Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Chương 111: Ngoại truyện 2 – Có phải nàng đang ám chỉ hắn không đủ mạnh mẽ trên giường không?
Hôm sau, Khương Ức An mơ mơ màng màng tỉnh lại thì trời đã sáng rõ.
Ký ức dừng lại ở lúc cùng Tiêu Doanh Doanh kết bái tỷ muội và uống rượu sảng khoái, nàng xoa xoa đôi mắt ngái ngủ, khóe môi khẽ cong, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Có được một người tỷ muội tốt hợp tính tình, sao nàng có thể không vui cho được?
Đang mải mê tự cười, nàng bỗng cảm thấy phía trên dường như có một ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn chằm chằm vào mình!
Nàng giật mình tỉnh táo lại, ôm lấy chăn ngồi dậy, dời mắt nhìn về phía người bên cạnh.
Tầm mắt chạm phải một đôi mắt phượng thâm trầm không thể quen thuộc hơn.
Chỉ là đôi đồng tử ấy lạnh lẽo hơn thường ngày vài phần, lại còn vằn lên vài tia máu đỏ nơi đáy mắt, tựa như đã thức trắng cả đêm!
Thấy nàng trừng lớn đôi mắt trong veo nhìn mình, Hạ Tấn Viễn mặt không cảm xúc hất chăn xuống giường, đi đến bên giá treo áo thay bô đồ ngủ ra.
Trước kia, hắn vốn hay thay đồ trước mặt nàng, vô tình hay cố ý để lộ tấm lưng và cơ bụng săn chắc, hôm nay lại đi ra sau bình phong để thay y phục.
Ngăn cách bởi tấm bình phong tám cánh vẽ bức tranh sơn thủy, nàng chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy thân hình cao lớn, hiên ngang của hắn.
Khương Ức An ló đầu nhìn bóng lưng hắn sau bình phong, chẳng hiểu sao lại cảm thấy bóng lưng ấy dường như đang mang theo một luồng nộ khí.
Nàng ngơ ngác gãi mấy sợi tóc đen trên trán, đột nhiên nhớ ra tối qua lúc uống rượu trong cung, dường như nàng đã nói lời gì đó khiến hắn không vui!
Chỉ là rốt cuộc đã nói gì, nàng nhất thời lại không nhớ ra được.
Nghĩ không ra nàng cũng chẳng xoắn xuýt nữa, dù sao cũng không phải chuyện đại sự gì, hắn có giận thì dỗ dành một chút là được.
Nghĩ vậy, nàng liền nảy ra ý hay, nhanh nhẹn tung chăn xuống giường, đến giày cũng chẳng buồn đi, cứ thế để chân trần bước trên đất, đi vài bước đã ra tới sau bình phong.
“Phu quân!”
Hai tay nàng vòng lấy cổ Hạ Tấn Viễn, khẽ nhảy lên, đôi chân quấn lấy vòng eo săn chắc của hắn, hệt như một con khỉ nhỏ bám người, ôm chặt lấy hắn không buông.
Hạ Tấn Viễn một tay vững vàng đỡ lấy phần eo mông của nàng, tay kia vịn vào bờ vai thanh mảnh, nhưng thần sắc vẫn thản nhiên như trước, thậm chí còn chẳng thèm cúi xuống nhìn nàng.
“Làm gì?” Hắn mở lời, giọng nói cũng lạnh lùng, tựa như vừa được ngâm qua nước lạnh.
Chụt một tiếng, Khương Ức An đặt lên trán hắn một nụ hôn mạnh mẽ.
“Phu quân, đừng giận mà, ta sai rồi.” Nàng cố ý hắng giọng, lúc cười hì hì nhận lỗi, giọng nói còn ngọt ngào hơn cả kẹo hạt thông.
Hạ Tấn Viễn rũ mắt nhìn nàng, im lặng hồi lâu, lúc mở miệng lần nữa, giọng nói trầm ấm đầy từ tính thấp thoáng một tia u oán và ấm ức khó nhận ra.
“Nương tử sai ở đâu?”
Khương Ức An chớp mắt suy nghĩ rồi ướm lời: “… Ta uống quá nhiều rượu, chàng không cho ta uống mà ta lại chẳng nghe lời, cứ khăng khăng muốn uống?”
Lồng ngực Hạ Tấn Viễn phập phồng nặng nề, khóe môi gần như mím chặt thành một đường thẳng, gương mặt tuấn mỹ vô song tựa như bị bao phủ bởi một tầng sương lạnh, hắn nhìn chằm chằm nàng mà không nói lời nào.
Nhìn sắc mặt này là biết mình nói sai rồi, Khương Ức An chớp mắt nói tiếp: “Chẳng lẽ vì phu quân muốn đón ta về nhà, mà ta lại chỉ muốn ở lại chơi với Doanh muội muội không chịu về?”
Nhắc đến Trưởng công chúa, sắc mặt Hạ Tấn Viễn càng thêm lạnh lẽo.
Im lặng một lát, hắn đột nhiên sải bước vòng qua bình phong đi đến bên giường, hai bàn tay lớn siết chặt lấy eo Khương Ức An, ôm nàng từ trên người mình xuống rồi đặt lại lên giường.
Hắn quỳ một gối ngồi bên mép giường, đôi mắt phượng vằn tia máu nhìn chằm chằm người trước mắt, lạnh lùng nói: “Nương tử hãy ở nhà tự ngẫm lại xem rốt cuộc mình đã nói những gì, đợi ta tan làm về phủ rồi hãy nói chuyện với ta.”
Giờ giấc không còn sớm, hắn phải đi nha môn, nói xong câu ấy liền phất tay áo đứng dậy, sải bước đi ra khỏi gian trong, chỉ là bóng lưng hiên ngang lúc rời đi trông còn tức giận hơn cả vừa rồi.
Khương Ức An ngồi trên mép giường trầm tư suy nghĩ.
Hạ Tấn Viễn hiếm khi nổi giận, hôm qua ở trong cung nàng rốt cuộc đã nói gì khiến hắn giận đến thế cơ chứ?
Thấy cô gia rời khỏi chính phòng, Hương Thảo gần như chạy nhanh vào gian trong.
Cô vén bức rèm thêu hoa hải đường lên, thấy tiểu thư đang cau mày khổ sở suy nghĩ, trong lòng thật sự sốt ruột thay cho nàng!
Nhìn xem, tiểu thư cứ phải nhanh mồm nhanh miệng nói ra mấy lời “trả chàng lại”, cô gia đâu phải là đồ vật, nói trả là trả được hay sao?
Dẫu cho tiểu thư không thích cô gia, muốn kén rể hay gì đi chăng nữa, thì cũng phải nói sau lưng, không thể để hắn nghe thấy chứ!
Lần này rắc rối rồi, cô gia đêm qua đi đi lại lại trong phòng cả đêm không ngủ, tiểu thư nếu không tốn chút tâm sức thì chuyện này chẳng dễ mà qua đi đâu!
Thấy Hương Thảo vào, mắt Khương Ức An sáng lên, hỏi: “Hương Thảo, hôm qua ta ở cung của Trưởng công chúa đã nói gì, làm gì khiến cô gia không vui thế?”
Hương Thảo trút hết mọi chuyện ra như đổ đậu.
“Trưởng công chúa nói vì nhớ nhung người trong lòng nên ngủ không ngon, tiểu thư liền bảo muốn đem cô gia trả lại cho cô ấy!”
Khương Ức An chấn động: “Ta thật sự đã nói vậy sao?”
Hương Thảo gật đầu thật mạnh: “Tiểu thư không chỉ nói vậy ở chỗ Trưởng công chúa, lúc trên xe ngựa về phủ, nô tỳ còn nghe thấy người nhắc lại mấy lần nữa!”
Khương Ức An hít một hơi thật sâu, ảo não vỗ vỗ trán.
Hỏng rồi, hỏng rồi, lần này nàng đúng là có miệng cũng khó mà thanh minh, bảo sao phu quân chẳng giận, nếu chuyện này đổi lại là nàng, nàng cũng chẳng thể nhẫn nhịn nổi!
Không được!
Nàng phải nhanh chóng nghĩ cách làm rõ sự thật, không thể để Hạ Tấn Viễn hiểu lầm được, trong lòng nàng chỉ có hắn, sao nàng nỡ lòng nào đem hắn trả lại cho người ta chứ?
Hương Thảo thấy tiểu thư “vèo” một cái bật dậy khỏi giường, vội vã thay y phục, cũng sốt sắng hỏi: “Tiểu thư, tiếp theo phải làm thế nào đây?”
Khương Ức An: “Mau giúp ta nghĩ cách xem dỗ cô gia thế nào cho hết giận đi.”
Nghe tiểu thư nói vậy, Hương Thảo thầm thở phào, hé môi cười.
Tiểu thư không hề đổi lòng, vẫn còn thương cô gia, thế thì tốt quá rồi!
Dẫu sao cô gia cũng tài giỏi như thế, lại toàn tâm toàn ý yêu thương tiểu thư, cô cảm thấy trên đời này chẳng có nam nhân nào tốt với tiểu thư hơn cô gia nữa!
Nhưng dỗ người khác thế nào cho vui thì cô cũng chẳng biết!
Trong lúc chủ tớ hai người đang vắt óc suy nghĩ, ngoài viện bỗng truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn.
Tiêu Doanh Doanh chẳng đợi nổi nha hoàn vào viện thông truyền, vội vội vàng vàng bước vào.
Nàng nắm lấy tay Khương Ức An, suýt nữa thì bật khóc: “An tỷ tỷ, Tam Lang hiểu lầm ta rồi, tỷ mau giúp ta đi giải thích với huynh ấy đi!”
Chuyện này do mình mà ra, Khương Ức An lập tức vỗ ngực cam đoan: “Muội muội yên tâm, ta nhất định sẽ giải thích rõ ràng với Bùi công tử.”
Bùi Dục Xuyên đứng khoanh tay ngoài viện, gương mặt tuấn tú bao phủ một tầng băng giá, dáng vẻ lạnh lùng như muốn đẩy người ra xa ngàn dặm.
Đứng trước mặt hắn, Khương Ức An nghiêm túc nói: “Bùi công tử, hôm qua chúng ta uống hơi nhiều nên ta nghe nhầm, Doanh Doanh nói là muốn tìm huynh, huynh ngàn vạn lần đừng hiểu lầm nhé.”
Bùi Dục Xuyên thần sắc thản nhiên nói: “Ồ, thật vậy sao?”
Khương Ức An gật đầu: “Đương nhiên là thật rồi.”
Thế nhưng Bùi Dục Xuyên không lên tiếng nữa, chỉ dời tầm mắt nhìn đi nơi khác, quai hàm căng chặt, đáy mắt cũng mơ hồ ửng đỏ.
Khương Ức An ngơ ngác nhìn sang Trưởng công chúa, nàng đã giải thích rồi mà hắn dường như chẳng tin, lại còn có vẻ buồn bã hơn.
Tiêu Doanh Doanh chớp mắt mấy cái, điên cuồng ra hiệu cho nàng.
Khương Ức An bừng tỉnh đại ngộ, hiểu ý gật đầu nói tiếp: “Bùi công tử, những ngày huynh rời đi, Doanh Doanh tối nào cũng trằn trọc không ngủ ngon giấc, ngay cả trong mơ cũng đều là huynh đấy.”
Lông mày Bùi Dục Xuyên khẽ nhướn lên, khóe môi thoáng hiện một độ cong nhỏ khó nhận ra rồi lập tức thu lại, hắn bình thản nói: “Đa tạ, ta biết rồi.”
Tiêu Doanh Doanh thở phào, vui mừng lộ rõ trên mặt.
Sau đó nàng kéo tay Khương Ức An, hắng giọng trịnh trọng nói: “An tỷ tỷ, thực ra có chuyện ta vẫn luôn muốn nói với tỷ, giờ cuối cùng cũng có cơ hội. Lúc trước ta và Tấn Viễn tuy có định thân, nhưng hai bên đã thỏa thuận hủy hôn, chỉ là sau đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên việc hủy hôn mới bị gác lại.”
Khương Ức An kinh ngạc, nàng cứ ngỡ Doanh Doanh sau khi rơi xuống nước gặp được Bùi công tử mới nảy sinh tình cảm, không ngờ trước khi biến cố xảy ra, cô ấy và Hạ Tấn Viễn vốn đã không có ý định kết hôn.
Nghe cô ấy nói vậy, Bùi Dục Xuyên cũng bất động thanh sắc vểnh tai lên nghe, khẽ liếc mắt nhìn sang.
“Tại sao vậy muội muội?” Khương Ức An tò mò hỏi.
Tiêu Doanh Doanh mỉm cười nói: “Bởi vì chúng ta coi như lớn lên cùng nhau, ta luôn xem huynh ấy là một ca ca đáng kính, huynh ấy cũng chỉ coi ta là muội muội mà thôi.”
Nếu không phải Tiên đế hạ chỉ ban hôn, bọn họ căn bản không thể nào đính hôn.
Giải thích xong những điều này, Tiêu Doanh Doanh cuối cùng cũng trút được gánh nặng.
Dùng khóe mắt liếc nhìn người đang khoanh tay đứng cạnh mình, thấy vẻ bực dọc trên người Bùi Dục Xuyên đã sớm tan biến, ý cười nơi đáy mắt không cách nào giấu giếm, cô ấy không khỏi vừa giận vừa cười lườm hắn một cái.
“Tam Lang, ta đói rồi, muốn ăn mì chính tay huynh nấu.”
Bùi Dục Xuyên gật đầu: “Được, về nhà ta nấu cho muội, muội muốn ăn mì nước lèo hay mì thêm món?”
Tiêu Doanh Doanh cười hì hì tiến tới nắm tay hắn, hai người thân mật nép vào nhau, ríu rít bàn xem nên ăn mì gì rồi vui vẻ rời khỏi Quốc Công phủ.
Nhìn theo bóng bọn họ đi xa, nghĩ đến việc Bùi công tử về nấu mì, Khương Ức An bỗng nảy ra ý hay.
Tuy nàng không biết nấu mì, tay nghề bếp núc cũng chẳng ra sao, nhưng nàng có thể hầm canh cho Hạ Tấn Viễn mà!
Nấu một bát canh vừa ngon vừa bổ, bảo đảm hắn uống sạch xong tâm tình sẽ tốt lên, không giận nàng nữa!
Nàng nhanh chóng hành động, đi tới phòng bếp nhỏ.
Lưu nương tử ở bếp nhỏ thấy nàng đến, cứ ngỡ nàng muốn dặn dò chuẩn bị bữa tối nên cười hỏi: “Đại thiếu phu nhân bữa tối muốn dùng món gì?”
Khương Ức An nhìn quanh một vòng.
Lưu nương tử lúc này đang hấp bánh bao, củi lửa cháy rực hồng, trên bếp đặt lồng hấp hai tầng, trong phòng tràn ngập hơi nước trắng xóa.
Bên cạnh bếp lớn là một chiếc lò than cao ba thước chuyên dùng để hầm canh, hiện giờ bên trên đang đặt một chiếc nồi đất, nước bên trong vừa mới sôi sùng sục.
“Ngươi cứ làm việc của ngươi đi, ta mượn bếp lò này hầm ít canh.”
Không cần Lưu nương tử giúp sức, nàng tự tay hầm canh gà.
Để canh gà thêm bổ dưỡng, ngoài một con gà mái già, nàng còn cho vào khá nhiều thứ, chỉ cần nghe nói là đại bổ là nàng thảy hết vào trong nồi đất.
Đầu tiên dùng lửa lớn đun sôi, rồi hầm chậm bằng lửa vừa, sau đó chuyển sang lửa nhỏ, hầm ròng rã suốt hai canh giờ; khi mở nắp nồi đất ra, một mùi canh gà nồng đượm lập tức tỏa ra thơm phức.
Đại công cáo thành, Khương Ức An mang canh về Tĩnh Tư viện, đặt lên bàn ở sảnh chính phòng, đợi Hạ Tấn Viễn về phủ.
Không đợi lâu, hắn đã đi làm về.
Toàn thân hắn vẫn còn vương khí thế lạnh lẽo chưa tan, trên mặt vẫn còn nét giận dữ khó nguôi, ánh mắt trầm mặc nhìn nàng như chờ một lời giải thích.
Khương Ức An nắm bàn tay lớn của hắn, kéo ngồi xuống trước bàn.
Nàng hắng giọng, dùng chất giọng còn ngọt ngào hơn kẹo hạt thông, cười nói với hắn: “Phu quân, mau nếm thử canh ta hầm cho chàng đi, hầm suốt hai canh giờ đấy, ngon lắm luôn.”
Thấy nàng tự tay hầm canh, sắc mặt Hạ Tấn Viễn thoáng dịu lại.
“Ừm.” Hắn khẽ gật đầu, ngón tay dài cầm lấy thìa, múc một muỗng canh trắng như sữa đưa vào miệng.
“Thế nào, thế nào?” Khương Ức An gấp gáp hỏi.
Hạ Tấn Viễn khẽ nhíu mày nhưng không nói gì thêm, cũng chẳng tiếc lời khen: “Rất tốt.”
Khương Ức An cười rạng rỡ, càng thêm vui sướng.
“Vậy phu quân hãy uống hết đi nhé.”
Ăn của người thì ngại, uống hết canh nàng hầm, hắn còn mặt mũi nào mà tiếp tục giận dỗi so đo sao?
Quả nhiên, dưới cái nhìn đầy mong đợi của nàng, Hạ Tấn Viễn đã ăn sạch bách bát canh gà gồm cả nước lẫn thịt.
Sau khi uống xong bát canh, chút giận dỗi cuối cùng trên mặt hắn cũng biến mất sạch sành sanh; thế nhưng, một luồng khô nóng khó kiềm chế bỗng nhiên từ đáy lòng lan ra khắp cơ thể, đến cả đầu ngón tay cũng nóng bừng lên.
“Phu quân, ta không nên uống say rồi nói năng lảm nhảm, chàng là người quan trọng nhất trong lòng ta, đừng giận nữa nhé!”
Khương Ức An theo thói quen ngồi lên đùi hắn, hai tay ôm cổ, nhân lúc chuyện còn nóng hổi mà nhận lỗi.
Bàn tay lớn của Hạ Tấn Viễn siết lấy eo nàng, yết hầu kịch liệt lên xuống, lúc mở miệng, giọng nói nóng rực và khản đặc đến lạ kỳ.
“Nương tử, nàng cho gì vào canh thế?”
Khương Ức An bấm đốt ngón tay đếm: “Phu quân, táo đỏ, kỷ tử, lộc nhung này nọ, ta đều cho vào hết.”
Hạ Tấn Viễn im lặng một hồi, đôi mắt phượng hơi nheo lại, rũ mắt nhìn nàng một cách đầy xem xét, trong mắt hiện lên những cảm xúc lạ thường.
Kỷ tử, lộc nhung sao?
Có phải nàng đang ám chỉ hắn ở trên giường không đủ mạnh mẽ hay không?
Hắn không nói lời nào, đột nhiên bế bổng nàng lên, đi thẳng về phía phòng ngủ bên trong.
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
