Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 88: …Muốn Không?

 
Kỳ Hoài Cảnh im lặng một lúc, Thẩm Đường liền biết mình đã đoán trúng.

“Từ xưa đến nay, chuyện biểu huynh biểu muội thành thân để thêm gắn bó huyết thống vốn chẳng hiếm, chúng ta cũng vậy. Nhưng trên đời này biết bao cặp nam nữ m-ù mờ cưới gả vẫn thành phu thê, cũng là chuyện thường… Ta vẫn luôn nghĩ, vì sao ngoại tổ phụ lại nhất quyết bắt chàng cưới biểu muội? Lúc đầu, ta đoán là nàng ấy được cưng chiều nhất nhà, giống như chàng vậy, ngoại tổ phụ không nỡ để hai đứa trẻ mỗi người một ngả, nên mới cố chấp muốn ghép đôi.”

“Nhưng mấy ngày nay ở Việt gia, ta lại thấy có gì đó không ổn. Giờ biểu muội sắp định thân, mà huynh tẩu ruột thì ở tận nơi xa ngàn dặm, kế mẫu thì đang dưỡng bệnh bên ngoài, còn thân mẫu thì chưa từng xuất hiện… Ta nghĩ đi nghĩ lại, ngoại tổ phụ vì hôn sự của chàng mà tức giận như thế, nhưng đối với hôn sự của nàng ấy lại chẳng coi trọng bằng. Điều đó chỉ có thể nói lên rằng, lý do thật sự ông muốn ‘thân lại càng thân’ là vì muốn cháu ngoại ruột như chàng trở thành cháu rể của ông. Chẳng qua trong nhà chỉ có một cháu gái, nên mới bắt chàng cưới nàng ấy.”

“Lẽ ra trong nhà có cháu trai ruột, ngoại tổ phụ không cần trông cậy vào cháu ngoại. Nhưng Lăng Vân biểu ca kia hơn chàng không bao nhiêu tuổi, cũng còn trẻ đang lúc sự nghiệp cần bận rộn, vậy mà ngoại tổ phụ lại bắt về quê sửa tổ trạch… một việc chẳng quan trọng gì! Mấy hôm nay nghe họ hàng nhắc đến biểu ca, ai cũng khen hiếu thuận hiểu chuyện nhưng tuyệt nhiên không nói gì đến chuyện làm ăn. Tuy ta chưa từng gặp biểu ca nhưng xin lỗi phải nói thẳng, ta đoán e rằng huynh ấy chẳng có khiếu kinh doanh… hoặc là, quá lười?”


Kỳ Hoài Cảnh nghe nàng nói một hồi, men say tan sạch, chậm rãi mở miệng: “Lăng Vân biểu ca rất siêng năng… chỉ trong một năm đã làm lỗ mười mấy vạn lượng bạc.”

“Việt Lăng Vân từ nhỏ đã chăm chỉ, ngoan ngoãn, hiểu chuyện, lại chẳng kén ăn.”

“Có lẽ vì quá không kén ăn, huynh ấy đặc biệt thích nếm thử cái mới, rảnh rỗi là lang thang khắp kinh thành trong ngoài tìm món ngon.”

“Lão gia thấy vậy, cho rằng cháu trai ruột chưa thành gia nên tâm trí chưa chín chắn, mới ra nông nỗi chẳng nên thân bèn sớm sắp xếp hôn sự, định gả cho một tiểu thư cháu gái của bạn làm ăn. Việt Lăng Vân thì nghe lời hơn ta nhiều, ông ấy nói sao là vậy, gặp mặt cô nương kia chưa mấy lần đã ngoan ngoãn rước nàng vào cửa…”

Không ngờ, tân nương lại xinh đẹp yêu kiều, cũng mê mỹ vị trân quý. Phu thê họ vừa gặp đã như tri kỷ, quấn quýt không rời, ân ái mặn nồng.

Lão gia thấy đôi phu thê trẻ suốt ngày vui vẻ ở nhà, chẳng lo chuyện gì khác liền không chịu nổi, khuyên nhủ hết lời: “Đã thành gia thì phải lập nghiệp. Đừng cả ngày nay nghĩ đi chỗ này ăn, mai lại đi chỗ kia ăn. Ít ra cũng phải lo làm ăn nghiêm chỉnh… để còn chống đỡ Việt gia!”

Việt Lăng Vân vốn nghe lời, tân nương cũng thấy ông nói rất đúng nên ra sức thúc giục phu quân phấn đấu. Hắn liền sáng đi tối về, quên ăn quên ngủ, bất kể mưa gió… để rồi cuối cùng thua lỗ hơn mười vạn lượng bạc.

Việt lão thái gia tức đến run tay đau gan. Hắn còn không bằng cứ đi tìm món ngon khắp nơi, mười vạn lượng bạc trắng tinh kia đủ cho hai phu thê họ ăn cả đời!

Khổ nỗi, người này siêng năng lắm, cả ngày không chịu ngồi yên, chạy khắp nơi rủ bạn bè làm ăn, càng làm càng lớn, vốn liếng thì càng thua nhiều.

Việt lão thái gia chịu hết nổi, cuối cùng kiếm cho cháu trai một việc chắc chắn không lỗ, về quê ở Tây Bắc để tu sửa tổ trạch. Công việc chỉ cần tiêu tiền này đủ cho hắn bận rộn vài năm. Nhân tiện, cầu tổ tiên phù hộ để hai phu thê sớm sinh quý tử.

Nhưng Việt lão thái gia tuổi đã cao, khó nhọc nuôi cháu khôn lớn e là khó nuôi dạy được chắt, càng đừng nói đến chuyện đào tạo thành người kế nghiệp.

Nhìn cơ nghiệp đang hưng thịnh, nhi tử yêu đã mất sớm, cháu trai ruột thì chẳng trông mong được, xung quanh lại là một đám con cháu chi thứ ngày càng có thế lực…

Nếu không tìm được người kế thừa đáng tin, khối tài sản vất vả gây dựng này hoặc sẽ bị Việt Lăng Vân làm tiêu tan sạch sẽ hoặc sẽ bị đám cháu họ hàng ngấm ngầm chiếm đoạt hết.

May mà ông vẫn còn một đứa cháu ngoại ruột.

Kỳ Hoài Cảnh từ nhỏ đã nổi tiếng khắp nơi vì tính nết khó chiều, vừa kiêu vừa kén ăn lại không nghe lời, ai cũng biết là khó hầu hạ. Nhưng hắn thông minh, có chính kiến, dám nghĩ dám làm.

Về mưu lược nơi thương trường, bản lĩnh và tính tình… không chỉ giống cữu cữu ruột, mà còn thừa hưởng trọn vẹn sự tinh anh từ ngoại tổ phụ.

Chỉ tiếc, hắn là cháu ngoại, dù lớn lên ở Việt gia thì vẫn là huyết mạch của Kỳ gia ở Quảng Lăng.

Việt lão thái gia nghĩ, dù hắn và Việt Lăng Vân có thân như huynh đệ ruột, thì cũng chẳng phải huynh đệ ruột thật… mà ngay cả ruột thịt còn có thể dẫm nhau xuống bùn, huống chi là biểu huynh đệ.

Hơn nữa, Việt gia còn có một đống con cháu ruột thịt, tuy chẳng có mấy bản lĩnh nhưng ai nấy đều mang họ Việt.

Dù thế nào, họ cũng sẽ không thể chấp nhận để một kẻ mang họ khác nắm quyền quản lý gia nghiệp.

Vừa khéo, Việt lão thái gia còn có một cô cháu gái là Việt Lăng Thư.

Nếu để hai nhà Kỳ – Việt kết làm một, giữ lại năm phần gia sản cho cháu trai ruột tiêu xài, còn năm phần giao cho cháu ngoại gây dựng thì Kỳ Hoài Cảnh vừa là cháu ngoại, vừa là cháu rể, vừa là biểu đệ, lại vừa là đệ muội, vừa là biểu ca, lại vừa là… Ba đứa nhỏ trong nhà có thể chăm lo lẫn nhau, trong ngoài đều thể diện, chu toàn, hợp tình hợp lý.

Tuyệt diệu, quả thực là tuyệt diệu!

Việt lão thái gia vỗ bàn khen một tiếng “tuyệt!”.

Chỉ là, ông không ngờ rằng Kỳ Hoài Cảnh lại là kẻ kiêu ngạo, bất kham đến thế.

“Xem ra, ta đã đoán đúng. Chỉ một mối hôn sự, hai nhà thông gia, vừa có thể chăm lo cho biểu ca, vừa có thể gửi gắm biểu muội. Gia sản to lớn của ngoại tổ phụ cũng sẽ không bị mất sạch… Nước cờ này của ngoại tổ phụ, quả thật là cao tay.”

“Nàng đoán… đúng là không sai.”

Nàng ít nhất đã đoán trúng bảy, tám phần.

Thẩm Đường khẽ vuốt khóe mắt mệt mỏi của hắn, biết rõ hắn đã tìm mọi cách giấu mình, có lẽ vì sợ nàng thấy khó chịu. Nay đã nói rõ, trong lòng nàng vẫn dâng lên từng đợt chua xót.

“Chả trách… mấy ngày nay, mỗi lần từ thư phòng ngoại ổ phụ trở về, chàng đều u ám không vui.Hôm ấy gặp mặt, ông đã gọi ta là tôn nhi tức, lại còn… lại còn định bảo chàng bỏ ta ư!”

Kỳ Hoài Cảnh nhớ lại những cuộc tranh cãi gần đây, đầu lại âm ỉ đau, đành khép mắt lại.

“Người không nói thế và ta cũng sẽ không làm thế.”

Thẩm Đường thấy hắn mấy hôm nay sáng đi tối về, biết rằng hắn từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, vốn dĩ năm phần gia sản kia là thứ giơ tay là có, nay dẫu vất vả cả đời cũng chưa chắc kiếm lại được… Lòng nàng dâng lên một nỗi xót xa.

“Nếu như… nếu như ngày đó chàng nghe lời ngoại ổ phụ…”

“Thẩm Đường, không có nếu như. Chuyện đại sự cả đời, ta đã suy nghĩ kỹ từ lâu. Nếu ta chỉ vì một chút bồng bột của tuổi trẻ mà hành động… thì giờ con của chúng ta cũng đã lớn cỡ Đông Đông rồi.”

Giọng hắn kiên quyết như sắt: “Ta đã cân nhắc kỹ lưỡng, rồi quyết định đến cửa cầu thân, cưới nàng làm thê tử, để sống cuộc đời như bây giờ.”

“Đây là lựa chọn của ta, tốt hay xấu cũng chỉ mình ta mới có thể phán định. Ta đã chủ động cầu xin mối hôn sự này, tức là trong lòng ta con đường đã chọn vẫn tốt hơn con đường chưa chọn. Nếu năm đó nàng không đồng ý, thì ta chỉ còn có thể chọn giữa cái xấu và cái tệ hơn mà thôi.”

“Trên đời vốn chẳng có chuyện vẹn cả đôi đường. Đường Đường, xưa nay nàng vốn không phải kẻ tham lam, sao lại cứ muốn tham giùm ta thêm một chút nữa vậy?”

Thẩm Đường suýt thì buột miệng: “Bởi vì… bởi vì ta yêu chàng.”

Kỳ Hoài Cảnh nghe vậy, khẽ thở ra một hơi dài trong mắt ánh lên tia sáng rực rỡ.

“Thế thì ta đã mãn nguyện rồi, chẳng còn mong cầu gì hơn.”

Đêm xuân tĩnh lặng, tình ý như sợi tơ quấn chặt một lúc lâu không ai lên tiếng.

Thẩm Đường tựa vào lồng ngự-c hắn, khép mắt lại, trong tim đầy ắp thứ tình yêu ngọt ngào, say đắm.

Kỳ Hoài Cảnh cảm nhận được nhịp tim của nàng, lại ôm chặt hơn, cúi sát bên tai khẽ thì thầm: “Muốn không?”

Thẩm Đường lập tức bị kéo khỏi cảm xúc bồi hồi khi nãy.

Hắn khẽ nhấc nàng lên, ôm gọn vào lòng: “Mấy hôm nay bận quá, vẫn chưa có thời gian làm cho đàng hoàng.”

Cái tên này… quả nhiên là chẳng bao giờ quên được chuyện đó. 


Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Story Chương 88: …Muốn Không?
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...