Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu

Chương 113: Ngoại truyện 4- Một cơn giận dữ bất chợt xông thẳng lên đỉnh đầu!

Đoàn sứ thần và Công chúa Cao Ly cùng đoàn tùy tùng đến Đại Chu tiến cống, để đón gió tẩy trần cho sứ thần và công chúa, Hoàng hậu nương nương Trần thị đã tổ chức cung yến tại hoàng cung, với sự tham dự của Hoàng đế, các đại thần trong triều, mệnh phụ cùng con cháu tông thất.

Sáng sớm, Khương Ức An, Hạ Tấn Viễn cùng với Giang thị, Tạ thị, Thôi thị và những người khác đều cùng nhau tiến cung dự tiệc.

Xe ngựa của Khương Ức An và Hạ Tấn Viễn đi trước một bước.

Đến bên ngoài hoàng cung, sau khi xe ngựa dừng lại, họ xuống xe đi bộ tiến vào cửa cung.

Thái giám dẫn đường đi phía trước, hai người sóng vai theo sau không nhanh không chậm tiến bước, vừa đi qua một lối nhỏ lát đá xanh sau cửa cung, đang định hướng về phía đại điện thì đối diện bỗng nhiên xuất hiện một nhóm người cũng đang đi về phía này.

Dẫn đầu là một cô nương trông chừng mười bảy, mười tám tuổi, sở hữu gương mặt xinh đẹp, khoác trên mình bộ váy áo màu xanh non, trên đầu cài bộ diêu và trâm phượng, mỗi bước đi ngọc bội bên hông lại va vào nhau kêu leng keng.

Phía sau nàng là đoàn tỳ nữ đông đảo lên đến chừng hai ba mươi người.

Các nha hoàn được phân công công việc khác nhau: người ôm đàn cổ, người ôm vài quyển sách, kẻ lại cầm hộp cờ, hay xách theo bút mực thuốc màu, thật là muôn hình muôn vẻ.

Khương Ức An liếc nhìn vị cô nương kia, cảm thấy chưa từng gặp qua, nhưng phô trương của đối phương quả thực không nhỏ, đi ra ngoài có bấy nhiêu tỳ nữ hầu hạ, ngay cả Chiêu Hoa trưởng Công chúa cũng không bằng.

Nàng đi chậm lại, âm thầm véo nhẹ ngón tay dài của Hạ Tấn Viễn, ra hiệu bảo hắn nhìn vị cô nương lạ mặt kia.

“Phu quân, chàng có biết nàng ta không?”

Hạ Tấn Viễn hờ hững liếc mắt một cái rồi vô cảm thu hồi tầm mắt, đáp: “Chưa thấy qua, không quen biết.”

Vừa dứt lời, vị cô nương kia đã dẫn theo đám nha hoàn rảo bước đi tới.

Đến gần bên, cô ta trước tiên đánh giá Khương Ức An vài lượt, trong mắt lộ ra vẻ khinh thường khó nhận ra, sau đó ánh mắt nhẹ nhàng chuyển hướng nhìn về phía Hạ Tấn Viễn, hành lễ với hắn theo lễ tiết Đại Chu.

Cô ta hành lễ xong liền đứng thẳng người, hai mắt nhìn không chớp mắt vào hắn, cười nói: “Hạ đại nhân danh tiếng vang xa, không ai không biết, hôm nay vừa gặp quả nhiên tuấn tú lịch sự, khí chất bất phàm, thật khiến người ta nảy sinh lòng ngưỡng mộ.”

Nghe thấy lời này, Khương Ức An trợn tròn mắt đầy kinh ngạc, ngón tay âm thầm nắm chặt thành quyền!

Nữ nhân này là ai mà da mặt lại dày như thế, coi nàng như không khí đã đành, lại còn dám nói lời ngưỡng mộ phu quân ngay trước mặt nàng?!

Hạ Tấn Viễn nhíu mày: “Ngươi là ai?”

Vị cô nương kia mỉm cười nói: “Bổn cung là Công chúa An Lạc của Cao Ly, hôm nay may mắn được gặp Hạ đại nhân, không biết Hạ đại nhân có thể nể mặt ngồi cùng bổn cung trong buổi cung yến không?”

Hạ Tấn Viễn lạnh lùng đáp: “Không thể.”

Sau lời nói dứt khoát như chém đinh chặt sắt, hắn quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt của thê tử nhà mình.

Đôi mắt hạnh trong veo của nàng như chứa đầy lửa giận, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại, thấp thoáng dấu hiệu của sự tức giận.

Nghe thấy hắn nói “Không thể”, ngọn lửa trong mắt nàng tạm thời dịu đi, nhưng nàng vẫn mím môi lườm hắn một cái đầy cảnh cáo, ra hiệu bảo hắn im miệng!

Thấy nàng vì nữ tử khác nói chuyện với mình như thế mà sinh khí, khóe môi Hạ Tấn Viễn thoáng hiện một độ cong khó nhận ra, sau đó nghe lời nàng âm thầm lùi lại vài bước, giữ im lặng.

Khương Ức An khoanh tay đi tới trước mặt Công chúa Cao Ly, cười như không cười nói: “An Lạc công chúa, từ Cao Ly tới phải không? Đã học qua lễ nghi Đại Chu chưa?”

Nghe vậy, sắc mặt đại cung nữ phía sau Công chúa An Lạc lập tức thay đổi.

Thấy nàng nói chuyện với công chúa bất kính như thế, cung nữ nọ tiến lên trách cứ: “Phu nhân, sao người có thể nói với công chúa như vậy? Ngoài Quốc vương và Vương hậu ra, công chúa chính là người tôn quý nhất, công chúa không những đã học lễ nghi Đại Chu, mà còn tinh thông cả cầm kỳ thư họa, thơ từ ca phú!”

Khương Ức An cười lạnh một tiếng, liếc nhìn những thứ đám cung nữ đang ôm trong tay, nói: “Công chúa đã học qua lễ nghi Đại Chu, chắc không phải chỉ biết nửa vời chứ? Hôm nay lần đầu gặp mặt, công chúa có chỗ sai sót, ta sẽ không chấp nhặt. Nhưng ta nói rõ cho công chúa biết, theo lễ nghi Đại Chu, cho dù cô có ngưỡng mộ phu quân của ta thì cũng phải giấu ở trong lòng, chứ đừng tùy tiện mời một nam nhân đã có thê tử ngồi cạnh mình, bằng không nói lời này trước mặt chính thất như ta, ta sẽ coi đó là lời khiêu khích!”

Nàng như vô tình nắm hờ nắm đấm, âm thầm cảnh báo đối phương rằng bất kể thân phận cô ta là gì, nếu chọc giận nàng thì nắm đấm này không phải dạng vừa đâu!

Gương mặt trắng nõn của Công chúa An Lạc hiện lên vài tia xấu hổ, cung nữ của cô ta định nói thêm gì đó nhưng đã bị cô ta dùng ánh mắt ngăn lại.

“Xin lỗi phu nhân, là bản công chúa đã thất lễ.”

Khương Ức An vô cảm liếc nhìn cô ta một cái.

Vì liên quan đến bang giao hai nước, nếu Công chúa An Lạc đã nhận sai thì nàng cũng không so đo thêm nữa.

Chỉ là vì chuyện này mà trong lòng nàng thấy ấm ức, khi nhìn lại Hạ Tấn Viễn, nàng bỗng thấy khuôn mặt kia thật quá thu hút người khác, nhìn kiểu gì cũng thấy ngứa mắt, bèn thầm lườm hắn vài cái.

Sự cố nhỏ trên đường thoáng chốc qua đi, gần đến giữa trưa, cung yến tại Khôn Ninh cung cũng đúng hạn diễn ra.

Trong đại điện, Hoàng đế và Hoàng hậu ngồi ở phía trên; bên dưới phía bên phải lần lượt là Chiêu Hoa trưởng Công chúa, vợ chồng Hạ Tấn Viễn và Khương Ức An, Giang thị, chị em dâu Tạ thị, Thôi thị, cùng vài vị đại thần và phu nhân, và mười mấy người con cháu tông thất trẻ tuổi chưa đính hôn; còn phía bên trái lần lượt là Vương hậu Cao Ly, Công chúa An Lạc, vài vị mệnh phụ cùng các sứ thần.

Khi yến tiệc bắt đầu, tiếng nhạc múa vang lên trong điện, Tiêu Doanh Doanh liền thì thầm to nhỏ với Khương Ức An.

“An tỷ tỷ, nghe nói Công chúa An Lạc kia học vấn rất cao, danh tiếng ở Cao Ly rất lớn, cô ta lần này tới là định tìm một đấng lang quân như ý ở Đại Chu để gả đi.”

Các tiểu quốc phiên bang thường gả công chúa làm phi tử cho Hoàng đế nước chủ, nhưng ca ca cô không nạp phi, cho nên Công chúa An Lạc này từ bỏ ý định vào cung, chỉ muốn gả cho một người trong tông thất hoặc trọng thần trong triều.

Nghe cô ấy nói xong, nhớ lại ánh mắt nhìn thẳng tắp của Công chúa An Lạc khi thấy Hạ Tấn Viễn, Khương Ức An nheo mắt nhìn chằm chằm phía đối diện, ngón tay thon dài vô thức siết chặt chén rượu trong tay.

Sau khi một khúc múa kết thúc, Vương hậu Cao Ly trước tiên khen ngợi một tràng, sau đó cười nói: “Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, tiểu nữ An Lạc từ nhỏ đã tu tập cầm kỳ thư họa của Đại Chu, lần này đến đây, nàng có chuẩn bị một khúc nhạc mới, muốn tấu cho mọi người cùng nghe để bày tỏ lòng kính trọng.”

Hoàng hậu Trần thị hiểu ý gật đầu: “Đã như vậy, xin mời Công chúa An Lạc tấu nhạc.”

Trước khi tổ chức cung yến lần này, Vương hậu Cao Ly đã gặp riêng Trần hoàng hậu, bày tỏ ý định chọn rể cho con gái.

Hoàng hậu Trần thị vốn hay giúp người, bởi vậy mới đặc biệt hạ lệnh cho những người con cháu tông thất chưa hôn phối đến dự tiệc, vốn dĩ cũng là để Công chúa An Lạc lựa chọn lang quân vừa ý.

Sau khi cung nữ đặt đàn cổ của Công chúa An Lạc vào giữa điện, cô ta thong thả đứng dậy, trước tiên hành lễ với mọi người, rồi từ chỗ ngồi uyển chuyển dời bước đến sau cây đàn đối diện với Đế – Hậu và ngồi xuống.

Một tiếng “tranh” khẽ vang lên, cô ta giơ tay gảy dây đàn.

Tiếng nhạc róc rách tuôn ra từ đầu ngón tay cô ta, lúc dìu dặt khi hào hùng, chầm chậm lan tỏa khắp đại điện.

Công chúa An Lạc vốn xinh đẹp, khi đánh đàn động tác lại cao quý nhàn nhã, tiếng đàn cực kỳ êm tai, khiến vài vị tông thất lang quân vô thức quên cả uống rượu, cứ nhìn cô ta không chớp mắt.

Thấy có những tông thất lang quân trẻ tuổi xuất chúng đem lòng si mê ái nữ tài sắc vẹn toàn của mình, Vương hậu Cao Ly tươi cười hớn hở.

Bà ta vừa nhâm nhi rượu ngon Đại Chu, vừa âm thầm quan sát diện mạo và cử chỉ của tất cả các lang quân trong điện, muốn chọn ra một người xuất sắc nhất cho con gái.

Ở hàng ghế đối diện, chân mày của Giang thị lại nhíu chặt thành một đoàn.

Ý đồ của Vương hậu và Công chúa Cao Ly này, bà cùng các chị em dâu cũng vừa mới nghe phong phanh; lúc này nhìn Công chúa An Lạc đang đánh đàn kia, bà càng nhìn càng thấy không ổn — cô ta tuy cúi đầu đánh đàn, nhưng thỉnh thoảng lại vờ như vô tình liếc về phía trưởng tử của bà, ánh mắt tràn đầy tình ý, khóe môi cũng hé nở nụ cười nhẹ.

Giang thị quan sát Công chúa An Lạc vài lần, chân mày càng nhíu chặt; Tạ thị và Thôi thị cũng chú ý đến ánh mắt tình tứ thỉnh thoảng bay về phía cháu trai mình của vị công chúa kia, sắc mặt cũng dần trở nên khó coi.

Lúc này, tiếng đàn bay bổng khắp điện, nhưng Hạ Tấn Viễn lại coi như không nghe thấy gì.

Hắn hơi nghiêng đầu, đôi mắt phượng thâm trầm nhìn chằm chằm Khương Ức An, chân mày âm thầm nhíu lại — bởi vì tay của thê tử hắn đang siết chén rượu, thỉnh thoảng lại vô cảm nhấp một ngụm, quăng luôn lời dặn không được uống rượu của hắn lên chín tầng mây.

Hắn lặng lẽ thu hồi tầm mắt, tuy sắc mặt bình thản không chút gợn sóng, nhưng ngón tay dài lại âm thầm vân vê miếng ngọc bội nàng tặng.

Nếu nàng còn không nghe lời mà tiếp tục uống rượu, tối nay khi đi ngủ, hắn nhất định phải dùng sức răn đe nàng trên giường một phen, để nàng nhớ kỹ lời phu quân này nói.

Khi khúc nhạc kết thúc, Công chúa An Lạc cúi người tạ lễ với mọi người, trong điện cũng vang lên tiếng vỗ tay đúng lúc.

“Tiếng đàn của công chúa quả nhiên phi thường, khúc nhạc này nghe như tiên nhạc, khiến người ta say đắm khôn nguôi.”

“Công chúa có tài năng thiên bẩm, tài nghệ đánh đàn cao siêu, thật khiến tại hạ mở rộng tầm mắt.”

“Đã sớm nghe danh Công chúa An Lạc nước Cao Ly tiên tư ngọc sắc, cầm kỳ thư họa không gì không giỏi, hôm nay vừa thấy quả nhiên đúng như vậy!”

Vài vị lang quân trẻ tuổi vừa rồi nhìn đến ngẩn ngơ liền tranh nhau khen ngợi, Công chúa An Lạc mỉm cười chào lại họ nhưng không đáp lời, mà uyển chuyển bước tới trước mặt Hạ Tấn Viễn, cười hỏi: “Hạ đại nhân, bổn cung khi ở Cao Ly đã nghe danh ngài đỗ Trạng nguyên khi còn rất trẻ, không chỉ học vấn uyên thâm mà cầm kỳ thư họa cũng vô cùng tinh thông, không biết có thể mời ngài nhận xét đôi lời về khúc nhạc bổn cung vừa tấu không?”

Hạ Tấn Viễn bỗng chốc sực tỉnh.

Hắn vô cảm liếc nhìn Công chúa An Lạc trước mặt, chân mày âm thầm nhíu lại, đáp: “Công chúa quá khen, bản quan công vụ bận rộn, cầm nghệ đã sớm mai một; tuy nhiên Hoàng hậu nương nương có tạo nghệ về cầm kỳ thư họa vượt xa bản quan, xin mời Hoàng hậu nương nương nhận xét giúp cho.”

Hoàng hậu Trần thị và Hoàng đế Tiêu Thừa Ngọc ngồi phía trên liếc nhìn nhau, trong mắt cả hai đều mang ý cười hiểu rõ.

Hoàng hậu Trần thị mỉm cười gật đầu, sau khi khen ngợi cầm nghệ của Công chúa An Lạc vài câu theo lệ, cô ấy đột nhiên đổi chủ đề: “Công chúa Cao Ly giỏi về cầm kỳ thư họa, triều ta không chỉ có những nữ tử am hiểu lĩnh vực này, mà còn có vị trí dũng song toàn, tinh thông võ thuật và cung thuật không kém nam nhi.”

Công chúa An Lạc hơi nhướng mày, gương mặt lộ vẻ không tin: “Vậy sao? Ta chỉ mới nghe danh tiếng lẫy lừng của Hạ đại nhân, chứ chưa từng nghe nói Đại Chu có kỳ nữ như thế.”

Cô ta vừa dứt lời, Khương Ức An liền phất tay áo đứng dậy.

Nàng ngẩng cằm, hờ hững liếc Công chúa An Lạc một cái rồi tùy ý xoay xoay cổ tay.

“Công chúa điện hạ, tại hạ cũng biết chút ít về võ thuật và tài bắn cung, xin múa rìu qua mắt thợ thể hiện vài chiêu để góp vui cho mọi người.”

Cung nhân nhanh chóng mang cung tên tới.

Khương Ức An thử dây cung rồi tùy ý nhặt lấy một mũi tên.

Vì trong điện không có bia bắn, sau khi giương cung, nàng hơi nheo mắt nhìn về phía Công chúa An Lạc, tầm mắt dừng lại trên đóa hoa lụa màu ngó sen cài trên tóc nàng ta.

“Công chúa điện hạ, mượn đóa hoa lụa trên tóc ngài dùng một chút.”

Công chúa An Lạc nhìn theo tầm mắt nàng, khó hiểu sờ lên đóa hoa lụa, sau một lúc suy nghĩ liền hái hoa xuống, trong mắt thoáng hiện vẻ chế giễu.

Trước khi đến Đại Chu, cô ta đã nghe ngóng về phu nhân của Hạ đại nhân, biết nàng là con gái của một tiểu quan, từ nhỏ lớn lên ở thôn quê, đừng nói đến cầm kỳ thư họa, ngay cả nữ công gia chánh cũng không biết.

Lúc này lại đòi giương cung, còn muốn dùng hoa lụa của cô ta làm bia, làm ra vẻ ta đây như vậy chẳng qua là để lòe thiên hạ thôi.

“Phu nhân, ngươi muốn hoa lụa của bổn cung làm gì?”

Khương Ức An nói: “Phiền ngài hãy tung mạnh đóa hoa lụa này lên không trung.”

Công chúa An Lạc sững người, âm thầm đánh giá nàng, ánh mắt lóe lên vài tia toan tính.

Đoán rằng Khương Ức An muốn dùng đóa hoa này làm bia, khóe môi cô ta hiện lên nụ cười khinh miệt khó nhận ra.

Cô ta ngẩng đầu, đưa mắt nhìn quanh điện một lượt, ra vẻ thong thả v**t v* đóa hoa lụa trong tay, rồi đột nhiên ném mạnh nó về phía cây cột đá chạm rồng ở phía xa.

Nhìn thì như ném tùy ý, nhưng thực chất góc độ tung ra lại vô cùng xảo quyệt.

Chỉ cần người bắn nhắm vào đóa hoa đang bay trên không mà buông dây, sau khi mũi tên b*n r*, không những khó trúng hoa lụa mà mũi tên chạm vào cột đá cũng sẽ bị gãy làm đôi.

Dưới sự chứng kiến của bao người, nếu tên của Hạ phu nhân bị gãy thì nàng chỉ có nước bẽ mặt.

Công chúa An Lạc đang nghĩ ngợi đầy khinh mạn như thế thì ngay khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng “tranh” sắc lạnh vang lên trong điện.

Một mũi tên từ tay Khương Ức An lao vút ra, vẽ một đường cong dứt khoát trên không trung rồi chuẩn xác xuyên thấu đóa hoa lụa kia.

Một tiếng “phập” sắc lẹm vang lên.

Mũi tên lách qua cột đá, đinh chặt đóa hoa lụa vào cánh cửa đại điện.

Công chúa An Lạc trợn tròn mắt, trong lòng tràn đầy kinh ngạc.

Cô ta vốn tưởng rằng phu nhân của Hạ đại nhân chỉ là một nữ tử tầm thường vô dụng, chẳng qua là có chút nhan sắc, không ngờ tài bắn cung của nàng lại đáng gờm đến thế!

Trong điện lập tức bùng nổ tiếng vỗ tay và reo hò khen ngợi; chưa đợi cung nhân đến lấy mũi tên, đã có một vị lang quân trẻ tuổi nóng lòng đứng dậy, chạy vụt tới gỡ mũi tên cùng hoa lụa xuống, nâng niu trong lòng bàn tay đưa cho mọi người xem.

“Tài bắn cung của Hạ phu nhân thật lợi hại, mũi tên trúng đích không sai một li, đầu mũi tên còn cắm sâu vào cánh cửa ba tấc, thật khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác!”

“Đã sớm nghe danh võ thuật và tài bắn cung của Hạ phu nhân phi phàm, hôm nay thật là tam sinh hữu hạnh, không biết còn có cơ hội được xem phu nhân đi quyền không, tại hạ thực sự muốn mở mang tầm mắt!”

“Hạ phu nhân, tại hạ thật khâm phục, chỉ muốn kính người một chén rượu!”

Giữa những lời tán thưởng của mọi người, Công chúa An Lạc mím môi muốn nói lại thôi, thầm kìm nén sự chấn động trong lòng, chỉ có thể gượng cười nói: “Tài bắn cung của phu nhân quả thực rất khá.”

Khương Ức An hờ hững liếc cô ta một cái, cười nói: “Chút tài mọn mà thôi, lúc nhàn rỗi tập luyện cho vui để rèn luyện sức khỏe, ở kinh thành Đại Chu, những nữ tử có tài bắn cung giỏi hơn ta nhan nhản, để Công chúa chê cười rồi.”

Công chúa An Lạc không nói gì thêm, nhưng sắc mặt lại khó coi hơn lúc nãy vài phần.

Khương Ức An hào phóng đáp lễ mọi người rồi trở về chỗ ngồi.

Thế nhưng sau khi ngồi xuống, thấy Hạ Tấn Viễn không nhìn mình mà lại đang nhìn Công chúa An Lạc đầy vẻ suy tư, chân mày nàng tức khắc nhíu chặt, một cơn giận dữ bất chợt xông thẳng l*n đ*nh đầu!


Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu Truyện Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu Story Chương 113: Ngoại truyện 4- Một cơn giận dữ bất chợt xông thẳng lên đỉnh đầu!
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...