Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Chương 110: Ngoại truyện 1 – Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.
Sau khi Hạ Tấn Viễn đại thắng trở về, ban thưởng từ trong cung nườm nượp không dứt được đưa tới Quốc Công phủ.
Cùng với những phần thưởng được đưa tới lần này, còn có cả công văn phong cáo mệnh của Giang thị và Khương Ức An.
Nhờ quân công hiển hách, Hạ Tấn Viễn được phong làm Thiếu bảo, kiêm nhiệm Điện các Đại học sĩ để phụ tá Hoàng đế xử lý triều chính, khi được đề bạt phong chức, hắn đã đưa ra yêu cầu với triều đình thỉnh phong cáo mệnh cho mẫu thân cùng thê tử.
Thái giám tuyên xong ý chỉ, Giang thị cùng Khương Ức An đều được ban phong hiệu “Nhị phẩm Cáo mệnh phu nhân”.
Sau khi tạ ơn tiếp chỉ, Khương Ức An ngơ ngác, đầu đầy mờ mịt, có chút kỳ lạ hỏi: “Mẫu thân, cáo mệnh phu nhân này là phải làm quan sao?”
Giang thị cười nói: “Nhi tức à, đây không phải làm quan, mà là vinh dự triều đình ban cho chúng ta, ngoài việc mỗi tháng được nhận bổng lộc, khi có thân phận cáo mệnh này, các quan viên cấp dưới thấy chúng ta cũng phải hành lễ. Nếu trong cung có lễ tế bái hay điển lễ gì đó, với tư cách mệnh phụ, chúng ta cũng phải đến tham dự.”
Thôi thị nghe vậy thì cười đến không khép được miệng.
Không phải vì chê cười cháu dâu cả không hiểu cáo mệnh là gì, mà là vì trong phủ hỉ sự dồn dập, bà thật sự rất cao hứng.
Mới vài ngày trước, Hạ Tứ gia nhờ công lao bắt sống vương thất Ngõa Lạt nên được đề bạt thành Tam phẩm Ngũ Quân Đô Đốc Phủ Thiêm sự, bà cũng nhận được phong hiệu Tam phẩm Cáo mệnh phu nhân. Từ nay về sau Hạ Tứ gia lưu lại kinh thành nhậm chức, bà không còn phải oán trách ông ấy có bổng lộc thấp, lại phải rời nhà xa nữa!
Sau khi chúc mừng chị dâu cả cùng cháu dâu cả, trên mặt Tạ thị cũng mang theo ý cười rạng rỡ.
Tuy nói bà chỉ là Ngũ phẩm Cáo mệnh phu nhân, không so được với họ, nhưng Gia Vân sắp tới sẽ đính hôn với vị Thám hoa lang họ Tề kia, có được một con rể trẻ tuổi đầy hứa hẹn như vậy, trong lòng bà thật sự hài lòng đến vạn lần, mấy ngày này ý cười trên mặt chẳng lúc nào tắt.
Giang thị cười tủm tỉm kéo tay con dâu, nói: “Ức An à, đã nhận được phong hiệu Cáo mệnh phu nhân thì nên vào cung tạ ơn, con hãy cùng Tấn Viễn đi đi, cũng là thay mẫu thân cảm tạ hậu ái của Bệ hạ.”
Khương Ức An đồng ý, ngày hôm sau liền cùng Hạ Tấn Viễn vào cung.
Đến Khôn Ninh Cung, Chiêu Hoa Trưởng công chúa vừa lúc cũng ở đó; thấy Khương Ức An tới, ánh mắt cô sáng lên, nhấc váy cười đi tới, thân mật nắm lấy tay nàng.
“An tỷ tỷ, tỷ cuối cùng cũng tới rồi, ta đã đợi tỷ một hồi lâu.”
Hai người sinh cùng năm, chẳng qua tháng sinh của Khương Ức An sớm hơn Tiêu Doanh Doanh ba tháng, cho nên khi gặp mặt riêng tư, cô thường gọi nàng là An tỷ tỷ.
Vì đã một thời gian không gặp, lúc này hội ngộ, tâm tình cô kích động, không thèm để tâm đến những người trong điện mà trực tiếp gọi ra xưng hô này.
Hoàng hậu Trần thị mỉm cười nhàn nhạt nhìn các nàng một cái.
Biết hai người bọn họ vừa gặp đã thân, tình nghị cực kỳ sâu đậm, cô ấy cũng không gò bó việc họ trò chuyện trong cung, bèn để họ về Công chúa điện hàn huyên.
Thời gian còn sớm, Hạ Tấn Viễn đến Thái Cực Điện cùng Hoàng đế bàn bạc công vụ, Khương Ức An bèn vui vẻ cùng Trưởng công chúa đi tới cung điện của cô ấy.
Đến trong điện, Tiêu Doanh Doanh rũ bỏ tư thái nhàn nhã đoan trang trước mặt cung nhân, gấp không chờ nổi mà sai người lấy ra số rượu ngon cô đã chuẩn bị.
“An tỷ tỷ, đây là rượu hổ phách do Thát Đát tiến cống, hoàng huynh đem tất cả ban thưởng cho tướng sĩ, ta đã năn nỉ huynh ấy để lại hai vò, chính là chờ tỷ đến uống đấy, chúng ta nếm thử nhé?”
Vừa mở rượu hổ phách ra, một mùi thơm ngọt tinh khiết đã ập vào mũi, Khương Ức An hít sâu một hơi, cười nói: “Doanh muội muội mau rót đi, hôm nay chúng ta nhất định phải uống một trận thật sảng khoái.”
Cung nhân rót rượu cho cả hai người.
Một chén rượu xuống bụng, cảm nhận dư vị ngọt đậm của rượu hổ phách, Khương Ức An vẫn chưa thỏa lòng mà nhận xét: “Rượu này hương vị không tệ, uống vào giống như rượu trái cây, một chút cũng không nồng gắt, uống thêm mấy chén nữa cũng không sao.”
Tiêu Doanh Doanh gật đầu đồng ý, “Năm ngoái, ta cùng Bùi Dục Xuyên uống rượu hoa hạnh, uống hết chừng một vò mà cũng chưa say, loại rượu này kém xa vị cay nồng của rượu hoa hạnh, chúng ta cứ yên tâm uống đi!”
Hai người chạm chén, Khương Ức An nhìn Chiêu Hoa một lúc rồi uống cạn chén rượu, sau đó lau môi, cảm khái nói: “Ta vốn dĩ cũng có một người muội muội, nhưng sau này không còn nữa, giờ quen biết được Doanh muội muội đây, ta thật sự rất vui mừng.”
Tiêu Doanh Doanh cũng vô cùng cảm khái.
Cô chỉ có một người huynh trưởng, bên cạnh không có tỷ muội, lúc trước nếu không nhờ Khương Ức An cứu giúp thì không biết giờ ra sao; cho nên, có một tỷ tỷ bảo vệ mình như vậy, cô không biết bản thân may mắn và vui vẻ đến nhường nào!
“An tỷ tỷ, chúng ta tuy không phải cùng một mậu thân sinh ra, nhưng lại có duyên phận cực lớn; hay là hôm nay chúng ta kết nghĩa thành tỷ muội khác họ, từ nay về sau sẽ như tỷ muội ruột thịt!”
Lời đề nghị này, Khương Ức An vui vẻ đồng ý ngay.
Thế là hai người đứng trước án dâng hương lập lời thề, từ nay về sau đối xử như tỷ muội thân thiết, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, nâng đỡ lẫn nhau, không rời không bỏ!
Sau khi kết bái, lòng hai người càng thêm vui sướng, qua lại vài lần nâng chén, một vò rượu hổ phách đã nhanh chóng cạn đáy.
Đang uống rượu, nghĩ đến lần rơi xuống nước trước kia suýt chút nữa mất mạng, nếu không phải gặp được Bùi Dục Xuyên thì hậu quả thật không dám tưởng tượng, Tiêu Doanh Doanh bỗng nhiên thấy sống mũi cay cay, hốc mắt hơi ửng hồng.
Sau khi biết cô là Quận chúa, hắn đã ra đi không lời từ biệt, giờ cũng không biết ở phương nào, liệu hắn còn nhớ cô hay không.
“Tỷ tỷ, mỗi lần nghĩ đến chàng, tối nào tai cũng trằn trọc không sao ngủ ngon được, tỷ nói xem, ta nên làm thế nào đây?”
Khương Ức An hơi nheo mắt nhìn cô một cái: “Muội muội, muội nhớ ai mà nhớ đến mức ngủ không yên thế?”
Đầu óc Tiêu Doanh Doanh choáng váng mơ màng, chậm rãi chớp mắt vài cái rồi không nhịn được “oa” một tiếng, gục xuống bàn khóc nức nở.
“Còn có thể là ai được nữa, ngoài chàng ra, ta chẳng nghĩ tới ai khác cả.”
Khương Ức An chống tay vào đầu, chậm chạp suy nghĩ hồi lâu, mơ hồ nhớ lại việc cô ấy cùng Hạ Tấn Viễn từng có hôn ước, bèn tự mình gật gật đầu.
Nàng từ trước đến nay vốn là người sảng khoái trượng nghĩa, chưa từng thay đổi bao giờ.
“Muội muội, muội yên tâm đi, ta làm tỷ tỷ tự nhiên sẽ nghĩ cho muội,” nàng ngẫm nghĩ rồi vung tay lên, rất đỗi hào phóng nói: “Nếu muội còn nhung nhớ Hạ Tấn Viễn, ta đem hắn trả lại cho muội là được chứ gì!”
Tiêu Doanh Doanh mê mang ngẩng đầu lên, lau đi nước mắt trên mặt: “Tỷ đem chàng trả lại cho ta? Tỷ biết chàng ở đâu sao?”
Khương Ức An gật đầu thật mạnh, đưa tay chỉ ra bên ngoài: “Ta đương nhiên biết chứ, xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt!”
Vừa mới bước vào Công chúa điện đã nghe được lời say rượu lảm nhảm của nàng, lại thấy tay nàng vừa vặn chỉ thẳng về phía mình, sắc mặt Hạ Tấn Viễn đen như đáy nồi, trầm mặc lạnh lẽo đến kỳ lạ.
Mà Bùi Dục Xuyên cũng chẳng biết đã trở lại Công chúa điện từ lúc nào, lúc này đang khoanh tay đứng một bên, sắc mặt cũng khó coi đến cực điểm.
Hai người liếc nhau một cái, lập tức sải bước vượt qua ngưỡng cửa đi vào trong điện.
Bùi Dục Xuyên tiến lên trước một bước, vòng tay qua khoeo chân Tiêu Doanh Doanh rồi bế ngang cô lên, đưa cô đến thiên điện nghỉ ngơi.
Thấy bỗng dưng xuất hiện một nam tử, lại còn bế muội muội mình đi mất, Khương Ức An lảo đảo đứng dậy, nheo mắt nói: “Này, ngươi đứng lại đó cho ta……”
Lời còn chưa dứt, nàng chỉ cảm thấy một trận trời đất quay cuồng, trong nháy mắt, thân thể thế mà bị đảo ngược, biến thành đầu chúc xuống dưới!
Nàng chậm chạp suy nghĩ một hồi, cảm thấy chắc chắn là có kẻ gian đột nhiên kết phe đánh lén, chẳng những bắt mất muội muội nàng mà còn muốn tập kích cả nàng nữa!
Hai tay nàng siết chặt thành nắm đấm, cao giọng quát: “Kẻ nào dám âm thầm đánh lén bổn cô nương? Mau xưng tên ra, bổn cô nương sẽ tha cho ngươi một mạng!”
Hạ Tấn Viễn hừ lạnh một tiếng, không nói một lời nhấc bổng nàng lên khiêng trên vai, sải bước rời khỏi Công chúa điện, dường như chẳng thể nán lại thêm dù chỉ một lát.
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
