Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Chương 114: Ngoại truyện 5 – Đêm nay phạt ta dụng tâm luyện sách xuân cung
Cung yến qua nửa, nhân vì thuộc hạ có việc bẩm báo, Hạ Tấn Viễn rời tiệc đi ra ngoài điện.
Chú ý tới sự rời đi tạm thời của hắn, Công chúa An Lạc cũng giả vờ có việc, lặng lẽ rời khỏi chỗ ngồi đi ra ngoài.
Chờ đến khi nhìn thấy thuộc hạ của Hạ Tấn Viễn chắp tay cáo lui, cô ta chỉnh lại phượng thoa trên tóc, mỉm cười chậm rãi đi đến trước mặt hắn.
“Hạ đại nhân.”
Hạ Tấn Viễn ngoái đầu nhìn cô ta một cái, chân mày âm thầm nhíu chặt, lạnh nhạt nói: “Công chúa có việc sao?”
Công chúa An Lạc tươi cười rạng rỡ gật đầu, nói: “Vừa rồi bổn cung ở trong điện tấu xong khúc đàn, vốn định nghe một chút đánh giá của Hạ đại nhân, nề hà Hạ đại nhân lại bỏ mặc, hiện tại trong điện không người, phu nhân của ngài cũng không ở bên cạnh, có thể thỉnh ngài cho lời bình đúng sự thật một chút, khúc nhạc mới sáng tác của bổn cung thế nào?”
Hạ Tấn Viễn thần sắc hờ hững nói: “Xin lỗi, bản quan sớm đã lơ là cầm nghệ, nếu điện hạ biết vãn cung bắn tên, bản quan còn có thể đánh giá đôi phần.”
Nói xong, hắn liền vung ống tay áo, không muốn nói thêm lời thừa thãi, định quay trở lại trong điện.
Nhìn thấy thái độ lạnh lùng xa cách của hắn như vậy, Công chúa An Lạc theo bản năng cắn môi, thốt lên: “Nếu bổn cung nói cho Hạ đại nhân, khúc nhạc này là bổn cung không ngủ không nghỉ mà dốc sức bao lâu nay, chỉ chuyên vì ngài mà viết, ở đại điện tấu đàn, cũng là chỉ muốn tấu cho ngài nghe thì sao?”
Hạ Tấn Viễn quay đầu lại, đôi mày dài nhíu chặt thành một đoàn, ánh mắt sắc lẹm quét qua cô ta một lượt, giống như đang xem xét đánh giá một kẻ địch.
“Chưa từng gặp mặt, vốn không quen biết, Công chúa nói ra những lời như vậy, thật khiến người ta cảm thấy buồn cười, hay là người không phải Công chúa gì cả, mà là gian tế do Cao Ly phái tới, cố ý tới để ly gián quan hệ giữa ta và phu nhân?”
Công chúa An Lạc tức khắc nghẹn lời, khuôn mặt trắng nõn vì xấu hổ mà nhanh chóng đỏ bừng lên, cô ta gắt gao mím môi, sốt ruột biện bạch: “Bổn cung đương nhiên là Công chúa An Lạc, thân phận chỉ cần tra là biết, Hạ đại nhân hoài nghi bổn cung như vậy, rốt cuộc là có ý gì?”
Hạ Tấn Viễn trầm giọng nói: “Người đã là Công chúa An Lạc tài học vẹn toàn của Cao Ly, đối với tập tục văn hóa Đại Chu hẳn đã sớm biết, vì sao đến lễ nghi cơ bản nhất cũng không biết? Công chúa là người Cao Ly, mỗi lời nói cử động đều liên quan đến thể diện của quốc gia Cao Ly, bản quan đã là người có thê tử, Công chúa liên tiếp nói những lời này trước mặt bản quan, không chỉ cử chỉ tự thân tùy tiện thiếu đoan trang, còn làm tổn hại đến thanh danh Cao Ly, mong Công chúa tự trọng.”
Lời này tuy không phải chỉ thẳng mặt mà mắng nhiếc, nhưng cũng chẳng khác gì một cái tát giáng xuống, Công chúa An Lạc chỉ cảm thấy hổ thẹn khôn cùng, mặt cũng nóng rát.
Ngàn dặm xa xôi đi đến Đại Chu, cô ta không muốn mất đi cơ hội có thể tiếp cận người mình ngưỡng mộ, huống chi, cô ta tài mạo song toàn, ở Cao Ly không biết có bao nhiêu nam tử say mê, cô ta nghĩ, vị Hạ đại nhân này cũng là nam tử, cô ta không tin hắn sẽ thờ ơ với một Công chúa tài sắc như mình!
Nghĩ đến đây, cô ta âm thầm hít sâu một hơi, cố ý nói: “Hạ đại nhân, ngài lạnh nhạt cự tuyệt bổn cung ngoài ngàn dặm như thế, chẳng lẽ là vì sợ phu nhân nên mới bất đắc dĩ nói vậy?”
Hạ Tấn Viễn cười một tiếng đầy ẩn ý, hỏi: “Ý Công chúa là bản quan bị thê tử quản nghiêm sao?”
Công chúa An Lạc ngẩng cao cằm, tròng mắt xoay vài vòng, khóe môi ngậm cười gật đầu.
Nam tử Cao Ly thông thường đặt thể diện lên vị trí quan trọng nhất, nếu nghe người khác nói mình sợ thê tử, phần lớn sẽ thẹn quá thành giận, mà để chứng minh mình không nghe theo lời thê tử, thường sẽ quát tháo đánh chửi, thậm chí hưu thê, cưới người khác.
Hạ đại nhân thân là quan lớn trong triều, phẩm hạnh đoan chính, đương nhiên sẽ không làm ra chuyện dùng quyền cước với thê tử, nhưng hắn tất nhiên cũng sẽ để ý đến danh hiệu “sợ thê tử” này, hiện giờ nghe cô ta cười nhạo, giữa hắn và phu nhân tất sẽ nảy sinh mâu thuẫn, có lẽ không bao lâu nữa họ sẽ hòa ly……
Nhưng mà không đợi cô ta nghĩ xong, liền nghe thấy Hạ Tấn Viễn nói: “Công chúa có lẽ còn không biết, có thể may mắn làm một người sợ thê tử, chính là thú vui lớn nhất của bản quan.”
Dừng một chút, hắn lạnh lùng liếc nhìn Công chúa An Lạc, nói tiếp: “Còn nữa, vừa rồi ở trong điện, khi phu nhân của bản quan bắn tên, lúc Công chúa tung hoa lụa đã dùng tâm cơ, ý đồ làm phu nhân bản quan xấu mặt. Bản quan trịnh trọng nhắc nhở Công chúa, chỉ một lần này, không có lần sau!”
Nghe lời cảnh cáo của hắn, Công chúa An Lạc kinh hãi, đột ngột cắn chặt môi, sắc huyết trên mặt nháy mắt rút hết sạch.
Cô ta vốn tưởng rằng có thể dễ dàng giấu giếm được mọi người, lại không ngờ căn bản không qua nổi mắt Hạ đại nhân!
Trở lại trong điện, Công chúa An Lạc đầy vẻ hổ thẹn, thất hồn lạc phách ngồi trên ghế, cứ cúi đầu không nói thêm lời nào.
Vương hậu Cao Ly không khỏi nhìn chằm chằm con gái mình vài lần.
Tâm tư con gái, sao bà lại không biết, hơn nữa, đám nam tử trẻ tuổi trong đại điện này đều không bằng vị Hạ đại nhân kia.
Để giúp con gái như nguyện gả cho người mình ngưỡng mộ, sau khi yến hội tan, nhân lúc Giang thị còn chưa rời cung, Vương hậu Cao Ly đã tìm cơ hội bắt chuyện với bà.
“Phu nhân, nhi nữ của ta là công chúa tôn quý nhất Cao Ly, của hồi môn của nàng nhiều vô số kể, vàng bạc châu báu, tơ lụa cái gì cũng có. Nếu phu nhân có thể để nhi tử của bà bỏ Khương thị mà cưới nhi nữ của ta, số của hồi môn này nàng đều sẽ mang tới Quốc Công phủ, bà mẫu như bà, về sau có thể tận hưởng vinh hoa phú quý.”
Giang thị nhíu mày liếc bà ta một cái, vốn định đảo mắt một cái thật dài, nhưng ngại lễ tiết nên vẫn nhịn xuống cái xúc động ấy.
“Vương hậu Cao Ly, lời người vừa nói, ta coi như người đang nói đùa. Trưởng tức của ta là nhi tức tốt nhất thế gian, đừng nói Công chúa có tài vật vô số làm của hồi môn, dù người có lấy cả đất nước Cao Ly ra làm của hồi môn, ta cũng sẽ không chia rẽ trưởng tử và trưởng tức của mình!”
Vương hậu Cao Ly sắc mặt khó coi vô cùng.
Bà ta vốn nghe nói bà mẫu và nhi tức thường có mâu thuẫn, khó lòng chung sống tốt đẹp, nên mới muốn ra tay từ phía bà mẫu của Khương thị, không ngờ lại bị một vố đau thế này!
Tạ thị và Thôi thị cũng đều nghe thấy lời của Vương hậu Cao Ly.
“Ở trong phủ chúng ta, từ nhỏ đến lớn, từ già đến trẻ đều yêu quý đứa chất tức này vô cùng, nàng là người tâm phúc, cũng là đương gia chủ mẫu sau này của phủ chúng ta, ta khuyên người đừng đánh chủ ý này nữa, bằng không ta sẽ nói những lời khó nghe đấy!” Tạ thị liếc xéo Vương hậu Cao Ly, khóe môi không nhịn được nở nụ cười lạnh.
Thôi thị thì “phi” một tiếng, giả bộ như đang giáo huấn nha hoàn bên cạnh, nhưng thực chất là chỉ cây dâu mắng cây hòe: “Cái thứ xui xẻo gì thế này, cứ lì lợm la l**m làm ta ngột ngạt, ta sẽ xé nát miệng ngươi ra!”
Vương hậu Cao Ly sắc mặt càng thêm thảm hại, nhưng lại không bắt lỗi được mấy chị em dâu nhà này, đành ngượng nghịu nói vài câu khách sáo để giữ thể diện rồi vội vàng rời đi.
Những chuyện xảy ra sau yến hội, Khương Ức An đều không biết.
Nhưng cứ nghĩ đến vị Công chúa An Lạc kia là nàng lại thấy bực bội, đặc biệt là khi nghĩ đến việc Hạ Tấn Viễn dường như không nhìn nàng bắn tên mà lại nhìn công chúa vài lần, hỏa khí trong lòng nàng cứ thế bốc lên hừng hực.
Nhìn thấy tiểu thư bĩu môi giận đùng đùng, Hương Thảo không thể không đứng ra nói một câu công bằng cho cô gia.
“Tiểu thư, nô tỳ bảo đảm, lúc người bắn tên cô gia vẫn luôn nhìn người đấy, căn bản không chú ý đến vị công chúa kia! Sau đó người bắn xong, cô gia có nhìn công chúa vài lần, nhưng nô tỳ thấy lúc ấy sắc mặt cô gia rất trầm, hình như là vô cùng bất mãn với cô ta!”
Nghe Hương Thảo nói vậy, ngẫm kỹ lại dường như đúng là như thế, tâm tình Khương Ức An mới khá lên.
Nàng ngồi trên sập mỹ nhân, uống ngụm trà để hạ hỏa.
Nghĩ đi nghĩ lại, tức giận với Công chúa An Lạc kia thì không đáng.
Dẫu sao cô ta vừa không biết mổ lợn, cũng chẳng biết bắn tên, ngoài cầm kỳ thư họa và một da mặt dày ra thì chẳng có gì ra hồn.
Lại nói, biết đánh đàn làm thơ thì có gì ghê gớm? Lúc nhỏ, nàng cũng đã học qua, nếu không bị gián đoạn thì giờ chắc chắn còn lợi hại hơn cô ta!
Nghĩ đến đây, động tác uống trà của Khương Ức An đột nhiên khựng lại, đôi mắt trong suốt phát ra tia sáng.
Tổ phụ và bà mẫu đều hy vọng nàng sớm ngày tiếp nhận chuyện nội vụ của phủ, trở thành đương gia chủ mẫu của phủ, nhưng nàng vốn lười nhác nên không muốn học nhiều, sổ sách cũng mới chỉ xem được một nửa đã gác lại, lúc này, nàng quyết tâm phải phấn đấu!
Chẳng phải là đọc sách viết chữ sao? Có gì khó chứ?
Học, nàng phải đi học ngay bây giờ!
Chờ nàng học xong sẽ trở thành người văn võ toàn tài, không chỉ biết cầm đao giương cung, mà còn thông thạo cầm kỳ thư họa thơ từ ca phú, lúc đó chắc chắn sẽ khiến Hạ Tấn Viễn phải kinh hãi rớt cằm!
Nghĩ đến dáng vẻ kinh ngạc lại kinh hỉ của hắn, nàng liền thấy vui mừng vô cùng.
Việc này không nên chậm trễ, nói là làm, liên tiếp mấy ngày sau đó, đợi khi Hạ Tấn Viễn đi làm, Khương Ức An liền nhốt mình trong thư phòng, cầm bút theo bảng chữ mẫu của hắn, tỉ mỉ nắn nót luyện chữ, luyện xong lại đọc sách xem sổ sách giúp bà mẫu xử lý việc nhà, cả ngày bận rộn tối mày tối mặt.
Chỉ đến lúc hắn tan làm trở về, nàng mới kết thúc một ngày bận rộn, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra để hắn không phát hiện ra manh mối.
Công chúa An Lạc sau khi chạm phải cái đinh cứng, ít ngày sau đã theo sứ thần khởi hành trở về Cao Ly, sự cố nhỏ này cũng nhanh chóng bị mọi người quên lãng, Hạ Tấn Viễn lại càng không để tâm.
Ngày hôm ấy, sau khi nghị bàn chính vụ ở nha môn, hắn rời đi sớm nửa canh giờ.
Tuy nhiên sau khi rời đi, hắn không trực tiếp cưỡi ngựa về phủ mà đi đến một tiệm sách trước.
Lúc ấy trời đã xế chiều, tiệm sách không có khách, tiểu nhị đang gục xuống quầy ngủ gà ngủ gật.
Bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn tiến lại gần, hắn dụi mắt nhìn lên.
Chỉ thấy một nam tử trẻ tuổi thân hình cao lớn đĩnh bạt, mày kiếm mắt sáng, khí chất phi phàm bước vào.
Tiểu nhị lập tức tỉnh táo, cười niềm nở: “Công tử, ngài muốn mua sách gì?”
Hiệu sách này gần Quốc Tử Giám, thường có thư sinh đến mua kinh thư văn chương, vị lang quân trẻ tuổi trước mắt này trông chính khí lẫm liệt, học vấn bất phàm, đến đây mua sách chắc hẳn là để chuẩn bị cho khoa cử.
Vừa hỏi, tiểu nhị đã nhanh tay ôm tới những bản văn chương mới nhất, ân cần giới thiệu: “Công tử, đây là sớ văn của Hạ đại nhân được sao chép từ công báo triều đình, ngài biết Hạ đại nhân chứ?”
Hạ Tấn Viễn im lặng một lát, đáp: “Chưa từng nghe qua.”
Nghe hắn nói vậy, tiểu nhị ngẩn người, sau đó như nhìn thấy ma mà đánh giá hắn vài lượt, nhíu mày lắc đầu liên tục: “Trông ngài như người đọc sách, sao lại không biết đến Hạ đại nhân? Binh Bộ Thượng thư đương triều, Văn Uyên Các Đại học sĩ Hạ đại nhân, ai mà không biết cơ chứ! Đây là sớ văn của ngài ấy, học sinh Quốc Tử Giám ai cũng có một bản, ngài đã chậm một bước rồi, mau mua về mà nghiêm túc bái đọc đi!”
Hạ Tấn Viễn không bày tỏ ý kiến gì, trầm mặc một lúc rồi thấp giọng nói: “Ta không tới để mua sớ văn.”
Tiểu nhị lại sững sờ: “Vậy ngài muốn mua gì?”
Hạ Tấn Viễn: “…… Có sách xuân cung không?”
Tiểu nhị nhìn hắn với vẻ mặt phức tạp, muốn nói lại thôi, rồi đi vào phòng trong bê ra vài quyển sách xuân cung.
“Đây, chính là những quyển này, nội dung bên trong mỗi quyển mỗi khác, ngài muốn quyển nào?”
Hạ Tấn Viễn: “Gói hết lại đi.”
Vẻ mặt tiểu nhị càng thêm phức tạp.
Sau khi gói sách xong, hắn không nhịn được khuyên nhủ: “Hạ đại nhân 18 tuổi đã đỗ Trạng nguyên, giờ còn trẻ đã là phụ chính trọng thần, người đọc sách ai chẳng lấy ngài ấy làm gương? Ta thấy ngài tuổi tác cũng xấp xỉ Hạ đại nhân, giờ đang là lúc nên chăm chỉ đọc sách, phải lấy việc học làm trọng, vạn lần đừng sa vào nữ sắc, lúc này không nỗ lực thi lấy công danh, chờ đến khi già rồi hối hận cũng không kịp!”
Hạ Tấn Viễn thần sắc nghiêm nghị gật đầu: “Đa tạ, đã tiếp thu.”
Nói xong, hắn xách mấy quyển sách sải bước rời đi.
Nhìn bóng lưng hắn đi xa, tiểu nhị thoáng ngẩn ngơ, mơ hồ nhớ lại khi Hạ Trạng nguyên cưỡi ngựa dạo phố, hắn từng thấy bóng lưng ấy, hình như có vài phần giống người này!
Nhưng nghĩ lại, hắn dứt khoát phủ nhận suy đoán đó.
Hạ đại nhân trăm công nghìn việc, cần chính thương dân, lại cùng phu nhân Khương thị ân ái hòa thuận, sao có thể đi mua loại sách xuân cung này được?
Chắc chắn là hắn nhìn nhầm rồi!
Khương Ức An không lường trước được Hạ Tấn Viễn sẽ về phủ sớm.
Lúc đó nàng đang ngồi trước bàn trong thư phòng, nắn nót từng nét chép lại một bài thơ từ bảng chữ mẫu của hắn.
Nàng đã nhận mặt hết chữ trong Thiên Tự Văn, giờ luyện chữ cũng đã ra dáng ra hình, đặc biệt là chữ “Phúc” nàng viết đã đạt đến mức điêu luyện, trong thư phòng này từ giá cổ vật cho đến hai mặt tường, thậm chí trên mặt bàn gỗ đàn đều dán đầy chữ “Phúc” của nàng.
Tuy nhiên, bài thơ trong bảng chữ mẫu này chép lại vô cùng vất vả.
Chẳng biết hắn viết bài thơ này từ lúc nào, toàn là những chữ rắc rối lạ lẫm, lúc nàng lật xem, nhất thời tâm huyết dâng trào muốn thách thức độ khó nên đã chép theo.
Ai ngờ mới chép được hai lần cổ tay đã mỏi nhừ, mà chữ vẫn cứ xiêu xiêu vẹo vẹo không ra hình thù gì.
Đúng lúc nàng không chịu thua định chép lần thứ ba, cửa thư phòng kêu “kẽo kẹt” một tiếng, Hạ Tấn Viễn sải bước đi vào.
Thấy nàng đang cúi đầu chuyên chú luyện chữ, hắn đột ngột dừng bước, khoanh tay đứng nhìn nàng không chớp mắt.
Ánh nắng ấm áp xuyên qua khung cửa sổ chiếu lên người nàng, như bao phủ quanh nàng một tầng vầng sáng lung linh nhu hòa.
Nàng cầm bút viết trên giấy tuyên, thỉnh thoảng khẽ chớp hàng mi dài rậm, đôi môi đỏ mọng hơi bĩu ra, ngay cả dáng vẻ nhíu mày cũng vô cùng mê người.
Khóe môi Hạ Tấn Viễn vô thức hiện lên một nụ cười nhẹ, ánh mắt cũng dịu dàng đi vài phần.
Hắn nhẹ nhàng đặt xấp sách sang một bên rồi bước đến cạnh nàng, tầm mắt dừng trên bảng chữ mẫu trên bàn, ôn tồn nói: “Nương tử đang luyện chữ sao, có cần ta chỉ điểm không?”
Bỗng nhiên nghe thấy giọng hắn, Khương Ức An giật nảy mình ngẩng đầu lên: “Phu quân, chàng về từ bao giờ thế?”
Hắn chẳng nói trước tiếng nào, giờ nàng muốn giấu đống chữ luyện dở này đi cũng không kịp nữa rồi!
Hạ Tấn Viễn khẽ cười.
Thời gian qua nàng lén lút luyện chữ trong thư phòng của hắn, lần nào luyện xong cũng tự cho là mình giấu bút mực giấy tờ rất kỹ, tưởng rằng hắn không biết.
Tuy không biết vì sao nàng bỗng nhiên có hứng thú với thư pháp, nhưng nếu nàng muốn giấu hắn thì hắn cũng không vạch trần.
“Vừa mới về thôi,” thấy ngòi bút của nàng đọng một giọt mực lớn, hắn vươn bàn tay to bao lấy tay nàng, những ngón tay dài nắm lấy ngón tay đang cầm bút của nàng, cổ tay hơi dùng lực đưa bút trên giấy tuyên, “Nương tử cầm bút đừng quá dùng sức, chữ này nhiều nét, nương tử hãy tĩnh tâm, không cần vội, viết phần bên trái trước, sau đó đến bên phải……”
Được hắn cầm tay dạy bảo, Khương Ức An nhìn lại chữ vừa viết, quả nhiên đẹp hơn hẳn những gì nàng vừa viết trước đó!
Nàng lập tức tự tin hẳn lên!
Để dành cho Hạ Tấn Viễn một bất ngờ, để hắn thấy sự tiến bộ của mình lớn đến mức nào, nàng không cho hắn dạy nữa mà xua tay đuổi hắn ra chỗ khác.
“Phu quân chàng mau đi làm việc của mình đi, đừng ở đây làm ta vướng chân vướng tay, chờ ta viết xong bài thơ này rồi sẽ mời chàng lại đây.”
Hạ Tấn Viễn: “……”
Để không ảnh hưởng đến nàng, hắn ngồi xuống chiếc ghế bành bên cửa sổ, cầm lấy tập sách vừa mới mua về, với thái độ nghiên cứu nghiêm túc, thần sắc điềm tĩnh lật xem từng trang một.
Phía bên kia, Khương Ức An viết xong một chữ, nhìn trái ngó phải thấy thật sự không hài lòng!
Nàng sầu não vò vò tóc mái.
Tại sao Hạ Tấn Viễn dạy nàng viết một chữ thì đẹp như vậy, mà nàng tự viết thì lại giống như gà bới thế này?
Thấy nàng cắn chặt môi, đôi mày gần như dính vào nhau, Hạ Tấn Viễn lập tức đặt quyển sách xuống, đứng dậy đi tới.
“Nương tử sao vậy?”
Khương Ức An nhìn cây bút lông trong tay, nhìn kiểu gì cũng thấy ngứa mắt, vừa tức vừa giận hừ một tiếng: “Cây bút này có vấn đề đúng không? Ta bảo nó vẽ nét ngang, nó cứ muốn đâm xuống đất, ta bảo nó vẽ nét dọc, nó lại cứ muốn bay lên trời!”
Nàng có thể múa dao mổ lợn uy phong lẫm liệt, vậy mà lại không trị nổi một cây bút lông, thật sự là tức chết nàng mà!
Nhìn dáng vẻ hầm hừ của nàng, Hạ Tấn Viễn buồn cười nói: “Nương tử đừng vội, để ta dạy nàng.”
Dứt lời, hắn lại vươn tay muốn cầm tay dạy nàng như lúc nãy, nhưng bị Khương Ức An vỗ nhẹ một cái cho văng ra.
“Không thèm chàng dạy kiểu đó, viết như vậy tuy đẹp nhưng chàng vừa buông tay ra là ta lại viết không xong!”
Hạ Tấn Viễn cười đáp: “Được, vậy ta đứng bên cạnh chỉ điểm cho nàng.”
Hắn khoanh tay đứng bên cạnh hướng dẫn, Khương Ức An hít sâu vài hơi để bình tĩnh lại rồi cầm bút viết tiếp.
Ai ngờ, rõ ràng là nghe theo lời chỉ dẫn của hắn, nhưng cây bút trong tay nàng lại bắt đầu tác oai tác quái, chép xong một bài thơ mà chữ vẫn xiêu xiêu vẹo vẹo, khiến nàng vô cùng không hài lòng.
Chẳng hiểu sao lúc này nàng lại đột ngột nghĩ đến vị Công chúa An Lạc thông thạo cầm kỳ thư họa kia, thế là hai phần không hài lòng với chữ viết nháy mắt hóa thành tám phần lửa giận!
Nàng cắn môi liếc nhìn Hạ Tấn Viễn.
Hắn vẫn đang rũ mắt nhìn nàng, đôi mắt phượng thâm trầm còn mang theo ý cười dịu dàng, khuôn mặt tuấn mỹ không tì vết kia lúc này bỗng khiến nàng cảm thấy rất đáng ghét!
Nếu không phải tại cái khuôn mặt này của hắn thu hút rắc rối, nàng có cần tự ép mình mỗi ngày đọc sách luyện chữ để tiến bộ không?
Vì muốn cho hắn một bất ngờ mà nàng luyện đến mức mỏi nhừ cả cổ tay!
Vậy mà hôm nay hắn lại về sớm, nàng còn chưa chuẩn bị xong bất ngờ, đã thế lại còn để hắn thấy nàng viết chữ xấu như vậy!
Biết thế này nàng thà tuyển đại một người ở rể cho xong, làm gì có nhiều chuyện phiền phức như vậy!
Thấy nàng không nói lời nào, cứ nhìn hắn từ đầu đến chân rồi lại từ chân lên đầu vài lượt, Hạ Tấn Viễn ngơ ngác một lát, tưởng nàng muốn hỏi về phương pháp học tập, bèn nói: “Nương tử, học tập không phải chuyện ngày một ngày hai, chỉ cần nàng kiên trì nghiêm túc, bất kể là cầm kỳ thư họa hay thơ từ ca phú, lâu dần đều sẽ có thành tựu.”
Hắn không nói cái này thì thôi, vừa nói ra, hỏa khí trong lòng Khương Ức An coi như bùng nổ không nhịn được nữa.
Nàng mất hết kiên nhẫn vỗ bàn đứng dậy, bực dọc thốt lên: “Ta không thông cầm kỳ thư họa, không biết ngâm thơ làm phú, phụ sự kỳ vọng của Hạ đại nhân rồi. Lúc thành thân chàng nói ba năm sau hòa ly sẽ bồi thường cho ta, giờ đưa đây, ta đi là được!”
Lồng ngực Hạ Tấn Viễn phập phồng dữ dội, khóe môi mím chặt thành một đường thẳng, khuôn mặt trắng trẻo vì tức giận mà đỏ bừng.
Nhận ra mình vừa nói gì, Khương Ức An trợn tròn mắt đứng hình nhìn hắn, trong lòng vừa chột dạ, vừa hối hận lại vừa tự trách, nhất thời đứng sững tại chỗ không biết phải làm sao.
Im lặng hồi lâu, Hạ Tấn Viễn vươn cánh tay dài, một tay kéo nàng vào lòng, giọng khàn khàn nói: “Nương tử vĩnh viễn không được nhắc đến hai chữ hòa ly.”
Hắn muốn họ ân ái trọn đời, hoạn nạn có nhau, bạc đầu giai lão, vĩnh viễn không chia lìa.
Nằm trong lòng hắn, Khương Ức An khẽ sụt sịt mũi, hỏi: “Ta không biết cầm kỳ thư họa, không biết thơ từ ca phú, chàng sẽ vẫn thích ta chứ?”
Hạ Tấn Viễn rũ mắt nhìn nàng, trầm giọng đáp: “Ta thích chính là con người nương tử, không liên quan gì đến việc nương tử biết cái gì, nương tử biết mổ lợn cũng tốt, biết viết chữ cũng được, trong lòng ta đều như nhau cả.”
Hốc mắt Khương Ức An hơi đỏ lên, chớp chớp hàng mi dài nhìn hắn, chợt nảy ra ý hỏi: “Nếu ta biến thành người xấu thì sao?”
Hạ Tấn Viễn: “Vẫn thích.”
“Kẻ trộm thì sao?”
“Thích.”
“Ăn mày thì sao?”
“Cũng thích.”
Khương Ức An nín khóc mỉm cười.
Nàng sẽ không biến thành người xấu, nhưng lại bị mấy câu khẳng định chắc nịch này của hắn dỗ dành đến mức mở cờ trong bụng, chút bực bội lúc nãy sớm đã tan biến sạch sẽ.
Đầu ngón tay Hạ Tấn Viễn khẽ lau đi giọt nước mắt nơi đuôi mắt nàng, thấp giọng hỏi: “Vậy nếu ta hai bàn tay trắng, nghèo khổ ốm yếu, nương tử còn thích ta không?”
Khương Ức An nhìn vào mắt hắn cười rạng rỡ, gật đầu thật mạnh: “Thích chứ, chàng yên tâm, ta mổ lợn nuôi chàng!”
Khóe môi Hạ Tấn Viễn nở một nụ cười nhạt, ôm nàng vào lòng chặt hơn một chút.
“Nương tử dạo này vẫn luôn lén luyện chữ, rốt cuộc là vì sao?”
Khương Ức An hừ một tiếng: “Chẳng phải vì chàng sao! Ta muốn cho chàng một bất ngờ, để chàng biết phu nhân của chàng phương diện nào cũng không thua kém người khác, chuyện gì cũng có thể làm tốt nhất!”
Hạ Tấn Viễn không nhịn được bật cười: “Thì ra là thế.”
Hắn rũ mắt nhìn đôi má đang phồng lên vì dỗi của người trong lòng, nói: “Nương tử, mọi chuyện đều tại ta mà ra, là ta sai.”
Khương Ức An lườm hắn: “Tất nhiên là chàng sai rồi, chẳng lẽ lại là lỗi của ta chắc?”
Hạ Tấn Viễn cười cười, chỉ vào xấp sách đặt bên cửa sổ, cúi xuống tai nàng thì thầm: “Nếu đều là ta sai, vậy đêm nay phạt ta dụng tâm luyện sách xuân cung, trên sập ba lần.”
Nhìn thấy xấp sách xuân cung hắn mua về tự bao giờ, lại còn là vài quyển, quyển nào cũng dày hơn quyển của nàng rất nhiều, Khương Ức An trợn tròn mắt, không nhịn được hít một ngụm khí lạnh!
Chỉ một quyển mỏng thôi đã đủ lăn lộn nửa ngày, giờ lại nghiên cứu đống sách dày này, đêm nay còn định ngủ nghê gì nữa đây?
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
