai kia cũng rất đẹp, không biết Quách tướng quân có nhã hứng đi thưởng ngoạn một lúc không?"
Quách Kế Sơn đưa bàn tay to gãi gãi đầu.
Tuy đối với hoa cỏ không mấy hứng thú, nhưng cũng không tiện từ chối ý tốt này của Hạ đại nhân, bèn chắp tay nói: "Khách tùy chủ, vãn bối đều nghe theo sắp xếp của đại nhân."
Hạ Tri Thừa cười nói: "Ta đi thay y phục trước, Quách tướng quân cứ đi trước một bước."
Nói xong bèn bảo một tiểu tư đi trước dẫn đường, đưa Quách Kế Sơn đi trước tới khu vườn phía sau.
Quách Kế Sơn sải bước đi về phía Cẩm Thúy viên, vì vóc người cao chân dài nên bước chân cũng dài, loáng một cái đã bỏ xa tiểu tư phía sau, đến trước rừng mai mà tiểu tư kia chỉ từ xa.
Hắn tùy ý liếc nhìn rừng mai một cái, không chú ý đến hoa mai trên cành, trái lại cảnh giác phát hiện trong rừng mai đang đứng một cô nương mặc áo choàng đỏ thẫm, bên cạnh còn có một tiểu nha hoàn đang bưng bình hoa.
"Cô nương là ai?" Hắn trừng mắt, hỏi bằng giọng ồm ồm.
Hạ Gia Vân trong tay cầm nửa cành mai mới bẻ, nhìn hắn, khẽ nhướng mày, cười nói: "Ta là cô nương tam phòng của Quốc Công phủ này, xin hỏi công tử là ai, đến phủ chúng ta có việc gì?"
Cô nói như vậy, Quách Kế Sơn liền biết cô là con gái của Hạ đại nhân, thế là trịnh trọng chắp tay nói: "Thất lễ, tại hạ đã làm phiền rồi. Mời cô nương cứ tiếp tục thưởng hoa, tại hạ xin cáo từ trước."
Hạ Gia Vân mím môi cười, vội vàng gọi hắn lại: "Công tử dừng bước."
Cô chỉ chỉ vào một gốc mai bên cạnh, nói: "Cành mai này cao quá, công tử có thể giúp ta hái xuống không?"
Quách Kế Sơn nhìn nhành mai kia một cái, mắt không nhìn nghiêng sải bước tiến tới, giơ cánh tay dài hái xuống một cách dễ dàng.
Sau đó trực tiếp đặt hoa vào bình trong tay nha hoàn, rồi ôm quyền chắp tay, sải bước rời đi.
Nhìn theo vóc dáng hiên ngang cao lớn của hắn, Hạ Gia Vân mím môi cười, có chút thẹn thùng nói: "Người này tuy da đen một chút, nhưng nhìn kỹ thì tướng mạo lại rất tuấn tú."
Tiểu thư nhà mình có cảm tình với vị Quách tướng quân này, Phỉ Thúy trong lòng cũng thầm vui mừng, biết tiểu thư thích nam nhân da trắng, cô bèn nói: "Tiểu thư, nô tỳ thấy vị Quách tướng quân kia chắc là do phơi nắng nhiều quá nên mới đen, nếu dưỡng một thời gian thì nước da sẽ trắng lại thôi."
Nghe Phỉ Thúy nói như vậy, Hạ Gia Vân càng thêm vui mừng, bảo Phỉ Thúy bưng bình hoa, vội vội vàng vàng đi về Cẩm Tú viện.
Bên kia, Quách Kế Sơn sải bước đi được một đoạn đường, đã sớm bỏ xa tiểu tư dẫn đường kia ở phía sau, khi ngoảnh lại thì không tìm thấy đường ra nữa.
Cẩm Thúy viên rộng rãi thoáng đãng, khắp nơi đều có núi giả và đường nhỏ, nhưng không biết dẫn đến đâu.
Hắn đưa tay che nắng nhìn về phía xa, thấy bên bờ hồ phía xa có hai bóng người, bèn định qua đó hỏi đường.
~~~~~~~
Hôm nay trời nắng đẹp, nhưng không khí vẫn lạnh lẽo, trên mặt hồ Cẩm Thúy viên kết một lớp băng mỏng, còn có tuyết chưa tan chất đống bên bờ hồ.
Hạ Gia Thư đi dọc bờ hồ một đoạn, liền dừng lại, nói với Lan Hinh: "Ta nhớ trong sách có nói, mỗi khi mùa đông mặt hồ kết băng, cá đều sẽ bơi lội dưới lớp băng. Nếu muốn bắt cá, chỉ cần đục hai cái lỗ gần nhau trên mặt băng, thả một tấm lưới vào trong lỗ, lại rắc một nắm mồi vào lỗ, cá sẽ tranh nhau tới ăn, sau đó kéo lưới ra khỏi mặt nước là sẽ bắt được cá."
Lan Hinh chưa từng thấy đục băng bắt cá, kỳ lạ hỏi: "Tiểu thư, vậy từ hai cái lỗ thả lưới thì làm sao kéo lưới ra được? Nếu kéo ra từ một đầu thì cá chẳng phải chạy mất sao?"
Hạ Gia Thư nghĩ ngợi rồi nói: "Ngươi lấy sách ra đây, để ta xem lại trên đó viết cách thức gì."
Lan Hinh bèn vội vàng lấy sách ra.
Còn chưa kịp đưa sách vào tay Hạ Gia Thư, một luồng gió lạnh mạnh mẽ đột ngột thổi tới.
"Xoạt" một tiếng, quyển sách bị gió cuốn đi, rơi xuống mặt hồ kết băng.
Gió mạnh thổi qua, quyển sách lại liên tiếp lộn nhào vài vòng trên đó, gần như trượt đến giữa hồ.
Hạ Gia Thư lập tức lo lắng.
Quyển sách đó, may mắn được một vị nam nhân nhường lại, cô mới mua được bản duy nhất, còn chưa chép xong, nếu bị rơi xuống hồ thì sẽ không bao giờ có lại được.
Lan Hinh nhìn quyển sách nằm trên mặt băng, cuống cuồng lo lắng, đang lúc không biết làm sao thì chợt thấy tiểu thư nhà mình xách váy dẫm lên mặt băng, cẩn thận từng chút một đi về phía quyển sách kia.
Tim Lan Hinh lập tức vọt lên tận cổ họng: "Tiểu thư, cẩn thận!"
Cô vừa dứt lời liền vang lên tiếng "rắc" cực nhẹ.
Hạ Gia Thư khựng bước chân, cúi đầu nhìn xuống mặt băng.
Chỉ thấy mặt băng bằng phẳng như gương dưới chân đột nhiên xuất hiện những vết nứt.
Vết nứt nhanh chóng lan rộng ra xung quanh, trong chớp mắt, còn chưa kịp phản ứng cô đã hụt chân, bất thình lình rơi xuống hồ.
Tận mắt thấy tiểu thư rơi xuống hồ băng, Lan Hinh lập tức kinh hãi.
Trời đông giá rét thế này, nước trong hồ không biết lạnh đến dường nào, tiểu thư rơi xuống hồ, có thể nguy hiểm đến tính mạng, mà cô lại không biết bơi, không biết làm sao để cứu người.
Cô hoảng loạn kêu lên: "Người đâu mau tới cứu mạng, tiểu thư rơi xuống hồ rồi!"
Trong chớp mắt, hắn tung người nhảy xuống hồ, bơi về phía Hạ Gia Thư vừa rơi xuống.
Lan Hinh thấy hắn linh hoạt như cá, chẳng mấy chốc đã bơi đến nơi tiểu thư rơi xuống nước, sau đó một cánh tay mạnh mẽ nâng lấy vai lưng tiểu thư, nhanh chóng đưa cô bơi vào bờ.
Hạ Gia Thư bị sặc nước, lại vì rơi xuống nước nên vô cùng lạnh lẽo, sắc mặt trắng bệch như tuyết, tóc đen nhỏ nước tí tách, cơ thể cũng đang khẽ run rẩy.
Cô ôm ngực ho một trận, ngước mắt lên nhìn về phía hồ, nói: "Sách của ta..."
Quách Kế Sơn liếc nhìn cô, khi nhìn rõ diện mạo của cô, ánh mắt chợt sáng lên, từ trong ngực áo móc ra quyển sách kia nói: "Cô nương, sách ta cũng mang lên rồi, ở đây lạnh quá, cô mau về đi."
Lời này nhắc nhở Lan Hinh đang hồn vía lên mây, cô vội cởi chiếc áo kẹp bên ngoài khoác lên người Hạ Gia Thư, nói: "Tiểu thư, để nô tỳ cõng người về!"
Có điều vóc dáng Lan Hinh nhỏ bé, thử một cái nhưng căn bản không cõng nổi Hạ Gia Thư.
Quách Kế Sơn thấy Lan Hinh lo lắng đến sắp khóc tới nơi, lúc này cũng không màng đến lễ nghi nam nữ, vén vạt áo ướt sũng ngồi xổm xuống trước mặt Hạ Gia Thư, hai cánh tay dài vững chãi đỡ lấy khoeo chân cô, ôm ngang cô rảo bước đi ra ngoài.
Lan Hinh cũng phản ứng lại, vội vàng chạy theo sau, vừa chạy vừa nói cho hắn biết vị trí của Lan Hương viện.
Vì Tam lão gia Hạ Tri Thừa lúc này đã đến rừng mai, lại còn mang theo mấy vị khách, tiểu tư nha hoàn, động tĩnh bên này cũng kinh động đến Hạ Gia Vân vẫn chưa đi xa, thế là mọi người đều nhìn thấy cảnh Quách Kế Sơn nhảy xuống hồ cứu Hạ Gia Thư, sau đó lại ôm cô rảo bước rời đi.
Hạ Gia Vân ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Quách Kế Sơn đi xa, đột nhiên bĩu môi, "òa" một tiếng khóc rống lên.
~~~~~
Khương Ức An cùng Hạ Tấn Viễn nghe tin vội vã chạy đến Lan Hương viện thì đã có đại phu đến chữa trị cho Hạ Gia Thư.
Khương Ức An vào gian trong thăm cô.
Lúc đó Giang thị đang ngồi bên sập trông chừng con gái út, thấy con dâu đến liền nhường chỗ cho nàng cũng ngồi xuống bên sập trò chuyện.
"Muội muội thế nào rồi?"
Trán Hạ Gia Thư đắp một chiếc khăn ướt, sắc mặt trắng bệch, yếu ớt nói: "Đại tẩu, ta không có gì đáng ngại."
Cũng may cô rơi xuống hồ không bao lâu, chỉ là sặc nước làm tổn thương phổi, cộng thêm nhiễm lạnh dẫn đến sốt cao, chỉ cần dùng thuốc bồi bổ vài ngày là có thể hồi phục.
Khương Ức An dặn dò cô vài câu nằm yên nghỉ ngơi tẩm bổ, liền thấy Giang thị không ngừng nháy mắt ra hiệu với mình.
Nàng hiểu ý, đắp chăn cho Hạ Gia Thư, đứng dậy theo bà mẫu đi ra ngoài.
Ra đến gian ngoài, Giang thị thở dài một tiếng, lo lắng nói: "Ức An, con nói xem, Gia Thư rơi xuống nước được một nam nhân lạ mặt cứu, chuyện này biết làm sao đây?"
Trong khoảnh khắc tính mệnh ngàn cân treo sợi tóc đó, người đó đã cứu mạng con gái, thực sự nên cảm tạ người ta, nhưng như vậy, người khác đều trông thấy con gái bị ôm trong lòng, danh tiết cũng bị ảnh hưởng, sau này sợ rằng càng khó gả chồng hơn.
Khương Ức An suy nghĩ một lúc, hỏi: "Mẫu thân, vị nam nhân đã cứu muội muội, hiện đang ở đâu?"
Giang thị lo lắng nói: "Y phục của hắn cũng ướt đẫm rồi, mẫu thân vừa sai người mang bộ y phục sạch qua, hắn đến sương phòng thay rồi. Cũng không biết người đó họ tên là gì, nhà ở đâu, trông vừa đen vừa cao, thoạt nhìn có vẻ hung dữ."
Bà vốn dĩ còn nghĩ, nếu nam nhân kia có ơn cứu mạng với con gái, có duyên phận như vậy, biết đâu có thể tác hợp con gái với người này thành một mối lương duyên tốt.
Bà cũng không để tâm gia thế, môn đệ của đối phương thế nào, chỉ cần phẩm chất tốt, đáng tin cậy, con gái yêu thích thì có thể gả con gái đi.
Người trẻ tuổi đó có thể không màng an nguy cứu người, có thể thấy là một người anh dũng lương thiện, nhưng khi nhìn kỹ nam nhân đó, thấy hắn thô kệch, nước da ngăm đen, cao lớn, khác xa với hình mẫu phu quân mà con gái muốn gả, nên bà không thể không dập tắt ý định này.
Khương Ức An nghĩ ngợi rồi nói: "Mẫu thân, dù sao đi nữa ơn cứu mạng lớn hơn trời, chúng ta vẫn nên tạ ơn người đó chu đáo."
Giang thị hoàn hồn lại, thở dài thườn thượt nói: "Con nói đúng, mẫu thân suýt nữa thì quên mất. Những lời cảm tạ này mẫu thân không tiện đi nói, cứ để Tấn Viễn đi tạ ơn người ta vậy."
Trong sương phòng bên cạnh, Hạ Tấn Viễn ngồi trên ghế tròn, khẽ liếc nhìn nam nhân đối diện, trầm giọng nói: "Vị huynh đệ này, ơn cứu mạng của huynh đối với xá muội (*), Hạ mỗ khắc cốt ghi tâm, sau này nếu có chỗ nào cần Hạ mỗ, huynh cứ việc mở lời."
(*) xá muội () – dùng để chỉ em gái ruột khi nói chuyện với người khác một cách khiêm nhường.
Hai bàn tay to của Quách Kế Sơn nắm chặt đặt trên đầu gối, thân hình thẳng tắp dựa vào ghế, gương mặt ngăm đen biểu cảm nghiêm túc.
Hắn thực ra có chút ngượng ngùng, nhưng vì nước da quá đen nên người khác không nhìn ra hắn đang đỏ mặt.
Im lặng một lúc, hắn dường như lấy hết can đảm, đưa nắm đấm lên môi ho khan mấy tiếng, dõng dạc nói: "Hạ huynh, tại hạ hôm nay cứu lệnh muội (*), e rằng có tổn hại đến danh tiết của lệnh muội, nếu lệnh muội bằng lòng, Quách mỗ sáng sớm mai sẽ đến cửa cầu thân."
(*) Lệnh muội () – dùng để xưng hô kính trọng, khiêm nhường khi nói về em gái của người khác (người đối diện).
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Đánh giá:
Truyện Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Story
Chương 69: Sáng sớm mai sẽ đến cửa cầu thân
10.0/10 từ 27 lượt.
