Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 89: Khóc To Lên Một Chút

 
“Đường Đường, khi ta ở nhà nàng đọc sách lúc đó ta đã nhận ra, lúc nàng cười là đẹp nhất. Nhưng nàng lúc nào cũng chỉ mỉm cười, dịu dàng, nhàn nhạt, đối với ai cũng vậy. Đôi khi nhìn lâu, ta lại muốn…”

Thẩm Đường cố nén cơn run rẩy khắp người: “… muốn ta cười vui hơn ư?”

Hắn đỡ lấy eo nàng, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt, suy nghĩ nghiêm túc nhưng các ngón tay lại siết mạnh hơn.

“Muốn làm nàng khóc. Không hiểu sao, ta luôn muốn cắn nàng đến đau, vò nát nàng, giấu nàng đi, giấu vào tay áo, giấu nơi tim ta… để cả thế gian này chỉ mình ta mới thấy được đôi mắt ướt của nàng.”


Hắn hơi nghiêng đầu, khẽ cắn vào vành tai mẫn cảm của nàng, chuyên tâm cảm nhận sự khẽ co rút của nàng.

“Hồi thiếu niên, ta thường ở trong viện này, ngồi trên chiếc giường này, ngủ trên chiếc giường này… thật sự, ta cứ không kìm được mà nghĩ đến chuyện đó.”

“Nhất là hai, ba năm trước, mỗi lần vừa từ Quảng Lăng trở về, mấy đêm đầu ta luôn mất ngủ, lăn qua lộn lại trên giường, tim đập dồn dập trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện làm nàng khóc.”

“Đừng sợ, trong tiểu viện chỉ có hai chúng ta, không ai nghe thấy đâu… A Châu, lần này khóc to một chút, được không?”

Ngày hôm sau, hai phu thê dậy rất muộn.

Vừa ra khỏi cửa viện, Kỳ Hoài Cảnh liền gặp Triệu Văn Tranh.

“Trùng hợp thế?”

Triệu Văn Tranh trừng mắt: “Trùng hợp cái rắm! Lão tử đợi ngươi ở đây nửa ngày rồi, giờ mới ló mặt ra? Lười ch-ết đi được!”

“Có việc gì?”

Tên này thành thân ba năm đã có hai đứa con, xem ra cũng siêng năng.

“Hôm nay đừng ra ngoài, phu nhân ta sắp về. Nàng nhận được tin, biết ngươi ở nhà nếu không ra đón thì chắc chắn bị ăn đòn… Ta sốt ruột muốn ch-ết, nếu không có phu nhân ngươi ở đó thì ta đã xông vào lật chăn của ngươi rồi.”

“Hừ, muốn ta ôm ngươi ngủ chắc?”

“Ngươi, cái đồ khốn… hê hê, hiền thê của Hoài Cảnh, nàng cũng ra đây à?”

Thẩm Đường mỉm cười dịu dàng đi tới, tiến lên hai bước khẽ khom mình hành lễ.

“Tiểu di phu.”

“Ai da da, nào dám, nào dám. Ờ… cái đó… Tiểu di mẫu của nàng đã về rồi, lát nữa là tới nhà. Hai người ăn cơm chưa? Có muốn…”

Kỳ Hoài Cảnh quay lưng về phía Thẩm Đường, trợn cho Triệu Văn Tranh một cái rõ to. Triệu Văn Tranh lập tức hiểu ý.

“Có muốn ăn thêm chút gì không? Giờ cũng không còn sớm, hai người cứ ăn trước, ta đi đón người đây.”

Thẩm Đường lập tức hiểu ra, nếu Việt Lăng Thư và Trình di mẫu cùng về, mà nàng đi theo, chắc chắn sẽ chạm mặt.

“Đúng lúc, chúng ta ăn rồi. Hoài Cảnh, chúng ta cùng đi nhé.”

Kỳ Hoài Cảnh trong lòng hơi không vui nhưng không chịu nổi ánh mắt sáng rực của Thẩm Đường, đành miễn cư-ỡng đi cùng.

Nàng thực sự rất muốn xem thử vị Việt biểu muội, danh tiếng đã nghe bấy lâu, rốt cuộc là người như thế nào.

Tại cổng nghi môn, nhũ mẫu dẫn theo Tây Tây đã đợi sẵn. Lúc Triệu Văn Tranh và hai người kia tới, vừa khéo có hai cỗ xe ngựa bọc lụa chạy tới, một xanh một lam, dừng ở khoảng đất trống.

Tây Tây vùng khỏi tay nhũ mẫu, chạy thẳng về chiếc xe lụa lam phía sau: “Mẫu thân! Mẫu thân!”

Thẩm Đường thu lại ánh nhìn, hướng về chiếc xe lụa xanh phía trước, trong lòng chỉ muốn nhìn rõ mặt biểu muội. Nàng thấy rèm xe khẽ vén, lộ ra một gương mặt mỹ nhân sống động vô cùng, làn da trắng ngà, đôi mày dài, sống mũi thanh tú, môi đỏ thắm, đẹp đến mức khó tả chỉ tiếc là gương mặt lại lạnh lùng, không vương chút ý cười.

Tim Thẩm Đường khẽ động, nàng nhẹ chạm vào Kỳ Hoài Cảnh, thì thầm cảm thán: “Thì ra biểu muội là đại mỹ nhân.”

Kỳ Hoài Cảnh cau mày nhìn nàng, giọng đầy khó tin: “Mắt nàng kiểu gì vậy!”

Mỹ nhân trên xe đang nhíu mày, còn chưa mở miệng thì y phục khẽ động, từ phía sau ló ra một cái đầu tròn xoe: “Tỷ tỷ! Bọn đệ ở đây!”

Triệu Văn Tranh nhanh tay bắt lấy Tây Tây đang định trèo sang chiếc xe phía sau, bế sang trước: “Bảo bối ngoan, mẫu thân ở đây này~”

Nha hoàn bước tới vén rèm xe, Thẩm Đường lúc này mới thấy rõ đại mỹ nhân búi tóc phụ nhân, cài vàng đeo bạc, gương mặt đẹp như hoa đào nhưng vẫn lạnh lùng như băng tuyết.

Thì ra đó là Trình tiểu di mẫu.

Trình Tân Vũ bước xuống xe với vẻ mặt vô cảm, vẫy tay gọi nhi tử lại, rồi một tay xách cổ áo nó, thẳng tay ném sang lòng Triệu Văn Tranh: “Đổi người.”

Tây Tây lao cả người vào lòng mẫu thân, còn Đông Đông mới vừa được bế vào vòng tay phụ thân đã vươn tay túm lấy tóc Tây tây.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ~”

Tây Tây lập tức đưa tay muốn cào lại nhưng Trình Tân Vũ mắt nhanh tay lẹ, “chát” một cái gạt tay nhi tử ra, quát lớn, giọng nghiêm khắc: “Ngồi yên cho ta!”

Nàng ôm nữ nhi vào lòng, đôi mày nhíu chặt vẫn chưa giãn ra. Quay đầu liền trông thấy Kỳ Hoài Cảnh, không nhịn được hừ lạnh một tiếng, giọng kéo dài, bước chậm rãi tới gần: “A Ly, đúng là khách quý hiếm khi gặp!”

Rõ ràng lệnh cấm tuyệt đối của Kỳ Hoài Cảnh với cái tên gọi thân mật này, đến chỗ phu thê bọn họ chẳng có tác dụng gì.

Trình Tân Vũ nhìn thấy Thẩm Đường đứng bên cạnh hắn thì khựng lại, chống hông đi qua đi lại vài bước, ánh mắt săm soi từ đầu tới chân, đầy sự soi xét.

Thẩm Đường ngoan ngoãn hành lễ: “Tiểu di mẫu.”

Khóe môi Trình Tân Vũ cong lên thành một nụ cười giễu cợt: “Chậc chậc, con mắt chọn người thế này à?”

Tim Thẩm Đường khẽ thắt lại. Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì Trình Tân Vũ bất ngờ đưa tay rút chiếc trâm vàng đỏ trên tóc nàng, ném thẳng vào ngự-c Kỳ Hoài Cảnh.

“Vừa nhìn đã biết là do ngươi chọn. Kiểu từ năm kia rồi, kinh thành giờ ai còn dùng nữa? Sao không mua cái mới cho nàng ấy? Đúng là keo kiệt đến ch-ết!”

Nói xong, nàng lại rút từ tóc mình một chiếc bộ dao vàng tám bảo, to đẹp lấp lánh, cài lên mái tóc đen của Thẩm Đường, gật đầu hài lòng: “Ngọc phải đi với mỹ nhân, thế này mới đúng.”

Kỳ Hoài Cảnh khoanh tay, lông mày cau chặt: “Ta thấy ngươi mới là người chẳng ra thể thống gì!”

Trình Tân Vũ liếc hắn một cái, rồi nở nụ cười rực rỡ đưa tay véo nhẹ má Thẩm Đường: “Ngoan, mai tiểu di mẫu tặng nàng một bộ trang sức thật đẹp, đừng đeo mấy thứ nam nhân chọn, họ thì biết gì chứ!”

Thẩm Đường vốn quen cảnh Kỳ Hoài Cảnh chê bai người khác nhưng lần đầu thấy hắn bị chê thậm tệ như vậy, không nhịn được cắn môi khẽ mỉm cười cảm tạ: “Vâng, đa tạ tiểu di mẫu ưu ái~”

Triệu Văn Tranh bế Đông Đông đi tới, giữ chặt tay thằng bé để đôi tỷ đệ kia không có cơ hội gây sự.

“Nhà ta mở tiệm vàng bạc, phu nhân ta đi đâu cũng thích để ý trang sức của người khác. Hôm nay là lần đầu tiên gặp cháu dâu…”

Mọi người đang trò chuyện thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói dịu dàng như nước: “Đông Đông, đợi Thư tỷ tỷ với~” 


Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Story Chương 89: Khóc To Lên Một Chút
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...